28/04/2026
“𝘁𝗼̂𝗶 𝗺𝗼𝗻𝗴 𝗰𝗼𝗻𝘁𝗲𝗻𝘁 𝗻𝗮̀𝘆 𝗸𝗵𝗼̂𝗻𝗴 𝗽𝗵𝗮̉𝗶 𝗔𝗜 𝘁𝗮̣𝗼 𝗿𝗮”
“𝘁𝗼̂𝗶 𝗺𝗼𝗻𝗴 𝗰𝗼𝗻𝘁𝗲𝗻𝘁 𝗻𝗮̀𝘆 𝗱𝗼 𝗔𝗜 𝘁𝗮̣𝗼 𝗿𝗮, 𝘃𝗶̀ 𝗸𝗵𝗼̂𝗻𝗴 𝗮𝗶 đ𝗮́𝗻𝗴 𝗯𝗶̣ 𝘁𝗵𝗲̂́ 𝗰𝗮̉”
“𝘁𝗼̂𝗶 𝗸𝗵𝗼́𝗰 𝗿𝗼̂̀𝗶” “𝘁𝗼̂𝗶 𝘁𝘂̛́𝗰 𝗴𝗶𝗮̣̂𝗻” “😭” “😰😰😰”
“𝗰𝗼𝗻𝘁𝗲𝗻𝘁 𝗻𝗮̀𝘆 𝗱𝗼 𝗔𝗜 𝘁𝗮̣𝗼!”
Vừa chấm nước mắt, bạn vừa đọc bình luận, vừa thương cho chú chó nhỏ tội nghiệp bị bỏ rơi trong reel, vừa phát hiện ra hình như mình… vừa bị lừa! Giọt nước mắt đấy hóa ra chỉ là một trong những kết quả đã được dự báo của thuật toán.
Nhiều lần như thế, bất cứ khi nào bắt gặp một nội dung cảm động, bạn luôn có cảm giác nghi ngờ tính trung thực của nội dung và tự hỏi: “cảm xúc của mình hình như đang bị thao túng bởi AI (?)”. Nhưng những nội dung đó vẫn sẽ xuất hiện khắp nơi, vẫn khiến ta rớm nước mắt, cười thả ga, sẽ phẫn nộ, rồi hoảng sợ, chỉ vì thuật toán biết làm thế nào để mang lại những cảm xúc đó, và nó xoay chúng ta như chong chóng mỗi ngày.
Nếu cảm xúc là một trong những thành trì cuối cùng phải giữ cho tính người, thì đây là câu hỏi đặt ra cho chúng ta cùng suy (nghĩ): nếu AI đã tiến xa đến thế trên con đường nhận diện và kiến tạo cảm xúc “như một con người”, và cảm xúc của chúng ta đã bị chi phối đến mức “có thể được lập trình” bởi thuật toán, thì điều gì còn giữ chúng ta là con người?
(tất nhiên, về mặt sinh học, ta vẫn là con người thôi, nhưng bạn biết đấy, câu hỏi này mang tính suy tưởng!)
Vậy thì, điều gì còn giữ chúng ta là con người?