Artsurd

Artsurd Are you sure?

(English in comment)-Trên sân khấu của những suy nghĩ,chầm chậm cúi người “Bạn có biếtbạn đang ởđâu?”khựng lạiloay hoay ...
18/05/2026

(English in comment)
-
Trên sân khấu của những suy nghĩ,

chầm chậm cúi người
“Bạn có biết
bạn đang ở
đâu?”

khựng lại
loay hoay tìm đến nơi
ngân nga giai điệu hát ru.

họ
bắt đầu nhảy múa.

tôi
vừa là tôi,
vừa không phải là anh,
vừa là anh.

“Bạn tin tưởng
vào điều bạn thấy
đến mức nào
?”

-
Những buổi tập SUY TƯỞNG,
nơi cơ thể chứa đựng tri thức, và chuyển động những đường dẫn của suy tư.
-


-
Photo: Hồng Vỹ

(English in comment)“Cảm xúc” tưởng như độc bản, lại có thể bị lập trình từ xa.Thông qua "ê hề" trải nghiệm được sắp đặt...
07/05/2026

(English in comment)

“Cảm xúc” tưởng như độc bản, lại có thể bị lập trình từ xa.
Thông qua "ê hề" trải nghiệm được sắp đặt trên không gian ảo, ta phải nhìn nhiều hơn, phải nghe nhiều hơn, phải biết nhiều hơn những sự thật không thể kiểm chứng.

Cách một màn hình, tri thức dần hòa lẫn giữa sự thật-thật và sự thật-nhân-tạo, giữa thực tế và thực tế-ảo, giữa tin-đúng và tin-giả. Những cảm xúc tưởng như chân thật, lại khiến chúng ta nghi ngờ chính những gì mình đang cảm nhận.

Và “tri thức” cũng không ngoại lệ.
Nếu Descartes hoài nghi để mở cánh cửa tri thức, AI đóng cánh cửa đó bằng cách cung cấp "câu trả lời tối ưu". Khi không có những đánh giá và nghi ngờ, thông tin này chỉ là sự huấn luyện qua lại giữa ta và máy.

Trong khi Freud tin vô thức là nơi chứa đựng ký ức riêng tư nhất, AI đang “nắm thóp” tuyến lệ, lập trình lại vô thức. Tri giác trở nên mơ hồ, vừa là của bạn, vừa là khuôn mẫu cảm xúc chung của đám đông.

Vậy, làm thế nào để ta giữ trạng thái hoài nghi nhưng không để bị mắc kẹt, mà để được làm chủ tri thức của mình?


“𝘁𝗼̂𝗶 𝗺𝗼𝗻𝗴 𝗰𝗼𝗻𝘁𝗲𝗻𝘁 𝗻𝗮̀𝘆 𝗸𝗵𝗼̂𝗻𝗴 𝗽𝗵𝗮̉𝗶 𝗔𝗜 𝘁𝗮̣𝗼 𝗿𝗮”“𝘁𝗼̂𝗶 𝗺𝗼𝗻𝗴 𝗰𝗼𝗻𝘁𝗲𝗻𝘁 𝗻𝗮̀𝘆 𝗱𝗼 𝗔𝗜 𝘁𝗮̣𝗼 𝗿𝗮, 𝘃𝗶̀ 𝗸𝗵𝗼̂𝗻𝗴 𝗮𝗶 đ𝗮́𝗻𝗴 𝗯𝗶̣ 𝘁𝗵𝗲̂́ 𝗰𝗮̉...
28/04/2026

“𝘁𝗼̂𝗶 𝗺𝗼𝗻𝗴 𝗰𝗼𝗻𝘁𝗲𝗻𝘁 𝗻𝗮̀𝘆 𝗸𝗵𝗼̂𝗻𝗴 𝗽𝗵𝗮̉𝗶 𝗔𝗜 𝘁𝗮̣𝗼 𝗿𝗮”
“𝘁𝗼̂𝗶 𝗺𝗼𝗻𝗴 𝗰𝗼𝗻𝘁𝗲𝗻𝘁 𝗻𝗮̀𝘆 𝗱𝗼 𝗔𝗜 𝘁𝗮̣𝗼 𝗿𝗮, 𝘃𝗶̀ 𝗸𝗵𝗼̂𝗻𝗴 𝗮𝗶 đ𝗮́𝗻𝗴 𝗯𝗶̣ 𝘁𝗵𝗲̂́ 𝗰𝗮̉”
“𝘁𝗼̂𝗶 𝗸𝗵𝗼́𝗰 𝗿𝗼̂̀𝗶” “𝘁𝗼̂𝗶 𝘁𝘂̛́𝗰 𝗴𝗶𝗮̣̂𝗻” “😭” “😰😰😰”
“𝗰𝗼𝗻𝘁𝗲𝗻𝘁 𝗻𝗮̀𝘆 𝗱𝗼 𝗔𝗜 𝘁𝗮̣𝗼!”

Vừa chấm nước mắt, bạn vừa đọc bình luận, vừa thương cho chú chó nhỏ tội nghiệp bị bỏ rơi trong reel, vừa phát hiện ra hình như mình… vừa bị lừa! Giọt nước mắt đấy hóa ra chỉ là một trong những kết quả đã được dự báo của thuật toán.

Nhiều lần như thế, bất cứ khi nào bắt gặp một nội dung cảm động, bạn luôn có cảm giác nghi ngờ tính trung thực của nội dung và tự hỏi: “cảm xúc của mình hình như đang bị thao túng bởi AI (?)”. Nhưng những nội dung đó vẫn sẽ xuất hiện khắp nơi, vẫn khiến ta rớm nước mắt, cười thả ga, sẽ phẫn nộ, rồi hoảng sợ, chỉ vì thuật toán biết làm thế nào để mang lại những cảm xúc đó, và nó xoay chúng ta như chong chóng mỗi ngày.

Nếu cảm xúc là một trong những thành trì cuối cùng phải giữ cho tính người, thì đây là câu hỏi đặt ra cho chúng ta cùng suy (nghĩ): nếu AI đã tiến xa đến thế trên con đường nhận diện và kiến tạo cảm xúc “như một con người”, và cảm xúc của chúng ta đã bị chi phối đến mức “có thể được lập trình” bởi thuật toán, thì điều gì còn giữ chúng ta là con người?
(tất nhiên, về mặt sinh học, ta vẫn là con người thôi, nhưng bạn biết đấy, câu hỏi này mang tính suy tưởng!)

Vậy thì, điều gì còn giữ chúng ta là con người?


Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Artsurd posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share