06/04/2022
Killing me sofly 2.
---
Anh thương mến, nơi xứ Bắc Âu lạnh gầy đôi vai, có nhớ chăng phương xa, em vẫn hằng mong về một ngày hạ tháng sáu có anh về. Em nhờ mây mang ước mong viển vông ký gửi lên trời cao, để vọng tiếng lòng mình thỏ thẻ, nói với anh rằng, em nhớ anh.
Anh thương mến, em dọc chiều nỗi nhớ anh theo vĩ tuyến Bắc đến bên trời Na-uy, bên thủ đô Oslo, nơi anh vẫn rôm rả tỉ tê cho em nghe về một thành phố mùa hè không ngủ, nơi mặt trời không khi nào chạm xuống dưới đường chân trời, nơi ánh sáng vẫn chan hòa, dù trời đêm đã muốn buông rèm bóng tối. Nơi có mùa hè nhộn nhịp, có mùa thu mơ màng, có mùa đông Bắc cực quang, và có anh.
Anh thương mến. Em nào ngờ đâu, một chiều gió nổi bên hiên vắng, mưa bụi đã cuốn trôi hình hài ấy, đưa anh đi xa mây trời mãi. Bỏ lại em dưới mảnh đất khô cằn này, gặm nhắm những điều xưa cũ đã qua.
Anh thương mến, một ngày đầu hạ của nhiều năm về sau, khi ngồi trước hiên nhà đầy nắng, em bỗng thấy lòng mình trống trải buồn tênh. Vì mỗi khi ngước nhìn lên khoảng rộng mênh mông, em nhớ về tuổi thơ êm đềm cùng anh, như cách anh bồng bềnh trôi qua đời em, đi xa mãi.
Anh thương mến, em thường ru lòng mình đi trên mây cao, để thấy bầu trời mỗi lúc bình minh hé rạng, thật toàn vẹn ấm áp, như cách anh cười vun vén đầy trìu mến yêu thương. Thế mà, khi ánh chiều tà khuất bóng về đằng Tây tàn lụi, tình anh cũng nhẹ nhàng khuất xa mây ngàn, bỏ lại em phương này với hàng triệu tinh tú của trời đêm trên cao.
Anh biết không, gió đêm nay lại trở lạnh từng cơn cảm đầu. Em ngồi đây lắng nghe mưa rơi với hợp âm thứ buồn vỡ đôi. Nếu nước mắt có thể hóa thành băng, thì em tin rằng nó cũng sẽ tan chảy nhanh thôi, bởi lẽ sức nóng từ nỗi nhớ anh ngự trị nơi trái tim đỏ màu, đã làm bỏng rát yêu thương chân thành, đốt cháy cả những tháng năm nhạt màu đã qua.
Giờ đã xa rồi, phải không anh, ngày trôi về phía cũ.
Anh biết không, đông này cũng giống đông xưa, vẫn bó cúc họa mi anh yêu ngày nào, vẫn nến vàng nhạt màu anh thích, vẫn chiếc guitar anh tặng làm quà sinh nhật cho em, vẫn là Killing me softly vang lên giữa trời chiều u ám, vẫn là cô em gái gối đầu bên tấm bia lạnh lẽo không anh, cảm nhận hương tàn anh hiện hữu trong gió trời hanh khô.
Do hương khói làm cay nhòe khóe mắt hay do hơi ấm từ bóng hình anh vẫn còn dịu dàng kề bên, hay do một điều gì khác nữa. Em, từ lâu, cũng không còn rõ nữa.
Anh biết không, ngàn cánh hoa bay giữa trời lộng gió chiều nay, cũng không bằng lòng em vỡ tan từng mảnh vô hạn, theo nhịp tim anh băng thẳng rồi lịm dần mãi về sau.
Anh không biết đâu. Vì vài câu hứa vẩn vơ ngày nào, em mạn phép cho lòng mình giữ chặt hạ tàn đang dần trôi, để khi gió đông sang, lòng em vẫn sẽ ấm áp, sẽ không ướt nhòa như miếng bọt biển bị vắt cạn hết tâm tư.
Anh không biết đâu. Từ lâu rồi, em chẳng còn nghe Killing me softly day dứt nữa. Đêm nay dưới ánh trăng tròn vành vạnh, cuộn băng cát-xét lại quay vòng, fly me to the moon vang lên, âm điệu trung chuyển nỗi buồn nơi lòng mắt em lên mây cao đó, xé toạc nỗi nhớ anh nơi thiên đàng xa xôi.
Hạ Kỳ.