Hollow Sighs

Hollow Sighs Một chiếc page đen tối viết lách vớ vẩn và có thể bị hạ đường huyết khi xem.

Chào các bạn,Một năm mới lại bắt đầu trên hành tinh của chúng ta. Mùa xuân mang đến những dịu dàng của đất trời và lòng ...
01/01/2023

Chào các bạn,

Một năm mới lại bắt đầu trên hành tinh của chúng ta. Mùa xuân mang đến những dịu dàng của đất trời và lòng nhiệt thành của tuổi trẻ hoang dại, mùa xuân đã lượt là ngang qua những bờ tường đau thương, để đến những đầu chiều ước vọng phía trước. Và trong thời khắc chuyển giao giữa hai bờ xuân thì, tôi xin gửi đến những lộc non đầu xuân đến các bạn.

Cảm ơn đã luôn ủng hộ và yêu quý con chữ của tôi. Dù nó rất kén người đọc.

Nhân dịp xuân đến, tôi có những đầu sách muốn gửi tặng đến các bạn, như một món quà nho nhỏ đầu năm:

1. Khi hơi thở hóa thinh không - Paul Kalanithi
2. Rừng Na-uy - Haruki Murakami
3. Người tình Sputnik - Haruki Murakami
4. Yêu người ngóng núi - Nguyễn Ngọc Tư
5. Chuyến tàu tốc hành phương đông - Agatha Christie
6. Mười người da đen nhỏ - Agatha Christie

Bạn nào cần thì comment hoặc ib page nhé.
Cảm ơn các bạn. Chúc mừng năm mới! 🌈

Hiện thực.Thuở còn bé tôi ước mình lớn thật nhanh để làm những điều lớn lao, mà bản thân lúc bấy giờ còn quá nhỏ, để có ...
04/12/2022

Hiện thực.

Thuở còn bé tôi ước mình lớn thật nhanh để làm những điều lớn lao, mà bản thân lúc bấy giờ còn quá nhỏ, để có thể ôm hết tất thảy vào lòng.

Khi cao hơn một chút, tóc dài ra một tí, tôi nhận thấy niềm mơ ước bỗng ngắn lại như nắng chiều kia đang tắt dần nửa xóm, chợt hiện ra sau làn nắng đó, là con đường không mấy trơn tru, đầy sỏi đá, là cảnh vật không mấy lung linh và rất đỗi đời thường.

Một sự đối lập, tỉ lệ nghịch với thời gian, nhưng lại tỉ lệ thuận với hiện thực lúc bấy giờ.

Có lẽ đó là bức tranh cuộc sống, mà lúc nhỏ vì không đủ khả năng, nên tôi đã chọn chì màu sáp tô vẽ lung linh. Dù nguệch ngoạc đó, nhưng không ai đánh giá nó cả, vì là trẻ con. Trong tâm trí của đứa trẻ như tôi, bỗng khát cầu được cầm nhiều loại bút, sử dụng những chất liệu khác nhau để tô vẽ lên bức tranh cho riêng mình.

Tôi không muốn vẽ ông mặt trời đỏ, vàng, gạch nhiều tia xung quanh để thể hiện vầng sáng, tôi không muốn vẽ một hình vuông, có nắp hình tam giác và cho đó là một ngôi nhà, tôi không muốn vẽ người với cái đầu tròn và tứ chi là những cái que.

Nhưng mãi sau này lớn lên, tôi lại không muốn hiện thức hoá ý nghĩ ngày bé nữa. Tôi sợ đối mặt với ánh mặt trời, ánh sáng của một ngày mới, sợ phải nhìn thấy ngôi nhà mà ở đó chỉ có riêng mình tôi, sợ phải nhìn thấy con người và tâm hồn không tử tế như chính chân dung họ.

Trong phút giây nào đó, tôi ước trên tay mình là chì màu sáp xanh đỏ tím vàng, giản đơn và thanh thuần, nguệch ngoạc và ngây dại. Tôi ước ý nghĩ của mình đừng chồng lớp theo màu của thời gian.

Tôi ước giá mà nắng đừng tắt, gió đừng ngưng thổi, để mọi mộng mơ cứ bàng bạc và vẹn nguyên như những ngày đầu, như thuở xưa còn bé, để thiên nhiên cứ hoài bao phủ và tô điểm cho hiện thực, mà người ta vẫn ngầm chấp nhận nó như một lẽ hiển nhiên.

Nhiều người vẫn bảo đây là hiện thực, biết chấp nhận là biết đủ đầy. Nhưng hiện thực đơn giản chỉ là sự nhìn nhận qua lăng kính riêng của mỗi người mà thôi.

Hiện thực sản sinh từ tâm thức của con người, hiện thực sản sinh từ những kết quả bên ngoài tác động lên tâm thức con người. Hiện thực mang tính chất lưu động và biến đổi hình thái khác nhau.

Tôi không thể sửa bức tranh cuộc sống của mình. Nhưng mọi thứ hiện hữu quanh tôi, mỗi người đi ngang qua đời sống của tôi, sẽ giúp tôi làm điều đó. Mỗi người sẽ mang đến cho tôi vật liệu, chất liệu, có thể là vay mượn, cũng có thể là cho đi.

Nếu tôi sợ nhìn thấy ánh sáng mặt trời, thì người nào đó có thể vẽ giúp tôi thêm cái kính râm. Nếu tôi sợ trời mưa to, sẽ vay mượn chiếc ô che đầu. Nếu tôi sợ phải nhìn thấy hiện thực ngôi nhà cô độc, sẽ tô vẽ thêm chút tông màu ấm áp. Nếu tôi sợ phải nhìn thấy chân dung không tử tế, một người nào đó sẽ giúp tôi vẽ hình hài đối lập ngay cạnh.

Không quá thực tế, cũng không quá mộng mơ. Hiện thực đôi lúc sẽ có thất vọng và sẽ có hy vọng. Nó bù trừ, song hành và nương tựa nhau.

Hạ Kỳ.

Tôi mơ.---Tôi mơ màng tựa lòng mình như sóng vỗ, đứng thẫn thờ dưới bầu trời cao, giữa hàng triệu tinh tú của trời đêm t...
04/07/2022

Tôi mơ.
---
Tôi mơ màng tựa lòng mình như sóng vỗ, đứng thẫn thờ dưới bầu trời cao, giữa hàng triệu tinh tú của trời đêm trên cao đó, đã dẫn lối sao băng kia vụt sáng lạ kỳ, rực rõ tựa như ánh mắt người lấp lánh hạnh phúc, để tôi chấp tay nguyện ước một đời trăm năm.

Tôi bắt đầu mơ về những ngày quá vãng, về những ngày bẽn lẽn thuở hồng hoan. Tôi mơ về những ngày không lo toan, về những ngày đứng ngược chiều gió, đón hoàng hôn cùng bóng nắng ven hè, đón nụ cười cùng bờ môi đỏ mọng, tay trong tay chung lối đón chiều tan.

Tôi mơ về những ngày không ngổn ngang, không bộn bề, cũng chẳng còn mỏi mệt, bên thềm nhà tách cà phê nóng, tiếng ve kêu chim ríu rít vang trời. Tôi mời người ly đen ấm nóng, đắng chát trên môi hậu vị ngọt ngào. Tôi cười xòa mình nào dám uống, vì nụ cười người đủ khuấy động tim tôi.

Tôi mơ về những sớm cao nguyên, suối xuôi dòng quanh co rẽ lối, tôi mơ về những tối có ánh sao dẫn lối bên đường. Tôi mơ về những ngày thật bình thường, thật bình lặng và cứ thế chậm trôi, đón tiết trời bốn mùa thay lá, đón đông qua xuân tới hạ tàn.

Để những ngày gió trở thu sang, nắng mơ màng hai hàng dẫn lối, lá hoe vàng trải rộng khắp sân, để chân tình tôi lưu giữ màu nắng, màu của ký ức khi bóng xế về già. Để thấy tim mình vẫn còn thổn thức, để thấy một thời tuổi trẻ ngang qua, thấy một đời thênh thang vui hờn có cả, thấy tim mình tất tả xuôi nhịp vì ánh chiều sang.

Tôi mơ về những giấc mơ, vốn từ lâu đã không có thật, rằng trời xanh xanh nắng vàng vàng, mái nhà nhỏ cùng đôi tim yêu. Chợt gió hiu hiu lùa nhẹ ngang tóc, khép mi hờ, tôi vừa ngủ một giấc sâu.

Đã lâu rồi từ những ngày đó, giấc mơ tôi, tách nửa đôi bờ, bờ người rời bến, bờ tôi ở lại. Nâng nhẹ đôi cánh này, người như chim trời sải rộng bay xa, bỏ lại đây khúc ve kêu bên trời gió hạ, thế kỷ buồn co ro, tôi nhớ những ngày qua.

Bầu trời tháng sáu rực rõ sắc vàng nhưng lại xám xịt trong đôi mắt tôi u buồn, nắng chan hòa ôm lấy tâm can lạnh lẽo, gió lượt là nổi khắp trời nam, ướt mi này chẳng thể hong khô được nữa, quyện tro tàn cuộc tình dang dở, tôi thả nỗi buồn, rơi nhẹ dưới đáy tim.

Và rồi một hôm trời nổi gió, giữa hàng triệu tinh tú của trời đêm trên cao, tôi nhẹ ngước lên sao băng kia vụt sáng, gom nhặt những ước hẹn đã chôn vùi nhiều năm. Nâng gương mặt kiều diễm đã đẫm lệ nhiều khi, đón lấy chút gió trời man mác se se buồn, tôi đã chắp tay nguyện ước, kiếp sau được gặp lại người.

Đêm nay, thành phố trên cao đã bắt đầu rơi vài giọt lệ, tựa như lòng ai nhỏ giọt nhiều sợi thương, nỗi buồn vương mênh mang kéo sợi, dệt thành vải siết chặt hồn tôi.

Hạ Kỳ.

Killing me sofly 2.---Anh thương mến, nơi xứ Bắc Âu lạnh gầy đôi vai, có nhớ chăng phương xa, em vẫn hằng mong về một ng...
06/04/2022

Killing me sofly 2.
---
Anh thương mến, nơi xứ Bắc Âu lạnh gầy đôi vai, có nhớ chăng phương xa, em vẫn hằng mong về một ngày hạ tháng sáu có anh về. Em nhờ mây mang ước mong viển vông ký gửi lên trời cao, để vọng tiếng lòng mình thỏ thẻ, nói với anh rằng, em nhớ anh.

Anh thương mến, em dọc chiều nỗi nhớ anh theo vĩ tuyến Bắc đến bên trời Na-uy, bên thủ đô Oslo, nơi anh vẫn rôm rả tỉ tê cho em nghe về một thành phố mùa hè không ngủ, nơi mặt trời không khi nào chạm xuống dưới đường chân trời, nơi ánh sáng vẫn chan hòa, dù trời đêm đã muốn buông rèm bóng tối. Nơi có mùa hè nhộn nhịp, có mùa thu mơ màng, có mùa đông Bắc cực quang, và có anh.

Anh thương mến. Em nào ngờ đâu, một chiều gió nổi bên hiên vắng, mưa bụi đã cuốn trôi hình hài ấy, đưa anh đi xa mây trời mãi. Bỏ lại em dưới mảnh đất khô cằn này, gặm nhắm những điều xưa cũ đã qua.

Anh thương mến, một ngày đầu hạ của nhiều năm về sau, khi ngồi trước hiên nhà đầy nắng, em bỗng thấy lòng mình trống trải buồn tênh. Vì mỗi khi ngước nhìn lên khoảng rộng mênh mông, em nhớ về tuổi thơ êm đềm cùng anh, như cách anh bồng bềnh trôi qua đời em, đi xa mãi.

Anh thương mến, em thường ru lòng mình đi trên mây cao, để thấy bầu trời mỗi lúc bình minh hé rạng, thật toàn vẹn ấm áp, như cách anh cười vun vén đầy trìu mến yêu thương. Thế mà, khi ánh chiều tà khuất bóng về đằng Tây tàn lụi, tình anh cũng nhẹ nhàng khuất xa mây ngàn, bỏ lại em phương này với hàng triệu tinh tú của trời đêm trên cao.

Anh biết không, gió đêm nay lại trở lạnh từng cơn cảm đầu. Em ngồi đây lắng nghe mưa rơi với hợp âm thứ buồn vỡ đôi. Nếu nước mắt có thể hóa thành băng, thì em tin rằng nó cũng sẽ tan chảy nhanh thôi, bởi lẽ sức nóng từ nỗi nhớ anh ngự trị nơi trái tim đỏ màu, đã làm bỏng rát yêu thương chân thành, đốt cháy cả những tháng năm nhạt màu đã qua.

Giờ đã xa rồi, phải không anh, ngày trôi về phía cũ.

Anh biết không, đông này cũng giống đông xưa, vẫn bó cúc họa mi anh yêu ngày nào, vẫn nến vàng nhạt màu anh thích, vẫn chiếc guitar anh tặng làm quà sinh nhật cho em, vẫn là Killing me softly vang lên giữa trời chiều u ám, vẫn là cô em gái gối đầu bên tấm bia lạnh lẽo không anh, cảm nhận hương tàn anh hiện hữu trong gió trời hanh khô.

Do hương khói làm cay nhòe khóe mắt hay do hơi ấm từ bóng hình anh vẫn còn dịu dàng kề bên, hay do một điều gì khác nữa. Em, từ lâu, cũng không còn rõ nữa.

Anh biết không, ngàn cánh hoa bay giữa trời lộng gió chiều nay, cũng không bằng lòng em vỡ tan từng mảnh vô hạn, theo nhịp tim anh băng thẳng rồi lịm dần mãi về sau.

Anh không biết đâu. Vì vài câu hứa vẩn vơ ngày nào, em mạn phép cho lòng mình giữ chặt hạ tàn đang dần trôi, để khi gió đông sang, lòng em vẫn sẽ ấm áp, sẽ không ướt nhòa như miếng bọt biển bị vắt cạn hết tâm tư.

Anh không biết đâu. Từ lâu rồi, em chẳng còn nghe Killing me softly day dứt nữa. Đêm nay dưới ánh trăng tròn vành vạnh, cuộn băng cát-xét lại quay vòng, fly me to the moon vang lên, âm điệu trung chuyển nỗi buồn nơi lòng mắt em lên mây cao đó, xé toạc nỗi nhớ anh nơi thiên đàng xa xôi.

Hạ Kỳ.

Nhật ký trong rừng.…Ngày…tháng…năm...Tôi đang lang thang giữa cánh rừng già muôn dặm, đá trơ trọi cùng bùn đất ẩm thấp đ...
05/03/2022

Nhật ký trong rừng.


Ngày…tháng…năm...

Tôi đang lang thang giữa cánh rừng già muôn dặm, đá trơ trọi cùng bùn đất ẩm thấp đã kéo thân tôi chùn xuống gốc cây già xưa, chiều tà bỗng xé vội ban trưa nắng rực, khiến cổ họng cháy rát thoáng chốc đã phì khói lạnh tanh.

Mở quyển sổ đã thấm đẫm sự lạnh lẽo của tiết trời núi rừng vài độ, tôi bắt đầu run rẩy miêu tả cảnh thác loạn của những linh hồn đói khát và ngấu nghiến màn đêm kia, nó đang chực chờ đóm lửa vàng vụt sáng, rồi nuốt vội vào đêm thâu…

Ngày…tháng…năm…
Tôi đang quan sát cánh rừng già.

Đại ngàn xanh thẳm bỗng nhiên xao động vì trót đánh thức cánh chim trời ngủ quên. Chốc thoáng rì rào vài tán lá, chốc thoáng âm vang cả núi rừng. Cái khoảnh khắc âm u ngước nhìn bầu trời tù mù, ngước thấy vài đóm đen nhỏ xoay vòng trên đầu, mới thật mênh mông và hun hút làm sao. Hóa ra, đây là cảm giác trơ trọi khi lang thang vô định trong rừng. Tôi bỗng chốc chìm vào giấc ngủ mệt lả người...

U..u..u... Tiếng gió rít bên tai làm tôi lờ đờ tỉnh giấc.

Bên đồi gió hú từng cơn, có tiếng chim trời đã liệng mỏi cánh, đã sải thân mình ngủ sâu bên thác bản chảy xiết, đã chiêm bao trên những cành gỗ mục xưa, để rồi có tiếng ai ru hời ngủ vùi bên đồi gió cuốn, để ánh lửa rừng nhảy múa trong đêm thâu, chốc lát ẩn hiện, chốc lát dập diều, rồi bùng cháy, rồi tắt hẳn, những đóm lửa cứ thế thoi thóp những canh qua.

Rắc…rắc…rắc…gió bắt đầu lượt là xé đôi trời thu.

Xa xa có tiếng bếp lửa, gỗ bắt đầu cháy từng đóm nhỏ len qua những đêm gió rít ngoài thác bản. Rừng già bắt đầu vọng tiếng đáy vực thăm thẳm, để nó heo hút len sâu vào tâm khảm và lửa đêm cũng khởi đầu một buổi làm việc của nó, ánh sáng cứ thế nhen nhóm chờ bình mình lên…

Tách…tách…tách… Tiếng lửa đêm xiêu vẹo cháy, làm tôi lờ đờ lúc tỉnh khi mê.

Giữa rừng già tăm tối, một thứ ánh sáng mờ ảo hiện lên cũng đủ làm cho tâm hồn mình ấm lại. Tôi đã lang thang trong rừng quá lâu, đến nổi chỉ có thể nhìn bình minh và hoàng hôn để đếm ngày trôi. Tôi bắt đầu thấy bụng mình cồn cào kêu. Cảm giác nếu không có gì trôi vào cổ họng, bụng dạ tôi sẽ bị xiết chặt rồi ngất lịm xuống nền đất ẩm tanh này.

Ngày…tháng…năm…
Đêm nay tôi đã có một buổi tối thật no, dẫu gió ngoài trời vẫn rít từng cơn.
Tôi đã ăn lấy nhiều thứ, nhưng có lẽ nó không tiêu hóa được. Tôi đã chuyển hóa nó thành liều thuốc ngủ, để bảo vệ mình qua những đêm rét căm…

Ngày…tháng…năm…

Sáng nay, gió heo mây về ngang bản dốc, đại ngàn rì rào bỗng mở lối, đưa tiễn người bạn mới quen về chốn cũ. Trên những con đường xác xơ cỏ đá, tôi bắt gặp nhiều thân người nằm trơ trọi dưới đất lạnh, tôi bèn để lửa sưởi ấm những thân này. Bụi tro bắt đầu rơi lả chả khắp cánh rừng và che mờ mắt tôi…

Tít…tít…tít…

Giật mình tỉnh giấc trên chiếc giường quen thuộc, hóa ra tôi đã chiêm bao nhiều ngày trong tâm hồn mình. Nơi đó, vốn dĩ là một cánh rừng sâu, hun hút và lạnh lẽo. Tôi đã đi nhiều ngày như thế cho đến khi thấy đóm lửa của chính mình và cả hồn mình đã chết nhiều khi.

Sự đơn độc đã biến hồn ta lãng du thành vô định, để khi chơi vơi, tâm hồn rỗng tuếch bỗng kêu to vì đói. Đóm lửa rừng vừa là bạn, vừa là thức ăn cho tâm hồn háu đói. Thức ăn này không được tiêu hóa, vì đã là một phần đồng hành của sự đơn độc, nó đã sưởi ấm, đã quyện thân mình thành bản thể của ta, ta là nó, nó cũng là ta.

Hay đơn giản, nó được gọi với cái tên, hy vọng.

Hạ Kỳ.

Có lẽ văn chương là cõi trú thứ ba, bên cạnh hội hoạ và âm nhạc. Khi ngôn từ trở nên bất lực, nó sẽ được truyền tải dưới...
07/02/2022

Có lẽ văn chương là cõi trú thứ ba, bên cạnh hội hoạ và âm nhạc. Khi ngôn từ trở nên bất lực, nó sẽ được truyền tải dưới dạng con chữ.

Trong văn chương, sẽ có tính nhạc, sẽ có tính hoạ, có cả tiếng lòng, hội hoạ cũng thế, âm nhạc cũng vậy. Đó là khi bạn biết giao đãi với cuộc đời, cuộc đời cũng sẽ giao cảm với bạn qua nhiều phương tiện, hình thức khác nhau.

“Làm sao em biết bia đá không đau.” Sỏi đá không vô tri, chỉ có con người hẹp lòng cạn nghĩ, mới thấy sỏi đá vô tri mà thôi.

Bất chợt một ngày khi đứng giữa phố xá đèn màu hoa lệ, lòng dạ con người nhận thấy cô đơn cũng thật vô chừng, khi mà giờ đây nghe một bản nhạc, ngắm một bức tranh, nhìn bụi cây ngọn cỏ cũng có thể nghe thấy vạn vật run lên từng nấc nghẹn ngào. Đó là khi trái tim bạn đang giao cảm với cuộc đời này.

Khi mà con người giờ đây quá vô cảm để sẻ chia cho nhau. Bạn tìm đến những thứ vốn gọi là vô tri đó để giải bày, để mà trú tạm lòng mình.

Như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết: “làm sao em biết bia đá không đau.”

Thế “đại não là thịt, tại sao lại có tư duy.”

Thế tại sao lòng dạ này không bị tác động vật lý lại thấy đau vậy.

Vậy cuối cùng bia đá trơ trơ qua bao tháng năm có biết đau không.

Hạ Kỳ.

Sóng.---Tôi đã quên một sớm ban mai trên đồi cao nguyên vắng, tôi đã quên một tối tàn ngày trên vũng ký ức đầy tên em, t...
28/01/2022

Sóng.
---
Tôi đã quên một sớm ban mai trên đồi cao nguyên vắng, tôi đã quên một tối tàn ngày trên vũng ký ức đầy tên em, tôi đã quên những đầu chiều thu có hoàng hôn lộng gió, tôi đã quên những ngày nói có, thì thầm tiếng yêu em. Tôi quên luôn trăm ngàn con sóng bạc, vỗ lòng ai chảy xiết muôn phương.

Trong miền lãng du trôi về nơi vô định, tôi dịu lòng nghe tiếng sóng cuộn trôi, tôi mơ màng nghe tiếng lòng vỗ quá khứ, như nhỏ to lời em đọc bên tai:

“Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau.”

Con sóng nhẹ tênh mơn man trên từng đợt biển lặng cuốn trôi, sóng đánh ngoài khơi xa, sóng xô lòng em lớp lan nhẹ bẫng, tựa thể cuốn xô tình anh và em băng qua đại dương bạt ngàn chảy trôi cuộn xiết.

Sóng nhảy múa ngang mái đầu tôi từng cơn gãy đoạn, sóng lượt là khắc khoải hồn chơi vơi, con sóng từ lòng sâu, sóng vươn ra biển cả, con sóng từ lòng mình dịu dàng gửi muôn vàn yêu thương đến em nơi đầu bến tình biền biệt xa.

Ôi con sóng nào ru hồn em tình tự đến thế, con sóng nào chảy trôi từ muôn kiếp sầu thương, để rồi một chiều mưa rào hạn hẻo em tự hỏi lòng: “Khi nào ta yêu nhau.”

Có thật vậy không. Tôi tự hỏi.
Sóng bắt đầu từ gió, gió bắt đầu từ đâu, có thật là em không biết không? Rằng gió xô lòng em hóa biển tình lặng căm.

Gió đánh sóng dạt lòng em ì ạch cuộn trào nơi đáy dạ khôn tả, con sóng lòng em ngơi nghỉ giữa lòng trời nên thơ và mộng tưởng, nhân văn và đẹp đẽ như thể tình ta là một bài ca, để em phổ nhạc cho điệu lý trăn trở ban sơ, bỡ ngỡ pha lẫn chút băn khoăn nghi ngờ tuổi xuân xanh.

Không sao đâu mà, bởi lẽ tình yêu là tự nhiên như thiên nhiên đẩy đưa vật chất vô hình. Như tình yêu đôi ta quyện vào nhau thuở hẹn nhau tình tự hôm nao. Tình yêu là sự kết tinh băng qua bao địa lý, vượt ngàn sinh thái hệ, chạm vào tim em một chiều lộng gió thành chất xúc tác hóa học thổi bùng suối nguồn thương yêu trong tim.

Có thật vậy không. Tôi tự hỏi.

Đất trời này luân chuyển bốn mùa thay lá, mây trắng trong lượt là chậm trôi biếc xanh lòng trời, tựa lòng mình yêu nhau lúc chớm nở, yêu nhau khi lững thững, yêu nhau tự nhiên như thể thiên nhiên tấu thành khúc ca tự vấn: "Khi nào ta yêu nhau."

Nhưng em ơi, làm sao tôi biết gió lượn sóng trôi về đâu, làm sao tôi biết tình mình bên nhau buổi nào thuở xuân thì. Làm sao tôi biết sóng đơn sơ và thuần khiết, hay sóng mặn mà bóp nghẹt trí óc tôi một chiều chênh vênh. Giữa biển bọt tuôn lòng em khơi trào nơi xa đó, sóng ru hồn em một nỗi chông chênh nhẹ bẫng lòng này.

Tôi cảm nhận sóng bằng sự đồng điệu giữa tâm hồn và màn đêm, giữa không gian và chất liệu rỉ rả khô quạnh, giữa tiếng tim em thở thắt chặt dồn dập của khoảng không nặng ì ngang vai.

Tinh tinh tang tang, âm nhạc xoay điệu lâng lâng hòa sóng đánh rơi nửa tầm không, dìu bước tôi băng qua biển cả trắng xóa mờ ảo dưới lớp đít chai dày cộm.

Nơi đại dương im hơi thỏ thẻ đó, tọng từng tiếng oang oang nơi óc tai tôi nặng ì. Lang thang trong dãy đơn côi vô vọng, nửa hồn tôi bảng lảng thông lưu theo gió đêm rít nhè nhẹ, bỡn đùa nơi gáy tôi rít lạnh rơn người.

Nơi gian phòng trống trải lùa gió se lạnh của đợt mưa cuối ngày tàn hơi. Nhịp bước nhịp không đu đưa người, tôi để mặt đất băng chuyền mình đến nơi cổ họng kêu gào, nước, nước. Khô khốc nơi thực quản đốt cháy xé nhỏ li ti, đã hai mươi tư giờ trôi qua, ngập ngụa với đống ký ức em bỏ lại, ngập tràn với đôi ba câu chữ em đọc như vừa mới đây.

Từ nơi đại dương cuộn trào sâu thẳm, tôi đã quên tất thảy những vụn dại yêu đầu, quên những viên kẹo mềm trên bờ môi em đỏ, quên những lời bỏ ngỏ dưới tán phượng năm nào. Quên cả cách yêu thương từ tận đáy tim nhỏ. Quên cả khi sóng vỗ thỏ thẻ: “khi nào ta yêu nhau”

Tôi đã quên em của hôm nay và những ngày sau nữa. Dẫu biết rằng cố quên là sẽ nhớ, nên đành trôi tuột ký ức vào từng lớp sóng vỗ...để lãng quên.

Có thật vậy không.
Tôi tự hỏi.

Hạ Kỳ.

Lỡ hẹn.---Em dành tặng anh nhành hoa màu đỏ thắm, gửi từng trang giấy với nét mực, tặng người làm tin yêu ngày đó, có bi...
19/01/2022

Lỡ hẹn.
---
Em dành tặng anh nhành hoa màu đỏ thắm, gửi từng trang giấy với nét mực, tặng người làm tin yêu ngày đó, có biết không anh, em yêu thầm. Ngày người bên ai em lệ ướt, ngày người cất bước sang sông rồi, lòng em như màu hoa đỏ thắm, đôi mắt hoen sâu đẫm lệ nhòa.

Ngày qua ngày tháng trong sầu nhớ, hình bóng anh đó sâu trong lòng, mà tình anh đâu nào cập bến, em biết nơi đâu gọi là nhà.

Rồi chiều buồn thương anh nằm xuống, mộ bia đá đó khắc tên người, và em đem hoa trải lên đá, ôm mối tương tư đến cuối đời.

Rồi một chiều tan em nằm xuống, mộ bia anh cũng hóa hoang tàn, người về trên cao em lịm giấc, lệ em tuôn thác suốt đêm ngày.

Ngày qua ngày tháng trong sầu nhớ, tình anh hóa kiếp lên thiên đàng, tình em ở lại nơi dương thế, phảng phất trong tâm lắm bụi trần. Em soi bóng người giữa nhân thế bao la rộng lớn, chỉ để tìm anh giữa muôn trùng sóng gió ngàn khơi, em nào ngờ đâu tình mình đã phân rẽ, chẳng chung lối đi, chẳng cùng lối về.

Đôi lần tương tư em họa hình muôn hướng, để mây ngàn xếp lối vẽ bóng hình anh muôn phương, để gió lượt là đưa hồn anh phảng phất, để kiếp nào ta còn gặp lại nhau.

Đã bao nhiêu ngàn cây số từ hiện tại tới tương lai, đã bao nhiêu vùng trời xanh thẳm anh bỏ lại, đã bao lần em lưu lạc giữa biên giới hai kiếp sống, không thể rời cũng chẳng nỡ bước đi.

Năm tháng trôi qua hai miền ký ức lạ, tưởng chừng hàng vạn thế kỷ đã nép gọn vào lòng nhau. Rồi gió miền xuôi cũng thổi ngược ký ức, làm nỗi buồn rơi dưới tâm can lạnh lẽo, để xuân thì vạn kiếp hoài lênh đênh.

Nơi kiếp sống mờ ảo về những ngày xưa cũ, em thấy bóng hình anh nhẹ tênh giữa mây trời. Nắng bắt đầu trải dài trên gương mặt anh thanh tú, em cất lời nhưng chẳng nên câu, bèn nhờ gió gửi mây thả tình em trên cao đó, để thiên đàng mở lối buông ánh dương vàng rực, vọng tiếng lòng mình thỏ thẻ bảo với anh rằng:

"Nhân sinh vạn lần rắc rối.
Lỡ hẹn một giờ, lần sau muốn gặp, phải chờ trăm năm."

Hạ Kỳ.

Phố mùa đông.---Tôi ghé ngang Đà Lạt vào một chiều nắng cuối thu, triền dốc và đồi thông thoai thoải nơi đây đã bao lần ...
28/11/2021

Phố mùa đông.
---
Tôi ghé ngang Đà Lạt vào một chiều nắng cuối thu, triền dốc và đồi thông thoai thoải nơi đây đã bao lần khiến lòng tôi lạc lối. Ngoài phố thông reo rì rào hai bên hàng tai, như thể ngỏ lời bảo với tôi rằng, Đà Lạt như cô thiếu nữ mười sáu trăng lên, e thẹn và cũng thật kiêu kỳ. Cô bẽn lẽn và trầm mặc giấu sau vẻ đẹp hùng vĩ của núi rừng bạt ngàn. Chẳng mấy chốc, cảnh vật và dư vị nơi đây đã ru hồn tôi bảng lảng trên mây.

Ngoài phố mùa đông, nắng vừa tắt vội, gió lượt là hai hàng xé toạt vạt áo, để vai tôi gầy chạm lấy cái se lạnh của tiết trời đặc quánh những điều cũ kỹ, những điều như là sương, như là khói, như là điều gì đó thật khó nói, khẽ chạm lòng rồi khiến tim mình thổn thức khôn nguôi.

Quả thật, phố xá những ngày cuối năm mới thưa thớt người làm sao, thành thị chẳng mấy chốc đã chìm dần sau lớp sương đêm. Tôi bèn đi dọc Hồ Xuân Hương, lang thang qua những rặng xanh rợp hai hàng, gió heo mây quyện mùi gỗ mục đã theo tình tôi lượn lờ khắp phố, đi qua bao phiên chợ vắng, qua những góc cà phê ươm mùi dã quỳ, qua những buổi tối quẩn quanh với bánh tráng nướng, sữa đậu nành và đôi ba xiên thịt thơm nức mũi. Đà Lạt thật ấm áp và rộng lòng với những vị khách vãng lai như tôi, đã chứa chấp những nỗi buồn, những điều ngổn ngang, cả những lần chông chênh và tuyệt vọng nhất của tuổi trẻ.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng nói: “Tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa.”
Đẹp nhưng không khuyến khích sự khổ hạnh, hoa sống đẹp thì phải cần nước tưới, một ngày nào đó khi lượng nước chảy trong hoa không còn, hoa khô, người trồng cũng héo. Trồng hoa phải biết chăm hoa, hoa tàn hoa héo người buồn lắm thay. Cứ thế, tuổi trẻ tôi cứ bàng bạc héo dần sau mỗi cuộc tình qua.

Tôi cũng từng đi đến tận cùng tuyệt vọng, chẳng những thấy nó đẹp như hoa, mà nó còn mang theo vẻ đẹp của sự sống. Sự sống đó đã mang những mầm cây nhỏ nhắn vươn lên trước gió, đã mang những âu lo bỏ lại giữa lòng thành phố mây ngàn, đã vực dậy tuổi trẻ và thắp sáng ngọn lửa yêu thương trong mình. Giây phút đó, tôi biết rằng ngày mai nắng vẫn lên, hạnh phúc và bình yên sẽ lại một lần nữa đâm chồi kết trái.

Tuổi trẻ tôi cũng từng xa cách đôi ba cuộc tình, cũng từng mong mỏi những điều bình yên, khi mà thành thị xô bồ làm tôi nhoài mình mỗi đêm dài, trong khoảng khắc nào đó, tôi nghĩ mình sẽ khăn gói lên Đà Lạt mà sống. Ấy vậy mà đã nhiều năm trôi qua, tôi với Đà Lạt, chỉ là những vị khách quá vãng. Chỉ là đôi bạn già thích ôn lại kỷ niệm xưa. Chỉ là những người cũ trót đi qua cuộc đời nhau, để rồi đành lỗi hẹn với bao mùa đông sang.

Nếu có dịp đi ngang qua những hàng thông xưa lần nữa, tôi sẽ nhờ thu phai gửi lại bao mùa lá rụng, nhặt vài mảnh ký ức đã héo úa, xếp thành dòng thả trôi về trời.

Có lẽ, hoài niệm vốn là một món đồ cũ lâu ngày cất trong tủ, ký ức về mùi hương và cảnh vật vẫn hiện hữu, như là một sự bảo an cho tuổi già mất trí.

Thời gian thấm thoát trôi, thời niên thiếu rẽ vội, tôi lén nhìn cuộc đời đã ngoảnh mặt sau lưng, tôi thấy mình vụng dại cũng chẳng còn hồn nhiên, cũng chẳng còn hiền hòa hay giữ lòng vững chãi. Tôi ngước nhìn trời cao với đám bồ câu trước mắt, khẽ rít một hơi rồi phì đại thành tiếng: xuân thì trôi qua rồi, một mùa đông nữa lại sang.

Hạ Kỳ.

Một ngày nào đó.---Một ngày nào đó. Khi mở mắt thức giấc, chợt nhận ra thế giới sau này đã mất đi ban mai, nhường cho ho...
01/09/2021

Một ngày nào đó.
---
Một ngày nào đó. Khi mở mắt thức giấc, chợt nhận ra thế giới sau này đã mất đi ban mai, nhường cho hoàng hôn rợp đỏ đằng chân trời. Mùa hạ rồi sẽ qua đi, thanh xuân không trở lại nữa, chỉ còn mỗi bầu trời rợp nắng vàng oi cùng nụ cười của người trôi theo tháng năm nở rộ.

Một ngày nào đó, khi sắc đẹp không còn hiện hữu trên gương mặt thanh tú, lòng dạ người cũng đổi chiều biến tan, như Hải Đường hoa phân tán thành trăm mảnh, ôm đau thương quyện vào gió, chỉ để người không thấy sự xấu xí hiện hữu trong tim. Hóa ra đau thương nhất không phải chia lìa, mà là cố chấp ngộ nhận yêu thương của một người.

Một ngày nào đó, khi ban mai có thể hé rạng lần nữa, chỉ mong rằng tôi có thể vững tâm cất bước ra đi, ngoảnh đầu lại là hoa cỏ phủ lối ven đường, ngoảnh đầu lại là góc kỷ niệm cạn mờ tâm can. Vì mùa hạ vốn thật đẹp khi tàn phai trong màn nước mắt trong suốt, dẫu biết rằng hạ tàn chất chứa muôn nỗi bi thương.

Một ngày nào đó, khi ngoảnh đầu lại, giữa biển người mênh mông, người vẫn sẽ thấy tôi mỉm cười nơi cuối chân trời phía Tây có hoàng hôn ửng đỏ, yên lòng đón nhận những đổ vỡ, bình tâm đón nhận thế giới mất đi một nửa yêu thương.

Một ngày nào đó, khi ngửa mặt lên mây tầng lượt là chậm trôi, tôi sẽ thôi mong cầu niềm hạnh phúc giản đơn, sẽ thôi mong cầu mái nhà tranh, bát cháo hành, trà gừng cay khi tuổi già kéo đến. Thật vô nghĩa làm sao, khi một ngày nào đó, tất thảy những vụn dại yêu đầu bỗng vỡ tan theo tiếng bầu trời vỡ đôi.

Một ngày nào đó, khi ban mai đón khối cầu vàng rực trên đỉnh biệt ly, ánh sáng chan hòa sẽ bao phủ lấy chân tâm khô héo, tựa như cái ôm của bầu trời bao la vô tận, tựa như vòng tay ấm áp ôm trọn những mụ mị yêu thương.

Một ngày nào đó, khi bầu trời rộng lớn không thể chứa hết muôn nỗi bi thương của thế gian, mặt đất hiện hữu sẽ thay bầu trời làm bạn đồng hành của sự cô đơn chất chứa, của những giọt nước mắt không thể trôi ngược lên bầu trời bao la kia.

Một ngày nào đó. Khi chiếc lá cuối cùng rơi xuống thềm nhà, hy vọng người có thể nở một nụ rộng, một nụ thay cho lời tạm biệt sau cuối.

Hạ rồi sẽ tàn, nhường cho thu sang, đông tới, xuân về, duy chỉ có yêu thương sẽ ở lại mãi với mùa hạ năm ấy.

Hạ Kỳ.

Ảnh: Liliiia Melnyk

Tình.Tôi không còn làm tang lễ tiễn đưa cho cuộc tình nào trong cuộc đời mình nữa. Tôi cũng chẳn...
06/03/2021

Tình.

Tôi không còn làm tang lễ tiễn đưa cho cuộc tình nào trong cuộc đời mình nữa. Tôi cũng chẳng còn khóc than rót rượu rắc muối, chiêm nghiệm về quá khứ đã mờ phai. Tôi cũng chẳng còn chờ đến thất tịch để gặp tình còn vương vấn. Vì không biết hồn tình dưới âm ti hay đã hoá kiếp lên thiên đàng.

Mãi về sau này tôi mới thôi những lần mụ mị như thế. Vì nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng nói: “Chỉ có trong tình yêu ta mới bắt gặp được cái chết của chính mình. Tình yêu cũng mở ngõ cho những lần hoá kiếp. Hãy thử bước vào thế giới đó để khởi đầu bằng một cái chết thật vô cùng yêu dấu.”

Tôi mỉm cười đầy chua xót, vui buồn thật giả lẫn lộn. Bởi lẽ tôi chỉ toàn thấy cái chết trong tình yêu của bạn tình chứ không cảm được cái chết của chính mình trong tình yêu. Hoá ra, là tôi chưa từng yêu, chưa từng biết yêu, chưa từng biết gió thổi nhẹ lùa ngang tóc, để ong bướm lượn bay quanh đầu, để tiếng nhạc theo đó nổi lên cùng gió trời hanh khô.

Phải nói rằng toàn án của con tim là toà án phức tạp nhất. Ở đó, toà luôn đau đầu không biết ai là bị cáo, ai là nguyên đơn, ai là chủ toạ. Mặc nhiên ai cũng giành phần mình là người bị hại, là người phán xử, tố cáo kẻ đã giết chết cuộc tình mình.

Thật khó phân xử làm sao. Khi cái chết trong tình yêu không tồn dưới dạng hữu hình. Nó là sự vắng bóng thương yêu, là khổ đau lấp đầy, là sự căng tràn vụn vỡ của sỏi đá muộn phiền. Và nó vô hình.

Vậy cho hỏi, nguyên đơn nào có thể chỉ ra bằng chứng về thương tổn hữu hình cho những sự vô hình gây ra. Thì toà tuyên án kết tội.

Trên hành trình vương nắng ủ mưa, trải qua bao lần di cư của tuổi trẻ, đã bao lần gói ghém đồ đạc, khoác lên mình chiếc balo chứa đựng thanh xuân, để giờ đây mỗi người đều mang về cho mình bào thai của sự yêu ghét thương tổn chất chồng.

Tuyệt nhiên, ai cũng giành bao thai đó cho riêng mình. Không phải vì lòng thương yêu mà vì tiếc rẻ cuộc tình mình từng chắt chiu, vì là bằng chứng của sự thương tổn hiện hữu mà mắt thường có thể thấy được. Đó là sự ủi an sau cùng còn xót lại.

Tình yêu là những lần chuyển hoá đau thương vui buồn oan giận để đi đến bến bờ hạnh phúc cuối đời. Chỉ cần còn nắm giữ sự sinh sôi, ắt hẳn sẽ có ngày hạnh phúc một lần nữa đơm chồi kết trái yêu thương. Khổ đau rồi sẽ qua đi, bắt đầu một cuộc hành trình mới. Thế nên, người ta cứ cố trối chết để giữ lấy bào thai đó. Tuyệt vọng và hy vọng luôn song hành với nhau.

“Yêu, là chết trong lòng một ít.” Tuổi trẻ, tôi có thể cũng lầm tưởng chết trong lòng mình nhiều chút. Có lẽ đó là một cái chết lâm sàng.

Sau này, nếu tình tôi có qua đời, tôi hy vọng ngày đó đầu mình đã bạc trắng, miệng mình móm mém thưa răng, giây phút đó tôi biết mình chết, cũng vừa kịp lúc tình tôi cũng theo qua đời. Tôi sống trọn cho một kiếp, tình mình cũng một kiếp, tình người cũng thế.

Mỗi người đều có toàn án lương tâm tình yêu cho riêng mình. Hy vọng không ai tự trao cho mình bản án chung thân dằn vặt trói chặt tâm can vì tình. Bởi tha thứ cho người cũng là tha thứ cho mình và ngược lại.

Tình yêu không có trật tự, không có quy tắc, tình là tình nhiều khi không mà có, tình là nhiều lúc có như không, không ai phân định đúng sai. Nên hãy cứ yêu đi, yêu thôi nhưng đừng yêu vô lối.

Hạ Kỳ.

Thoáng đó.—-Thời gian trôi qua như cơn gió thay mùa. Thoáng chốc đã mấy mùa xuân sang. Lòng không còn gì ngoài những hoà...
16/01/2021

Thoáng đó.
—-
Thời gian trôi qua như cơn gió thay mùa. Thoáng chốc đã mấy mùa xuân sang. Lòng không còn gì ngoài những hoài niệm xưa cũ mong manh, sợ một ngày thời gian đoạn hết những xúc cảm trong lòng, nên cứ vô tư bắt lấy những khoảnh khắc đã qua đi, nhặt nhạnh gói ghém vào trong từng bức ảnh.

Thời gian trôi qua như chuyến tàu tốc hành, trên mỗi toa, mỗi hành trình đi qua, chúng ta sẽ gặp rất nhiều người, có người dừng bến rồi ở lại mãi, có người thoáng đó rồi lướt ngang đời nhau, có người thưởng ngoạn cảnh đẹp mà lỡ bến. Có người chọn cho mình tấm vé một chiều, cũng có người chọn mua chiếc vé khứ hồi để về lại những khoảnh khắc đã qua đi.

Vốn tôi luôn giữ cho riêng mình chiếc vé khứ hồi. Vì lòng tôi không phải sỏi đá, cũng biết buồn và nhận thấy cô đơn cũng thật vô chừng. Khi hiện tại không đủ vuốt ve xúc cảm nơi mình, chắc hẳn rằng sẽ có lúc muốn quay về quá khứ, để gặm nhắm nỗi buồn, để sụt sùi với thương tổn, để hân hoan với những kỷ niệm đã qua.

Dù là tấm vé xấu xí hay đẹp đẽ, còn mới hay đã nhàu nát qua thời gian, thì đó vẫn là tấm vé thông hành kỳ diệu dành cho những người hoài niệm như tôi.

Trên hành trình ròng rã vương nắng ủ mưa, giữa bể trời này bao la rộng lớn, tôi bắt gặp những khung cảnh ngỡ đã qua đi như thể xé nát tim mình. Tôi bắt gặp phố thị những ngày xưa cũ rôm rả tiếng nói cười, tôi cảm mũi mình thoảng nồng dư vị thương yêu, tôi thấy lòng phơi phới như trẻ con nô nức đón chờ hoa vàng nở rộ trên cành.

Tôi bắt được thanh âm từ những tối radio buồn cất lời, từ những tình khúc Ngô Thuỵ Miên hay sỏi đá cũng biết buồn theo khúc ca Trịnh ưu phiền. Tôi nghe như tiếng thở than vọng từ lòng mình âm ĩ, nghe như tiếng ai nức nở xoáy vào lòng những hồi ức khôn nguôi.

Thoáng đó, tôi thấy xuân thì đã bảng lảng trôi ngang đầu. Giờ đây, ngước nhìn phố xá đèn màu những ngày đầu năm mới, thật thưa người, thật vắng niềm nao nức xưa cũ, sự chờ đợi đã không còn hằn lên trong đôi mắt những người ở lại.

Thoáng đó, tôi thấy người và tình người chẳng thơm tho như mùi giấy mới, chẳng đẹp màu như váy xanh áo trắng điểm khăn đỏ, chẳng ngây dại như ngày nhỏ lén trèo cây hái trái, chẳng bẽn lẽn như thuở đầu ngại ngùng nói tiếng yêu.

Thoáng đó, hoàng hôn đã ru tôi băng qua bao miền phố không tên, chỉ để nhắc nhớ, chỉ để điểm qua thật vội những cái tên vốn đã lãng quên từ rất lâu rồi.

Thoáng đó, lại một mùa tàu đi ngang phố, ngang những lỡ hẹn chờ, ngang những nỗi yêu thương, ngang qua những đêm trường, ngang qua từng kỷ niệm, ngang qua những hoài niệm với cảnh cũ hương xưa, rồi một buổi chiều mưa ngang qua người hẹn ước, nguyện một đời phía trước sẽ mãi cùng có nhau, nguyện sẽ mọi đớn đau cùng răng thưa tóc bạc. Giờ đã là dĩ vãng, tàu đi vội ngang phố, ngang qua cả một đời.

Vội thở dài một hơi rồi phì đại thành tiếng, tôi bèn xuôi lòng mình trên những tuyến đường gập ghềnh đi mãi, chờ ngày cập bến cuối kết thúc một cuộc du ngoạn tốc hành, đổi yêu thương ban xưa, mua vé về với thực tại đơn côi.

Hạ Kỳ.

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hollow Sighs posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category