Trẻ Lạc

Trẻ Lạc Nơi của người trẻ đi lạc Tìm Trẻ Lạc: ngụ tại ấp chuyên cần, huyện liều lĩnh, tỉnh khiêm nhường.

Trên thế giới này, sẽ luôn có một vài khoảnh khắc đặc biệt, không cho phép bạn đa sầu đa cảm. Sự yếu đuối của bạn, sự ch...
15/04/2023

Trên thế giới này, sẽ luôn có một vài khoảnh khắc đặc biệt, không cho phép bạn đa sầu đa cảm. Sự yếu đuối của bạn, sự chới với không một ai giúp đỡ của bạn và cả những oan ức của bạn. Bạn đều phải học cách tự vỗ về và tiếp nhận chúng. Ngoài chính bản thân mình ra, sẽ không có một ai có thể làm điểm tựa cho bạn.

Bạn bè có thể tán gẫu cùng bạn, cho bạn những lời an ủi động viên. Ba mẹ có thể sẽ nói với bạn, dù bất kể có xảy ra chuyện gì, nhất định vẫn phải kiên cường, người yêu bạn có thể sẽ chia sẻ với bạn, bảo vệ bạn. Nhưng bạn có từng nhận ra chưa? Tất cả những thử thách xuất hiện trong cuộc đời bạn, bạn vẫn phải một mình đối mặt và chiến đấu với chúng. Sẽ không có ai, không có một ai có thể thay bạn gánh vác phần trách nhiệm này, gánh vác sự khó khăn này, và cũng không có một ai, thực sự đồng cảm với những trở ngại mà bạn đã-đang-và sẽ phải trải qua...

Bạn phải hiểu rằng, mọi chuyện khó khăn đều là chuyện tốt, chúng thôi thúc bạn tiến lên, khiến bạn càng thêm mạnh mẽ, và cũng tiếp thêm sức mạnh cho bạn. Nếu bạn chỉ can tâm sống một cuộc sống bình thường, vậy thì bạn sẽ chỉ đối mặt với những điều bình thường, ngày này qua ngày khác sẽ không có cái gọi là “trải nghiệm”; không có cái gọi là “trưởng thành”!

Thực ra mỗi chúng ta đều giống nhau, đã từng có lúc trải qua cảm giác như sắp không trụ vững được nữa. Nhưng chúng ta đều đã bước qua được, không phải sao?

Bạn trút bỏ những sợ sệt và lo lắng, dần dần trở nên ôn hoà và ung dung. Tôi hy vọng bạn ghi nhớ rằng, một mình bước ra cuộc đời, nhất định phải biết chăm sóc bản thân thật tốt. Bởi chẳng có điều gì quan trọng hơn điều này, sau này bạn sẽ phát hiện, hoá ra những lúc chúng ta cần có một người để tựa vào nhất, rốt cuộc vẫn là tự bản thân chúng ta cố gắng vượt qua chúng. Tôi biết, bạn sẽ tự thu vén cho cuộc sống của bạn, và bạn cũng sẽ trở thành một con người thực sự “chẳng có gì đáng để sợ hãi cả!”

Con đường sau này, bạn phải tự mình bước đi rồi. Tôi chúc bạn vạn sự thắng ý!

- Baosam1399 on Tumblr

Ảnh: @/manuhamu

Cô độcCô độc giống như một trang giấy trắng, bạn muốn viết nhưng bút lại hết mực, lại chẳng nỡ cầm giấy xé đi...Ở giữa đ...
15/03/2023

Cô độc

Cô độc giống như một trang giấy trắng, bạn muốn viết nhưng bút lại hết mực, lại chẳng nỡ cầm giấy xé đi...

Ở giữa đám đông, bạn cô độc vì chẳng ai hiểu bạn. Ở trong phòng, xung quanh không có ai, bạn cũng cô độc vì không hiểu nổi mình.

Không gì mênh mông bằng những tháng ngày mơ hồ và trống rỗng, đôi chân hối hả lao về phía trước, chỉ là... chẳng biết phải đi đâu. Cuộc đời bạn là một cái giếng không hề có nước, nằm mãi tít trong rừng sâu. Tối tăm, lạnh lẽo, quanh năm không nhìn thấy ánh sáng.

Một mặt, bạn muốn trở nên thật can đảm, mặt khác lại mong thế giới này dịu dàng với mình. Một mặt, bạn muốn gặp được chân tình, mặt khác lại chẳng thể chống đỡ cám dỗ và những lời đường mật. Thấy người khác không ngừng nỗ lực, bạn nóng lòng đến phát sốt, nhưng lại chẳng dám cử động dù chỉ một ngón tay. Thấy người khác chạm vào ước mơ, bạn liền chạnh lòng, khóc lóc vài trận, nhưng sau đó lại lựa chọn thỏa hiệp, rút lui trong âm thầm...

Đường dài quanh co. Bụi bay mù mịt. Nhiều lần ngã đến sứt đầu mẻ trán. Người khác gom góp chút hơi tàn, gắng gượng đứng dậy. Còn bạn? Nằm yên chịu trận. Oán hận cuộc đời!

"Thay đổi để trở nên tốt hơn!" Nói nghe thật dễ, nhưng kỳ thực là một cuộc đấu tranh bất tận từ trong nội tâm. Như những ngày mưa gió liên miên không bao giờ dứt, ta chỉ có thể mặc thêm áo ấm, mở rộng tán ô, tôi luyện bản thân trở nên thật mạnh mẽ, chứ đừng mong gió lặng mưa ngừng...

Những lúc yếu lòng, lạc lối, không tìm thấy lý do để tiếp tục, bạn chỉ cần nhớ điều này: Hôm nay bạn chưa là ai, không có nghĩa là mai này cũng vậy.

Mọi hào quang xán lạn của ngày mai, đều được vun đắp từ hôm nay. Từng chút, từng chút một. Không thể thỏa hiệp. Cũng không thể vội vàng...

Cha mẹ khó nhọc ban cho bạn sinh mệnh. Thầy cô vất vả dìu dắt bạn thành người. Bạn bè dốc lòng yêu thương bạn. Cuộc đời dù không ưu ái, cũng chưa hề tệ bạc. Vậy nên, làm ơn...

Đừng yếu đuối đến mức ngay cả bản thân cũng không gánh vác được. Có là ốc, ít nhất cũng phải mang nổi mình ốc. Vui buồn sướng khổ riêng mình biết. Ồn ào náo nhiệt để phần người. Trong lòng có ánh sáng, đêm đen cũng sẽ hóa bình minh.

- Xu

Đừng vội, đường tuy dài cứ đi là sẽ tớiChính thức bắt đầu ra đời, loay hoay với một cuộc sống mới, tất cả những người tr...
05/03/2023

Đừng vội, đường tuy dài cứ đi là sẽ tới

Chính thức bắt đầu ra đời, loay hoay với một cuộc sống mới, tất cả những người trẻ đều ước mơ tìm kiếm cho mình một chỗ đứng trong xã hội. Tôi cũng đã từng có khoảng thời gian cảm thấy mất phương hướng với cuộc sống. Khi đó mới đôi mươi, tôi nhìn vào một số người lớn tuổi hơn, họ có những thành công nhất định trong cuộc sống, và tôi cũng từng cảm thấy bản thân mình thật thảm hại nếu như so sánh với họ. Thế nhưng tôi lúc đó, và cả những bạn trẻ hơn tôi bây giờ, chúng ta đã làm một phép so sánh thật khập khiễng.

Khi chỉ biết nhìn vào hiện tại, chúng ta quên mất điểm xuất phát vốn dĩ đã là khác nhau. Những người mà tôi ngưỡng mộ khi đó, vốn dĩ họ hơn tôi cũng dăm sáu tuổi, có lẽ họ cũng đã phải trải qua những khoảng thời gian khó khăn, chống chếnh y như tôi lúc đó, để có được vị trí hiện tại khi mà tôi nhìn thấy.

Tôi đã từng hơn một lần khóc như một đứa trẻ vì cảm thấy quá mệt mỏi, quá kiệt sức với nhiều thứ. Nhưng qua cơn khóc, bao giờ tôi cũng tự lau nước mắt, tự đứng dậy và tiếp tục theo đuổi công việc đang dở dang, cho đến khi có kết quả thì thôi. Cho dù là thành công hay thất bại thì tôi vẫn muốn đi tới điểm cuối cùng. Vì tôi cảm thấy nếu bỏ cuộc, khi chưa làm tới tận cùng chẳng phải là cách chúng ta nuông chiều bản thân, mà đó là cách chúng ta đang làm mất đi sức đề kháng của chính bản thân mình, tự khiến cho mình yếu ớt đi.

Trải qua vài lần vấp ngã trong công việc, tôi tự rút ra cho mình một bài học, làm bất cứ việc gì cũng phải luôn có kế hoạch cụ thể cho nó. Không phải một mà phải là hai hoặc ba kế hoạch, để không bao giờ trở nên bị động trong mọi tình huống. Tôi thường tự hỏi nếu phương án một không được, phương án hai thì sao, có phương án ba không?...

Ví như hiện tại đang phụ trách một chương trình phát sóng hàng tuần trên VTV1, việc kiểm duyệt đề tài rất khó khăn, nhiều lần gửi đề tài đi duyệt, kết quả là chẳng được duyệt đề tài nào cả. Vậy nên mỗi khi gửi đề tài đi, tôi sẽ không ngồi chờ để xem có được duyệt hay không rồi mới tính tiếp. Tôi thường ngồi làm thêm vài phương án khác nữa để nếu đề tài không được duyệt thì tôi có đề tài khác gửi đi duyệt tiếp ngay để chương trình không bao giờ bị chậm trễ.

Đối với tôi, yêu bản thân không có nghĩa là bỏ cuộc khi quá mệt mỏi. Mà yêu bản thân bằng cách khi quá mệt mỏi thì sẽ sắp xếp lại nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục chiến đấu. Nếu muốn có được vị trí mà bản thân kì vọng, thì chúng mình phải tự nỗ lực để bước tới, đừng vì những khó khăn mà nản lòng buông bỏ bất cứ một công việc nào chỉ vì nó quá khó hay quá áp lực. Tuyệt đối không bao giờ được bỏ cuộc.

- Mèo Xù

"Có một hình ảnh ẩn dụ mà tôi rất thích. Đại khái là khi bạn bước đi trên bờ biển, dấu chân bạn in hằn xuống mặt cát phẳ...
03/03/2023

"Có một hình ảnh ẩn dụ mà tôi rất thích. Đại khái là khi bạn bước đi trên bờ biển, dấu chân bạn in hằn xuống mặt cát phẳng lặng. Rồi những con sóng sẽ vồ lấy dấu chân ấy, tẩy xoá cho đến khi mặt cát chẳng còn đọng lại dấu vết chứng tỏ ai đó từng đi qua.

Chẳng còn dấu hiệu nào nói lên rằng bạn từng tồn tại và tản bộ qua bờ cát biển. Kể cả dấu chân vẫn còn đó, nó có đặc biệt hơn hằng hà sa số những dấu chân khác?

Quan niệm của tôi về sự sống cũng vậy. Đối mặt với cơn sóng dữ của thời gian, tôi đã luôn sẵn sàng đón nhận sự quên lãng. Những gì tôi để lại với cuộc đời này giống như dấu chân trước sóng. Ai biết được ký ức về ta sẽ đọng lại trong đầu óc của người sống bao lâu sau khi ta không còn ở đó nữa?

Tôi từng sợ sự lãng quên, và giờ tôi không còn sợ nó nữa. Đôi lúc, được quên là một phước lành, vì nó giảm tải cho tôi áp lực trong thời gian hữu hạn của cõi sống. Tôi muốn làm tròn bổn phận khi sống, như một người con, một người trò, một người tình, một người lao động, và sẽ chỉ dừng lại ở đó.

Vắng mặt trong cõi sống, tức là bị tước đi quyền được biện hộ. Vậy nên, tôi chỉ muốn sống sao cho không phải lo lắng biện minh cho thứ mình từng làm, đặc biệt sau khi mình đã biến mất."

- Đừng kỳ vọng rằng bạn sẽ được ghi nhớ, Người Kể Chuyện Tuổi Trẻ

Ảnh: Goncarlo Claro

Mỗi ngày sống tới, mỗi ngày tôi thấy đời sống nhỏ nhắn thêm. Ðời sống thật sự không tiềm ẩn điều gì mới lạ. Có lẽ vì thế...
01/03/2023

Mỗi ngày sống tới, mỗi ngày tôi thấy đời sống nhỏ nhắn thêm. Ðời sống thật sự không tiềm ẩn điều gì mới lạ. Có lẽ vì thế, vì sự quen mặt mỗi lúc mỗi gần gũi, thắm thiết hơn, nên tôi càng thấy yêu mến cuộc đời. Như đứa con ngoan không tuyệt tình nổi với rẫy sắn nương khoai, nơi có bà mẹ suốt đời mắt không sáng nổi một ngày trẩy hội.

Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa. Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bại. Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường.

Tôi đang bắt đầu những ngày học tập mới. Tôi là đứa bé. Tôi là người bạn. Ðôi khi tôi là người tình. Chúng tôi cùng học vẽ lại chân dung của nhân loại. Vẽ lại con tim khối óc. Trên những trang giấy trắng tinh khôi chúng tôi không bao giờ còn thấy bóng dáng của những đường kiếm mưu đồ, những vết dao khắc nghiệt.

Chúng tôi vẽ những đất đai, trên đó đời sống không còn bạo lực.

Như thế, với cuộc đời, tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận. Mỗi đêm, tôi nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của kiến để biết về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Ðời người cũng để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm.

Chúng ta đã đấu tranh. Ðang đấu tranh. Và có thể còn đấu tranh lâu dài. Nhưng tranh đấu để giành lại quyền sống, để làm người, chứ không để trở thành anh hùng hay làm người vĩ đại. Cõi Người từ khước tước hiệu đó.

Chúng ta đã đấu tranh như một người trẻ tuổi và đã sống mệt mỏi như một kẻ già nua. Tôi đang muốn quên đi những trang triết lý, những luận điệu phỉnh phờ. Ở đó có hai con đường. Một con đường dẫn ta về ca tụng sự vinh quang của đời sống. Con đường còn lại dẫn về sự băng hoại.

Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác.

Và như thế, tôi đang yêu thương cuộc đời bằng nỗi lòng của tên tuyệt vọng...

- Tôi Và Cuộc Đời Đã Tha Thứ Cho Nhau, Trịnh Công Sơn

Thành công và thất bạiThành công không buộc phải là dẫn đầu, là xuất chúng. Thành công đúng nghĩa là khi bạn là chính mì...
25/02/2023

Thành công và thất bại

Thành công không buộc phải là dẫn đầu, là xuất chúng. Thành công đúng nghĩa là khi bạn là chính mình, thắng được bản thân mình. Thành công đúng nghĩa không phải là bạn vượt qua bất kia ai khác, mà là vượt qua chính bạn của ngày hôm qua.

Thất bại không phải chỉ là thua cuộc, là kém cỏi, là mất mát. Thất bại là khi bạn đánh mất bản thân, là bạn bị ch.ế.t chìm trong cái bóng của mình và kẻ khác. Thất bại là khi bạn chạy theo đầy mê mải những cái đích của người khác, do người khác đặt ra.

Thất bại chưa bao giờ - và chẳng bao giờ - là dấu chấm hết hay sự kết thúc vĩnh viễn. Thất bại chỉ đơn giản là một trạm dừng chân nho nhỏ, để mình nhìn lại chặng đường đã đi, nạp tiếp nguồn lửa nhiệt huyết và dấn bước đến những chốn khác, nơi mà có gã tên thành công đang chờ.

Cũng từng có thời, tôi loay hoay với những thứ gọi là công danh được ướm sẵn vào người như một tư tưởng cố thủ. Rồi, sau đó, tôi nghĩ, bộ cánh nặng trĩu ấy được khoác lên người thì đời chắc sẽ vui thêm sao? Rồi, cũng tự mình, tôi nhận ra, câu trả lời là không. Vì thứ áo xống ấy đơn là không được ướm may vừa vặn cho mình. Đơn giản là, hãy làm những thứ bạn thích và trở thành bậc thầy ở đó, tự khắc áo xống trọng vọng sẽ được khoác lên bạn.

Cắt may, chơi đàn, hội họa, thể thao, buôn bán, thương thảo, viết lách, tính toán, v.v. Gì cũng được, quan trọng là bạn dám làm điều mình thích, dám ước mơ, dám hi vọng và có gan biến ước mơ không chỉ dừng lại là mơ ước. Vũ trụ cho bạn mơ thấy ắt sẽ có cách cho bạn chạm tới, nhưng lại đòi hỏi cái độ can trường của bạn đến đâu.

Bên đời, tôi muốn sống bằng nhiệt huyết và đam mê.
Bên đời, tôi mong mấy thứ tủn mủn, vụn vặt chẳng cản nổi bước chân này.
Bên đời tôi mong mình không vô hình, vô nghĩa, vô vị giữa nhân gian.
Bên đời, dẫu điều gì đang chờ phía trước, vẫn mong đời cho tôi vững đôi chân, chắc đôi tay, mạnh mẽ khối óc và ấm áp con tim.

- Mạc Thụy

Đôi khi nhìn lầm người, không phải vì mù quáng mà do bạn lương thiện.Có lúc yêu sai người, không phải vì khờ dại mà bởi ...
24/02/2023

Đôi khi nhìn lầm người, không phải vì mù quáng mà do bạn lương thiện.
Có lúc yêu sai người, không phải vì khờ dại mà bởi bạn quá xem nặng tình cảm.
Đôi lúc rơi lệ, không phải vì đau lòng mà do thấy mình bị oan ức.
Có khi bạn nhường nhịn, không phải vì mình sai mà bởi không muốn xảy ra tranh chấp.
Dù theo đuổi trăm ngàn điều tốt đẹp, cũng không bằng hạn chế được một việc tồi tệ; có được ngàn vạn sự yêu mến cũng không bằng hóa giải niềm oán hận của một con người.
Cuộc đời, không thể nhìn thấu tất cả, không thể mù quáng cả tin, nhưng dù thế nào chúng ta cũng nên giữ lại cho mình một tấm lòng trong sáng.
Hãy tin tưởng rằng: chỉ cần giữ được một trái tim lương thiện, thế giới của bạn sẽ ngày càng tươi đẹp hơn...

- Chúng ta sống có vui không, Nguyễn Phong Việt



Ảnh: Karina Kino

Còn bao lâu nữa hả em ơi?Sao mãi chìm trong những rối bờiTa sống một ngày thêm hạnh phúcĐừng hoài hoang phí những rong c...
22/02/2023

Còn bao lâu nữa hả em ơi?
Sao mãi chìm trong những rối bời
Ta sống một ngày thêm hạnh phúc
Đừng hoài hoang phí những rong chơi

Em đã từng nghe tiếng gió hoang
Giữa trời lồng lộng, đất thênh thang?
Khi em nhắm mắt, buông hơi thở
Cảm giác quý hơn những bạc vàng

Em có được yêu, có được thương
Được nhìn hoa nở ở muôn phương
Em xem giữa ánh hoàng hôn đỏ
Nắng trải tràn lan mọi nẻo đường

Còn gì êm dịu ở trong ta
Khi vẫn được trông thấy mẹ cha
Một bữa cơm ngon đầy đủ vị
Vị vui, vị nhớ, vị ngôi nhà

Em ơi hãy sống thật bình an
Đừng để đời em sớm lụi tàn
Xin hãy nâng niu từng khoảnh khắc
Quý mình và quý cả thời gian.

- Sưu tầm

Hai mấy ơiHai mấy tuổi, thấy mình trải qua vài ba mối tình, cứ ngỡ là trưởng thành, ai dè chỉ toàn là vết thương bên cạn...
18/02/2023

Hai mấy ơi

Hai mấy tuổi, thấy mình trải qua vài ba mối tình, cứ ngỡ là trưởng thành, ai dè chỉ toàn là vết thương bên cạnh. Nhưng như vậy thì đã sao? Nhận ra người, nhận ra mình, nhận ra tình yêu không lung linh ấy không có nghĩa là không đáng giá.

Hai mấy tuổi, thấy tiền không bao giờ là đủ. Nghiện chứng tỏ, nghiện so đo, nghiện cảm giác đánh đổi năng lượng vì nghĩ đó là cái giá phải trả để đạt được thành công. Nhưng không, sự hạnh phúc đích thực không bao giờ xuất phát từ một tinh thần yếu kém và cơ thể rệu rã.

Hai mấy tuổi, chẳng còn tin vào những lời hứa hẹn ba hoa, thấy cuộc đời mà suốt ngày để "ngày mai tính" thì tuổi trẻ trôi đi lúc nào chẳng biết. Chẳng còn tính toán vài năm nữa phải làm gì, vì cuộc đời có nhiều kịch bản và xoay chuyển. Cứ làm những điều mình thật sự thích, thuận theo tự nhiên là ắt sẽ hạnh phúc.

Hai mấy tuổi, ban đầu ngây ngô thấy được nhiều hơn mất, nhưng rồi nhận ra càng được nhiều thì mất nhiều, mất nhiều lại càng được nhiều. Lựa chọn nào rồi cũng phải có đánh đổi. Quan trọng là có đáng hay không? Để rồi thấy ai đi ngang qua đời cũng đều mang lại một giá trị nào đó, dù là yêu hay là hận, dù là giận hay là thương.

Hai mấy tuổi, nhận ra đừng bao giờ để đánh mất mình giữa dòng đời muôn lối. Xã hội vẫn cứ như thế, dòng đời vẫn cứ xô đẩy nhau như thế. Một bàn tay không thể chống lại nổi bầu trời, nhưng đôi mắt luôn có thể thay đổi góc nhìn. Lựa chọn tốt đẹp nhất cho cá nhân bao giờ cũng không cần bất cứ ai cho phép, mà là chính mình quyết định. Can đảm để sống, rồi sẽ thấy đời không bất bình với những trái tim kiên định.

- Gari

Ảnh: Pavel Klementev

Điều họ không kểSẽ không một ai tiết lộ với bạn rằng dù có dành cả đời cũng không thể hiểu được mọi ý nghĩa của kiếp nhâ...
11/02/2023

Điều họ không kể

Sẽ không một ai tiết lộ với bạn rằng dù có dành cả đời cũng không thể hiểu được mọi ý nghĩa của kiếp nhân sinh. Bạn sẽ chẳng thể hiểu được thế giới này, sẽ mãi mãi không tìm được lý do thỏa đáng cho những gì đã xảy ra, cũng không quản được liệu tương lai có đứng về phía bạn. Có lẽ bạn sẽ không thể khiến cho cuộc đời lý tưởng, vì nó vốn dĩ chưa bao giờ lý tưởng với ai.

Thay vào đấy, bạn sẽ biết cách tiến về phía trước, từng bước một, ngày qua ngày. Bạn sẽ biết rõ bữa sáng yêu thích và những người yêu thích mà bạn luôn muốn ở cạnh. Bạn sẽ biết được những nơi khiến tâm hồn bạn cảm giác như ở nhà, và đôi khi bạn sẽ tìm thấy cái chốn quen ấy ở một người khác.

Bạn sẽ hiểu được những thứ khiến máu bạn sục sôi, khiến bạn không thể ngồi yên một chỗ. Nó sẽ là thứ bạn có thể làm mỗi ngày liên tục trong vòng hai ba chục năm và nhiều hơn thế.

Bạn sẽ biết cách nói "không" và lên tiếng bảo vệ cho bản thân. Bạn cũng sẽ biết cách tha thứ và cho qua tất cả. Bạn sẽ biết chính xác gu cà phê của mình. Bạn biết cách rời đi, và cũng biết cách chữa lành. Biết làm sao để sống hòa hợp với bản ngã, biết ủng hộ và nuôi dưỡng sự trẻ thơ trong bạn. Bạn cũng sẽ tin rằng đến những vết trọng thương, bản thân bạn cũng có cách chữa khỏi chúng.

Chính vì thế mà bạn rồi cũng sẽ biết cách dịu dàng ôm lấy cuộc sống của mình. Vì bạn đã biết chấp nhận cái bản chất chân thật nhất của cuộc sống. Dù cho con đường đến đấy chẳng phải dễ dàng gì, chẳng có cái lối tắt rẽ ngang nào đang chờ bạn, và bạn cũng sẽ không kiểm soát được trên con đường ấy sẽ có những trở ngại nào. Mặc cho tất cả, con đường đấy vẫn là của bạn. Đó sẽ là con đường của riêng bạn.

- Sức mạnh từ những vết sẹo, Bianca Sparacino

Ảnh: Akira Kusaka

ĐángBạn ấy thích đồ ăn ngon, mình liền đi học nấu ăn, mỗi ngày đều đem qua nhà nấu cho bạn ấy.Bạn ấy thích đi du lịch nh...
08/02/2023

Đáng

Bạn ấy thích đồ ăn ngon, mình liền đi học nấu ăn, mỗi ngày đều đem qua nhà nấu cho bạn ấy.

Bạn ấy thích đi du lịch nhưng không thạo ngoại ngữ, mình liền đi học tiếng Anh, tiếng Nhật, tiếng Hàn... tình nguyện trở thành hướng dẫn viên của bạn ấy.

Xem một đoạn clip trên Youtube, bạn ấy nhận xét anh trai chơi đàn nhìn thật ngầu, thế là piano, guitar, violin mình đều học cả.

Đi vào trung tâm thương mại, bạn ấy dừng lại trước cửa hàng trang sức, ngắm mãi một chiếc nhẫn kim cương. Năm đó mình lao vào làm việc, liều mạng phấn đấu, một mạch leo lên chức quản lý, chẳng mấy chốc cũng đủ tiền mua nhẫn tặng bạn ấy.

Vậy mà cuối cùng bạn ấy nói không yêu mình, sau đó thì lựa chọn ở bên cạnh một người khác. Mình buồn nhưng cảm thấy tất cả đều thật xứng đáng. Ngoảnh đầu nhìn lại, nhờ có bạn ấy mà mình nấu được những món ăn như một đầu bếp thực thụ, dù trước đó trứng rán còn không biết làm. Từ chỗ đội sổ môn ngoại ngữ thời đi học, giờ đã thành thạo ba thứ tiếng khác nhau. Biết chơi nhiều loại nhạc cụ, trong công việc cũng đạt được sự công nhận đáng kể. Tiền bạc, địa vị, khí chất,... đều không cầu mà tự động tìm đến.

Người ngoài nhìn vào đều nghĩ mình bỏ ra rất nhiều vì bạn ấy, nhưng thật ra người được nhiều nhất chính là mình.

Có người hỏi mình tình yêu chân chính là gì? Mình trả lời: "Là trở thành một bản thân tốt nhất vì người ấy, bất kể trái tim người ấy có hướng về bạn hay không."

Nỗ lực và không ngừng tiến bước, đó là lời hồi đáp xứng đáng nhất dành cho tình yêu.

- Xu

Nhà xây hai muơi nămCột mốc đánh dấu hai chục năm trên đường đời, từ viễn hoá cận trong một cái chớp mắt. Đáng nói hơn l...
05/02/2023

Nhà xây hai muơi năm

Cột mốc đánh dấu hai chục năm trên đường đời, từ viễn hoá cận trong một cái chớp mắt. Đáng nói hơn là cái khoảnh khắc họ cảm nhận được hơi thở hữu hạn. Thế nhân này mong manh, còn thế gian sao cứ hững hờ và tàn nhẫn. Đến lúc thật rồi.

Ai cũng đến lúc phải nhận ra hai lá chắn duy nhất mà họ có đã hao mòn theo năm tháng, cần được nghỉ ngơi và bảo dưỡng nhiều hơn. Cất đi hai tấm chắn đấy, họ thoạt nhận ra từ trước đến nay mình đã sống trong một căn nhà kính. Không sai, là một căn nhà kính làm bằng thủy tinh.

Căn nhà thủy tinh đón ánh nắng rạng ngời và chứa đầy sự ấm áp. Nhìn từ bên ngoài ở một góc độ nào đó, căn nhà phản chiếu mọi tia sáng lấp lánh. Người ở bên trong lại có thể nhìn ra cảnh bình minh, hoàng hôn, cùng nhiều cảnh quan hoa mỹ khác. Một đứa trẻ sinh ra trong thân phận thiếu gia hay thiên kim, ngôi nhà thủy tinh của nó có độ dày lớp kính lớn hơn một chút. Và ngược chiều giai cấp trên thước đo của xã hội thì một đứa trẻ nghèo khó còn chẳng có nổi một ngôi nhà hẳn hoi ngoài những cái cột bê tông thô ráp.

Một câu hỏi được đặt ra: đứa trẻ sẽ làm gì với ngôi nhà, trước tin báo rằng mọi trắc trở đang ập đến? Đứa trẻ không có nhà thủy tinh sẽ rét buốt qua mỗi cơn mưa giông, nhưng khả năng chịu ướt lạnh dần được tôi luyện, đồng thời hệ miễn dịch của nó cũng dần được củng cố. Hơn nữa, chúng phải tự tay xây dựng một ngôi nhà bằng bê tông cốt thép từ rất sớm, tương ứng với vật liệu của những cây cột nhà, trong khi chúng bạn còn đang được bảo vệ trong ngôi nhà thủy tinh.

Giả sử bất thình lình có cơn bão đạn xuất hiện. Trước công lực tàn phá của viên đạn, mọi ngôi nhà thủy tinh lúc này đều sẽ vỡ, chỉ là nhanh hay chậm mà thôi. Những đứa trẻ quen với kiên cường chịu đựng có một lợi thế là vật liệu của ngôi nhà làm từ kim loại bê tông, trải qua nhiều năm vất vả xây dựng nhưng bù lại rất bền vững và chống được đạn.

Thế thì những đứa trẻ còn lại phải làm gì với ngôi nhà thuỷ tinh của chúng? Có hai lựa chọn được cân nhắc: hoặc tiếp tục sử dụng, hoặc tự nâng cấp để ứng phó với nghịch cảnh vốn hay đến không báo trước. Người tiếp tục sử dụng ngôi nhà đặt thật nhiều hy vọng vào khả năng khó khăn sẽ không xảy đến với họ, đồng thời chấp nhận nếu có trắc trở, mọi thứ sẽ vỡ vụn chỉ trong vòng một đêm. Mặt khác, người nâng cấp ngôi nhà thủy tinh lại phải tự tay đập vỡ nó trước khi xây một ngôi nhà vững chắc hơn trên cùng một nền đất. Tấm thủy tinh dày hơn sẽ tốn nhiều công hơn để đập vỡ, nhưng kết quả từ quá trình kiến tạo sẽ vô cùng xứng đáng.

Vậy nên suy cho cùng, ai rồi cũng sẽ tự xây cho mình một ngôi nhà vững chãi, bất kể sớm hay muộn, trước hay sau một sự đổ vỡ. Nhà thủy tinh xây trên dưới hai mươi năm, nhà cốt thép bê tông muốn xây lại càng phải cần nhiều thời gian và nhiều bài học hơn thế.

Còn bạn, căn nhà xây hai mươi năm của bạn bây giờ ra sao rồi?

Ảnh: Bing Wright

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Trẻ Lạc posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to Trẻ Lạc:

Share

Category