18/03/2026
Paris… hóa ra không phải vì nó đẹp nên mình thấy hạnh phúc, mà là vì trong những khoảnh khắc đẹp đó, em có anh bên cạnh.
Chuyến đi này, với người khác có thể chỉ là du lịch — check-in vài con phố, vài góc trời châu Âu rồi lại trở về. Nhưng với em, mỗi nơi mình đi qua đều mang một cảm giác rất khác… vì có người nắm tay em thật chặt giữa một đất nước xa lạ.
Có những buổi chiều đứng giữa trời Âu, gió lạnh nhưng lòng lại ấm. Không phải vì thời tiết… mà vì ánh mắt anh, cách anh quan tâm từng chút nhỏ, và cái cảm giác “được ở cạnh đúng người” — thứ mà không phải ai cũng may mắn có được.
Người ta đi Paris để ngắm cảnh, còn em… lại vô tình tìm thấy bình yên.
Có lẽ sau này em sẽ quên mình đã đi những đâu, ăn những gì… nhưng chắc chắn sẽ nhớ cảm giác ngày hôm đó — khi đứng giữa một nơi xa xôi, em biết mình không hề một mình.
Vì em có anh. Và như vậy… là đủ. 🤍