Play overnight

Play overnight Chơi thâu đêm suốt sáng

11/03/2026

potato

CHIỀU 28 TẾT, BỤI SÀI GÒN VÀ ĐÔI GIÀY CŨ.Tụi tui ngồi lề đường. Nắng chiều xiên khoai, gắt như tát vô mặt. Ly trà đá của...
24/12/2025

CHIỀU 28 TẾT, BỤI SÀI GÒN VÀ ĐÔI GIÀY CŨ.
Tụi tui ngồi lề đường. Nắng chiều xiên khoai, gắt như tát vô mặt. Ly trà đá của thằng Hùng tan hết, còn cái xác ly đọng nước lấm tấm.

"Năm nay chua," Hùng nói. Mắt nó dán vô dòng xe kẹt cứng ngắc ngoài kia. "Ừ," tui đáp. "Chua."

Hùng đốt thuốc. Tay nó vàng khè vết khói. Nó hổng than nghèo. Nó hổng kể nợ. Đàn ông kiêng kỵ mấy thứ đó ngày giáp Tết. Nhưng cái vai nó xụ xuống như gánh cả bao xi măng.

Cổ áo sơ mi nó sờn. Và đôi giày. Đôi tây đen, giờ chuyển màu cháo lòng vì bụi đất đỏ bám dày cui. Mấy vết nứt trên da giày hả họng ra, cười vô mặt nó.

"Tao tính khỏi về," nó rít một hơi sâu, khói thuốc bay lơ lửng rồi tan nát trong gió. "Về tay không, nhục với xóm giềng."

Tui hổng nói gì. Tui đá nhẹ vô chân nó. "Giày dơ hầy mậy."

Hùng giật mình. Nó cúi xuống ngó. Nó co chân lại, định giấu vô gầm ghế nhựa, nhưng gầm ghế chật quá. Nó đành để đó.

Rồi bất thình lình, thằng Hùng cúi rạp xuống. Nó quẹt ngón tay cái vô ly trà đá ướt mem, rồi chà mạnh lên mũi giày. Nó chà điên cuồng. Nước gặp bụi đất, hổng sạch nổi. Nó bết lại thành một vệt bùn đen thui, nham nhở. Nhìn còn thảm hơn lúc chưa lau.

Hùng khựng lại. Nó ngó cái vệt bùn trên giày. Ngón tay nó đen thui. Mặt nó méo xệch. Một thằng đàn ông 30 tuổi, bất lực với cả một vệt bùn. "Đù má," nó chửi thề, giọng nghẹn ứ. "Lau cũng hổng sạch."

Đó là cái bẫy. Mình tưởng mình gồng nổi, nhưng nhiều khi một vệt dơ nhỏ xíu cũng làm mình gục.

Tui thò tay vô balo, lôi ra hộp khăn lau giày tui mới mua hồi sáng, quăng cái bộp xuống bàn. "Xài cái này. Đừng xài nước trà."

Hùng ngó hộp khăn. Rồi ngó tui. "Cầm về đi," tui nói. "Mày hổng chỉnh được thiên hạ, hổng chỉnh được tiền thưởng. Nhưng ít nhất mày bước vô nhà má mày, cái chân mày phải sạch."

Hùng im lặng. Nó xé cái bao, rút tờ khăn ướt ra, lau một đường. Vết bùn bay sạch. Mũi giày bóng lên một chút.

Nó lau kỹ từng chút một. Tỉ mẩn như thợ sửa đồng hồ. Lau xong chiếc trái, nó lau chiếc phải. Xong xuôi, nó ngắm đôi giày, rồi ngẩng đầu lên. Cái mặt nó giãn ra được một chút.

"Tao về," Hùng đứng dậy, kẹp hộp khăn vô nách. "Coi như mày lì xì tao cái này."

Nó dợm bước đi, cái lưng thẳng hơn hồi nãy một chút. Tui biết trong túi nó vẫn rỗng tuếch. Nhưng ít ra, nó dám bước đi với đôi giày sạch.

Đời có thể nát, nhưng mình hổng được phép lôi thôi.

Vậy thôi.

CHUYỆN MƯA GIÓ VỚI CON NGỰA CHẾTLy đen đá tan hết nước. Lạt nhách.Tao ngồi dòm ra đường. Mưa thúi đất thúi cát. Mấy cha ...
12/12/2025

CHUYỆN MƯA GIÓ VỚI CON NGỰA CHẾT

Ly đen đá tan hết nước. Lạt nhách.
Tao ngồi dòm ra đường. Mưa thúi đất thúi cát. Mấy cha nội chạy xe co ro, mặt chầm vầm. Mưa làm người ta buồn. Mưa làm người ta đói.

Mà cái khó nó ló cái khôn.
Hồi năm 1815 cũng y chang. Có khi còn mạt hơn.
Cái núi lửa Tambora nổ. Tro bụi che hết mặt trời. Năm đó thiên hạ không có mùa hè. Lúa chết. Cỏ chết.
Ngựa không có gì ăn. Chết sạch. Dân lôi ngựa ra làm thịt.
Hết ngựa thì phải lội bộ. Lội bộ thì mỏi giò.

Vậy là bên Đức có ông kia tức mình chế ra cái khung gỗ gắn hai bánh xe. Ổng kêu là xe đạp. Không phải ổng mê thể thao. Tại hết ngựa để cỡi rồi.
Cũng cái năm mắc dịch đó, đám nhà văn kẹt cứng trong cái biệt thự. Mưa lạnh teo bugi. Không đi đâu được.
Buồn thúi ruột. Rủ nhau kể chuyện ma.
Xong cái Frankenstein ra đời. Ma cà rồng ra đời.
Núi lửa nổ. Ngựa chết. Rồi lòi ra xe đạp với phim kinh dị.
Đời nó vậy đó. Êm đềm quá thì lú cái đầu. Phải đói, phải khổ, phải cùng đường thì mới nảy nòi ra cái hay.
Dứt ly này rồi về. Mưa tạnh rồi.

"Nuôi Em" là một dự án từ thiện giáo dục siêu hot mấy năm nay (trước khi có biến), do ông Hoàng Hoa Trung khởi xướng.Cơ ...
08/12/2025

"Nuôi Em" là một dự án từ thiện giáo dục siêu hot mấy năm nay (trước khi có biến), do ông Hoàng Hoa Trung khởi xướng.
Cơ chế hoạt động của nó tóm gọn trong 3 gạch đầu dòng:
Mô hình "1 kèm 1": Một người nhận nuôi (như mày) sẽ nuôi cơm trưa cho một em bé cụ thể ở vùng cao. Không phải quyên góp vào quỹ chung chung rồi không biết tiền đi đâu.
Cái giá: Khoảng 1.450.000 VNĐ / năm (tính ra là 8.500đ/bữa ăn). Số tiền này giúp đứa bé có cơm thịt ăn tại trường, thay vì ăn cơm trắng với muối hoặc nhịn đói.
Cách "bán niềm tin": Mày sẽ được cấp một Mã số bé, được xem thẻ học sinh, và quan trọng nhất là (trên lý thuyết) mày sẽ nhận được ảnh/video cập nhật cảnh bé đang ăn để chứng minh tiền mày đến đúng chỗ.
Mục đích cốt lõi: Dùng bữa ăn ngon để dụ tụi nhỏ đến trường. Có ăn thì tụi nó mới đi học, không bỏ học đi làm nương rẫy.

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Play overnight posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share