24/12/2025
CHIỀU 28 TẾT, BỤI SÀI GÒN VÀ ĐÔI GIÀY CŨ.
Tụi tui ngồi lề đường. Nắng chiều xiên khoai, gắt như tát vô mặt. Ly trà đá của thằng Hùng tan hết, còn cái xác ly đọng nước lấm tấm.
"Năm nay chua," Hùng nói. Mắt nó dán vô dòng xe kẹt cứng ngắc ngoài kia. "Ừ," tui đáp. "Chua."
Hùng đốt thuốc. Tay nó vàng khè vết khói. Nó hổng than nghèo. Nó hổng kể nợ. Đàn ông kiêng kỵ mấy thứ đó ngày giáp Tết. Nhưng cái vai nó xụ xuống như gánh cả bao xi măng.
Cổ áo sơ mi nó sờn. Và đôi giày. Đôi tây đen, giờ chuyển màu cháo lòng vì bụi đất đỏ bám dày cui. Mấy vết nứt trên da giày hả họng ra, cười vô mặt nó.
"Tao tính khỏi về," nó rít một hơi sâu, khói thuốc bay lơ lửng rồi tan nát trong gió. "Về tay không, nhục với xóm giềng."
Tui hổng nói gì. Tui đá nhẹ vô chân nó. "Giày dơ hầy mậy."
Hùng giật mình. Nó cúi xuống ngó. Nó co chân lại, định giấu vô gầm ghế nhựa, nhưng gầm ghế chật quá. Nó đành để đó.
Rồi bất thình lình, thằng Hùng cúi rạp xuống. Nó quẹt ngón tay cái vô ly trà đá ướt mem, rồi chà mạnh lên mũi giày. Nó chà điên cuồng. Nước gặp bụi đất, hổng sạch nổi. Nó bết lại thành một vệt bùn đen thui, nham nhở. Nhìn còn thảm hơn lúc chưa lau.
Hùng khựng lại. Nó ngó cái vệt bùn trên giày. Ngón tay nó đen thui. Mặt nó méo xệch. Một thằng đàn ông 30 tuổi, bất lực với cả một vệt bùn. "Đù má," nó chửi thề, giọng nghẹn ứ. "Lau cũng hổng sạch."
Đó là cái bẫy. Mình tưởng mình gồng nổi, nhưng nhiều khi một vệt dơ nhỏ xíu cũng làm mình gục.
Tui thò tay vô balo, lôi ra hộp khăn lau giày tui mới mua hồi sáng, quăng cái bộp xuống bàn. "Xài cái này. Đừng xài nước trà."
Hùng ngó hộp khăn. Rồi ngó tui. "Cầm về đi," tui nói. "Mày hổng chỉnh được thiên hạ, hổng chỉnh được tiền thưởng. Nhưng ít nhất mày bước vô nhà má mày, cái chân mày phải sạch."
Hùng im lặng. Nó xé cái bao, rút tờ khăn ướt ra, lau một đường. Vết bùn bay sạch. Mũi giày bóng lên một chút.
Nó lau kỹ từng chút một. Tỉ mẩn như thợ sửa đồng hồ. Lau xong chiếc trái, nó lau chiếc phải. Xong xuôi, nó ngắm đôi giày, rồi ngẩng đầu lên. Cái mặt nó giãn ra được một chút.
"Tao về," Hùng đứng dậy, kẹp hộp khăn vô nách. "Coi như mày lì xì tao cái này."
Nó dợm bước đi, cái lưng thẳng hơn hồi nãy một chút. Tui biết trong túi nó vẫn rỗng tuếch. Nhưng ít ra, nó dám bước đi với đôi giày sạch.
Đời có thể nát, nhưng mình hổng được phép lôi thôi.
Vậy thôi.