Onami Tarot - Tarot & Healing

Onami Tarot - Tarot & Healing có thể một thông điệp nào đó đang chờ được bạn nhận ra...

Có một giai thoại về thiền như sau :Onami, là một đô vật rất mạnh và tài nghệ. Khi chỉ có một mình, anh ta có thể đánh b...
07/03/2026

Có một giai thoại về thiền như sau :
Onami, là một đô vật rất mạnh và tài nghệ. Khi chỉ có một mình, anh ta có thể đánh bại ngay cả thầy của mình, nhưng đúng trước đám đông thì đến một tay vật non trẻ nhất cũng có thể hạ được anh.
Băn khoăn mãi về điều này, anh bèn tìm đến vị thiền sư ở ngôi chùa cạnh biển gần đó để xin lời khuyên.
Vị thiền sư truyền dạy rằng: "Tên của con là Onami, nghĩa là sóng lớn, vậy nên đêm nay con hãy ở lại chùa để lắng nghe tiếng sóng biển. Hãy tưởng tượng con chính là những ngọn sóng đó. Hãy quên mình là một đô vật và trở thành con sóng vĩ đại cuốn phăng mọi thứ trước mắt ".
Đêm hôm ấy Onami đồng ý ở lại chùa. Tuy đã cố gắng chỉ nghĩ đến những ngọn sóng nhưng anh vẫn lan man nghĩ đến nhiều thứ khác. Rồi dần dần anh cũng tập trung được và chỉ nghĩ về những con sóng. Trời càng về khuya, những con sóng càng lớn dần, lớn dần. Chúng cuốn phăng những bông hoa trong bình trước tượng Phật, rồi cả những chiếc bình. Ngay đến tượng Phật bằng đồng cũng bị sóng cuốn đi. Đến bình minh thì toàn bộ ngôi chùa đã bị con sóng san bằng, còn Onami vẫn ngồi đó với nụ cười an lạc trên môi.
Hôm đó anh đã tham gia một cuộc thi đô vật và chiến thắng mọi trận đấu. Kể từ ngày ấy trên khắp nước Nhật, không ai còn đủ sức đánh bại anh nữa. ..
Giờ đây, chàng trai ấy không còn là Onami, Sóng Lớn, mà đã trở thành đại dương. Làm sao bạn có thể đánh bại đại dương ? Bạn chỉ có thể đánh bại những cơn sóng mà thôi.
Chừng nào còn mang cái tôi, bạn vẫn còn nếm mùi thất bại, yếu đuối. Hãy gạt bỏ bản ngã, khi đó nguồn sức mạnh vô hạn sẽ bắt đầu tuôn chảy vào bạn. Nhờ gạt bỏ bản ngã, bạn sẽ trở thành dòng sông cuồn cuộn tuôn trào - bạn thật sự được
sống.
Mọi sự sống đều thuộc về Toàn Thể. Nếu bạn cố tìm cách sống riêng một mình thì thật là ngu xuẩn. Như vậy chẳng khác nào cái lá trên cây tìm cách sống riêng lẻ, không chỉ thế nó còn tìm cách chống lại cái cây, chống lại những chiếc lá khác, chống lại bộ rễ và nghĩ tất cả là kẻ thù của mình. Chúng ta chỉ là những chiếc lá nhỏ trên Cây Đời vĩ đại có tên là Thượng Đế, Toàn Thể, hay bất cứ cái tên nào bạn thích gọi. Bạn không cần phải chiến đấu. Cách duy nhất là về nhà, về với chính mình, về với Cội Nguồn là trao gửi.
- Osho -
( trích "Sáng tạo" - bừng cháy sức mạnh bên trong )

"Con mắt thứ ba" không nhất thiết phải là con mắt khác giống như hai mắt thường. "Con mắt thứ ba" là khả năng có thể nhì...
21/02/2026

"Con mắt thứ ba" không nhất thiết phải là con mắt khác giống như hai mắt thường.
"Con mắt thứ ba" là khả năng có thể nhìn thấy mọi thứ một cách rõ ràng, không bị che phủ bởi cảm xúc hay định kiến. Hai mắt thường rất dễ đánh lừa bạn, chúng khiến bạn nhìn mọi thứ theo cách phục vụ cho sự sinh tồn. Khi bạn bắt đầu nhìn thấy mọi thứ như đúng bản chất của nó, đó chính là nhìn bằng "con mắt thứ ba", và lúc đó bạn sẽ ở trong trạng thái yên bình.

- Sadhguru-

...Trong đạo giáo có một câu chuyện ngụ ngôn như thế này :Ngày xửa ngày xưa, có một bức tượng Lão Tử ở trên núi. Một ngư...
18/02/2026

...Trong đạo giáo có một câu chuyện ngụ ngôn như thế này :
Ngày xửa ngày xưa, có một bức tượng Lão Tử ở trên núi. Một người trẻ tuổi nhiều năm trời nuôi ý định phải lên núi để chiêm bái tượng Lão Tử. Anh ta yêu thích lời Lão Tử, lối ông nói, cách ông sống, nhưng anh ta chưa từng thấy tượng của ông. Không có đền thờ Đạo gia nào, thế nên tượng rất hiếm và tất cả đều ở đứng ngoài trời, khắc vào núi, không mái che, không đền thờ, không thầy từ, không cúng bái.

Năm tháng trôi qua, cuối cùng anh ta quyết định phải đi, cũng không xa lắm, chỉ vài trăm dặm thôi - song vì nghèo nên anh ta phải đi bộ. Vào đúng nửa đêm, anh ta chọn nửa đêm khi vợ con và gia đình ngủ say để không phát sinh phiền toái, anh ta cầm ngọn đèn trong tay và rời khỏi thịu trấn.

Khi vừa ra khỏi thị trấn, một ý nghĩ nảy ra trong đầu anh : "Trời đát, một trăm dặm ư! Mà ta chỉ có đôi bàn chân không, ta sẽ chết mất. Ta đòi hỏi điều bất khả. Ta chưa hề đi bộ trăm dặm bao giờ, mà lại không có đường...". Đó là một lối nhỏ lên núi, một lối mòn quá nguy hiểm. Thế nên anh ta nghĩ : "Tốt hơn là đợi đến sáng, ít ra cũng có ánh sáng, ta có thể thấy rõ hơn, nếu cố đi ta sẽ ngã xuống mất, khỏi chiêm bái Lão Tử gì hết. "

Anh ta ngồi chờ bên ngoài thị trấn, và khi mặt trời vừa lên thì có một cụ già cũng vừa đến chỗ anh ta. Thấy người trẻ tuổi ngồi đó, cụ bèn hỏi :"Anh đang làm gì đấy ?". Anh ta giải thích đầu đuôi cho ông cụ.

Cụ già cười bảo :"Anh chưa từng nghe châm ngôn xưa hay sao ? không ai có quyền năng bước đồng thời hai bước, mỗi lần anh chỉ có thể bước một bước mà thôi. Bất luận khoẻ, yếu, già, trẻ. Cứ bước này tiếp theo bước trước, người ta có thể đi mười ngàn dặm - huống hồ đây chỉ có một trăm dặm thôi ! Anh ngốc thật. Ai bảo với anh là anh phải đi liên tục ? Anh cứ thong thả, sau mười dặm anh có thể nghỉ một hoặc hai ngày, thoải mái đi. Đây là một trong những thung lũng đẹp nhất và là một trong những rặng núi đẹp nhất, còn cây cối thì trĩu quả - những thứ quả mà có lẽ anh chưa từng được nếm. Dù sao chăng nữa ta cũng đi, anh có thể đi cùng ta. Ta đã đi con đường này hàng ngàn lần rồi, và ít nhất tuổi của ta cũng gấp bốn lần tuổi của anh. Đứng lên nào! ".

Cụ già rất có uy. Khi cụ bảo: "Đứng lên nào !" người trẻ tuổi đứng dậy ngay. Rồi cụ nói: "Đưa hành lí của anh cho ta. Anh còn trẻ, chưa có kinh nghiệm. Ta sẽ mang hành lí hộ anh. Anh chỉ việc theo ta, rồi chúng ta sẽ nghỉ ngơi bất kì lúc nào anh muốn".

Những gì cụ già nói đều là sự thật. Khi họ tiến sâu hơn vào rừng và rặng núi, cảnh vật càng lúc càng đẹp. Họ thưởng thức những quả dại mọng nước ... rồi họ nghỉ ngơi, bất cứ lúc nào anh ta muốn nghỉ, cụ già đều sẵn sàng. Anh ta lấy làm ngạc nhiên vì cụ già chẳng bao giờ tự nói đến lúc phải nghỉ ngơi. Song bất cứ khi nào người trẻ tuổi đề nghị, cụ già luôn sẵn lòng nghỉ ngơi cùng anh ta, sau đó họ lại tiếp tực hành trình.

Một trăm dặm ấy cũng đến rồi qua, họ đã đến chỗ bức tượng Lão Tử. Bức tượng của ông có điều gì đó bí ẩn, nó không hẳn là một tác phẩm nghệ thuật, nó được những nghệ sĩ Đạo gia sáng tác để biểu trưng cho tinh thần của Đạo. Bức tượng cứ đứng ở nơi đơn độc ấy và có một thác nước ngay sát bên cạnh - bởi Đạo được coi là con đường của sông suối. Đúng là nước cứ trôi hoài trôi mãi, không bản đồ, không phép tắc, không kỉ luật. Nước trôi theo con đường rất tầm thường bởi nó luôn tìm đến vị trí nào thấp hơn. Nó không bao giờ chảy ngược lên. Nó luôn xuống dốc, nhưng nó cứ ra đến đại dương, đến chính cội nguồn của nó. Toàn bộ không gian đó đại diện cho tư tưởng vô vi của Đạo giáo.

Cụ già nói với chàng trai trẻ : "Giờ đây cuộc hành trình mới bắt đầu."

Người trẻ tuổi đáp : "Gì cơ ? Con nghĩ hết trăm dặm và cuộc hành trình kết thúc rồi chứ."

Cụ già nói tiếp : "Đó chỉ là những gì anh nhìn thấy bằng mắt thường. Tuy nhiên, thực tại là bây giờ, từ thời điểm này, từ không gian này, cuộc hành trình ngàn lẻ một dặm lại bắt đầu. Ta không gạt anh đâu, bởi sau một ngàn lẻ một dặm, anh sẽ gặp một cụ già khác - có thể vẫn là ta - người sẽ nói : 'đây chỉ là một điểm dừng chân, hãy đi tiếp'. Hãy đi tiếp là thông điệp."
--------------------------------------------------------------------------
Đạo tin vào triết lí vô vi. Đạo tin rằng bạn chẳng cần phải bơi mà chỉ cần buông trôi theo dòng sông, mặc dòng nước đem bạn tới bất cứ nơi nào nó đi - bởi vì mọi con sông rốt cuộc đều đổ ra đại dương. Thế nên chớ lo lắng, bạn sẽ đến đại dương, chẳng cần căng thẳng làm gì.

Tự thân hành trình là đích đến.
Nó quá vô cùng, nó thật vĩnh hằng.

- Osho -
( trích trong sách "Đạo - con đường không lối" )

Post chúc Tết !!Đầu tiên xin trích một đoạn trong sách "Sáng tạo - bừng cháy sức mạnh bên trong" của Osho :  ..Tôi từng ...
18/02/2026

Post chúc Tết !!

Đầu tiên xin trích một đoạn trong sách "Sáng tạo - bừng cháy sức mạnh bên trong" của Osho : ..Tôi từng đọc được một câu chuyện về Baal Shem, một nhà huyền môn Do Thái Hasidic vĩ đại:

Vào ngày lễ, những người Hasid tụ họp lại để cầu nguyện và trao đổi với bậc thầy. Một người đàn ông mang theo đứa con chậm phát triển và hơi sợ rằng cậu bé sẽ làm điều gì đó không phải nên ông cứ để mắt tới nó. Khi lời cầu nguyện được cất lên, cậu bé hỏi cha : "Con có một cái còi, con thổi được không cha ?"

Người cha đáp: "Tuyệt đối không, đây là một nghi lễ trang trọng mà con, cái còi của con đâu ?". Cậu bé bèn chỉ vào túi mình và người cha lập tức lấy cái còi từ con. Đến tiết mục nhảy múa, người cha hoàn toàn quên đi cái còi và cũng bắt đầu nhảy. Những người Hasid vốn là những vũ công nhiệt tình. Người cha mải mê nhảy quá, đến mức mà chiếc còi của con rơi ra khỏi người mà không biết, cậu bé nhìn thấy vội vàng đến nhặt lại cái còi.

Mọi người vẫn tiếp tục hăng say nhảy múa cầu nguyện thượng đế, cậu bé cũng nhảy cùng mọi người, nhưng thực ra đang tìm thời cơ để thổi chiếc còi yêu thích của mình. Một lúc sau, cậu không thể kiềm được nữa, cậu rút cái còi ra thổi ré lên. Mọi người đều bị sốc, hướng ánh mắt ngạc nhiên nhìn cậu bé! Nhưng Baal Shem tiến đến ôm cậu bé, bảo rằng: "Những lời cầu nguyện của chúng ta đã được nghe thấy. Nếu không có tiếng còi này, mọi thứ đều vô ích bởi đây là cái duy nhất ngẫu hứng ở đây, mọi thứ còn lại chỉ là nghi thức".

Tôi muốn nói với bạn rằng, đừng để cuộc đời bạn trở thành một nghi thức chết. Hãy để những khoảnh khắc không thể giải thích được diễn ra. Hãy để một vài điều bí ẩn, mà bạn cũng không hiểu tại sao, xuất hiện. Và hãy làm điều gì đó hơi gàn dở một chút. Người quá nghiêm chỉnh là người coi như đã chết. Một chút điên rồ luôn mang cho bạn niềm vui lớn. Hãy làm một vài việc điên rồ, rồi bạn sẽ thấy ý nghĩa cuộc đời.
--------------------------------------------------------------------------
Nói thật năm nay tôi đã quá chán những câu chúc Tết rập khuôn : vạn sự như ý, an khang thịnh vượng, năm mới vui vẻ, tiền vào như nước, tiền ra nhỏ gọt, v.v... Tôi không có vấn đề gì với mấy câu chúc tết cả, chỉ là nghe suốt 24 năm liền thì đến lúc thấy chán thôi :)) chắc hẳn nhiều bạn cũng thấy vậy.

Tôi trích dẫn câu chuyện trên để gửi lời chúc Tết mới lạ hơn ( hoặc không ) đến với các bạn. Chúc các bạn bình an, vô tư và gặp nhiều bất ngờ thú vị hơn. Nếu bạn có khả năng làm mới bản thân từng phút từng giây, thì có lẽ mỗi ngày sẽ đều như năm mới.

Một năm có tốt đẹp hay ko, hay nói đơn giản hơn là mỗi ngày có tốt đẹp hay ko, suy cho cùng cũng đến từ chính bản thân mình.

- Người hỏi : Thưa thầy, có phải một người nên tự chiêm nghiệm sự cô đơn của bản thân trước khi bắt đầu những mối quan h...
04/02/2026

- Người hỏi : Thưa thầy, có phải một người nên tự chiêm nghiệm sự cô đơn của bản thân trước khi bắt đầu những mối quan hệ ?

- Osho trả lời :
Vâng, bạn nên tự chiêm nghiệm sự cô đơn của bản thân cho đến khi sự cô đơn chuyển thành sự tự tại. Chỉ khi đó bạn mới có thể có một mối quan hệ sâu sắc và phong phú. Chỉ khi đó bạn mới có thể tiến đến tình yêu. Điều tôi muốn nói là một người phải tự chiêm nghiệm sự cô đơn của mình cho đến khi cô đơn chuyển thành sự tự tại.

Cô đơn là một trạng thấi tinh thần tiêu cực. Tự tại thì tích cực. Cô đơn là một trạng thái tinh thần khi bạn nhớ đến ai đó. Tự tại là trạng thái tinh thần khi bạn luôn tự thắp sáng mình. Cô đơn thì đau khổ. Tự tại thì an lạc. Cô đơn luôn làm bạn lo lắng, nhớ nhung, khao khát, ước muốn điều gì đó. Tự tại là bài tập tâm linh sâu sắc, không vọng tưởng, mãn nguyện và an lạc. Khi cô đơn, bạn không là trung tâm. Trong trạng thái tự tại, bạn là trung tâm và là khởi nguyên của mọi thứ. Tự tại thì hoàn hoàn mỹ, tao nhã, thanh lịch và mãn nguyện. Cô đơn thì nghèo nàn, tất cả xung quanh chỉ là sự van nài và không còn gì khác nữa. Nó không hề thanh nhã mà lại xấu xí. Cô đơn thì phải phải phụ thuộc, tự tại thì hoàn toàn tự chủ.

Nếu bạn phải thiết lập một mối quan hệ khi bạn cảm thấy cô đơn thì bạn sẽ tìm cách chiếm hữu người khác. Người đó sẽ trở thành phương tiện để thoả mãn bạn. Bạn sẽ lợi dụng người đó và người đó cũng sẽ lợi dụng lại bởi vì không ai muốn trở thành công cụ cho người khác, ai cũng muốn muốn được tôn sùng như một ông hoàng. Không ai muốn nghe lệnh người khác, ai cũng muốn là bản thân mình. Vì vậy khi bạn thiết lập một mối quan hệ trong sự cô đơn thì mối quan hệ này đã đi vào ngõ cụt. Hãy nhớ rằng, khi bạn mang theo sự cô đơn, bạn sẽ gặp một ai đó cũng đang tuyệt vọng như mình. bởi vì không có ai sống tự tại có thể thu hút bạn. Bạn khác xa họ, họ có thể thông cảm với bạn nhưng họ không yêu bạn. Một người ở trên đỉnh cao của sự tự tại chỉ có thể thu hút một người nào như họ. Vì thế bất cứ khi nào hành xử theo sự cô đơn của mình thì bạn sẽ tìm thấy một người giống như bạn. Bạn sẽ thấy hình ảnh phản chiếu ở đâu đó trong họ. Hai kẻ ăn mày gặp nhau tức là hai kẻ đau khổ gặp nhau. Hãy nhớ rằng, khi hai người đau khổ gặp nhau thì nó không là một phép cộng đơn giản mà nó là phép nhân. Lúc này, họ sẽ tạo ra khối đau khổ gấp bội cho chính họ và cho người khác. Khối đau khổ này lớn hơn gấp nhiều lần nỗi sầu khi mỗi người ôm một mối cô đơn riêng.

Đầu tiên hãy ở một mình. Hãy bắt đầu tận hưởng sự hiện hữu duy nhất của bản thân và hãy yêu chính mình. Hãy tìm niềm vui đích thực ngay cả khi không có ai đến bên bạn. Bản thân bạn là tất cả. Nếu không ai gõ cửa nhà bạn thì bạn vẫn thế, không nhớ đến ai cả, bạn không mong chờ ai đến gõ cửa. Bạn ở nhà và nếu có ai đến thì sẽ rất vui, nhưng nếu không ai đến thì càng vui hơn. Khi bạn ở trạng thái đó, hãy thiết lập mối quan hệ. Giờ đây, bạn giống như một ông chủ, một vị hoàng đế, chứ không phải một tên ăn mày.

Ai sống tự tại đều có thể thu hút những người cũng sống tự tại bởi vì đồng khí tương cầu. Khi hai người chủ gặp nhau, ít ra họ cũng làm chủ cuộc sống của chính họ, niềm an lạc không là phép cộng mà được nhân lên. Niềm an lạc không tăng theo cấp số cộng mà tăng theo cấp số nhân. Họ không chiếm hữu, họ chia sẻ. Họ không lợi dụng lẫn nhau. Ngược lại, họ trở thành một và tận hưởng mọi sự hiện hữu xung quanh mình. Đó là một trạng thái thưởng thức cuộc sống một cách kỳ diệu.

- trích lời của Osho trong sách "Hạnh phúc tại tâm"-

...  Tự do có nghĩa là bước đi trên lưỡi dao - mỗi khoảnh khắc đều nguy hiểm, đều phải tự mình chiến đấu. Mỗi khoảnh khắ...
02/02/2026

... Tự do có nghĩa là bước đi trên lưỡi dao - mỗi khoảnh khắc đều nguy hiểm, đều phải tự mình chiến đấu. Mỗi khoảnh khắc là thử thách từ những điều chưa biết. Trời lúc thì quá nóng, lúc thì quá lạnh, và không có ai ở đó để chăm sóc bạn. Còn trong lồng, ông chủ sẽ chịu trách nhiệm. Ông ấy sẽ phủ chăn lên chiếc lồng khi trời lạnh và bật quạt khi trời quá nóng. Tự do có nghĩa là trách nhiệm to lớn, và hầu như bạn chỉ có một mình, đơn độc.
Tôi nói thế vì muốn kể cho bạn một câu chuyện cổ thế này :
Một người đàn ông, một người đàn ông vĩ đại, một người chiến đấu cho tự do đang du hành đến miền núi. Anh qua đêm tại một quán trọ ven đường. Trong quán trọ, anh bất ngờ khi thấy một con vẹt xinh xắn trong một chiếc lồng vàng cứ không ngừng kêu : "Tự do! Tự do!". Và khi con vẹt lặp lại từ "Tự do!" đó, tiếng của nó vang vọng khắp núi đồi, thung lũng.
Người đàn ông nghĩ: mình đã nhìn thấy nhiều con vẹt, chắc hẳn chúng đều muốn thoát khỏi những chiếc lồng kia... nhưng mình chưa từng thấy một con vẹt nào dành cả ngày, từ sáng đến tối cho đến khi đi ngủ, chỉ để đòi tự do. Anh này nảy ra một ý tưởng. Vào nửa đêm, anh ngồi dậy và mở cửa lồng. Chủ quán trọ đang say ngủ nên anh thì thầm với con vẹt : "Giờ thì đi đi".
Nhưng anh ngạc nhiên khi con vẹt cứ bám vào song sắt của chiếc lồng. Anh nói đi nói lại với nó: "Mày đã quên tự do rồi sao? bay đi ! Cửa đã mở và chủ nhà đang say ngủ, không ai biết đâu. Mày cứ việc bay lên trời đi, cả bầu trời là của mày đấy!"
Nhưng con vẹt đó càng bám chặt, đến mức người đàn ông đó nói: "Có chuyện gì vậy? mày điên rồi sao ?". Anh ta cố lấy tay kéo con vẹt ra ngoài nhưng nó bắt đầu mổ vào tay anh, đồng thời hét lên: "Tự do! Tự do!". Tiếng hét trong đêm vọng lại khắp núi đồi. Nhưng người đàn ông cũng thật bướng, anh là người chiến đấu cho tự do mà. Anh lôi con vẹt ra khỏi lồng, ném nó lên trời và cảm thấy rất hài lòng dù bàn tay bị thương. Con vẹt đã điên cuồng tấn công anh nhưng anh cực kỳ hài lòng vì đã giải phóng một sinh linh. Sau đó, anh đi ngủ.
Sáng hôm sau khi thức giấc, anh đã nghe tiếng con vẹt hét vang : "Tự do! Tự do!". Anh nghĩ có lẽ nó đang đậu trên cành cây hoặc trên một tảng đá nào đó. Nhưng khi bước ra, anh thấy con vẹt đang đậu trong lồng. Cửa lồng vẫn để mở.
Tôi rất thích câu chuyện này bởi vì nó rất thật. Có thể bạn muốn được tự do, nhưng chiếc lồng có sự an toàn, có sự đảm bảo nhất định. Trong lồng, con vẹt không cần phải lo lắng về thức ăn, không cần lo lắng về kẻ thù, không cần lo lắng về bất kì điều gì trên thế giới này. Chiếc lồng thật ấm áp, lại còn bằng vàng. Không con vẹt nào có được một chiếc lồng quý giá như vậy.
Quyền lực của bạn, sự giàu có của bạn, sự thoải mái của bạn, uy tín của bạn, tất cả đều là chiếc lồng. Linh hồn của bạn muốn tự do, nhưng tự do lại nguy hiểm. Tự do không có sự an toàn, đảm bảo nào.

(lời chia sẻ của Osho trong sách "Tự do")

Address

Long Biên
Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Onami Tarot - Tarot & Healing posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category