MTBT Group

MTBT Group Sinh ra để vá lỗi.

07/03/2026

nỗi buồn dấy lên trong tôi khi xem những SenGen moment trong nguyên tác, hoặc khi đọc tragedy tag của họ, thú thật thì cũng là nỗi buồn khi tôi đc bghe kể về chị tôi thời còn sống. tôi vô cùng báng bổ. vả chăng bởi những xúc cảm sinh ra ở những thời khắc đó của tôi là chân thật nhất, ko hề phòng ngự nhất, nên suy cho cùng bảo rằng đem nỗi nhớ thương về người chị đã chết của mình so sánh với tình cảm tự huyễn của một cặp đôi đồng tính cũng ko có thật, thì tôi chẳng cách nào bao biện

15/02/2026
11/12/2025

lúc đấy Chi nó khoe trong nhóm mấy món decor Nô-en nó làm ở công ty. tôi bất giác nhìn lên cái kệ trang trí đang bày quả cầu tuyết. bên trong quả cầu là một con hươu mặt đần lắm ngồi cạnh hộp quà và cây thông to bằng người nó. quả cầu tuyết này là Chi tặng. ko nhớ trước timeskip của bọn tôi, hay là giữa những lúc lay lắt sau đó vương quốc chìm hẳn vào giấc ngủ đông. dù là gì thì cũng là vào thời điểm tôi ko ngờ nhất sẽ nhận đc quà từ Chi. mà bọn tôi có tặng quà Giáng Sinh cho nhau bao giờ ko nhỉ. ko biết nữa. nhưng tôi ko bao giờ ngờ là sẽ nhận đc quà từ Chi. tại tôi có bao giờ tặng quà cho nó đâu.
quả cầu tuyết nó tặng, từ khi đem về nhà tôi luôn bật pin. cái đèn nhỏ xíu cạnh con hươu cứ sáng mãi bất kể ngày đêm. nó cứ sáng mãi thôi, nhiều khi tôi đùa bảo hay nó chạy năng lượng mặt trời. trong suốt những năm, ừ, năm, pin trâu vl, đèn con hươu sáng, thi thoảng vương quốc cũng ngoi lên hấp hối. chủ yếu là Hà lên bắt chuyện với Chi hỏi về trường lớp. lâu lâu vào mess thấy vương quốc nhảy lên dòng đầu, tôi sẽ bấm vào xem. lâu lâu tôi sẽ đế vào 1-2 câu để nhìn cho giống trò chuyện. rồi tôi nhìn con hươu trong quả cầu tuyết cùng ánh đèn chẳng biết trở nên lập loè từ khi nào, tôi tự nhủ, khi cái đèn đó tắt đi cũng là lúc vương quốc chết.
con hươu cuối cùng à đcm.
rồi cái đèn cũng tắt, chẳng rõ tự bao giờ, vì từ lúc nào đó tôi ngừng nhìn đến nó. con hươu chết. vương quốc cũng chết. bọn tôi ko là gì hơn nữa.
và bây giờ Chi nó đang khoe trong nhóm mấy món decor Nô-en nó làm ở công ty. tôi nhớ ra rồi, à, bằng "phép màu" nào đó vương quốc lại vùng dậy. hình như nó cũng là "phép màu" đã khiến bọn tôi biết và chơi với nhau ngay từ đầu. tôi nhớ ra rồi, phải, cái "phép màu" bởi vì bọn tôi chưa chết.

một ngày nọ tôi nhớ cảm giác của những ngày xưa hồi cùng Hà ăn thịt nướng sinh viên hay là đi ăn xiên bẩn. chính trong n...
15/10/2025

một ngày nọ tôi nhớ cảm giác của những ngày xưa hồi cùng Hà ăn thịt nướng sinh viên hay là đi ăn xiên bẩn. chính trong những ngày đó tôi đã cứ mãi trong mình nỗi da diết của hoài niệm, vì cái gọi là "tôi biết rằng mình sẽ không bao giờ có lại được ngày tháng như vậy nữa". bây giờ thì nó đúng đc gọi là hoài niệm rồi chứ ko phải chỉ là tưởng tượng ra. và cảm giác đấy thật buồn vì bởi rằng đó đích thực là điều ko thể có lại đc nữa. tôi và Hà của bây giờ sẽ ko thể có cái tự do của tháng ngày đó, tất nhiên giờ bọn tôi vẫn có thể ăn hại tiêu tiền của gia đình và làm những trò vô bổ cùng nhau - trong khi Chi làm những công việc mẫu mực với hình ảnh một con ng mẫu mực của xã hội, như ngày xưa - thì có gì đó trong bọn tôi ko thể làm ngơ như hồi đó đc. hoặc chỉ là tôi thôi. tôi cứ cảm thấy rằng tụi nó mang nhiều nỗi lo lắng hơn, mà phải chi là mấy kiểu lo lắng thường tình mà ai cũng có thì đâu phải nghĩ nữa. cái nỗi lo lắng hay bất định gì kia ko phải là của một người trẻ đang đối mặt với mấy thử thách mang đầy hứa hẹn (nghe hạt giống tâm hồn vc lollll), mà là sự rệu rã bào mòn gần cả cuộc đời mươi năm ngắn ngủi này để mà ko dám chắc còn trụ lại đc bao lâu nữa. nếu mà nói ra, chắc mẩm mỗi đứa bọn tôi sẽ cho rằng và tự bản thân cũng rất tin rằng, ừ thì bọn mình cứ quẩy và chill và mặc kệ bla bla đi, chẳng nghĩ ngợi gì đâu vẫn tận hưởng theo cách riêng mà. nhưng đang rã rời bải hoải đến khốn cùng mà ko hề nhận ra

24/06/2025

có một hôm nọ tôi và Hà nói qua loa về chuyện 3 đứa bọn tôi đã suýt nữa ghost nhau đến hết đời (nếu tôi thành công). đúng ra thì nó bảo tôi ghost tụi nó. có lẽ tôi đúng là đã lùi ra xa bọn nó một khoảng ở thời điểm bọn nó cũng dễ dàng để tôi rời đi. dễ dàng tức là 2 đứa ko gọi tôi lại và cứ để tôi dạt đi, vì 2 đứa nó cũng đang trôi đi nơi khác. nếu bọn tôi đã từng có khả năng sẽ trăn trối rồi mới đi thì vào lúc đó cái vương quốc này ko còn đc đặt nặng đến mức đấy nữa rồi. (yeah I know tất cả bọn tôi đều chẳng xem trọng điều gì trong đời nhưng ít ra vương quốc này từng có hiện diện hơn phần còn lại). tóm lại tôi thấy là cả 3 đứa cứ tự nhiên như vậy mà biến mất khỏi đời nhau chứ ko phải tôi chủ đích ghost tụi nó.

18/04/2025

“cháu nghĩ chú ko phải gay đâu” tim tôi giật thót khi Ume nói thế, theo cách tượng hình thì là tưởng như đã vỡ ra. nếu tôi ko gay thì tôi chẳng biết lấy điều gì khác ra biện hộ nữa
tôi biết mình độc hại nhưng tôi vẫn thượng đẳng hơn tất thảy vì tôi hiểu và tôi đồng cảm và tôi ko kỳ thị gì ai. có lẽ vì thích ng cùng giới mà tôi mở mang hơn và trở nên văn minh hơn. nhưng phải làm thế nào đây nếu thật ra đối phương có là ai thì cũng ko phải vấn đề vì tôi có bao giờ thích ai. ừ đúng vậy ngay cả Asuna. nhưng rõ ràng lúc đấy tôi đã tưởng thế giới sẽ tàn nếu em ấy ko nhận lời tôi. rõ ràng đã là như thế, vậy mà…

03/03/2025

hồi đấy đi họp phụ huynh cùng Hà và Chi, tôi đã tưởng tượng ra một bộ phim học đường kinh điển nhưng tôi biết giá mà nó là sự thật thì sẽ vui lắm. Hà và Chi là nhân vật chính, đúng ra Hà là nhân vật chính còn Chi là nhân vật trung tâm. Chi sẽ là đứa bị ghét, kiểu như có một nhóm nữ 3-4 đứa gì đấy ghét Chi và hay gây sự, và Hà là bạn thân Chi nên chúng nó ko ưa gì nhau, nhưng Chi mới là đứa bị ghét. nếu nó là một bộ phim thì câu chuyện sẽ luôn tuần tự ở POV của Hà và Chi, ko đứa nào ít đất diễn hơn và ko đứa nào ít quan trọng hơn. tụi nó là nhân vật chính. người ta sẽ luôn phải dõi theo tụi nó để mà nhìn thấy và biết cuộc đời chúng nó là thế nào. dù ko hiểu đc thì vẫn phải biết đến và chứng kiến cuộc đời chúng nó. còn tôi sẽ là một phần của bộ ba. chắc là sẽ dành ra 3-4 tập để khai thác POV của tôi nhằm đổi gió cho khán giả hoặc giữ chân hoặc câu kéo ng xem mới. tôi là kiểu vẫn chơi với bọn khác - mấy thằng trai thẳng - tan học thì đi cùng bọn khác chứ ko về cùng hai đứa kia, nhưng xét cho cùng đám tôi thân nhất vẫn là chúng nó. cái kiểu mà chúng nó gọi là tôi có mặt. đi cà phê hay chơi game hay cắm trại ở nhà đứa nào đấy rồi nghe chúng nó kể xấu cái bọn ghét Chi. rồi mặc dù trông có vẻ như tôi trung lập, nhưng khi ở trên lớp, bọn kia bắt nạt Chi và Hà hoặc cãi thắng Chi và Hà, thì tôi sẽ cho bọn nó biết tay. nghe rất là ngầu. chỉ cần lên tiếng đúng thời điểm. mà đoạn ngầu nhất chính là việc tôi có thể chơi cùng mấy thằng trai thẳng cơ. giả dụ tôi mà cùng đi học với đám Hà và Chi nhỉ, chắc là vui và dở hơi lắm.

28/01/2025

Tôi nhớ Hà. cô bé trong sáng ngày đó còn ở đấy không nhỉ? Karaoke playlist của idul nhảy đến Kami no mani mani và vì một lý do nào đó nó nhắc tôi về Hà. thậm chí cả tôi từng chửi thầm nhân vật chính của Nhân gian thất cách “mày bị điên à????” khi anh ta không thể chấp nhận người vợ ấm áp như ánh mặt trời của mình đã trở nên nghi ngờ con người. nhưng giờ đây tôi bỗng hiểu được tâm tình của anh ta. như tôi và Chi từng nói gì đó kiểu, Hà của chúng mình vẫn còn nhân hậu và tin người, thì vẫn cứu được, có khi là còn cứu cả chúng ta. Hà và Chi dạo này thế nào nhỉ, tôi không biết tụi nó dạo này thế nào, có đứa nào chết chưa, có đứa nào biết tôi lại vừa chết thất bại. thôi, Ume còn chả biết. sao tôi lại vẫn có một chút suy nghĩ nhỏ nhoi rằng chúng nó còn sống được thì tốt hơn nhỉ. xúc phạm thật sự. cổ họng không thể phát ra tiếng. sự tuyệt vọng này như đang mô phỏng cái chết tôi ao ước.

11/06/2024

“The whole message is powerful either you know what Von means or not”

vẫn lạ lẫm đến nỗi chúng tôi chẳng biết đã tỉnh ngủ hay chưa
17/04/2024

vẫn lạ lẫm đến nỗi chúng tôi chẳng biết đã tỉnh ngủ hay chưa

27/03/2024

điều khiến tôi an tâm và cho rằng đến lúc để chết đc rồi là khi idul nhuộm tóc. cả xăm hình nữa
idul bảo rằng muốn chết đi với mái tóc đen dài và một cơ thể toàn vẹn, như hình tượng mà nó được nhào nặn từ khi sinh ra, để cho thấy cuộc đời nó đã bí bách và áp đặt đến thế nào
hôm idul nhuộm tóc tôi có một sự xúc động trào dâng, có lẽ nếu tôi đi theo tôi hẳn sẽ phấn khích khi nhìn lớp lớp thuốc tẩy ăn mòn từng sợi tóc trên đầu idul mất
cuộc đời idul đúng thật tù túng và bị nén ép thành thứ gì đó tàn tạ ko ra hình dạng nữa, và cái việc thể hiện vẻ hư mạt ấy ra bên ngoài, giải phóng nó bằng cơ thể, chẳng phải mới thực sự là đang thét lên sao? bởi vì, dù đã nói ra bằng ngôn từ, bằng nước mắt, hay thậm chí là bằng dòng máu màu đỏ thẫm, những người đã khiến chúng tôi ko thể sống đc nữa cũng chẳng hề hiểu ra gì cả, ko một chút nào, vậy thì sự chịu đựng âm thầm kia làm sao có thể thay đổi đc gì đâu cơ chứ

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when MTBT Group posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to MTBT Group:

Share