09/07/2026
có một lần tôi nằm mơ chuẩn bị đi chơi cùng bọn vương quốc. chả biết thế nào cả đám lại đang ở nhà tôi, ở nhà Hoa Quả Sơn. chẳng biết thế nào đã ngồi ở trong xe chị tôi rồi. tôi quay sang thấy Hà ở ghế phụ còn Chi ngồi ghế sau. tôi đổ mồ hôi khủng khiếp và ko thể phát ra đc âm thanh nào. bỗng dưng tôi nhớ ra Hà có bằng lái rồi và bảo hay Hà lái xem nào. Hà chưa kịp trả lời thì tự dưng chiếc xe biến mất và giấc mơ chuyển cảnh chúng tôi làm gì đó khác. tôi thấy nhẹ nhõm khủng khiếp. tôi ko tin là mình bị trauma. có thằng thủ phạm nào bị trauma sau khi phạm tội? thỉnh thoảng tôi vẫn lái vài vòng cho xe ko hỏng, nhưng trong giấc mơ tôi vẫn nhẹ nhõm khi ko phải lái nó nữa vào lúc ấy. thật ra lý do tôi đổ mồ hôi vì tôi nhận thức đc đó là xe chị tôi và cái lần cuối tôi gây chuyện làm chị tôi mệt mỏi thế nào. như kiểu tất cả cộng hưởng để khuếch đại rằng tôi là một thằng em làm chị tôi khốn khổ hơn cả những gì tôi luôn than phiền về chị. chiếc xe bây giờ giống như con Koả. tôi biết tôi ko sợ lái xe và tôi cũng ko sợ chó, tôi yêu chó vc. nhưng một lần tôi hoảng hốt khi con chó ở hàng bún cá gấu lên một tiếng lúc tôi đang vuốt nó. tôi rụt tay lại ngay khiến con chó bị giật mình theo. tôi ko tin là con Koả khiến tôi trauma. từ trước khi con Koả đến tôi vẫn luôn hiểu có rủi ro bị chó cắn. nhưng tôi yêu chó vc. bị loài chó mình yêu cắn thì có làm sao. nhưng từ sau con Koả thật ko thể ngờ tôi bị giật mình khi chó sủa. tôi ko muốn lòng yêu chó của mình bị một vết đen như thế. và thật buồn cười vì chỉ một cú điện thoại mà tôi nghĩ từ cái xe tới con chó