MTBT Group

MTBT Group Sinh ra để vá lỗi.

09/07/2026

có một lần tôi nằm mơ chuẩn bị đi chơi cùng bọn vương quốc. chả biết thế nào cả đám lại đang ở nhà tôi, ở nhà Hoa Quả Sơn. chẳng biết thế nào đã ngồi ở trong xe chị tôi rồi. tôi quay sang thấy Hà ở ghế phụ còn Chi ngồi ghế sau. tôi đổ mồ hôi khủng khiếp và ko thể phát ra đc âm thanh nào. bỗng dưng tôi nhớ ra Hà có bằng lái rồi và bảo hay Hà lái xem nào. Hà chưa kịp trả lời thì tự dưng chiếc xe biến mất và giấc mơ chuyển cảnh chúng tôi làm gì đó khác. tôi thấy nhẹ nhõm khủng khiếp. tôi ko tin là mình bị trauma. có thằng thủ phạm nào bị trauma sau khi phạm tội? thỉnh thoảng tôi vẫn lái vài vòng cho xe ko hỏng, nhưng trong giấc mơ tôi vẫn nhẹ nhõm khi ko phải lái nó nữa vào lúc ấy. thật ra lý do tôi đổ mồ hôi vì tôi nhận thức đc đó là xe chị tôi và cái lần cuối tôi gây chuyện làm chị tôi mệt mỏi thế nào. như kiểu tất cả cộng hưởng để khuếch đại rằng tôi là một thằng em làm chị tôi khốn khổ hơn cả những gì tôi luôn than phiền về chị. chiếc xe bây giờ giống như con Koả. tôi biết tôi ko sợ lái xe và tôi cũng ko sợ chó, tôi yêu chó vc. nhưng một lần tôi hoảng hốt khi con chó ở hàng bún cá gấu lên một tiếng lúc tôi đang vuốt nó. tôi rụt tay lại ngay khiến con chó bị giật mình theo. tôi ko tin là con Koả khiến tôi trauma. từ trước khi con Koả đến tôi vẫn luôn hiểu có rủi ro bị chó cắn. nhưng tôi yêu chó vc. bị loài chó mình yêu cắn thì có làm sao. nhưng từ sau con Koả thật ko thể ngờ tôi bị giật mình khi chó sủa. tôi ko muốn lòng yêu chó của mình bị một vết đen như thế. và thật buồn cười vì chỉ một cú điện thoại mà tôi nghĩ từ cái xe tới con chó

23/04/2026

hôm nay xem thông báo lịch nghỉ (mà chính tôi duyệt lolll làm màu vcc) thấy đc nghỉ dài thế, tôi cầm đt lên định nhắn bảo tụi nó có đi chơi ko. mấy năm trước bọn tôi có đi chơi 30/4 ko nhỉ tại cũng nhiều lần ở chơi nhà Hà rất lâu. mà thì thời gian ấy bọn tôi sểnh tý là qua ăn vạ Hà nên timeline chẳng rõ ràng mấy, cuối tuần chả phải dịp gì vẫn qua nữa là. nếu gặp nhau tôi sẽ kể cho chúng nó Koả và Bẹn dù đi rồi vẫn gián tiếp làm xước mí mắt tôi như thế nào, mấy chuyện kỳ cục ở nhà ng bác tôi, hoặc cái fact tôi mới biết đó là có thể cù ký con chuột làm nó bị buồn (dị hợm vl)
cầm đt lên rồi lại đặt xuống vì nhớ ra trong túi chả còn gì. nộp thuế, nộp "thuế", trả lương, chi phí vận hành, tôi chả hợp đóng giả làm kiểu ng này đc. giờ ko còn chị gái để ko thích thì dẹp cụ đi nữa rồi. giờ ko còn chị gái để ngửa tay xin tiền đi chơi với đám trẻ con đó rồi gacha bốc thẻ của chị gái nữa rồi. kể cả lúc này mà nói thì tôi và chị tôi ko thể nào hoà hợp với nhau đc, nhưng quả thật tôi đã đc sống vô trách nhiệm vì có người để đẩy sang cho, rồi tôi cho đứa em gái nếm thử cái tự do mà cả hai chị em chưa từng đc biết, và tôi vẫn thấy mình quá khổ sở.

31/03/2026

trước hôm về thanh minh chị, buổi chiều ấy tôi bật khóc. tôi nhớ ra gương mặt chị lúc nằm trong phòng cấp cứu, cả cơ thể gầy gò của chị, chị cao quá nên chân còn vượt ra khỏi cáng. tôi nhớ gương mặt khó hiểu của bác sĩ nhìn tôi vì tôi chẳng có cảm xúc gì cả khi nghe họ bảo tỷ lệ sống sót của chị tôi rất thấp, tôi chỉ "ừ biết rồi". họ nghĩ tôi phê thuốc, nên họ nhắc lại, có người bắt mạch cho tôi, nhưng tôi có sao đâu, tôi hỏi tiếp, "thì sao? giờ không cấp cứu nữa à?". họ bảo phải tiếp tục chứ, họ lại tiêm một lọ thuốc kích nhịp tim, rồi họ lại giải thích cho tôi, rồi họ lặp lại những hành động đó với idul. nhưng cũng nhận lại đc cùng một phản ứng như thế. buồn cười là lúc tôi mới chạy vào, lễ tân nhận ra tôi, làm dấu cắt cổ tay rồi hỏi tôi "tìm bạn ấy à?" idul nổi tiếng theo một cách khác rồi.
tôi bảo họ ko cần giải thích nữa, cần ký giấy tờ gì thì đưa đây. tỷ lệ tử vong cao thì sao? chị tôi ngưng thở rất nhiều lần rồi thì sao? nhưng đấy là chị tôi đấy, làm sao mà chị tôi chết được? cứ phẫu thuật đi, chị tôi làm sao mà chết đc. tay bác sĩ nam còn gắt lên với tôi "cái đấy tính sau đi chứ!" khi tôi đang bảo idul nếu bán căn bên tỉnh đi thì cũng trả đc tiền phẫu thuật thôi. ý họ là tôi nên để ý tới tình hình lúc này thay vì tiền. nhưng đấy là chị tôi cơ mà, làm sao mà chết đc, tôi chỉ cần trả tiền là đc chứ gì.
cả đến lúc họ bảo tôi ký biên bản nhận xác, tôi vẫn tin rằng chị tôi ko chết đc đâu, làm hô hấp nhân tạo lần nữa đi. nhưng rồi tôi vẫn phải ký, phải đưa chị tôi lên xe, ngực chị tôi căng lên xẹp xuống nhờ thủ thuật từ cỗ máy họ đem theo, nhưng tôi vẫn tin rằng chị tôi sao mà chết đc. đã 100 ngày rồi, hoá ra chị tôi chết rồi đấy. lúc này tôi mới nhớ đến gương mặt chị lần cuối cùng tôi nhìn thấy, và tôi khóc

31/03/2026

vẫn chả nhớ tại sao lại gọi Nino là con bò Nino
nhưng tháng ngày đó vẫn đẹp hơn hiện tại
giả sử tôi còn sống đến năm sau, khi nhìn lại lúc này, tôi lại thấy tháng ngày này vẫn là tốt đẹp?

07/03/2026

nỗi buồn dấy lên trong tôi khi xem những SenGen moment trong nguyên tác, hoặc khi đọc tragedy tag của họ, thú thật thì cũng là nỗi buồn khi tôi đc bghe kể về chị tôi thời còn sống. tôi vô cùng báng bổ. vả chăng bởi những xúc cảm sinh ra ở những thời khắc đó của tôi là chân thật nhất, ko hề phòng ngự nhất, nên suy cho cùng bảo rằng đem nỗi nhớ thương về người chị đã chết của mình so sánh với tình cảm tự huyễn của một cặp đôi đồng tính cũng ko có thật, thì tôi chẳng cách nào bao biện

15/02/2026

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when MTBT Group posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to MTBT Group:

Shortcuts

Share