11/12/2025
lúc đấy Chi nó khoe trong nhóm mấy món decor Nô-en nó làm ở công ty. tôi bất giác nhìn lên cái kệ trang trí đang bày quả cầu tuyết. bên trong quả cầu là một con hươu mặt đần lắm ngồi cạnh hộp quà và cây thông to bằng người nó. quả cầu tuyết này là Chi tặng. ko nhớ trước timeskip của bọn tôi, hay là giữa những lúc lay lắt sau đó vương quốc chìm hẳn vào giấc ngủ đông. dù là gì thì cũng là vào thời điểm tôi ko ngờ nhất sẽ nhận đc quà từ Chi. mà bọn tôi có tặng quà Giáng Sinh cho nhau bao giờ ko nhỉ. ko biết nữa. nhưng tôi ko bao giờ ngờ là sẽ nhận đc quà từ Chi. tại tôi có bao giờ tặng quà cho nó đâu.
quả cầu tuyết nó tặng, từ khi đem về nhà tôi luôn bật pin. cái đèn nhỏ xíu cạnh con hươu cứ sáng mãi bất kể ngày đêm. nó cứ sáng mãi thôi, nhiều khi tôi đùa bảo hay nó chạy năng lượng mặt trời. trong suốt những năm, ừ, năm, pin trâu vl, đèn con hươu sáng, thi thoảng vương quốc cũng ngoi lên hấp hối. chủ yếu là Hà lên bắt chuyện với Chi hỏi về trường lớp. lâu lâu vào mess thấy vương quốc nhảy lên dòng đầu, tôi sẽ bấm vào xem. lâu lâu tôi sẽ đế vào 1-2 câu để nhìn cho giống trò chuyện. rồi tôi nhìn con hươu trong quả cầu tuyết cùng ánh đèn chẳng biết trở nên lập loè từ khi nào, tôi tự nhủ, khi cái đèn đó tắt đi cũng là lúc vương quốc chết.
con hươu cuối cùng à đcm.
rồi cái đèn cũng tắt, chẳng rõ tự bao giờ, vì từ lúc nào đó tôi ngừng nhìn đến nó. con hươu chết. vương quốc cũng chết. bọn tôi ko là gì hơn nữa.
và bây giờ Chi nó đang khoe trong nhóm mấy món decor Nô-en nó làm ở công ty. tôi nhớ ra rồi, à, bằng "phép màu" nào đó vương quốc lại vùng dậy. hình như nó cũng là "phép màu" đã khiến bọn tôi biết và chơi với nhau ngay từ đầu. tôi nhớ ra rồi, phải, cái "phép màu" bởi vì bọn tôi chưa chết.