Dancing with your heart

Dancing with your heart Inner Child Healer/Aura reader/ Hands on healing by Chelation Therapy/ Channeler.
Đồng hành cùng bạn đi qua những stress, lo âu và nuôi dưỡng cơ thể của mình

[Nỗi sợ]Nỗi sợ bé tí teoKhi lòng mình trong veo.Sau tất cả những lần dám bước vào vùng mù mịt của "nỗi sợ" thì mình thấy...
11/07/2026

[Nỗi sợ]
Nỗi sợ bé tí teo
Khi lòng mình trong veo.

Sau tất cả những lần dám bước vào vùng mù mịt của "nỗi sợ" thì mình thấy nỗi sợ thực sự chỉ chiếm 1%, còn 99% là do mình tưởng tượng tượng ra "nỗi sợ" ấy.
Mình dần dần tin mình có thể làm được nhiều điều hơn tâm trí hạn hẹp của mình có thể mường tưởng ra được.
Và điều gì cũng sẽ bắt đầu với "lần đầu tiên".
Lần đầu tiên - mình làm điều này
Lần đầu tiên - mình làm điều kia
Vô số, vô số lần lặp lại lặp lại như vậy. Nếu trong cả ngàn lần đó, mình đều đứng vững được bằng đôi chân của mình, với 1 trái tim mở rộng đón nhận những diệu kì của cuộc sống mang tới, thì mình sẽ chẳng còn nuối tiếc về quá khứ.

Hôm nay, lại một lần nữa đi vào vùng "chưa biết" và rồi cuộc sống cho mình thấy, mình có thể làm gì.
Khi mình buông lỏng, tắt tâm trí tạm thời, bật trái tim và sự nhạy cảm lên thì mình dễ dàng bước từng bước về phía trước.
Câu trả lời luôn đến vào đúng thời điểm mình sẵn sàng nhất. Nếu hôm nay chưa có, thì có thể là ngày mai, ngày mốt,...

Vũ trụ sẽ sắp xếp cho mình cả thôi, chỉ cần mình đừng buông tay - buông đi khao khát đẹp đẽ và ngầu lòi nhất mà bên trong mình mong muốn =))))

Và rồi mình nhớ ra là, khi mình hoang mang nhất, khi mình có 1000 câu hỏi trong đầu là nên chọn cái nào đây, A hay là B thì mình bốc được lá bài:" What is your deepest longing?"

Thôi mình cứ cặm cụm đi tiếp và ngắm thiên nhiên vậy ^v^

[SOUL]My soulsmile - enough - orange hair
07/07/2026

[SOUL]
My soul
smile - enough - orange hair

05/07/2026

[mưa]

Mưa nên nhớ tới hồi mới biết yêu thiên nhiên.
Ấy là khi lòng buồn buồn vì chẳng thể viết nổi 1 vài câu từ tử tế để thể hiện tình cảm.
Hồi ấy mình không hiểu nổi bằng cách nào để gom được những cảm xúc rồi nhét nó vào những con chữ khô khan.
Ấy cũng là giai đoạn mình bị đóng băng, cả từ cảm xúc lẫn tâm hồn. Cơ thể đờ ra trước những dao động của cuộc sống: mưa, nắng, vui buồn, ngày, đêm... Cảm giác ngày nào cũng 1 màu như nhau.

Cho đến 1 khi mình đọc được ở đâu đó về 1 cậu bé ngắm lá đỏ rơi.

Đó là lúc mình hiểu ra: hoà mình vào thiên nhiên sẽ làm tan chảy lớp băng trong mình.
Vẫn sẽ đi tiếp trong hành trình này.
Never give up.
Chữa lành đôi khi cũng chỉ thế thôi.

[MÂY CỦA ĐẤT]Mây của buổi hoàng hôn đẹp quá!Chiều nay, sau khoảng thời gian làm việc, mình cho đôi mắt được ngắm nhìn bứ...
03/07/2026

[MÂY CỦA ĐẤT]

Mây của buổi hoàng hôn đẹp quá!
Chiều nay, sau khoảng thời gian làm việc, mình cho đôi mắt được ngắm nhìn bức tranh siêu siêu đẹp của Trái đất - ấy là hoàng hôn.
Nay mây dày, đậm nhưng cũng có chỗ chỉ lớt phớt vài nhúm mây mỏng tang.

Khi ngồi xuống, mình tự hỏi: "Làm một người (lớn), có bao giờ họ dành cho bản thân thời gian để hoà mình cùng những đám mây như vậy hay không?"
Và mình nhận ra những người quanh mình, đã từ lâu lắm, xa lắc xa lơ, đã chẳng còn những giây phút thảnh thơi ngồi dưới bầu trời rộng thênh thang để chỉ ngồi và thở.

Và mình, hôm nay, khi ngồi nhìn mây trôi đi, chợt nhận ra cũng đã lâu rồi, mình không còn kiên nhẫn để ngồi đủ lâu, nhìn từng đám mây trôi - chậm rãi, từ tốn.
Mình nhận ra bên trong mình đã vội vã thế nào khi đối diện với sự châm rãi nhưng trôi chảy ấy của mây. Và phải mất 1 vài phút, mắt mình mới quen với nhịp điệu chậm của mây trôi, của sự xoay tròn tròn của mẹ Trái đất.

Lại một lần nữa, thiên nhiên dạy mình cách lắng nghe.
Nếu có ai đó phàn nàn rằng trái đất xoay chậm quá, hãy xoay nhanh lên cho hết 1 ngày, cho hết 1 năm, 1 đời... thì Trái đất sẽ làm gì?
Nó vẫn cứ xoay với tốc độ của riêng nó thôi. Chậm mà chắc, đủ để cho con người 1 không - thời gian đủ rộng rãi của cả một đời.

Hôm nay, đã có những lúc mình thấy nghẹt thở trước những mường tượng của tâm trí về tương lai. Cảm giác chật chội trong chiếc kén cũ kĩ của bản thân.
Thế nhưng khi ngồi, mắt quen với mây, nhịp điệu giữa mây của đất và "mây" bên trong mình được điều hoà.

Cuối cùng, chỉ muốn nói là:
Ở đâu đó xung quanh ta, vẫn còn có những điều "nhỏ mà có võ" để ta nương nhờ sau những giây phút chấp chới của cuộc đời.
Đời có bấy nhiêu đâu, sống vội vã để được quà gì à cậu ơi?

[TRỜI]Ngắm bầu trời đem lại nhiều chút thi vị cho cuộc đời. Khi đứng dưới bầu trời cao, con người có cảm giác nhỏ bé hơn...
30/06/2026

[TRỜI]

Ngắm bầu trời đem lại nhiều chút thi vị cho cuộc đời.
Khi đứng dưới bầu trời cao, con người có cảm giác nhỏ bé hơn nhưng lại thấy như được nâng đỡ bởi những thứ lớn lao hơn.
Và khi đứng dưới bầu trời kia, trông ra xa, biết bao ý nghĩa dập dìu đổ xuống.
Có thể là những trăn trở, những ước mơ, những khát vọng, sự thở phào nhẹ nhõm hay chỉ đơn giản là 1 khoảnh khắc bình yên.
Phải chăng khi xưa, vào thời khắc nhàn rỗi của đời người dù ở quốc gia nào, hành tinh nào, nơi nào - chỉ cần nhìn lên bầu trời kia, thì con người ta cũng đều có những câu hỏi về ý nghĩa cuộc đời, về con đường tiếp theo mà mình sẽ đi hay không?

Bầu trời không hồi đáp rõ ràng bằng những ngôn từ, những âm thanh mà con người có thể cắt nghĩa giản đơn như trong các hoạt động giao tiếp hằng ngày.
Bầu trời chỉ rung cùng nhịp với trái tim của cái người đang ngước nhìn lên kia bằng: âm thanh của lá cây, sự chuyển di của những đám mây hết cuộn rồi lại nở, màu sắc hiển hiện trên bầu trời mà mỗi hôm lại mỗi khác...

Bầu trời không hồi đáp điều gì cả.
Trời chỉ phản ánh lại chính chúng ta - những kẻ tò mò đứng lại dưới bầu trời
Trời giao tiếp với ta một cách đặc biệt hết sức.
Và đôi khi, không trả lời cũng chính là câu trả lời.
Mỗi người lại tự nhận lấy những lời nhắn nhủ góp nhặt từ những nhịp điệu hài hòa của tự nhiên.
Bầu trời vẫn ở đó, chỉ chờ bạn ngước nhìn.
Và chậm lại, dừng bước, hít thở và quay về lại với trái tim của mình.
Có điều gì đang đợi ta mở cánh cửa trái tim ra để đón nhận?

[VẼ]Tay lướt trên mặt giấy như lướt trên mặt nướcTay chạm vào bút màu, tay chạm vào những tinh thể nướcMột cảm giác kì l...
25/06/2026

[VẼ]
Tay lướt trên mặt giấy như lướt trên mặt nước
Tay chạm vào bút màu, tay chạm vào những tinh thể nước
Một cảm giác kì lạ nhẹ nhàng len vào từng tế bào. Đánh thức cơn khao khát được thể hiện niềm vui đùa tuổi thơ của cô bé/cậu bé năm nào ra giấy.
Nỗi sợ về việc vẽ xấu liệu có ngăn cô bé/ cậu bé con rải tung nắm màu ra đất, nguệch ngoạc vẽ lên thớ giấy những đường nét ngồ ngộ, ngây thơ hay không?
Vẽ, không chỉ để cho vui
Đó là khi con người hòa làm một với sự sống động bên trong
Lúc này, tâm trí ngừng bặt. Chỉ còn mùi thơm dịu của màu sáp, sự bóng bảy đến đỏng đảnh của màu nước hòa cùng với nền giấy trắng ngà.

Và thế là những nét vẽ ra đời.
Mỗi nét vẽ lại ẩn giấu những cái vui thú kì lạ của con người tí hon ấy.
Đã bao lâu rồi, mình chẳng bật cười với những nét vẽ của mình đây?
Hành trình kết nối lại với đứa bé bên trong bắt đầu như thế đó.
Có nụ cười, có nước mắt. Nhưng đó là những nụ cười và những giọt nước mắt chân thật, không phô trương, cũng chẳng diễn trò cho bất kì khán giả nào ở trước mặt.
Chỉ còn lại đôi tay và người nghệ sĩ kì lạ ở lại với trang giấy, thu hết nhân gian về 1 bề.

[CLEARITY]Sự rõ ràng.Có đôi khi, con người ta quăng ra bên ngoài những cảm xúc mạnh như sự tức giận, sự căm ghét, tủi hở...
23/06/2026

[CLEARITY]
Sự rõ ràng.
Có đôi khi, con người ta quăng ra bên ngoài những cảm xúc mạnh như sự tức giận, sự căm ghét, tủi hởn, bực mình, hoặc ngay cả khi có nhu cầu nói ra 1 điều mong muốn gì đó (dù điều mong muốn đó chỉ bé tí ti thôi) thì cũng vô tình hoặc cố ý quăng mạnh thật mạnh, mạnh đến nỗi cũng vô tình hay hữu ý quăng cả vào người khác.

Và thật sự là, khi quăng vào người khác như vậy, hình như bên trong ta lại có 1 niềm vui khoái trá vi tế rằng:
"Bạn phải chịu nỗi đau như tôi đang phải chịu"
"Tôi khổ sở quá, bạn cũng phải khổ như vậy"
"Tôi muốn có cái này, nhưng tôi không nói ra đâu, bạn phải tự hiểu lấy ý tôi và làm đúng như tôi muốn"...
Tất cả những điều trên, vô tình, lại tạo 1 khoảng cách giữa ta với người chung quanh ta càng xa.
Thay vì nói thẳng điều mình mong muốn, ta lại vòng vo.
Thay vì học cách yêu thương và vỗ về bản thân, ta lại muốn mượn tay người khác vun bồi điều đó bên trong ta.
Thay vì sống thật với cảm xúc của chính mình, ta lại đeo lên hàng ngàn lớp mặt nạ: hạnh phúc, vui vẻ, quyền lực, thờ ơ để che đi sự thật bên trong.
-------
Và sự thật chỉ có một,
Chỉ khi nào học được cách "rõ ràng".
rõ ràng với chính mình
rõ ràng với những gì mình tạo ra: từ suy nghĩ, lời nói, hành động
thì khi ấy, ta mới ý thức được những cơn đau mà ta đã mang qua nhiều năm tháng, cùng những cơn đau mà ta đã vô tình hay hữu ý quăng lên người khác.
Và khi ấy, trái tim ta mới mở ra, dù đôi chút, để được tan rã đi lớp đông cứng của sự gồng.

Tâm trí khi ấy nhẹ nhàng hơn, cơ thể mềm ra và ta thôi băn khoăn suy nghĩ về việc: Làm sao để có được nhiều hơn nữa?
Rõ ràng thì rõ ràng..

Ta biết mình có khả năng sáng tạo vô tận khi quy hàng vũ trụ và vượt thoát ra khỏi nỗi sợ hãi🪼
20/06/2026

Ta biết mình có khả năng sáng tạo vô tận khi quy hàng vũ trụ và vượt thoát ra khỏi nỗi sợ hãi🪼

[TÒ MÒ]Hí, sự tò mò là liều thuốc kì lạ đã ngấm vào cơ thể mỗi người qua hàng vạn năm. Nhưng mà để có động lực hiện thực...
19/06/2026

[TÒ MÒ]
Hí, sự tò mò là liều thuốc kì lạ đã ngấm vào cơ thể mỗi người qua hàng vạn năm. Nhưng mà để có động lực hiện thực hóa sự tò mò đó trong cuộc sống thì không phải điều đơn giản với 1 số người.

Điều gì ngăn chúng ta dấn thân đi theo tiếng gọi của sự tò mò bên trong?

Có lẽ là nỗi sợ.

Khi quan sát thấy bạn trong hình từ xa, sự tò mò trẻ thơ trong mình đã trội dậy. Mình chưa kịp cảm nhận hết những thôi thúc từ sự tò mò đó thì những nỗi sợ không tên đã trồi lên bề mặt tâm trí mình hix hix.

Ban đầu, mình muốn đút cho bạn này ăn 1 cái gì đó, nhưng lại sợ bạn cắn vào tay mình thì sao? Thế là thành ra mình chẳng tìm được thứ gì để cho bạn ăn cả.
Sau đó, mình tự nhủ, thôi cứ thử xem sao (vì quá hứng thú và tò mò rồi =))) Ơn giời lại tìm thấy mấy cọng rau ở gần đó, và ra được tấm ảnh này, trông vừa kì cục mà vừa dễ thương và bạn không cắn vào tay mình =)))

Đó, cho nên, đôi khi lắng nghe theo tiếng gọi của sự tò mò sẽ dẫn bạn tới vô số thực tại khác ảo ma ca na đa. Các thực tại đó là chất liệu nuôi dưỡng tình yêu say đắm của bạn với cuộc sống, thậm chí dẫn bạn ngoặt sang 1 cung đường mà xưa kia bạn sợ/ bạn không thích nó chẳng hạn =)
Cuộc sống cứ thế thui hẹ hẹ.
Mình cũng tò mò tò mò xem giây phút tiếp theo của cuộc đời sẽ có điều gì xảy ra nếu mình đi theo hướng A, hướng B...

Nói tới đây mình lại nhớ tới bộ phim hoạt hình Soul (Cuộc sống nhiệm màu). Cuộc sống luôn vận hành theo cách mà nó muốn chứ không phải mình muốn...
Vậy nên, điều thiết thực nhất có thể làm ngay bây giờ là:
"chọn thứ gần với trái tim mình nhất."
Hay là:
"Điều gì khiến trái tim của bạn đập những nhịp đập rộn ràng và sống động nhất?"

Allow it to be expressed🐦‍🔥

[TỰ TIN]Từ này 1 thời gian đã gây sự khó chịu với mình.Trước nay, mỗi khi ai đó nhắc tới từ "tự tin", mình luôn mặc định...
12/06/2026

[TỰ TIN]

Từ này 1 thời gian đã gây sự khó chịu với mình.
Trước nay, mỗi khi ai đó nhắc tới từ "tự tin", mình luôn mặc định gắn nó với nghĩa là phải mạnh mẽ lên, phải đi lên phía trước, phải xông xáo, phải trở thành con người khác...
Và mình không thích khi ai nhắc từ này với mình. Có lẽ mình cũng đã ghét nó.

Nhưng hôm nay, mình có một nhận thức khác về cụm từ "tự tin" này. Trong giây phút mình ngồi lại với chính mình để xem điều gì diễn ra bên trong thì từ "tự tin" chợt lướt qua.
Mình chợt nhận ra 1 điều khác về nó, với 1 trái tim rộng mở hơn.
Tự dưng mình nghĩ là, "tự tin" còn là khi mình cho phép chính mình đi chậm hơn, nhưng vững vàng hơn. "Tự tin" còn là khi mình tự bản thân - tin vào những gì mình đang vốn có, như: tin rằng mình có thể cười rạng rỡ với điều mình yêu, tin rằng mình có thể ngồi và quan sát mọi thứ xung quanh với 1 trái tim khao khát, tò mò....

Sau tất cả, "tự tin" không phải biến mình thành con người khác hay sống không đúng với những gì thôi thúc bên trong, đó chỉ là 1 niềm tin vào bản thân, tin tưởng vào những điều kể cả nhỏ nhặt nhất - mà không sợ hãi những nỗi sợ vô hình. Đó có thể là: sợ nếu cười sẽ ảnh hưởng tới người khác, sợ nếu ngồi im sẽ bị đánh giá là đần độn, nhút nhát; sợ sự khác người...

Còn nhiều nhiều điều nữa sẽ được trải nghiệm khi mình tự tin vào chính mình.

Mình cũng đang dần đem sự tự tin vào từng việc mình làm. Có những lúc đứng trước những việc mà mình nghĩ to lớn, mình làm không nổi (đây cũng là 1 nỗi sợ), tưởng chừng như mình còn sợ lắm, cơ thể đông cứng lại, hoa hết cả mắt rồi, chỉ muốn sụp đổ xuống thôi.. nhưng chỉ cần chầm chậm lại, out ra khỏi tình huống đó 1 chút, và trở lại đối diện với nó, thì mình lại có thể làm tốt hơn một chút.

Tự - tin. Tin - tự mình

Và mình bớt ghét từ TỰ TIN đi nhiều chút rồi =))

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Dancing with your heart posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category