14/05/2026
Ánh sáng lưu ly – ánh sáng đời con,
không phải thứ ánh sáng rực rỡ chói lòa để người khác phải nhìn thấy,
mà là thứ ánh sáng dịu sâu,
đủ để con tự soi vào chính mình trong những đêm dài không ngủ.
Có những ngày đời con như bị phủ bởi một lớp sương mỏng,
mọi điều quen thuộc bỗng trở nên xa lạ,
niềm tin cũng không còn rõ hình dáng.
Nhưng ngay cả trong những khoảnh khắc ấy,
ánh sáng lưu ly vẫn không mất đi –
nó chỉ lặng lẽ nằm yên, chờ con nhận ra.
Ánh sáng ấy không hứa xóa hết khổ đau,
chỉ nhắc con rằng khổ đau cũng là một phần của hành trình trưởng thành.
Không ép con phải mạnh mẽ,
chỉ khẽ nói: “con vẫn đang đi đúng hướng, dù rất chậm.”
Đời người, đôi khi không cần quá nhiều rực rỡ,
chỉ cần một chút sáng trong lòng để không lạc lối giữa những ngã rẽ mơ hồ.
Một chút hiền lành để không đánh mất mình trong giông gió.
Một chút tỉnh thức để biết dừng lại đúng lúc.
Và rồi con sẽ hiểu,
ánh sáng lưu ly không ở đâu xa.
Nó nằm trong cách con tha thứ cho người khác,
và quan trọng hơn – tha thứ cho chính mình.