22/04/2026
MÁU LẠNH... HAY TÌNH THÂN!
#1 Buổi chiều muộn ở Giang Tô, nắng vàng quánh lại như mật ngọt, nhưng không khí trước cổng trường Trung học số 1 lại nồng nặc "mùi thuốc súng" và sự nhục nhã.
Trương Lệ Na, cô nữ sinh lớp 9 với đôi mắt sáng như sao trời, vừa bước chân ra khỏi cổng trường thì một bàn tay thô bạo túm lấy tóc em. Một người phụ nữ lạ mặt, khuôn mặt hằn học và đôi mắt vấy đỏ vì tuyệt vọng, ra sức lôi kéo em về phía chiếc xe tải cũ.
"Đi với tao! Mày phải cứu em trai mày!" Người đàn bà ấy gào lên, giọng khản đặc.
Lệ Na bàng hoàng, cổ họng nghẹn đắng. Em không biết người này là ai. Em chỉ biết người cha già đang chờ em ở nhà với bát canh nóng. Đám đông bắt đầu vây quanh, những chiếc điện thoại giơ lên, những lời xì xào như những mũi dao vô hình đâm vào da thịt.
Mười lăm năm trước, Lệ Na bị bán đi với giá 2000 tệ — cái giá của một sự "thừa thãi". Trần Linh, mẹ ruột của em, đã cầm số tiền đó để mua lấy niềm hy vọng về một đứa con trai. Đối với họ, Lệ Na không phải là sinh mệnh, mà là một món hàng lỗi thời.
Trương Kiến Hoành, người đàn ông góa vợ với đôi bàn tay chai sạn, đã nhặt nhạnh từng đồng tiền lẻ để nuôi em khôn lớn. Ông không cho em lụa là, nhưng cho em một nhân cách vẹn toàn.
Nhưng số phận là một kẻ đùa cợt tàn nhẫn. Khi đứa con trai "quý báu" của nhà họ Trần mắc bệnh máu trắng, họ tìm về. Không phải để tạ lỗi, mà để "đòi lại" món nợ máu mủ. Họ cần tủy của em. "Con sẽ không đi," Lệ Na nói, giọng bình thản đến đáng sợ sau nhiều ngày nhốt mình trong phòng tối.
Đọc tiếp trong phần bình luận 👇👇👇