20/11/2025
[RA KHƠI]
“Học không phải là sự tích lũy tri thức, mà là hành trình không ngừng tìm thấy chính mình.” – Socrates
Có lẽ, mỗi năm học trôi qua đều tựa như một chuyến phiêu lưu giữa mênh mông mây nước. Con thuyền mang tên tuổi học trò cứ thế rời bến, mang theo bao ước mơ, bao trang vở còn thơm mùi giấy mới, cùng những dòng chữ đầu đời còn nghiêng ngả. Và hôm nay, giữa những ngày thu lắng đọng, chúng ta lại cùng nhau “ra khơi” trên một hành trình đặc biệt – hành trình “lướt giữa mây nước chữ nghĩa”.
Dòng sông ấy không chỉ là những con chữ hiền hòa nằm trên trang giấy, mà còn là dòng chảy của cảm xúc, của kỷ niệm, của những lần vấp ngã rồi đứng dậy. Từng trang vở là một nhịp sóng, từng nét bút là một mái chèo. Có lúc chúng ta bối rối trước những cơn gió ngược mang tên “bài kiểm tra”, “thi cử”, “điểm số”, nhưng vẫn có ánh mắt hiền từ, giọng nói ấm áp của thầy cô làm ngọn hải đăng soi lối, cũng có khi ta reo vui vì tìm thấy những chân trời mới – nơi tri thức nở hoa và tình bạn đơm trái.
“Người thầy trung bình chỉ biết nói, người thầy giỏi biết giải thích, người thầy xuất chúng biết minh họa, còn người thầy vĩ đại biết truyền cảm hứng.” – William Arthur Ward
Và chính sự truyền cảm hứng ấy đã soi rọi hành trình của chúng ta, khiến cho dòng sông chữ không bao giờ tắt lịm. Qua từng bài học, từng câu chuyện, ta dần học cách thấu hiểu, biết ơn và yêu thương hơn. Chúng ta học không chỉ để biết, mà còn để sống đẹp hơn, để viết nên những chương đời đáng nhớ bằng chính trái tim mình.
Khi cánh buồm “ra khơi”, ta biết rằng phía trước còn nhiều sóng gió. Nhưng có sao đâu, vì trong mỗi chúng ta đều có một dòng sông chữ dịu dàng đang chảy – dòng sông của tri thức, của ước mơ, của những tháng năm thanh xuân rực rỡ. Hãy để thầy cô dẫn lối, để con chữ làm thân thuyền, để cảm xúc làm gió, để tình bạn làm neo, cùng nhau vững vàng hướng về phía chân trời mới.
Và rồi, khi một ngày nào đó, ta ngoảnh lại nhìn, chắc chắn sẽ mỉm cười. Bởi đã từng có một thời, chúng ta cùng nhau “qua dòng mây chữ”, cùng nhau “ra khơi” giữa biển lớn của tuổi trẻ, để tìm thấy chính mình – trong veo và sáng trong như thuở ban đầu.
Cuối cùng, từ bến bờ yêu thương, xin được gửi lời tri ân sâu sắc nhất đến những người lái đò thầm lặng – những ngọn hải đăng của cuộc đời.