Trevor Rouge

Trevor Rouge Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Trevor Rouge, Arts and entertainment, Hanoi.

Những cơn mưa dài đầu đông.Khiến tôi nhớ ra mình vẫn luôn mong manh như thế. Cảm hết cả lạnh. Tôi vẫn là chiếc lá héo kh...
07/12/2024

Những cơn mưa dài đầu đông.

Khiến tôi nhớ ra mình vẫn luôn mong manh như thế. Cảm hết cả lạnh. Tôi vẫn là chiếc lá héo khô trong gió, có những khi đáp phải một vũng quạnh hiu để sũng ướt một ngày. Dù bề ngoài tôi đã cất công khoác lên nhiều g*i góc.

Hẳn tôi đã trở thành xương rồng đơm lá đơm hoa, cũng được nâng niu nhưng chẳng dám đem g*i góc ôm thân ta thân người. Người hãy để tôi yên thì hơn, để tôi thở than với chiếc bóng cô liêu, để tôi lắng nghe "mùa thu đã chết" với tất cả các giác quan, đón từng sự rung động trong không khí, cho chúng đẫm vào máu và xương tôi để hòa tan làm một. Tôi đã buông xuôi để nỗi cô đơn này trở nên hằng cửu, tôi đã trao thân cho bóng tối đổ đầy.

Đừng ở lại. Rời khỏi đây trước khi bóng tối với được tay người.

Hãy rời đi. Bóng tối quanh tôi lạnh lẽo. Tôi chẳng đi tìm một nguồn sống. Nhưng còn ngắm đằng xa kia một đôi má ửng hồng. Một cái nhìn đáp rung rinh. Vòng tay người không ôm hết cái lạnh của tôi đâu, đừng tốn công vỗ về vô ích. Cái tâm bạc nhược đã tàn nhẫn với chính mình. Tôi đã hoan ca một khúc thỏa hiệp với nỗi đau, nhưng còn một tai nghe được tiếng cười êm ái. Tôi sẽ chờ một ngày đủ g*i góc để che hết thân xanh mềm yếu, có thể tôi sẽ hé mở tâm can cho người.

Cô liêu phủ bóng người
Đơn sơ từng cõi
Quá khứ giày vò chẳng dám soi

Tôi đi một chuyến đi thật xa.13 tiếng đồng hồ. Chạy trốn. Chạy khỏi những góc phố, những cung đường, chạy khỏi những kí ...
06/10/2024

Tôi đi một chuyến đi thật xa.

13 tiếng đồng hồ. Chạy trốn. Chạy khỏi những góc phố, những cung đường, chạy khỏi những kí ức tôi có với người. Hành lý đi kèm là 5 cân trống rỗng, 10 thước hố sâu để tôi chìm vào suốt quãng đường dài như vô tận. Tiếng xe gầm như tiếng trẻ con òa khóc. Chạy đi đâu nhỉ. Đi đâu mà thoát được mây đen phủ kín, đi đâu mà trong lòng không có cơn áp thấp nhiệt đới chực chờ thành bão bất kể thời gian. Chẳng có nơi nào chúng mình từng qua mà không để lại một dấu lưu. Cái nắm tay, nụ hôn trán, chiếc ôm sau lưng, những tấm ảnh mình chụp cho nhau. Chắc người để lại cả dấu vết trong đôi mắt tôi, khiến tôi thấy người trong mỗi điểm nhìn, mỗi cái liếc đưa, và cả khi soi bóng bản thân mình.

Hẳn là người chưa từng rời khỏi tâm trí tôi. Người đã hất tay tôi đi, bỏ về một phương chỉ có người trông thấy. Tôi ở lại giữa bốn phương mù mịt, trói chân mình vào bản án chung thân do người bạc tình phán quyết. Tôi ở lại. Cầu nguyện cho người. Cầu nguyện cho tôi tìm được nơi nương náu dưới gầm trời, nơi có bóng tối cưu mang nhưng đủ sáng đèn cho tôi nhìn nước mắt lăn trong đáy cốc. Uống cạn một cốc nước mắt là nuốt được một cơn đau và thứ tha thêm một lần. Vì tôi yêu người bao la và bao dung, vì tôi nâng niu trái tim người hơn chính mình. Dù thứ tha là cầm trong tay tim mình và bóp nát, khi một ngày máu và tim tôi trở thành trầm tích, người đời sẽ biết trái tim này cũng đã từng được yêu.

Tôi lại về với chính tôi. 13 tiếng đồng hồ. 5 cân trống rỗng, 10 thước hố sâu, mang thêm 1 lời nguyện cho người an yên.

Mẹ vẫn hay nói con có một trái tim nhân hậu. Anh em nói con bao dung và tử tế. Chắc là vì con thương người.Hồi lớp Ba, c...
03/09/2024

Mẹ vẫn hay nói con có một trái tim nhân hậu. Anh em nói con bao dung và tử tế. Chắc là vì con thương người.

Hồi lớp Ba, con thấy bạn cùng lớp bị điểm kém. Con nhờ mẹ hỏi cô giáo học thêm của con cho bạn học cùng để bạn không còn bị điểm kém nữa. Mẹ nói con thật tốt bụng.

Mới đêm qua thôi, con gặp một người nước ngoài hoảng loạn tiến về phía con để nhờ giúp đỡ. Nhưng anh ấy không nói được tiếng Anh. Sau một hồi cố gắng mà không hiểu được nhau, anh ta đi mất. Con đã không nhanh trí gọi số điện thoại khẩn của Đại Sứ Quán nhờ hỗ trợ. Con thấy tiếc vì không giúp được người khác.

Con từng nghe mẹ nói với ai đó, mẹ thấy con mẹ hiền lành tốt bụng quá, sợ ra đời sẽ khổ. Nhưng con đâu sợ mình khổ. Con chọn tin vào tình thương và sự tử tế giữa con người. Con chọn tin rằng bàn tay con đưa ra nâng đỡ người khác sẽ không bị người phụ bạc. Con không hiểu được lí lẽ của những người chỉ giúp đỡ ai đó để có được lợi ích về mình. Khi con khiến một người trong nghịch cảnh được giải thoát hay dù chỉ nhẹ lòng đi đôi chút, cũng là thấy mình đã làm đẹp cho cuộc đời.

Con chỉ xin đời mình an yên. Con xin rằng người đời thương con như con thương người khác. Con đã thương một người với cả trái tim mình, giá mà người đừng đạp lên tình thương của con, tội nghiệp. Nhưng dù người đã lỡ làm thế, con sẽ mãi thương người, thương thân trong khi ôm lấy nỗi đau của mình. Thương như là hơi thở, như nước chảy đá mòn, để một ngày người biết viết chữ thương lên chiếc lá và thả đi, dù chỉ rụng vào vai của một ai đó chẳng phải mình cũng là điều trân quý.

Mong Trời thương, đời thương mẹ, thương con, thương tất cả chúng mình.

Mùa thu đi qua...Là một viễn cảnh có thể tiên đoán từ lúc này. Tớ đã nếm được vị mặn chát của tháng Bảy mùa hè, vào nhữn...
02/08/2024

Mùa thu đi qua...

Là một viễn cảnh có thể tiên đoán từ lúc này. Tớ đã nếm được vị mặn chát của tháng Bảy mùa hè, vào những ngày mưa không ngớt như tuôn trào nỗi bi thương của nhiều năm tích tụ. Tự thương cho trái tim sũng nước hoang mang đang chìm dần vào màn đêm vô tận, vào màu đen của một bản án tử cậu đã ban cho tình yêu chúng mình.

Chia xa êm đẹp là gì hả cậu ơi? Người thật khéo sinh ra những hư ảo trá hình khổ đau. Chi bằng tớ để mặc cho sự oan nghiệt này giày xéo, biết rằng cậu sẽ rời xa không ngoái đầu. Tớ sẽ không làm kẻ bạc nhược oán trách người tàn nhẫn, chỉ mong dòng nước mắt đôi mình sẽ giao nhau.

Niềm đau chả nỡ kết bài...

"8 ngàn cây và 9 vạn bước chân..."Cậu và tớ thì chẳng xa đến thế đâu. Nhưng 9 vạn bước chân có lẽ chẳng giúp mình đến gầ...
19/07/2024

"8 ngàn cây và 9 vạn bước chân..."

Cậu và tớ thì chẳng xa đến thế đâu. Nhưng 9 vạn bước chân có lẽ chẳng giúp mình đến gần nhau. Chúng chỉ đưa mình đi lòng vòng trong guồng quay vô tận của công việc và sự sống. Tớ chạy xe đi đâu giữa Hà Nội này cũng không tránh được cái nóng mùa hè. Và chẳng bóng râm nào lớn bằng cái bóng cô liêu, phủ lên đầu mình, từ bình minh sang xế chiều qua bóng tối nửa vời của một thành phố không ngủ.

"Một thuở thanh bình đã gần im hơi..."

Vì biết lớn là biết vất vả. Vì khoảng cách khiến mình chơi vơi. Vì hạnh phúc của mình như cát vo tròn trong tấm vải, có những ngày chả kịp lấp đầy đã chảy cạn. Vì con người mình dễ giận dễ buồn dễ oán than, vì chúng mình thương nhau vẫn có nhưng hờn nhau cũng vài lần. Mình đừng làm đau ai nhé cậu ơi. Thương yêu mà xa cách vốn đã làm người buồn tủi. Vì trời thương hay đời bạc thì cũng là lẽ thường, còn mình thương nhau thì tránh làm điều vô ý.

Đi ngang qua thời hạn, để đối diện với những nhọc nhằn bủa vây. Chạy nhanh 9 vạn bước chân cho thời giờ mau chảy, cho thanh bình lên tiếng, hòa cùng chúng mình một tiếng cầu cho không phải xa nhau, xa như đôi thành phố đôi mình.

Hỗn mang lại quay về với hỗn mangAnh từng yêu emVới một tình yêu mang hình hài bất địnhTình yêu mềm mạiSần sùiHay sắc nh...
09/05/2023

Hỗn mang lại quay về với hỗn mang

Anh từng yêu em
Với một tình yêu mang hình hài bất định
Tình yêu mềm mại
Sần sùi
Hay sắc nhọn
Mà vụn vỡ thành từng mảnh
Trái tim của một người thất tình như là cát
Càng nắm chặt càng chảy qua kẽ tay mình
Anh làm sao yêu ai được
Khi suy nghĩ và tâm tư không ngay hàng thẳng lối
Anh quan sát tình yêu như lần mò trong bóng tối
Anh quan sát anh như hỗn mang xoay vần

Người ơi, con biết tin vào điều gì
Khi con còn không biết Người là ai
Con không đủ lớn để đặt lên bản thân một niềm tin vững chãi
Lỗi lầm của con quá nhỏ nhưng không thể nào tha thứ
Vũ trụ này quá lớn nhưng vẫn bé hơn những điều chưa biết tên
Chữa lành nhưng còn sẹo thì vết thương còn nhìn thấy
Con muốn yêu và được yêu đấy
Nhưng con có xứng đáng không hả Người ơi?

9.5.2023

Đi qua chiều hoàng hôn ráng đỏĐêm vùi mình trong nỗi nhớ co roGiờ anh chẳng lo liệu mình có lỡ nói ra những lời khó hiểu...
07/12/2022

Đi qua chiều hoàng hôn ráng đỏ
Đêm vùi mình trong nỗi nhớ co ro

Giờ anh chẳng lo liệu mình có lỡ nói ra những lời khó hiểu, vì anh chẳng còn em lắng nghe nữa. Nhưng khi hai trái tim xa nhau nhất, có lẽ lại là lúc chúng mình sẽ hiểu mọi điều, rõ ràng hơn cả những gì có thể diễn tả bằng lời. Hiểu rằng mình đã trả lại cho nhau cuộc sống riêng của mỗi người, và anh đang cầm cuộc sống của mình trên tay, ngắm nhìn những nhành hoa em từng gieo vào đời anh giờ đã thiếu một người chăm sóc. Người nông dân lười nhác còn sót lại sẽ thuyết phục bản thân nâng niu sự lụi tàn xác xơ, đặt cánh hoa tàn nhẹ lên giọt nước để quan sát nỗi mất mát trong lòng. Anh sẽ nhớ lắm, rằng trong đời mình từng có một mùa hoa đẹp như thế, rằng có một giọt nước mắt đã đóng băng khi nhớ mình đã từng có những chiếc ôm. Rồi anh sẽ ổn thôi, ổn để mong cầu vườn hoa phía bên kia còn tươi màu giữa trời đông giá rét, và em còn nghĩ đến anh như một quá khứ tốt đẹp đáng để nhắc về.

Anh cảm ơn em nhiều lắm, vì đã ở bên anh chớp nhoáng nhưng ấm áp như màu hoàng hôn ráng đỏ mùa đông.
Anh xin lỗi.
Vì đã rời đi.
Khiến cả hai cô đơn giữa thành phố lạnh giá này.

Đây không phải là lời tỏ tình. Bởi lúc này và mai sau anh vẫn sẽ chỉ là người nghe em khóc. Vì có một bông hoa đã khiến ...
03/01/2022

Đây không phải là lời tỏ tình.

Bởi lúc này và mai sau anh vẫn sẽ chỉ là người nghe em khóc. Vì có một bông hoa đã khiến cho lòng anh thổn thức, nên anh sẽ chẳng màng đường xa và sương giá đến bên nghe hoa nhỏ lệ tiếc thương, mặc cho bàn tay anh buốt lạnh và trong lòng anh héo rũ. Dù có đau, anh cũng sẽ nhặt những mảnh vụn vỡ của chính mình để mừng cho em nếu có người lau mắt em khô và đặt lên môi em một nụ cười. Và anh sẽ chẳng bao giờ thừa nhận sự rung động của mình, bởi không bức tường ngăn cách nào vững chắc bằng một lời bày tỏ. Dẫu mong từ xa em vẫn thấy được xung quanh anh một đám mây đen bao phủ để lâu lâu rủ lòng gửi cho anh chút nắng ấm, anh xin em đừng đến và cố lau đi sự âm u. Xin em cứ là hoa thôi, đừng lìa cành đến với anh, hãy để anh được chết chìm trong những giọt nước u sầu, đến khi nào anh và nước hòa làm một. Rồi anh sẽ trở thành một người khác với trái tim không còn vương vãi, nhưng vẫn sẽ luôn sẵn sàng để nghe em khóc thêm một lần.

Nhưng anh xin em, đừng nghe anh khóc.
Anh chưa từng thích em
Vì đây không phải là lời tỏ tình.

"Em có thấy cầu vồng nằm lạc nhịp với ánh sángVà mỉm cười nhưng sao thật vội vàng?"Từ ba năm trước khi mới nghe nhạc của...
19/03/2021

"Em có thấy cầu vồng nằm lạc nhịp với ánh sáng
Và mỉm cười nhưng sao thật vội vàng?"

Từ ba năm trước khi mới nghe nhạc của Cá Hồi Hoang, tôi đã thấy lời Thành Luke viết thật mơ hồ, nếu không muốn nói là lan man. Câu sau đá câu trước và mâu thuẫn trải dài suốt bài hát, nhưng nó tạo nên một không gian thật khó tả, với cánh đồng và rừng cây rộng mênh mang, kì vĩ bởi ánh sáng và âm thanh. Thứ âm nhạc diệu kì ép người nghe phải căng tai mắt mà bao quát hết sự bao la, nhưng lại được tiếp nhận với những tình cảm rất gần gũi, riêng tư và ấm áp. Hóa ra tôi cũng đã được chứng kiến cánh đồng, cũng đã ngắm cầu vồng và ánh sáng cùng ai đó, và tiếc sao tôi hay người ấy đã quá vội vàng. Là người ta vội rời bỏ tôi và cánh đồng với không một lời từ biệt, hay tôi đã quá vội đưa người đến nơi đây khi người chưa sẵn sàng? Hay là, có chăng ai cũng có một cánh đồng của riêng mình, và cánh đồng của chúng tôi vốn đã khác nhau. Khác. Rất nhiều. Cánh đồng của tôi là mặt nước loang dài những vệt màu, cánh đồng của người là những hòn đá trong veo thanh tẩy được cả nội tâm. Tôi là cầu vồng và người là ánh sáng, và nếu chúng ta gặp gỡ là để lạc nhau, tôi sẽ không vặn đồng hồ mình nhanh hơn một chút như anh Thành Luke. Tôi sẽ chậm lại ở mỗi nhịp đèn đỏ, sẽ ngắm tia nắng le lói qua căn nhà gỗ lâu hơn, sẽ kiên nhẫn lượn phố từ khi mặt trời ửng đỏ đến khi lụi tàn. Nhưng người yên tâm, tôi sẽ chia tay người vào đúng 10 giờ 30, cố không níu kéo quá một phút nào. Để người đến với một cánh đồng khác, có ngày dài hơn đêm, có chiếc xe giấc mơ màu vàng. Và có thể ở đó, người sẽ mỉm cười.

Còn tôi, vẫn sẽ ôm lấy giấc mơ của mình, chờ một nhân duyên khác đến. Hoặc mỉm cười một mình với cánh đồng rực rỡ của riêng tôi.

Mong chúng ta đều bình yên.

Một ngày uể oải, viết miên man như Cá Hồi Hoang...

Tháng TưTôi đã từng yêu ngày tháng TưNgày ôm sau lưng có một vòng tay ấmNgày chẳng quan tâm mưa to hay trời sấmTôi đã ch...
03/05/2020

Tháng Tư

Tôi đã từng yêu ngày tháng Tư
Ngày ôm sau lưng có một vòng tay ấm
Ngày chẳng quan tâm mưa to hay trời sấm
Tôi đã chở cả vầng trăng rong chơi
Trên con đường hoa rơi có gió lay hàng lá
Đường thênh thang và đượm vàng hoa lá
Tôi đã đưa ánh sáng qua đêm tàn
Đến tận cùng những miền chân trời miên man

Ánh trăng đó đã cạn vào một ngày
Tháng Tư hôm nay vầng sáng đã lịm tắt
Ngắm ngày trôi qua ban công mà như đang nhắm mắt
Với hơi thở ngắt quãng và đầu óc lao đao
Tôi vác thời gian bay qua bầu trời chao đảo
Tôi xếp ngày trôi thành tòa cao mộng ước
Xây giấc mơ đêm và nghỉ ngơi khi sáng trời
Mệt nhoài đón những suy nghĩ rụng rơi

Và khi mặt trời đã lên cao
Tôi học lại cách yêu sao cho phải
Để biết đôi mắt đen còn long lanh màu sắc
Yêu cả u hoài và miên man trầm mặc
Tôi tưới nắng cho góc nhà
Nghe căn phòng nói chuyện râm ran
Ngừng thở than, tôi nhận cả không gian là bạn
Tôi được thấy cầu vồng hòa ánh sáng
Tưởng tượng mình trong bốn bức mây trời

Tôi đang đợi gì, nắng vàng hay đêm sao
Tháng Tư tôi có ánh sáng cả bốn mùa
Bắc thang lên hỏi gió mùa
Gió có mang tôi đi gặp trăng lần nữa
Hay trăng nâng tôi tận trời, ôm trọn cả nắng và mưa?

3.5.2020

Tôi có một nỗi buồn giản đơn.19 tuổi, tôi xách một túi buồn đi qua ngày và tháng. Người trẻ như tôi hay buồn những chuyệ...
18/01/2020

Tôi có một nỗi buồn giản đơn.

19 tuổi, tôi xách một túi buồn đi qua ngày và tháng. Người trẻ như tôi hay buồn những chuyện vu vơ như tiết trời, để hơi ấm trong lòng vuột trôi theo từng cơn mưa và bay đi theo từng cơn gió lạnh. Buồn những lúc chạy xe một mình, buồn những ngày nghỉ không đi đâu, buồn tranh ảnh, và phim, và bài nhạc. Rồi cô đơn lớn lên từ nỗi buồn, bao trùm lên những ngày vất vả trên con đường ước mơ mà chẳng có ai bước cùng. Một phần tuổi trẻ tôi đã hoài khắc khoải nỗi hoang mang vô tận về tương lai. Tôi còn chẳng biết rõ mình sẽ đi về đâu, thì làm sao biết đến bao giờ gió mùa mới ngừng thổi thêm buồn?

Ôm một nỗi buồn trong lòng, tôi chẳng viết ra thơ nữa. Dù tôi thèm hơn bao giờ hết những câu từ cảm xúc và những giai điệu u sầu. Những dòng chữ viết rồi lại xóa. Những đoạn văn bỏ ngỏ. Nỗi buồn cũng như đoạn văn vậy, không biết chừng nào mới xong.

Rồi sẽ có những ngày tôi mang một niềm vui giản đơn. Chắc chắn là như vậy. Thứ niềm vui ngân dài như một nét vẽ đẹp vu vơ trên giấy trắng. Lũ trẻ như tôi chẳng có gì ngoài sức lực, chúng tôi đỡ nhau đi qua những tháng ngày ủ rũ và dặn nhau ngẩng cao đầu. Chúng tôi giữ cho nhau niềm tin vào một tương lai tươi sáng, để sống cho đúng tinh thần lạc quan của lứa tuổi mười mấy đôi mươi. Tôi sẽ vui trên hành trình trưởng thành với những cột mốc nhỏ nhoi và những chớm nở đầu đời, chờ đợi ngày vỡ òa trong hạnh phúc. Những ngày buồn đằng đẵng đang và sẽ làm tốt bổn phận chuẩn bị tinh thần cho ngày sau.

Tôi xách một túi buồn qua tuổi 20, và đang học trân trọng điều đó. Tuổi trẻ chỉ trọn vẹn khi đã biết buồn và trống trải. Nỗi buồn giống như đoạn văn vậy, viết nhiều rồi cũng hay.

26/07/2019

Lâu rồi mình không viết gì.

Ngày từng ngày vẫn rơi nghiêng qua tầm mắt. Trong lòng chẳng có một biến động, một xáo trộn hay một cảm xúc chuếnh choáng. Hình như mình trầm tính đi nhiều. Mình nói ít đi để quan sát và cảm nhận, mình học cách tĩnh tâm để nét vẽ không rối bời. Lắng nghe người khác để học nhiều hơn, lắng nghe mình để hiểu bản thân hơn. Nghe chừng thì mình đang ổn lắm. Ngoài kia có bao người còn đang bồn chồn tìm kiếm sự ổn định. Như mình. Tốt mà.

"Dạo này thế nào? Kể đi - Cũng bình thường, chả có gì, vẫn thế."

Người ta bảo tâm tĩnh như thủy là tốt. Có lẽ mình tĩnh quá, lại thèm động. Thèm chút vụng dại, rung rinh và bất chấp. Và lơ lửng những mơ mộng về giấc ngủ tròn dưới cơn mưa nặng hạt mùa hạ, đôi chân trần trong khu rừng khô lá cuối năm. Ngày trôi qua êm đêm, có nghĩa lý gì không?

Lâu rồi mình vẫn không viết gì.

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Trevor Rouge posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share