07/12/2024
Những cơn mưa dài đầu đông.
Khiến tôi nhớ ra mình vẫn luôn mong manh như thế. Cảm hết cả lạnh. Tôi vẫn là chiếc lá héo khô trong gió, có những khi đáp phải một vũng quạnh hiu để sũng ướt một ngày. Dù bề ngoài tôi đã cất công khoác lên nhiều g*i góc.
Hẳn tôi đã trở thành xương rồng đơm lá đơm hoa, cũng được nâng niu nhưng chẳng dám đem g*i góc ôm thân ta thân người. Người hãy để tôi yên thì hơn, để tôi thở than với chiếc bóng cô liêu, để tôi lắng nghe "mùa thu đã chết" với tất cả các giác quan, đón từng sự rung động trong không khí, cho chúng đẫm vào máu và xương tôi để hòa tan làm một. Tôi đã buông xuôi để nỗi cô đơn này trở nên hằng cửu, tôi đã trao thân cho bóng tối đổ đầy.
Đừng ở lại. Rời khỏi đây trước khi bóng tối với được tay người.
Hãy rời đi. Bóng tối quanh tôi lạnh lẽo. Tôi chẳng đi tìm một nguồn sống. Nhưng còn ngắm đằng xa kia một đôi má ửng hồng. Một cái nhìn đáp rung rinh. Vòng tay người không ôm hết cái lạnh của tôi đâu, đừng tốn công vỗ về vô ích. Cái tâm bạc nhược đã tàn nhẫn với chính mình. Tôi đã hoan ca một khúc thỏa hiệp với nỗi đau, nhưng còn một tai nghe được tiếng cười êm ái. Tôi sẽ chờ một ngày đủ g*i góc để che hết thân xanh mềm yếu, có thể tôi sẽ hé mở tâm can cho người.
Cô liêu phủ bóng người
Đơn sơ từng cõi
Quá khứ giày vò chẳng dám soi