04/03/2021
Đang nghe album 3 của Ngọt thì lại lan man sang xem lại show Thắng hát hôm ở Mây Lang Thang trên Đà Lạt. Nhìn Thắng hát, nói chuyện trên sân khấu cứ “tự nhiên như ở nhà” chợt mình nhớ tới hết thẩy những con người “tự nhiên” như thế mà mình biết… Sao mà đáng yêu!!!
Nhớ tới hôm nọ ngồi với chị Thùy Minh, chị cũng co 2 cẳng lên ghế ngồi nói chuyện với mình.
Nhớ tới Trố miệng nhai chóp chép một món ăn ngon mà ai nhìn cũng phải thèm dù chả biết là nó đang ăn gì.
Rồi cả cái Nhung lúc vào quán ốc không cần nhìn Menu, gọi tới chục món mồm như tép nhảy trong khi bình thường thì như một nàng thơ lơ tơ mơ.
Nhớ tới chị Chi khi chẳng ngại ngần nhìn người mình yêu quý bằng ánh mắt ngọt hơn mật mía.
Rồi cả bác gì làm chè mè đen trong clip của Trí vừa xem hum qua, bác vô tư ngồi đánh đàn piano và nói:
“Ai làm chè? Tôi! Ai đánh đàn? Tôi! Thế ai lau nhà? Cũng tôi!”
xong cười hề hề.
Sao mà mình yêu những thứ tự nhiên thế nhở!!! Họ cứ sống tự nhiên như thế, như Mộc Tinh, Kim Tinh, Thổ Tinh… Như là Trái Đất, cứ quay quay, rồi hút bao nhiêu vệ tinh khác quay quanh mình.
Đã bao giờ bạn hỏi vì sao những con người đó lại thu hút đến vậy chưa? Tại sao người đó lại “tự nhiên” một cách thật đẹp như thế chưa?
Mình thì thì mình biết, thực ra họ không phải số ít đâu (không ít như là phim của Wabi-Sabi đâu)! Có nhiều người như thế lắm í! Họ tự nhiên thể hiện bản thân mình vì đơn giản là: HỌ HẠNH PHÚC! Khi hạnh phúc, con người sẽ tỏa ra một sức hút mạnh hơn cả từ trường! Bạn cứ ngẫm mà xem…
Tất nhiên là, chẳng ai cứ hạnh phúc mãi mãi được. Nhưng quan trọng là sau mỗi sự “đau” thì họ chọn chìm đắm trong tuyệt vọng hay chọn tiếp tục sống và tiếp tục hạnh phúc. Dám lựa chọn HẠNH PHÚC cũng là một năng lực siêu nhiên mà ai cũng mong ước có được, vì nó làm ta trở nên đẹp đẽ vô cùng… Phải không?
P/S: Viết xong lại nhớ tới những lúc anh chồng mình múa máy nghịch ngợm, trêu chọc bạn bè, xong bị vợ mắng là “không có dây thần kinh xí hổ àaa” thấy thương ghê haha!