Second Opinion

Second Opinion Second Opinion is the exhibition title of the work produced in the 2016-17 photography workshop run by Jamie Maxtone-Graham at Hanoi DocLab.

EXHIBITION STATEMENTSecond Opinion / Hội chẩn The several different series of photographs presented in this exhibition w...
06/03/2019

EXHIBITION STATEMENT

Second Opinion / Hội chẩn

The several different series of photographs presented in this exhibition were developed out of an intensive long-term workshop at Hanoi DocLab ending in early 2017. Each of the photographers located their own personal landscape and for a number of months explored that photographically. The projects were developed out of group critique sessions with participants sharing their works-in-progress with the others also producing their own series. It was a very collaborative effort in that way.

So the opportunity to exhibit the results of that process presented a moment to continue the collaboration - the curators of this exhibition came through the workshop and have seen all the portfolios developed from the beginning, they know the difficulty and the processes of the photographers intimately and have brought them to this realization on the wall before you.

This is the second group exhibition of DocLab’s photography work. The first, in 2013, was called Autopsy Of Days – a title suggesting a kind of clinical examination, a post-mortem by that other group of photographers examining their own lives, their own time within their own city of Hanoi. In medicine, when patients receive a difficult diagnosis from a doctor and are uncertain about how to proceed with treatment, often they will get a second opinion from another medical professional in order to confirm, dispute or amend the original finding.

So here, by a different group, is a second look.

Jamie Maxtone-Graham
Hanoi, 2018

A review in English and installation photographs of the 2018-19 exhibition of Hanoi DocLab's photography workshop exhibi...
06/03/2019

A review in English and installation photographs of the 2018-19 exhibition of Hanoi DocLab's photography workshop exhibition Hội Chẩn/Second Opinion by Ha Trang

The exploration of private spaces in 8 contemporary photography series exhibited at Manzi.

A review in Vietnamese and installation photographs of the 2018-19 exhibition of Hanoi DocLab's photography workshop exh...
06/03/2019

A review in Vietnamese and installation photographs of the 2018-19 exhibition of Hanoi DocLab's photography workshop exhibition Hội Chẩn/Second Opinion by Ha Trang

Khám phá không gian riêng tư trong 8 tác phẩm nhiếp ảnh đương đại trưng bày tại Manzi.

Chuyện của Thịnh
06/03/2019

Chuyện của Thịnh

Nguyễn Thị Huệ - Đỏ xanh truyệnMỗi người đều có thể được đặc tả bởi một màu sắc hay một tập hợp màu. Đó có thể là cảm gi...
06/03/2019

Nguyễn Thị Huệ - Đỏ xanh truyện

Mỗi người đều có thể được đặc tả bởi một màu sắc hay một tập hợp màu. Đó có thể là cảm giác họ mang lại hay hình hài, dáng dấp vật lý. Đó có thể là màu xanh thẳm buồn bã, lạnh lẽo hay ngùn ngụt cháy của ngọn lửa đỏ rực. Đó có thể là những gì đẹp đẽ hòa quyện nhưng cũng có thể là khoảng trống không cách nào gắn kết được.
Thông qua những kí ức về bố mẹ mình thời thơ ấu, những cảm giác trong quan hệ bố - mẹ,
tác giả muốn khắc họa chân dung và mối quan hệ hai người như một lần nhìn lại và khám
phá thêm chính họ thông qua quá trình chụp có sự tương tác với bố mẹ mình.

Nguyễn Thị Huệ - Story of Blue and Red
Everybody could be described by one or a group of color. It could be their aura or physical appearance. It could be the melancholic, cold deep blue or the burning red of fire. It could be a beautiful confluence or vast emptiness that cannot be be connected.
Through the memories of her parents in her childhood and her feelings about their
relationship, the artist wants to portray their relationship as to look back and to discover
more about them through the photography process that has interaction with her parents.

Bio: Nguyễn Thị Huệ (1988) hiện sống ở Vĩnh Phúc. Sau khi tham gia Khóa học làm phim tài
liệu cơ bản do Hanoi Doclab tổ chức 2016, cô tiếp tục tham gia một số khóa học khác, tập
trung vào phim tài liệu thử nghiệm và thu âm.
Lớn lên ở vùng quê, chứng kiến sự đô thị hóa ở nơi mình sống, Huệ muốn bộc lộ những
suy nghĩ và cảm xúc trải nghiệm về thời gian, sự thay đổi trong mối quan hệ con người, và
quang cảnh sống.
Các tác phẩm gần đây: Cây thì là và cá lăng (17’, 2016), Tiếng hét (8’, 2016), Một ngày trong
đời (6’, 2017), Những khoảng hở (10’, 2017) và Đỏ Xanh truyện (series ảnh, 2017)

Nguyen Thi Hue (b.1988) lives in Vinh P**c.
After attending Basic Documentary Filmmaking Workshop organized by Hanoi Doclab in
2016, she continued to participate in several workshops at Doclab, focusing on
experimental documentary film and sound recording.
Growing up in rural areas and witnessing the urbanization in her hometown, Hue explores
her feeling and thoughts about time; the change of human relationships and landscape.
Her recent works include: The dill and the catfish (17’, 2016), Scream (8’, 2016), A day in
the life (6’, 2017), The Lacuna (10’, 2017) and Story of Blue and Red, photo series (2017).

Hà Đào - Soi gươngNội cảnh. Những cảm giác từ đau khổ đến vui sướng hằn lên cơ thể hai người. Máy ảnhhướng về phía cô gá...
06/03/2019

Hà Đào - Soi gương
Nội cảnh. Những cảm giác từ đau khổ đến vui sướng hằn lên cơ thể hai người. Máy ảnh
hướng về phía cô gái, về người yêu, về những gì đang sống trong căn nhà mở cửa sổ, bể cá
và túi ni-lông.
Đây là một cuốn nhật ký nửa thực nửa bịa để ngỏ. Những giây phút khao khát, bám víu, đối
mặt và đẩy xa được chụp lại nhằm lưu giữ kí ức, nhưng khi người không còn ở đây, chúng
có còn ý nghĩa gì đâu.

Hà Đào - The mirror
In this interior setting, two bodies experience pain, pleasure and sensations in between.
The camera is turned at both the girl and her lover, sometimes peering at what’s living
inside a house with a half open window, an enclosed fish tank and a sealed plastic bag.
This is a slightly truthful, slightly fantastical diary that is open to the public. These are
captured moments of craving, clinging, confronting and pushing away, which rely on the
camera sensor as a safe box, whose meanings slip once the person is not present.

Bio: Tác phẩm của Hà Đào xoay quanh chủ đề tồn tại và mối quan hệ con người, thực hành của
cô dựa vào quan sát và tự tham chiếu. Cô đã nỗ lực tác động vào mối quan hệ quyền lực
giữa người chụp, người xem và người được chụp.
Hà đã ghi lại trải nghiệm q***r của chính mình, các cô gái phục vụ ở Siem Reap, đô vật nam
ở Kolkata và cộng đồng dân tộc thiểu số ở Việt Nam. Khi làm điều này, cô soi xét những
khái niệm mà định dạng chính cô và thế giới xung quanh: giới tính, danh tính, những thay
đổi về văn hóa và môi trường.
Từ năm 2017, Hà chịu trách nhiệm thiết kế nội dung của Matca, một dự án nhằm chia sẻ và
thảo luận các tác phẩm nhiếp ảnh đương đại Việt Nam.

Ha Dao is a photographer whose works center around human relationships and survival,
switching back and forth between being observational and self-referential. Her attempts to
nudge the power structure between the onlooker and the represented have resulted in
highly personal yet socially relevant work.
Ha has documented her own q***rness in domestic settings, as well as service girls in Siem
Reap, male wrestlers in Kolkata and ethnic minorities in Vietnam. In doing this, she
examines the concepts that define the world and herself: gender, identity, changes in
cultures and the environment.
Since 2017, Ha has been coordinating Matca, a leading platform for sharing contemporary
Vietnamese photographic works, interviews and discussions.
Note: This portfolio has been edited due to the 'community standards' of the platform. To view more, please visit the artist's website: http://www.ha-dao.com/the-mirror.html

Hạnh Trần - Một thế giới khácVào một ngày tôi mang máy ảnh đang lang thang trên một cánh đồng cỏ bị đốt cháy, tôi thấynh...
06/03/2019

Hạnh Trần - Một thế giới khác
Vào một ngày tôi mang máy ảnh đang lang thang trên một cánh đồng cỏ bị đốt cháy, tôi thấy
những miếng gỗ đang được phơi khô để làm đóm diêm. Tôi im lặng chỉ ngắm nhìn chúng:
những thớ gỗ như mắt người với những hình dạng bí ẩn, những lớp cỏ đã bị cháy từ gốc
dường như vẫn còn ấm áp sự sống.
Tôi chụp ảnh chúng như một người quan sát. Bên cạnh đó, tôi nắm bắt những chi tiết nhỏ
của thế giới tự nhiên xung quanh với những góc chụp khác nhau và sử dụng hình ảnh âm
bản. Điều này cho phép tôi nhìn ngắm và cảm thấy chúng gần gũi với cơ thể tôi. Hình dạng
lá và đường gân có thể là các neutron trong não bộ hay mạch máu trong trái tim tôi...
Từ các vật liệu được coi là rác thải như chất thải gỗ, cỏ, ốc sên... và thế giới tự nhiên xung quanh mình, hoa, lá, nước... tôi hy vọng có thể tiết lộ và minh họa mối liên hệ giữa con người với một thế giới khác tồn tại ngay bây giờ và ở đây, nhưng có thể đã rơi vào quên lãng.

Hạnh Trần - Another world
One day, I was wondering in a vast burning grass field. I saw the wood wastes dried out to
make matches. I was silently watching them: the shape of the wood resembles human eyes,
the grass burning out from its root still felt warm.
I photographed them as an observer. I went on to capture little details of the natural world surrounding me. This allows me to see and feel them close to my body. The shape and lines
of a leaf could be the neutrons in my brain or the veins in my heart…
With materials from nature that are considered garbage, I hope to reveal and visualize our
human connection with another world that exists right here and now, but might fall into
oblivion.

Bio: Hạnh Trần sinh năm 1986, sống và làm việc tại Hà Nội. Cô sáng tác chủ yếu với nhiếp ảnh.
Các bức ảnh của cô được đặc trưng bởi phong cách giàu chất thơ, bình yên, minh hoạ cho
vẻ đẹp của thế giới bình thường nhưng bí ẩn, và gợi lên cảm xúc kết nối giữa con người và
tự nhiên. Cô chụp ảnh thiên nhiên, hoa, lá, cỏ, ốc sên, tất cả những thứ nhỏ nhặt đó, sắp
xếp và tạo ra không gian để truyền đạt ước vọng về một thế giới, nơi chúng ta có thể đào
sâu chiêm nghiệm sự yên tĩnh đầy bí ẩn của cuộc sống, ngay cả trong một bông hoa bé
nhỏ. Cách sáng tác của cô cũng tôn trọng sự gặp gỡ ngẫu nhiên, không định trước mà một
nghệ sĩ có thể bắt gặp và nắm bắt trong khi quay về nhận thức về chính bản thân mình.

Hạnh Trần was born in 1986, lives and works in Hanoi. Her work is mainly with photography. Her images are characterized by a serene, poetic style, illustrating the beauty of the ordinary yet miraculous world, and depict a sense of human – nature connection. She photographs nature, flowers, leaves, grasses, snails, all those little things, arranging and creating spaces to convey an aspiration of the world where we can dig deep into tranquility yet mysteries of life, even through a tiny flower. Her photo-making also respects unplanned and simultaneous coincidences that an artist would encounter and capture during
his or her return to the awareness of his/her own being.

Việt Vũ - Mom-meMẹ-Tôi là loạt ảnh cá nhân đầu tiên tôi thực hiện về một người phụ nữ thôn quê là mẹ tôi,cuối năm 2016. ...
06/03/2019

Việt Vũ - Mom-me
Mẹ-Tôi là loạt ảnh cá nhân đầu tiên tôi thực hiện về một người phụ nữ thôn quê là mẹ tôi,
cuối năm 2016. Trong dự án này, tôi sử dụng máy ảnh là phương tiện để khám phá sự tác
động của thời gian lên cơ thể mẹ tôi. Bộ ảnh cũng là sự khám phá trong tâm thức của tôi về
mối quan hệ giữa người mẹ và con trai. Tôi cố ý sử dụng ánh sáng tự có tại chỗ khi chụp
những bức ảnh n**e bởi tôi muốn đạt đến sự thô mộc và chất tự nhiên trong ảnh. Tôi cho
rằng điều này giúp tôi đến gần hơn tới nhân vật, cũng chính là mẹ tôi. Tôi cũng cho rằng
cách sử dụng ánh sáng trực tiếp như vậy giúp phơi lộ một nhân vật yếm thế theo cách trực
diện nhất. Những bức ảnh khác miêu tả mẹ tôi theo cách dịu dàng và mơ màng như trong
mơ. Tôi thích vậy.
Mom-me is my first personal image project about my mom made in late 2016. I used the camera as a means to experience the traces time has left on my mom's body. This collection is also an exploration inside my mind about what the relationship between a mom and a son looks like. While making the n**e photos that shows apparent old-age traces on my mom, I had clear intention of using natural on-spot lighting. In
that way, I could reach the simplicity and the natural quality of the images. That
helped me come closest to the character – my mom. Also, in that way, I could expose
the somewhat under-dogged character in the most direct way. Other photos reveal
my mom in a gentler and somewhat poetic way as if in a sweet dream.

Bio: Việt Vũ là một tay mơ trong nghệ thuật hình ảnh và hình ảnh động. Anh tình cờ được giới
thiệu tới nhiếp ảnh qua một khoá học với Jamie Maxtone-Graham ở Hanoi Doclab vào năm
2016. Anh đã thực hiện bộ ảnh “Mom-me” (2017) và phim ngắn “Người kiến” (2018) từ đó tới nay. Dùng máy ảnh và máy quay, anh thích tiếp cận các nhóm thiểu số yếm thế và những phần ít được biết đến trong thế giới của chúng ta.

Viet Vu is a newbie in (moving) image. He was introduced to images in a workshop at
Hanoi Doclab by Mr. Jamie Maxtone-Graham by accident in 2016. So far he has made one
image collection of “Mommy” (2017) and a short film “Ant-Man” (2018). He likes to approach the under-dogged minority and lesser-known parts of the world through his camera.

Note: This portfolio has been edited due to the 'community standards' of the platform.

Lê Xuân Tiến - Tìm kiếm mặt thứ tưĐối diện với những quang cảnh mà tác giả vẫn luôn chỉ gắn lên nó những kỉ niệm, bộ ảnh...
05/03/2019

Lê Xuân Tiến - Tìm kiếm mặt thứ tư
Đối diện với những quang cảnh mà tác giả vẫn luôn chỉ gắn lên nó những kỉ niệm, bộ ảnh là một quá trình tự đối diện với vấn đề đó, bóc tách những kỉ niệm ra khỏi quang cảnh để có thể nhìn chúng - quang cảnh và kỉ niệm đã được tách rời, trong một hình hài khác. Một kỉ niệm chỉ là kỉ niệm bên trong khu vực của kí ức, và một quang cảnh nằm ngoài không gánh vác trên mình tính cá nhân của tác giả. Thế nhưng nỗ lực này liệu đã/có thể thành công?

Looking for the 4th side
The series is a process of confronting scenes on which the author imposed his memories, dissecting the memories from the scenes so they can both be looked at again in a different form. A piece of memory only exists in the the mind, and the scenes do not carry the author's personal imprint. Could this attempt succeed?

Bio: Lê Xuân Tiến (1995) là người thực hành hình ảnh động (moving image), hiện đang sinh sống, làm việc tại Hà Nội. Tiến tốt nghiệp Đại học Sân khấu - Điện ảnh Hà Nội năm 2017 với bằng cử nhân chuyên ngành quay phim. Từ năm 2015, anh bắt đầu làm việc độc lập với
chất liệu hình ảnh động. Sử dụng và liên tục khám phá hình ảnh động làm phương tiện chính, Tiến nỗ lực điều tra những mối quan hệ Cá nhân, trong những ngữ cảnh khác nhau của cái Toàn thể.

Le Xuan Tien (b.1995) is a moving image practitioner currently based in Hanoi, Vietnam. Tien graduated from Hanoi Academy of Theatre and Cinema in 2017 with a degree in Cinematography. Since 2015, he has started practicing and working with moving image independently. Using and continually exploring moving image as the main medium, Tien
puts his efforts on examining the Individual’s relationships, in different contexts of the All.

Mai PhạmTôi chụp gì khi đi quanh thành phốDự án này bắt đầu đơn giản bằng việc tôi cầm máy và đi khắp thành phố mình đan...
05/03/2019

Mai Phạm
Tôi chụp gì khi đi quanh thành phố

Dự án này bắt đầu đơn giản bằng việc tôi cầm máy và đi khắp thành phố mình đang sống, ghi lại mọi hình ảnh khiến mình chú ý, một cách tự nhiên và tự do. Dần dần, những hình ảnh tôi muốn ghi nhớ trong những lần lang thang đó bắt đầu trở nên tập trung. Chúng phản ánh cảm nhận của bản thân tôi về thành phố. Với tôi, Hà Nội là một thực thể sống,
mà trong đó mỗi cảnh quan và con người có những cách khác nhau để kết dính và tồn tại.

What I shoot when I go around the city
This project starts when I take my camera around the city where I’m living, recording all imagery that caught my attention, freely and naturally. Slowly, the images that I want to remember from those wandering times started to be more focused. They reflect my
feeling about the city. To me, Hanoi is a living creature, that inside which each scene and resident connects and exists in different ways.

Bio: Mai Phạm (1989), sinh sống và làm việc tại Hà Nội. Quan tâm đến hình ảnh và mong muốn tìm tòi các khả năng biểu đạt của ngôn ngữ hình ảnh. Dự án đầu tiên của cô là ảnh đường phố Hà Nội, thể hiện băn khoăn của cô và những quan sát về cách con người xoay sở để tồn tại trong những vùng không gian khác nhau của một đô thị đang phát triển.
Sau đó, Mai Phạm theo đuổi chủ đề cá nhân hơn nhưng trừu tượng hơn, về giới tính và khả năng tự ý thức về giá trị nội tại, hay mối quan hệ bản thân cô với thời gian, ký ức, những dự phóng bất an cho tương lai, và cái chết. Đồng thời, cô mong muốn những thực hành hình ảnh của mình là sự kết hợp phóng khoáng giữa ảnh và phim, đi theo những liên tưởng riêng tư.

Mai Pham (b.1989) lives and work in Hanoi. She wants to explore the possibilities of expression in language of the image. Her first project about street photos in Hanoi expresses her fret and observation about how people get along to survive in different spaces of a developing city.
After that, Mai Pham pursues more personal topics including gender and self-awareness, the relationship between time and herself, memories, anxious expectation for the future, and death. At the same time, she wants her image practice is an open fusion between
photography and filmmaking, following her personal flow of consciousness.

Nguyễn Đức Huy - 112Với tác phẩm lần này tác giả lặp đi lặp lại hành vi ghi chép đối tượng ngày qua ngày với cùng một gó...
05/03/2019

Nguyễn Đức Huy - 112
Với tác phẩm lần này tác giả lặp đi lặp lại hành vi ghi chép đối tượng ngày qua ngày với cùng một góc chụp cùng một bố cục, nhằm cố gắng theo đuổi quá trình chết dần của những quả quít. Trong suốt quá trình này tác giả luôn tồn tại 1 câu hỏi “Chúng đã chết vào thời khắc nào ?”

With this work, the artist repeats the process of recording the subject day by day with the same camera angle and composition, following the dying process of the tangerines. In this whole process, the artist asks himself: At which moment are they actually dead?

Bio: Nguyễn Đức Huy (1995), hiện đang sống và làm việc ở Hà Nội, từng theo học tại Trường Đại Học Mỹ Thuật Việt Nam với chuyên ngành hội hoạ, nhưng bỏ học sau 2 năm. Anh làm việc với nhiều chất liệu khác nhau nhưng chủ yếu đều liên quan đến hành vi vẽ. Anh có mối quan tâm đến nhân vật và bối cảnh và mối quan hệ của chúng, qua đó nhằm khám phá các tính chất của đối tượng quan sát. Các tác phẩm của anh còn thường có tính lặp đi lặp lại như một phương thức để tìm nghĩa cho chúng.
Nguyen Duc Huy (b.1995) used to major in painting at National University of Fine Arts but dropped out after 2 years. He now lives and works in Hanoi. He works with different materials which are mainly related to the act of drawing. He is interested in characters, contexts and their relationships, through which he explores the characteristics of the observed subjects. His works is also marked by often repetition as a method to look for
meanings.

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Second Opinion posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category