03/11/2023
Những ngày hai mươi tuổi
Gói lại mảnh tình thơ,
Theo đuổi những giấc mơ,
chơ vơ rong ruổi trên những đại lộ xa tít tắp.
Khắp thế gian,
mình muốn xem có điều gì mới lạ,
đi vô tội vạ,
như thể nơi nào cũng có thể đặt dấu chân.
Giữa sân bay một ngày nọ tháng tám,
Lại bỗng thấy mình sao chẳng dám bay xa.
Vì rất sợ chỉ còn mỗi mình ta,
đi xa,
rồi lạc mất
con đường đã từng mơ dẫn đến ngày gặp lại.
Nào ai biết có mảnh tình chưa nói
Sẽ bắt đầu nơi xa, hay kết thúc nơi này,
Nào ai biết những mùa heo may thổi
Có níu lại chuyện lòng người thì không tránh được đổi thay?
Tuổi trẻ, giục mình đi nhanh như cơn bão đầu chiều
Mình mơ nhiều,
Cũng liều,
Mông lung là điều khó tránh.
Nhưng ngày mai thì sao trời vẫn sáng
Ngày mai rồi vẫn có nắng rạng
Mình cứ đi, cứ đi, cứ đi nhé
Rồi trong chạng vạng ánh dương chiều,
Có lẽ đợi chờ sẽ đổi lại thật nhiều chiếc ôm sâu.
/17.09.2023/
Rang.