10/08/2026
(F-ull) Nhầm tin nhắn gửi cho bạn thân khác giới thành gửi cho chồng sắp cưới: "Chồng tôi không có nhà, tối nay qua nhà tôi quẩy nhé."
Phương Nghiễn Nam: "?"
Tôi lại bổ sung thêm: "Kêu thêm hai đứa em trai nữa."
Phương Nghiễn Nam: "Được lắm, đợi tôi đấy."
Đêm đó, ba người đàn ông trốn trong tủ quần áo run rẩy.
1
Tôi và Phương Nghiễn Nam là hôn nhân thương mại. Tôi kết hôn vì anh đẹp trai đúng gu, còn anh kết hôn vì tôi ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Nhưng, ngoan ngoãn hiểu chuyện là do tôi giả vờ. Giả vờ mệt quá rồi, cần phải được b**g xõa một chút.
Cưới nhau được một tháng, cuối cùng cũng chờ được đến khi anh đi công tác. Chồng không có nhà, tiền thì cứ thoải mái tiêu.
Ngày lành tháng tốt thế này, tôi chỉ muốn b**g lụa trong căn biệt thự sáu trăm mét vuông.
Phương Nghiễn Nam vừa đi, tôi liền gọi hội bạn chơi mạt chược, Hứa Kiêu – bạn thân khác giới của tôi đến. Cậu ta còn tinh tế dẫn theo cặp người mẫu nam sinh đôi mới ký hợp đồng.
Từng tiếng "chị ơi" gọi làm tôi nở cả hoa trong lòng.
"Ù cống!"
Tôi đập bàn một cái, cười đắc chí quên trời đất.
"Wow, chị giỏi quá à~"
Hai cậu người mẫu nam nhỏ tuổi nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ. Hứa Kiêu nhíu mày liếc tôi một cái, thản nhiên tạt một gáo nước lạnh:
"Đắc ý ở sòng bạc, chắc chắn sẽ thất bại trên tình trường."
Tôi liên tục 'phì' ba tiếng vào Hứa Kiêu, vừa định mắng cậu ta thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.
Nửa đêm nửa hôm thế này, ai vậy nhỉ? Tôi lê dép, trước khi mở cửa theo bản năng nhìn qua mắt mèo.
Chếc tiệt... Người đang đứng ngoài cửa kéo vali, chẳng phải là người chồng "khó ở" của tôi sao. Cái miệng của Hứa Kiêu đúng là có độc mà?
Tôi đứng c.h.ế.c trân tại chỗ, cả người ngây dại...
"Ai vậy Ninh Thiến?"
Hứa Kiêu thấy tôi ngẩn người, lười biếng hỏi một câu.
"Tôi... chồng tôi về rồi..."
Khi kịp phản ứng, tôi vọt một bước đến trước bàn mạt chược, nhanh nhẹn thu dọn bài và giấu đi, rồi hoảng loạn chỉ huy họ:
"Mấy cậu, mau trốn đi..."
Hứa Kiêu và hai cậu em kia cũng hoảng loạn ngay lập tức:
"Chếc tiệt, không phải... trốn đi đâu bây giờ... Sao cái này giống như đi bắt gian thế..."
Trong lúc lòng như lửa đốt, điện thoại lại vang lên cuộc gọi của Phương Nghiễn Nam.
Tôi run rẩy nhấn nút nghe, giọng nói trầm thấp của anh truyền ra từ ống nghe:
"Ninh Thiến mở cửa đi, sao lại khóa trái cửa rồi?"
Tôi nhất thời bối rối, hoảng loạn nói dối:
"Em... em ở nhà một mình sợ..."
Phương Nghiễn Nam nhẹ giọng an ủi tôi: "Đừng sợ, anh về rồi."
Anh về em mới sợ chứ... Tôi run rẩy cúp điện thoại.
Trong lúc hoảng loạn, tôi đẩy ba người vào phòng ngủ của mình. May mà sau khi cưới chúng tôi vẫn luôn ngủ riêng phòng, Phương Nghiễn Nam cũng không mấy khi vào phòng tôi.
Đợi Phương Nghiễn Nam ngủ rồi, sẽ bảo ba cái tên "khó ở" kia lén lút chuồn ra ngoài.
Tôi hít sâu một hơi, đi mở cửa cho Phương Nghiễn Nam. Anh mặc một bộ vest được cắt may vừa vặn, tôn lên vóc dáng hoàn hảo, cao ráo chân dài, ngũ quan sâu sắc anh tuấn.
Nhớ ngày xưa, chính là vì mê mẩn khuôn mặt này của anh. Kết hôn với ai cũng vậy, cái gì cũng có thể nhịn, nhưng xấu thì không nhịn được.
"Sao lâu thế mới mở cửa?"
Anh đưa tay chạm vào tóc tôi, rồi lại mang theo một tia nghi hoặc:
"Một mình ở nhà à?" Phương Nghiễn Nam hơi tò mò.
"Đi... đi vệ sinh ạ."
Tôi nắm c.h.ặ.t tay, hoảng loạn nói dối:
"Đương... đương nhiên rồi..." Tôi chột dạ đáp.
"Anh không phải... đi công tác sao?" Tôi hỏi anh.
Sắc mặt anh hơi khó coi: "Có chút việc, về một chuyến."
Tôi không hỏi anh có việc gì, liền giật lấy vali của anh, đẩy anh đi về phía phòng ngủ của mình.
"À, anh hôm nay cũng mệt rồi, ngủ sớm đi, chúc ngủ ngon."
Nhưng Phương Nghiễn Nam lại quay người, khẽ cười:
"Không mệt, ở lại với em một lát."
Tôi: "..."
2
Tôi bất an ngồi xuống ghế sofa, mở tivi để xoa dịu sự ngượng ngùng.
Trùng hợp thay, trên tivi đang chiếu cảnh kinh điển Phan Kim Liên và Tây Môn Khánh vụng trộm trong "Thủy Hử". Đúng là biết cách tạo không khí...
Phương Nghiễn Nam ngồi cạnh tôi, ánh mắt anh liên tục di chuyển giữa tôi và màn hình tivi.
Lúc này tôi như ngồi trên đống lửa, như có g*i đ.â.m sau lưng, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi. Cứ như một giây dài bằng một năm...
Cho đến khi bà Vương trên tivi hô lên: "Đại Lang về rồi!"
Tôi không nhịn được run rẩy cả người, thật sự không chịu nổi nữa rồi. Khốn kiếp, hành hạ quá đi mất...
"À, em buồn ngủ rồi, muốn về phòng ngủ..."
Phương Nghiễn Nam nhìn tôi chằm chằm, lại trầm giọng nói một câu:
"Anh ngủ cùng em nhé."
"Hả?"
Tôi cả người ngây dại... Phương Nghiễn Nam thế mà lại đưa tay nắm lấy tay tôi, nhẹ giọng hỏi:
"Chúng ta là vợ chồng, ngủ cùng nhau chẳng phải rất bình thường sao?"
Kết hôn được một tháng, không phải là chưa từng nghĩ đến việc "đẩy ngã" Phương Nghiễn Nam, dù sao tôi là kẻ mê trai đẹp mà, cũng thèm khát cơ thể anh lắm chứ.
Nhưng Phương Nghiễn Nam luôn như một đóa hoa trên núi cao không thể vấy bẩn, cũng chẳng mấy hứng thú với tôi. Không ngờ, hôm nay anh lại chủ động đến vậy...