55E - Đóm ơi, đi học

55E - Đóm ơi, đi học Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from 55E - Đóm ơi, đi học, Art, 2 Ngõ Yên Thành, phố Cửa Bắc, Hanoi.

Học để hay - Hay để học: Một cộng đồng nhỏ hướng tới sự phát triển bản thân và gìn giữ niềm vui trong cuộc sống cho người trẻ thông qua các khóa học ngắn, có chủ đích và độc-lạ.

Thang tư duy Bloom... 2.000 năm trước của Khổng TửChúng ta thường trầm ồ trước các mô hình tư duy phương Tây, tiêu biểu ...
09/08/2026

Thang tư duy Bloom... 2.000 năm trước của Khổng Tử

Chúng ta thường trầm ồ trước các mô hình tư duy phương Tây, tiêu biểu là Thang Bloom với các cấp độ từ Nhớ, Hiểu, Ứng dụng đến Phân tích, Đánh giá. Nhưng bạn có biết, nền tảng của chiếc thang ấy đã được đúc kết sắc nét từ hàng ngàn năm trước ở triết học Đông Phương? 😳

Trong cuốn Trung Dung, Khổng Tử từng để lại công thức 5 bước: "Bác học" (học rộng), "thẩm vấn" (hỏi kỹ), "thận tư" (suy nghĩ thận trọng), "minh biện" (phân biệt sáng rõ), "đốc hành" (thực hành đến cùng). Đặt cạnh thang Bloom, từng nấc thang xưa phản chiếu chính xác các cấp độ từ thu nhận tri thức đến phân tích logic.

Không chỉ Nho giáo, Lão Tử cũng hoài nghi mọi định nghĩa cố định, còn Phật giáo trao chìa khóa tư duy qua Kinh Kalama: Đừng tin vội chỉ vì truyền thống hay kinh điển, hãy tự mình kiểm chứng. Giới học giả gọi đây chính là "Hiến chương về Tự do Trạch vấn" – bản tuyên ngôn phản biện cổ xưa nhất.

Vậy tại sao tư duy phản biện lại xa lạ với người trẻ hôm nay? Qua thời gian, lối học thuộc lòng "tầm chương trích cú" đã làm rơi rớt phần "Tư" (suy nghĩ) trong công thức "Học nhi tư", khiến chúng ta quen với sự vâng lời thụ động thay vì cất tiếng chất vấn.

Có thể thấy, tư duy phản biện chưa bao giờ là "hàng nhập khẩu". Nó là bản năng, là di sản tư tưởng đã nằm sẵn trong DNA văn hóa của chúng ta. Điều bạn cần không phải là đi vay mượn từ bên ngoài, mà là tìm lại phần "Tư" đã bị bỏ quên và luyện tập nó một cách bài bản.

Khoá học Think Like a Thinker tại 55E ra đời để đồng hành cùng bạn trên hành trình này. Với lộ trình 10 giờ tinh gọn và học liệu khoa học, TLAT mang đến các bài tập thực chiến giúp bạn rèn luyện phản xạ mổ xẻ vấn đề đa chiều. Nhờ đó, bạn dễ dàng chuyển hóa phản biện thành một bản năng tự nhiên, áp dụng hiệu quả vào cả công việc lẫn cuộc sống đời thường.

Cánh cửa khai phóng góc nhìn đã mở sẵn rồi đó, bạn đã sẵn sàng chủ động bứt phá cùng tụi mình chưa? 🥳🥳

☘️ Mời bạn tham khảo thông tin chi tiết tại đây nhé: https://tinyurl.com/tlatinfo

ĐÈN-ĐÓM  #8: Người Việt xưa không "vâng lời" như bạn nghĩ–55E - Đóm ơi, đi học là một cộng đồng nhỏ hướng tới sự phát tr...
04/08/2026

ĐÈN-ĐÓM #8: Người Việt xưa không "vâng lời" như bạn nghĩ

55E - Đóm ơi, đi học là một cộng đồng nhỏ hướng tới sự phát triển bản thân và gìn giữ niềm vui trong cuộc sống cho người trẻ thông qua các lớp học ngắn, có chủ đích và độc-lạ tại Hà Nội ✨

03/08/2026

𝗠𝗼̣𝗶 𝗻𝗴𝘂̛𝗼̛̀𝗶 𝗻𝗼́𝗶 𝗴𝗶̀ 𝘃𝗲̂̀ 𝗰𝗵𝘂́𝗻𝗴 𝗺𝗶̀𝗻𝗵 𝘁𝗮̣𝗶 𝟱𝟱𝗘 𝗻𝗵𝗶̉ ᕙ( •̀ ᗜ •́ )ᕗ

Đến với các khóa học ngắn tại 55E, Đóm được làm quen và kết nối với các bạn đến từ nhiều lĩnh vực khác nhau: giáo dục, F&B, marketing, hội họa, thậm chí cả... kinh doanh vàng 😆 Độ tuổi cũng đa dạng, biến mỗi người là một mảnh ghép trong bức tranh đầy màu sắc của lớp chúng mình! Tuy có sự khác biệt, mọi người nhanh chóng mở lòng với nhau từ một mong muốn chung: mỗi ngày lại nỗ lực làm mới bản thân một chút, và các bạn chọn 55E để cùng đồng hành 💚

Hiện nhà Đóm đang tiếp tục "rủ rê" thêm nhiều anh em nữa tới các khóa Phim Lim Dim, Think Like a Thinker mùa hè này, mời bạn quan tâm nhắn tin để được hỗ trợ siu nhanh nhé 👏

Bạn nghĩ Sir Nolan đang “chơi an toàn” với The Odyssey? Thực tế là không đâu 🤠Lưu ý: Có spoil phim một xíu nha mọi người...
01/08/2026

Bạn nghĩ Sir Nolan đang “chơi an toàn” với The Odyssey? Thực tế là không đâu 🤠

Lưu ý: Có spoil phim một xíu nha mọi người ơi, ai chưa coi có thể lưu về đọc sau nhé hehe, mình cảm ơn nhiều ạ!

Suốt nhiều năm qua, Christopher Nolan đã khắc sâu vào tâm trí công chúng những “mê cung thời gian” phi tuyến tính, phức tạp và hại não trên màn ảnh (có ai đã hiểu được hết Tenet chưa 😅). Nhưng khi đến với The Odyssey, câu chuyện lại trôi qua bằng một nhịp điệu mạch lạc, mượt mà và chạm thẳng vào cảm xúc người xem đến mức… khó tả.

Điều này vô tình tạo ra hai luồng phản ứng khá thú vị: Một nửa khán giả thong d**g thả mình vào từng chi tiết, từng lớp cảm xúc tinh tế nhờ mạch phim dễ nắm bắt; nửa còn lại thì bán nghi bán ngờ: “Chẳng lẽ lần này cụ lại chọn chơi an toàn?” 🤷 Sự thật là, khả năng nhào nặn một trường ca đồ sộ trở nên trơn tru đến mức khán giả chẳng chút nghi ngờ, thậm chí ngỡ rằng tác giả chọn hướng đi dễ đoán hơn, mới chính là đỉnh cao trong tay nghề kể chuyện của vị đạo diễn này đấy!

The Odyssey vốn là một thi phẩm cồng kềnh với muôn vàn góc khuất, hàng loạt nhân vật, những trận chiến, vị thần và cuộc hành trình mười năm dằng dặc trên biển sâu. Với một chất liệu nặng đô như thế, một đạo diễn khác có thể sẽ chọn cách kể xuôi chiều để khán giả dễ theo dõi. Nhưng Nolan lại chọn một con đường mang tính thách thức hơn hẳn.

Ông đặt toàn bộ tác phẩm trên chiếc khung vững chãi nhất của nghệ thuật kể chuyện: cấu trúc 3 hồi kinh điển (khởi đầu - thử thách - trở về). Đây là chiếc neo tâm lý đã ăn sâu vào bản năng tiếp nhận của con người và chứng minh được hiệu quả trường tồn qua không-thời gian, suốt từ thời kỳ TCN của triết gia Aristotle. Cái tài tình của Nolan là ngay trên chiếc nền quen thuộc ấy, ông đã âm thầm đan cài ngôn ngữ phi tuyến tính đặc trưng mà có thể bạn đã nhận diện trong lúc thưởng phim rùi đó ✨

Những ký ức về quê nhà Ithaca bị xé nhỏ, điểm xuyết bất chợt vào giữa những giông bão ở hiện tại. Thời gian trên biển kéo giãn rồi lại co thắt, va đập vào nhau theo từng nhịp sóng tâm lý của người hùng lưu vong. Bằng cách đảo trật tự thời gian, Nolan tái hiện hoàn hảo cảm giác hoảng loạn, mê mải và nỗi khắc mòn mỏi của nhân vật. Thế nhưng, nhờ chiếc khung 3 hồi nâng đỡ vững vàng ở bên dưới, khán giả hoàn toàn không bị ngợp hay lạc lối giữa mê cung ký ức ấy.

Có thể nói, Nolan đã khéo léo giấu đi toàn bộ sự phức tạp của kỹ thuật cắt dựng đằng sau một trải nghiệm thưởng thức êm ái. Sự an toàn mà người ta tưởng nhầm, thực chất là một cú bứt phá đầy bản lĩnh, bằng cách phá vỡ trật tự thời gian nhưng vẫn giữ trọn nhịp đập cảm xúc của người xem.

Nhìn rộng ra, việc thưởng thức điện ảnh cũng giống như cách ta nhìn ngắm một bức tranh hay một công trình kiến trúc: Bạn phải nhận diện được "cái nền" thì mới thấy hết được sự đột phá và mới mẻ khi nó xuất hiện 🎥👏 Giả sử nếu không hiểu về cấu trúc 3 hồi, ta vẫn cảm thấy bộ phim hay, nhưng chỉ dừng lại ở cảm giác tự nhiên. Còn khi đã nắm được cái khung kinh điển ấy, bạn sẽ bắt đầu nhìn ra những cú bẻ lái ngầm, những nấc thang cảm xúc được đạo diễn cài cắm tinh tế xuyên suốt bộ phim.

Đó cũng chính là trải nghiệm mà chúng mình muốn mang đến cho bạn trong Buổi 3 của khóa Phim Lim Dim nè ◝(ᵔᗜᵔ)◜

Trong buổi này, chúng mình không cùng bạn học thuộc những lý thuyết khô khan, mà sẽ cùng nhau bóc tách "cái nền" 3 hồi kinh điển - chiếc chìa khóa giúp bạn đọc vị được những ẩn ý sáng tạo đằng sau các tác phẩm điện ảnh. Để rồi từ đó, mỗi lần xem một bộ phim, bạn không chỉ thưởng thức một câu chuyện, mà còn cảm nhận được cái hay, cái tài của người làm phim khi họ thử nghiệm những hướng đi độc-lạ khiến chúng ta trầm trồ!!

Nếu bạn muốn trang bị cho mình một "chiếc kính thiên văn" để nhìn sâu hơn vào ngôn ngữ hình ảnh, ghé Phim Lim Dim cùng tụi mình nhé 💖

Ảnh minh họa bởi Harol Bustos.

𝐊𝐡𝐢 𝐭𝐡𝐮̛𝐨̛̉𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐮̛́𝐜 𝐧𝐠𝐡𝐞̣̂ 𝐭𝐡𝐮𝐚̣̂𝐭 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐜𝐨̀𝐧 𝐥𝐚̀ 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐬𝐮̛̣ 𝐱𝐚 𝐱𝐢̉Dạo một vòng MXH gần đây để tìm hiểu bạn học tiềm n...
31/07/2026

𝐊𝐡𝐢 𝐭𝐡𝐮̛𝐨̛̉𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐮̛́𝐜 𝐧𝐠𝐡𝐞̣̂ 𝐭𝐡𝐮𝐚̣̂𝐭 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐜𝐨̀𝐧 𝐥𝐚̀ 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐬𝐮̛̣ 𝐱𝐚 𝐱𝐢̉

Dạo một vòng MXH gần đây để tìm hiểu bạn học tiềm năng cho Phim Lim Dim, tui bắt gặp mấy câu quen thuộc: "xem nhiều review phim vào là hiểu", "phải tự làm nghệ thuật mới hiểu nghệ thuật", và tất nhiên, không thể thiếu câu kinh điển "học cái đó làm gì, có kiếm ra tiền đâu?"

Tui thấy ba câu này đều ngầm coi việc cảm thụ nghệ thuật là một thứ nghiễm nhiên ai cũng làm được mà không cần học - cũng hợp lí khi mọi người truyền tai nhau “art is subjective” mà! Giống như biết đọc là tự động biết đọc thơ, đọc văn ấy 😅

Ở nhiều nước, film studies hay art appreciation là ngành học đàng hoàng, có giáo trình, có phương pháp, có cả luận văn tiến sĩ. Còn ở VN mình, nhu cầu thưởng thức thì có thật (nhìn lượng người xin "gợi ý phim hay" mỗi ngày là biết), nhưng cái khung để hiểu đây là một chuyên môn thì có vẻ chưa định hình.

Bourdieu gọi cái này là cultural capital (vốn văn hoá): gu thẩm mỹ (cái mọi người cho là “chủ quan” ấy) không phải bẩm sinh mà được huấn luyện, chủ yếu qua giáo dục và môi trường lớn lên. Vậy nên "xem nhiều review" không giúp bạn hiểu phim, cũng như đọc nhiều tóm tắt sách không giúp bạn hiểu văn học. Đó là lý do tui làm Phim Lim Dim: không phải để dạy "gu" (gu là chuyện cá nhân, không ai áp đặt được), mà để đưa ra một bộ công cụ đọc-hiểu điện ảnh có phương pháp, giống như cách người ta học phân tích văn học hồi phổ thông ấy (mỗi tội là không đọc-chép ở đây nha).

Nhưng câu hỏi tui thực sự bị ám ảnh là: tại sao thế hệ mình lại mơ hồ về cảm nhận nghệ thuật đến vậy? Trong bài này, mình chia sẻ một góc nhìn từ lifespan development psychology (lý thuyết tâm lý phát triển suốt đời) để diễn giải từ tác nhân lớn nhất hình thành môi trường nơi mình trưởng thành: Phụ huynh của chúng ta.

🔑 Phụ huynh mình đã trải qua những gì? 🥺

Có một lý thuyết trong khoa học chính trị mà tui nghĩ giải thích chuyện này chính xác đến bất ngờ: lý thuyết hậu duy vật chất (postmaterialism) của Ronald Inglehart. Ông xây dựng lý thuyết này dựa trên tháp nhu cầu Maslow, với một ý rất đơn giản: khi sự khan hiếm còn hiện diện, con người ưu tiên tuyệt đối các mục tiêu sinh tồn: cái ăn, cái mặc, sự an toàn. Chỉ khi những nhu cầu đó được đảm bảo, người ta mới rảnh tay (và rảnh đầu) để quan tâm tới những thứ như cảm giác được thuộc về, được tôn trọng, hay sự thoả mãn thẩm mỹ và trí tuệ.

Điều thú vị hơn nằm ở phần hai của lý thuyết: giá trị sống của một người được định hình chủ yếu trong giai đoạn thanh thiếu niên và đầu tuổi trưởng thành, và một khi đã định hình thì gần như ở lại suốt đời - bất kể sau này hoàn cảnh kinh tế của người đó có đổi khác cỡ nào. Nói cách khác: một người lớn lên trong khan hiếm sẽ mang tư duy sinh tồn cả đời, kể cả khi họ đã hết nghèo.

Giờ nhìn lại thế hệ phụ huynh 6x-7x-đầu 8x của Việt Nam mình nhé: Sau 1975, đất nước bước vào giai đoạn bao cấp cực kỳ khó khăn. Đến năm 1986, khi Đổi Mới chính thức bắt đầu, lạm phát đang ở mức gần 700%, kệ hàng trống trơn, mọi người đói ăn thật sự chứ không phải nói cho có. Thế hệ hình thành giá trị sống ngay trong giai đoạn đó, tức là đúng độ tuổi thanh thiếu niên, đầu trưởng thành, thì đương nhiên giá trị cốt lõi của họ là sinh tồn, là ổn định, là "có cái ăn cái mặc trước đã". Và môi trường đó hình thành những quyết định giáo dục cho thế hệ sau này: không phải vì họ khô khan hay không yêu con, mà vì đó là bộ giá trị được rèn trong đúng cái lò khan hiếm đó, và nó đóng khung lại từ rất sớm.

Có một tầng tâm lý học khác giải thích thêm vì sao tư duy đó lại "ăn sâu" đến mức thành phản xạ: khái niệm scarcity mindset của Sendhil Mullainathan và Eldar Shafir. Hai ông chỉ ra rằng khi con người sống trong tình trạng thiếu thốn (tiền, thời gian, hay bất cứ nguồn lực nào), tâm trí sẽ rơi vào trạng thái "đường hầm" (tunnel vision) - chỉ tập trung giải quyết vấn đề cấp bách trước mắt, và gần như không còn băng thông nhận thức để nghĩ xa hơn. Cái "băng thông" đó, một khi bị dày vò lâu ngày bởi hoàn cảnh, sẽ định hình luôn cách người ta đưa ra lời khuyên cho con cái sau này: "Học nghệ thuật làm gì, có ra tiền đâu" là di sản của một giai đoạn đường hầm kéo dài cả một thế hệ.

🔑 Vậy vì sao gần đây mọi thứ đang chuyển mình?

Đơn giản: thế hệ sinh ra và lớn lên sau giai đoạn khan hiếm cùng cực đó không còn trực tiếp trải qua cái đói, cái nghèo cận kề. Thế hệ này đang đi đúng con đường mà lý thuyết của Inglehart dự đoán. Khi nhu cầu sinh tồn không còn là câu hỏi thường trực, người ta bắt đầu có chỗ trống trong đầu (và trong lòng) để quan tâm tới những thứ "không ra tiền" nhưng nuôi tâm hồn — phim ảnh, nghệ thuật, viết lách, âm nhạc. Đó không phải là một thế hệ "sướng quá hoá rửng mỡ" như đôi khi bị gán ghép, mà là dấu hiệu của một xã hội đã đi qua một chặng đường dài để không còn phải sống trong đường hầm sinh tồn nữa.

Có thêm một lớp nghiên cứu nữa về việc sang chấn chiến tranh có thể truyền qua cách nuôi dạy con cái giữa các thế hệ — dù đây là mảng còn nhiều tranh luận trong giới khoa học, chưa có kết luận cuối. Nhưng nếu đúng, nó chỉ càng củng cố thêm cùng một bức tranh: thế hệ trước không hề "chống" lại nghệ thuật vì cố chấp - chỉ đơn giản họ đang gánh một hoàn cảnh không phải do họ chọn và không còn “băng thông” để thưởng thức nghệ thuật mà không phải chỉ để giải trí.

🔑 Vậy nên đừng trách; hãy tự mình tưới tắm

Nếu gia đình bạn từng gạt phăng ước mơ làm nghệ thuật, làm phim, viết lách của bạn, có lẽ không phải vì họ không tin bạn, mà vì bộ giá trị của họ được rèn đúc từ một thời khan hiếm mà bạn chưa từng phải sống qua. Nhìn qua lăng kính đó, sự khắt khe của họ dễ hiểu hơn và cũng dễ tha thứ hơn.

Còn bạn - người đang đọc bài này, có lẽ đã đủ ổn định để không còn phải vật lộn với câu hỏi "cái ăn cái mặc" mỗi ngày - thì đây chính là lúc để dùng "adult money" của mình tưới tắm cho phần tâm hồn mà thế hệ trước chưa có điều kiện chăm sóc. Hãy trân trọng nó như một đặc quyền mà bố mẹ mình chưa từng có cơ hội được nhận, bạn nhé ✨

Nếu bạn muốn bắt đầu với cảm nhận nghệ thuật mà chưa biết bắt đầu từ đâu, sao không cho điện ảnh một cơ hội? 🤩 Là môn nghệ thuật thứ 7 - tổng hoà của văn học, kịch nghệ, mỹ thuật, âm nhạc,...và rất hiện đại gần gũi, đây dường như là một cửa ngõ phù hợp cho bạn mới bắt đầu. Phim Lim Dim cung cấp cho bạn những khung lý thuyết để bạn có thể chủ động đọc bất-kỳ-tác-phẩm-nghệ-thuật-nào, nghe hấp dẫn quá nhỉ 🤤

🖼️: Tác phẩm Mẹ con của nữ điêu khắc Điềm Phùng Thị (Nguyen Art Foundation). Bà bắt đầu dấn thân vào nghệ thuật năm 40 tuổi, còn trước đó là bác sĩ nha khoa đó.


Các nguồn mình tham khảo - đọc thêm nếu bạn hứng thú nhé:
1. Changing Values among Western Publics from 1970 to 2006 (Inglehart) - West European Politicshttps://lanekenworthy.net/wp-content/uploads/2018/04/reading-inglehart2008.pdf
2. Inglehart's scarcity hypothesis revisited (Nový, Smith & Katrňák) - International Sociology https://journals.sagepub.com/doi/10.1177/0268580917722892
3. Scarcity: Why Having Too Little Means So Much (Mullainathan & Shafir) - tóm tắt qua APA Monitor https://www.apa.org/monitor/2014/02/scarcity
4. Doi Moi (Vietnam's Economic Reforms) and Vietnam's Economy During the 1980s and 1990s - Facts and Details https://factsanddetails.com/southeast-asia/Vietnam/sub5_9g/entry-3470.html
5. Intergenerational transmission of war-related trauma assessed 40 years after exposure - Annals of General Psychiatry https://www.ncbi.nlm.nih.gov/pmc/articles/PMC6688296/
6. The Intergenerational transmission of trauma: When children bear their father's traumatic past (Solomon et al.) - ScienceDirect https://www.sciencedirect.com/science/article/abs/pii/S0222961720300283

ĐÈN-ĐÓM  #7: Làm chủ kỹ năng mới trong 10h - khả thi không?–55E - Đóm ơi, đi học là một cộng đồng nhỏ hướng tới sự phát ...
30/07/2026

ĐÈN-ĐÓM #7: Làm chủ kỹ năng mới trong 10h - khả thi không?

55E - Đóm ơi, đi học là một cộng đồng nhỏ hướng tới sự phát triển bản thân và gìn giữ niềm vui trong cuộc sống cho người trẻ thông qua các khóa học ngắn, có chủ đích và độc-lạ tại Hà Nội ✨

Nguồn gốc của tư duy phản biện thực ra có từ đâu?Dưới đây là một vài thông tin trọng tâm nhất được Linh tóm tắt từ bài v...
27/07/2026

Nguồn gốc của tư duy phản biện thực ra có từ đâu?

Dưới đây là một vài thông tin trọng tâm nhất được Linh tóm tắt từ bài viết gần nhất có tựa đề: Tư duy phản biện không phải “hàng nhập khẩu” từ phương Tây ❤️ Hi vọng nó sẽ giúp giải mã được những luồng quan điểm đa chiều về khái niệm này, để mọi người hiểu rằng thật ra tư duy phản biện không đến từ nơi nào xa xôi, mà nằm ngay trong “hệ điều hành” của chúng mình và chỉ cần được rèn luyện có phương pháp để kích hoạt thôi ᕙ( •̀ ᗜ •́ )ᕗ

Bạn quan tâm, có thể tìm đọc full bài viết tại đây nhé: https://www.facebook.com/share/p/1DLgjeDdDR/


Think like a Thinker là khóa học cải thiện tư duy rành mạch gói gọn trong 10 giờ, không giới hạn đối tượng tham gia. Mục tiêu của khóa giúp bạn tăng cường khả năng suy luận, phân tích vấn đề để giữ cái đầu lạnh trong thế giới hậu sự thật đầy sự thao túng cảm xúc và thông tin.

Lịch khai giảng sắp tới:
💡 Offline tại số 12 ngõ 84 Ngọc Khánh, HN: 19h Thứ 4, 12/8
💡 Online cho các bạn ở xa: 10h Chủ nhật, 16/8
🍀 Thông tin chi tiết về khóa tại đây nè: https://tinyurl.com/tlatinfo

Có những cảm xúc không bao giờ vừa vặn trên một chiếc màn hình cầm tay... 🎬Có bao giờ bạn thắc mắc, vì sao giữa thời đại...
26/07/2026

Có những cảm xúc không bao giờ vừa vặn trên một chiếc màn hình cầm tay... 🎬

Có bao giờ bạn thắc mắc, vì sao giữa thời đại vội vã này, Christopher Nolan lại kiên trì quay toàn bộ siêu phẩm The Odyssey bằng những cuộn phim nhựa IMAX 70mm nặng cả trăm cân? Trong khi công nghệ kỹ thuật số đã quá nhanh và gọn, việc vác theo những cỗ máy cồng kềnh, đắt đỏ để bắt trọn từng khung hình của thiên sử thi này giống như một sự "chấp niệm" kỳ lạ.

Thực ra, đó không chỉ là chuyện sử dụng loại công nghệ gì đâu. Sâu xa hơn, điện ảnh đang muốn gửi một lời nhắn tinh tế mà kiên định tới khán giả khắp thế giới: Có những trải nghiệm chân thật đến mức không một màn hình thu nhỏ nào có thể thay thế được 🤗

Nhìn lại một chút, từ khi chiếc TV màn hình phẳng xuất hiện trong phòng khách, rồi tablet và các nền tảng như Netflix hay YouTube nở rộ, người ta từng lo rạp chiếu sẽ dần vắng bóng. Thật tối ưu và tiện lợi khi chỉ cần nằm cuộn tròn trên sofa, bấm một nút là cả thế giới giải trí hiện ra tại nhà, bạn nhỉ? Nhưng rồi, trước The Odyssey hay những cột mốc điện ảnh lớn, người ta vẫn sẵn sàng xếp hàng, thậm chí đi rất xa chỉ để mua một tấm vé, bước vào bóng tối phòng chiếu.

Bởi vì, bước ra rạp chưa bao giờ đơn thuần là chuyện "xem một bộ phim" cho xong 🙌

Khi ánh đèn vụt tắt, điện thoại cất đi, ta cho phép mình dừng lại và hiện diện trọn vẹn. Màn ảnh rộng ôm lấy tầm mắt, âm thanh dội thẳng vào giác quan, kéo ta vào chuyến phiêu lưu đầy sóng gió của các nhân vật. Điện ảnh chạm vào con người theo cách kỳ diệu như thế: qua một khoảng lặng khiến cả phòng chiếu nín thở, qua cái gật đầu thấu cảm, hay cảm giác yên tâm khi biết mình đang cùng chia sẻ một nhịp đập cảm xúc với những người xa lạ xung quanh.

Chúng ta ra rạp, vì sâu thẳm bên trong, ai cũng khao khát được "sống trọn" và được cảm nhận thật sâu 💚

Và nếu bạn cũng yêu mến những khoảnh khắc ấy, nhưng đôi khi muốn hiểu thêm: Rốt cuộc điều gì đằng sau từng góc quay, âm thanh hay ngôn ngữ hình ảnh lại có thể chạm đến lòng mình sâu đến vậy?

Mời bạn ghé lớp Phim Lim Dim cùng chúng mình nhé. Nơi đây giống như một khoảng nghỉ có chủ đích, nơi ta cùng chậm lại, tập cách cảm và gọi tên ngôn ngữ đặc biệt của điện ảnh. Để mỗi lần mở ra một bộ phim là một lần bạn hiểu bản thân hơn, được vỗ về cảm xúc của chính mình trong thế giới nghệ thuật diệu kỳ nha! ✧。٩(ˊᗜˋ )و✧*。

Nguồn ảnh: Sưu tầm Internet.

Phim Lim Dim 1 không dành cho tất cả mọi người, và chúng mình thấy điều đó hoàn toàn ổn 💛Thay vì hứa hẹn một khóa học cả...
22/07/2026

Phim Lim Dim 1 không dành cho tất cả mọi người, và chúng mình thấy điều đó hoàn toàn ổn 💛

Thay vì hứa hẹn một khóa học cảm nhận phim "ai cũng hợp", 55E tin rằng chỉ khi bạn chọn được môi trường phù hợp thì trải nghiệm học mới hiệu quả và trọn vẹn nhất. Cùng điểm qua checklist này xem bạn và PLD có thuộc về nhau không nhé 🎬✨

Thông tin chi tiết: https://tinyurl.com/pld1info

Tư duy phản biện, giáo dục khai phóng... là những khái niệm mà hầu hết chúng mình nghĩ rằng có nguồn gốc từ phương Tây, ...
21/07/2026

Tư duy phản biện, giáo dục khai phóng... là những khái niệm mà hầu hết chúng mình nghĩ rằng có nguồn gốc từ phương Tây, nhưng thực tế ra sao nhỉ?

TƯ DUY PHẢN BIỆN KHÔNG PHẢI “HÀNG NHẬP KHẨU” TỪ PHƯƠNG TÂY 🙀

Nếu phải kể một câu chuyện gọn gàng về nguồn gốc của tư duy phản biện, người ta thường bắt đầu từ Socrates đứng giữa quảng trường Athens, dùng những câu hỏi liên tiếp để lột trần sự mơ hồ trong niềm tin của người đối thoại, rồi tới Aristotle với hệ thống logic hình thức, qua thời Khai sáng với Descartes nghi ngờ mọi thứ để tìm ra điều chắc chắn, cho đến khi tư duy phản biện trở thành một môn học có tên riêng trong các trường đại học phương Tây vào thế kỷ 20. Đó là một câu chuyện lịch sử khá “tròn trịa” được kể nhiều lần khiến mọi người âm thầm kết luận rằng: tư duy phản biện là một phát minh của phương Tây, sinh ra từ một truyền thống triết học riêng, và có lẽ vì thế mà nó hợp với "họ" hơn là hợp với "mình".

Có bao giờ bạn nghĩ như vậy không? Rằng tư duy phản biện là một cách tư duy mang tính phương Tây, còn người phương Đông, cụ thể là người Việt, vốn được nuôi dưỡng trong một nền văn hoá đề cao sự hài hoà, tôn ti, và chữ hiếu, chữ trung, nên tự thân sẽ khó mà "phản biện" một cách tự nhiên? Mình từng nghĩ vậy, cho đến khi nghiên cứu những trụ cột tư tưởng đã định hình nên cách người Việt suy nghĩ suốt hàng ngàn năm, và nhận ra rằng giả định đó sai ngay từ gốc.

🔹 Thật ra, tư duy phản biện đã nằm sẵn trong những trụ cột tư tưởng phương Đông từ rất lâu trước khi khái niệm "critical thinking" ra đời

Lấy Khổng Tử làm điểm khởi đầu, vì ông thường bị hiểu lầm nhiều nhất là biểu tượng của sự vâng lời tuyệt đối. Trong Luận Ngữ, thiên Vi Chính, ông nói một câu mà nếu đặt cạnh bất kỳ giáo trình tư duy phản biện hiện đại nào cũng không hề lạc lõng: học mà không suy nghĩ thì hoang mang, vô ích; suy nghĩ mà không học thì nguy hiểm, mỏi mệt. Ông còn đi xa hơn khi nói rằng tin hết vào sách thà không có sách còn hơn, một câu nói mà nếu ai đó viết trong một cuốn sách về media literacy ngày nay, chắc cũng không ai nghi ngờ tính hợp thời của nó. Và trong Trung Dung, ông để lại một công thức năm bước cho việc học đúng nghĩa: học cho rộng, hỏi cho kỹ, suy nghĩ cho thận trọng, phân biện cho sáng rõ, rồi mới thực hành cho đến nơi đến chốn. Đọc kỹ năm bước này, mình thấy nó khá gần với thang tư duy Bloom mà ngành giáo dục hiện đại vẫn dùng đến mức khó mà tin đây là một công thức được viết ra hơn hai ngàn năm trước.

Lão Tử đi theo một hướng khác, nhưng đích đến cũng không xa: Nếu Khổng Tử xây dựng tư duy phản biện qua việc học và hỏi, thì Lão Tử chọn cách triệt để hơn: hoài nghi chính những khái niệm mà người ta tưởng là chắc chắn nhất. Ngay câu mở đầu Đạo Đức Kinh, ông đã nói rằng cái Đạo có thể gọi tên được thì không còn là Đạo vĩnh hằng nữa, tức là mọi định nghĩa, mọi khung tư duy con người dựng lên đều chỉ là một góc nhìn tạm thời, không phải chân lý tuyệt đối. Đây chính là một trong những tinh thần cốt lõi của tư duy phản biện: không ngừng chất vấn cả những gì mình đang tin là đúng, thay vì đóng khung vào một hệ quy chiếu duy nhất.

Còn nếu nói đến Phật giáo, thì có lẽ không văn bản nào minh chứng rõ hơn Kinh Kalama. Khi những người dân bộ tộc Kalama phân vân không biết nên tin ai giữa vô số đạo sư đến giảng đạo và tự mâu thuẫn với nhau, Đức Phật không đưa ra một câu trả lời để họ tin theo, mà dạy họ một phương pháp: đừng chấp nhận điều gì chỉ vì nghe theo truyền thống, đừng chấp nhận điều gì chỉ vì đó là trong kinh điển, mà hãy tự mình quan sát, tự mình trải nghiệm, rồi mới đi đến kết luận nên giữ hay nên bỏ điều gì. Chính vì tinh thần này mà các học giả Phật học hiện đại như Bhikkhu Bodhi hay Soma Thera gọi Kinh Kalama là "Hiến chương Phật giáo về Tự do Trạch vấn", một cách gọi mà nếu dịch sát nghĩa, gần như đồng nghĩa với tự do tư duy phản biện.

Ba trụ cột, ba cách tiếp cận, nhưng cùng chung một tinh thần: đừng tin vội, hãy học, hãy hỏi, hãy tự kiểm chứng.

🔹 Dấu vết ấy không chỉ nằm trong sách vở, mà còn in hằn trong chính hệ thống Nho học của người Việt xưa

Nếu tư duy phản biện là một thứ xa lạ với văn hoá Nho giáo Việt Nam, hẳn nó sẽ không có chỗ đứng nào trong quan niệm về người làm quan, người có học. Nhưng thực tế lại ngược lại. Các nhà Nho Việt Nam, từ Nguyễn Đức Đạt đến Ngô Thì Nhậm, đều xem việc "can gián", tức là dám nói thẳng, dám phản biện lại cả những sai lầm của vua, là một phẩm chất bắt buộc của người trung thần, chứ không phải một hành vi phạm thượng. Kẻ bề tôi luôn "lựa lời đón ý" nhà vua chỉ là những kẻ làm hại đạo trung, giữ bổng lộc cho bản thân, chứ không phải bậc trung thần thực sự. Nói cách khác, trong chính quan niệm Nho giáo mà người ta hay gán cho là khuôn mẫu của sự phục tùng, phản biện lại quyền lực khi cần thiết mới là biểu hiện của trí và trung, còn im lặng vâng dạ mới là thứ bị khinh rẻ.

Vậy thì cái mà nhiều người vẫn tưởng là "bản tính phương Đông không hợp với phản biện" có lẽ chưa bao giờ đúng ngay từ đầu.

🔹 Vậy tại sao tư duy phản biện lại trở nên lạ lẫm với chúng ta đến vậy?

Câu trả lời, theo mình, không nằm ở tư tưởng gốc, mà nằm ở cách tư tưởng đó được truyền dạy qua nhiều thế hệ. Có một thành ngữ Hán Việt mà người Việt vẫn dùng để phê phán một kiểu học: "tầm chương trích cú", tức là lối học chỉ biết cóp nhặt từng câu, từng chữ trong sách vở mà không hiểu thấu đáo ý nghĩa cốt lõi. Đáng chú ý là bản thân người Việt xưa đã tự nhận ra và tự phê phán lối học này ngay trong chính hệ thống khoa cử của mình, cho thấy đây không phải là bản chất của Nho học, mà là một sự thoái hoá của nó theo thời gian, khi việc học dần bị thu hẹp thành việc thuộc lòng để đi thi, thay vì học để suy nghĩ như Khổng Tử từng dặn.

Rồi đến giai đoạn thuộc Pháp, hệ thống giáo dục mới tiếp tục đặt trọng tâm vào việc truyền đạt kiến thức và ghi nhớ, chứ không phải vào việc rèn khả năng tự đặt câu hỏi hay tự kiểm chứng. Và cứ thế, qua nhiều thế hệ, chúng ta quen dần với một mô hình học tập nơi thầy nói, trò ghi, thầy hỏi, trò trả lời đúng như đã học, còn việc chất vấn ngược lại, dù là chất vấn kiến thức hay chất vấn quyền uy, lại trở thành một điều hiếm khi được khuyến khích, thậm chí đôi khi bị xem là thiếu lễ độ. Trong khi ông cha mình coi trọng việc suy nghĩ độc lập, chúng ta lại tự mình đánh mất đánh mất phần "tư" trong công thức "học nhi tư" ban đầu, chỉ giữ lại phần "học" theo nghĩa hẹp nhất của nó.

Bạn thấy không? Tư duy phản biện không hề vắng mặt trong di sản tư tưởng của chúng ta, mà chỉ bị bỏ quên trong cách chúng ta dạy và học suốt một thời gian dài.

🔹 Việc học không bao giờ là muộn

Nếu tư duy phản biện từng là một phần cốt lõi trong tư tưởng của Khổng Tử, Lão Tử, và Phật giáo, tức là nó chưa bao giờ thuộc về riêng ai mà là một kỹ năng sống còn của con người, ở bất kỳ thời đại nào, bất kỳ nền văn hoá nào. Cái duy nhất cần làm là tìm lại phần "tư" đã bị bỏ quên đó, và luyện tập nó một cách có phương pháp.

Đó cũng chính là điều mà khoá học Think Like a Thinker của tụi mình muốn cùng bạn làm: không dạy bạn một hệ tư tưởng ngoại lai nào cả, mà giúp bạn nhận diện lại năng lực suy nghĩ độc lập vốn đã có gốc rễ rất sâu trong chính truyền thống của mình và rồi rèn nó thành một thói quen sống mỗi ngày ( ദ്ദി ˙ᗜ˙ )

Đến và học cùng chúng mình nhé ⸜(。˃ ᵕ ˂ )⸝♡


Các nguồn mình sử dụng - đọc thêm nếu bạn hứng thú nhé:
1. Confucius - Stanford Encyclopedia of Philosophy https://plato.stanford.edu/entries/confucius/
2. Laozi - Stanford Encyclopedia of Philosophy https://plato.stanford.edu/entries/laozi/
3. Daoism - Stanford Encyclopedia of Philosophy https://plato.stanford.edu/entries/daoism/
4. Kalama Sutta: The Buddha's Charter of Free Inquiry (trans. Soma Thera, with preface by Bhikkhu Bodhi) - Access to Insight https://www.accesstoinsight.org/lib/authors/soma/wheel008.html
5. Remonstrance: The Moral Imperative of the Chinese Scholar-Official - Association for Asian Studies https://www.asianstudies.org/publications/eaa/archives/remonstrance-the-moral-imperative-of-the-chinese-scholar-official/
6. Confucian Constitutionalism in Imperial Vietnam - Nguyễn (academia.edu) https://www.academia.edu/5256770/Confucian_Constitutionalism_in_Imperial_Vietnam
7. Vietnam Confucianism - Some General Specialties (bàn về Lê Quý Đôn và khái niệm "trung" không đồng nghĩa với phục tùng tuyệt đối) - World Journal of Social Sciences and Humanities https://pubs.sciepub.com/wjssh/6/2/3/index.html
8. Tư tưởng về "đạo trị nước" ở các nhà nho Việt Nam - Viện Triết học, Viện Hàn lâm KHXH Việt Nam http://philosophy.vass.gov.vn/nghien-cuu-theo-chuyen-de/Triet-hoc-Viet-Nam/Tu-tuong-ve-dao-tri-nuoc-o-cac-nha-nho-Viet-Nam-370.html

Address

2 Ngõ Yên Thành, Phố Cửa Bắc
Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when 55E - Đóm ơi, đi học posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category