Hoàn châu Cách Cách

Hoàn châu Cách Cách Fl mình xem truyện nha

Ta đập chiếc bàn tính sừng tê giác trong của hồi môn xuống bậc đá trước Đại Thông Tiền Trang.Vị hôn phu Chu Nghiễn dẫn t...
23/08/2026

Ta đập chiếc bàn tính sừng tê giác trong của hồi môn xuống bậc đá trước Đại Thông Tiền Trang.

Vị hôn phu Chu Nghiễn dẫn theo “con gái của cố nhân” từ phương nam trở về, quỳ ngay trước cửa hiệu.

Trang phiếu bạc trắng trị giá mười vạn lượng rơi vương vãi đầy đất, quyền quý khắp kinh thành đều đứng xem trò cười.

Hắn nói:

“A Huỳnh, nàng nghe ta giải thích.”

Ta cúi xuống nhặt một tờ ngân phiếu, nhét vào tay cô nương kia:

“Người đang q/ uỳ là Chu đại ca của cô. Nhưng cô nghe cho rõ, tiền của Thẩm gia, nếu ta không cho, cô đừng hòng chạm được một đồng.”

Ba tháng sau, hắn qu/ ỳ trước cửa tiệm tơ lụa mới mở của ta, cầu xin ta trở về.

Chỉ vì toàn bộ đường buôn bán của Chu gia đều đã bị ta nắm trong tay.

Ba ngày trước khi xuất giá, ta túm tai Chu Nghiễn.

Hắn là đích trưởng tôn của Chu gia ở kinh thành, thiếu đông gia của Đại Thông Tiền Trang. Tơ lụa, trà và diêm dẫn của cả vùng phương Bắc, có một nửa đều phải qua tay hắn.

Ai nấy đều nói Chu Nghiễn là Diêm La mặt ngọc, đối với tiểu nhị thì tàn nhẫn, với chưởng quỹ cũng tàn nhẫn, với đối thủ lại càng tàn nhẫn hơn.

Nhưng trước mặt ta, hắn chẳng khác gì một con mèo bị túm gáy.

“Chu Nghiễn, ta nói với huynh lần cuối.”

Ta vặn tai hắn cong cả lên.

“Huynh xuống phương nam thu nợ, nếu dám mang nữ nhân về, ta sẽ để nửa đời sau của huynh sống cùng bàn tính.”

“Vâng vâng vâng.”

“Nói lại một lần.”

“Nếu dám mang nữ nhân về, A Huỳnh sẽ nhét ta vào hầm bạc của tiền trang, để ta ngủ với bạc cả đời.”

“Nhớ chưa?”

“Nhớ rồi. Nếu quên, ta tự lĩnh phạt.”

Ba tháng sau, thương đội từ phương nam trở về.

Ta đứng trong nhã gian tầng ba của Khánh An Lâu, đẩy cửa sổ nhìn xuống con phố dài bên dưới.

Cờ hiệu đi qua.

Những con la chở hàng đi qua.

Từng hòm từng hòm hàng được khiêng qua.

Chu Nghiễn cưỡi trên lưng ngựa, mặc áo bào gấm mây, chỉ vàng trên vai phản chiếu ánh mặt trời sáng lấp lánh.

Sau lưng hắn còn có một chiếc xe ngựa.

Rèm xe vén lên một nửa, bên trong ngồi một cô nương.

Nàng búi tóc song hoàn của thiếu nữ chưa xuất giá, da trắng, mắt to, trong tay nắm một chiếc quạt tròn, trên mặt quạt thêu một đôi uyên ương.

Nhị chưởng quỹ tiền trang đang cùng ta xem náo nhiệt trong nhã gian hít vào một hơi lạnh.

“Đông gia sao lại mang một người về?”

“Nghe nói là con gái của Lý chưởng quỹ ở phương nam…”

“Lý chưởng quỹ? Chẳng phải năm ngoái Lý chưởng quỹ đã bệnh ch/ ế/ t rồi sao?”

Ta không nói gì, xoay người xuống lầu.

Tiểu nhị chặn ta ở đầu cầu thang:

“Thẩm cô nương, dưới lầu đông người…”

Ta kẹp cây bàn tính tử đàn chạm hoa trong tay vào ngực, đẩy hắn ra, chen khỏi đám đông rồi đứng giữa phố.

Chu Nghiễn nhìn thấy ta.

Hắn nhảy xuống ngựa, ba bước gộp làm hai chạy tới trước mặt ta, cúi người còn thấp hơn cả những phu khuân vác ven đường.

“A Huỳnh.”

“Ừ.”

“Ta nói rồi nàng đừng giận.”

“Huynh nói đi.”

“Nàng ấy tên Lý Ngọc Nhi, là cô nhi của Lý chưởng quỹ.”

“Cô nhi của Lý chưởng quỹ thì liên quan gì đến huynh?”

“Lý chưởng quỹ từng thay tiền trang gánh một khoản nợ xấu rồi nh/ ả/ y s/ ô/ ng. Trước khi ch/ ế/ t, ông ấy viết một phong thư, nhờ ta đưa cô nương này về kinh thành, sắp xếp cho nàng ấy một con đường sống.”

“Huynh đồng ý rồi?”

“Đồng ý rồi.”

“Trước khi đồng ý, huynh đã hỏi ta chưa?”

Hắn im lặng.

Người trên phố càng lúc càng đông.

Người xem náo nhiệt, người gánh hàng, người đánh xe, ba tầng trong ba tầng ngoài vây kín ta và Chu Nghiễn ở giữa.

“A Huỳnh, vốn dĩ ta định viết thư báo cho nàng…”

“Viết thư? Ba tháng nay huynh đã gửi một phong gia thư nào chưa?”

“Ta viết bảy phong, nhưng không dám gửi phong nào.”

Giọng hắn càng lúc càng nhỏ.

“Ta sợ nàng ở nhà một mình tức giận, tức đến hỏng người. Ta nghĩ dù sao sớm muộn gì cũng phải gặp mặt, chẳng bằng để nàng đá/ n/ h ta hai cái ngay trước mặt cho hả giận…”

Ta tức đến bật cười.

Ta lùi lại hai bước, ném mạnh cây bàn tính tử đàn trong tay xuống đất.

“Rắc!”

Tiếng vang giòn ấy át cả mọi âm thanh trên con phố dài.

Một con la từ phương nam tới bị giật mình, tiểu nhị vội đuổi theo kéo lại.

Cửa sổ trà lâu đối diện đồng loạt bật mở, mấy chục cái đầu thò ra.

Chu Nghiễn, người giàu nhất kinh thành, ngay trước mặt nửa con phố Chu Tước, q/ uỳ xuống bên cạnh cây bàn tính kia.

Tiếng đầu gối đập xuống nền đá xanh còn giòn hơn cả tiếng hạt bàn tính rơi xuống đất.

Đám đông đồng loạt lùi nửa bước.

Có một đứa trẻ cầm kẹo hồ lô, há miệng đến quên cả cắn.

Cô nương trong xe ngựa cuối cùng cũng bước xuống.

Nàng xách váy chạy tới, đứng bên cạnh Chu Nghiễn, hai tay siết chặt chiếc quạt tròn trước ngực.

“Chu đại ca, vị này là…”

Chu Nghiễn ngẩng đầu:

“Gọi tẩu tử.”

Chiếc quạt trong tay Lý Ngọc Nhi run lên.

Nàng nhìn ta, cắn môi, cúi người hành lễ:

“Tẩu tử mạnh khỏe.”

“Khỏe.”

Ta nhìn nàng.

“Người đang quỳ đây là gì của cô?”

“Là… là Chu đại ca của ta.”

“Cô họ gì?”

“Họ Lý.”

“Tên gì?”

“Lý Ngọc Nhi.”

“Năm nay bao nhiêu tuổi?”

“Mư/ ờ/ i b/ ảy.”

“Trước khi cha cô n/ h/ ảy s/ ôn/ g, ông ấy đã nói gì với cô?”

Nàng cúi đầu.

“Cha bảo ta phải ngoan ngoãn nghe lời Chu đại ca, đừng gây phiền phức cho Chu đại ca.”

“Cô đúng là không gây phiền phức.”

Ta cúi xuống nhặt cây bàn tính trên đất lên, dùng tay áo lau bụi.

“Cô chỉ gây cho hắn một phiền phức rất lớn thôi.”

Chu Nghiễn vẫn quỳ, đầu gối không dám nhúc nhích.

“A Huỳnh…”

“Đứng lên.”

“Nếu nàng không đồng ý, ta không dám đứng.”

“Ta bảo huynh đứng lên, tai huynh điếc rồi à?”

Hắn lập tức bò dậy, trên đầu gối dính hai mảng bụi.

Ta xoay người, hất cằm về phía đám tiểu nhị của tiền trang.

“Nhìn gì mà nhìn? Chuyển hàng. Sổ sách trong cửa hiệu còn chưa kết xong, ai làm chậm giờ thì tháng này trừ ba phần tiền công.”

Đám tiểu nhị lập tức tản đi.

Lý Ngọc Nhi đứng nguyên tại chỗ, hai tay xoắn chặt cán quạt.

“Tẩu tử… ta ở đâu?”

“Phía tây Chu phủ có một tiểu viện nhỏ, đang bỏ trống. Cô tạm thời ở đó.”

“Đa tạ tẩu tử.”

Nàng lại cúi người hành lễ, giọng nhỏ nhẹ.

“Tẩu tử, ta việc gì cũng biết làm. Giặt đồ, vá áo, pha trà, ta đều làm được.”

“Trong phủ có nha hoàn.”

“Vậy ta…”

“Cô cứ ở trước đi.”

Ta không quay đầu.

“Quy củ trong phủ, về nhà ta sẽ nói với cô.”

Phía sau, Chu Nghiễn đuổi theo, ghé sát tai ta hạ giọng.

“A Huỳnh, nàng đừng dọa nàng ấy. Lý Ngọc Nhi nhát gan, ở phương nam đã chịu không ít khổ.”

Ta dừng bước.

“Chu Nghiễn.”

“Có.”

“Lúc vào thành nàng ấy ngồi xe ngựa?”

“Ừ.”

“Sau khi qua cổng thành, nàng ấy có đổi sang kiệu không?”

“Nàng ấy nói mình say kiệu nên đi bộ suốt đường.”

“Từ Nam Thành Môn đến phố Chu Tước, đi hơn nửa canh giờ.”

“…Gần như vậy.”

“Chu Nghiễn.”

Ta quay đầu nhìn hắn.

“Một cô nương ngoại địa từ phương nam lên kinh thành, lần đầu tiên đến nơi phồn hoa thế này, suốt nửa canh giờ lại không hề liếc nhìn hai bên cửa hiệu lấy một lần. Rốt cuộc nàng ấy sợ kiệu, hay sợ không có ai nhìn thấy mình?”

Chu Nghiễn sững người.

“Ta đoán mò thôi.”

Ta tiếp tục đi về phía trước.

“Về nhà rồi nói.”

Ngưỡng cửa Chu phủ, ta đã bước qua suốt bốn năm.

Lão thái thái Chu gia ngồi ở ghế trên chính sảnh, trong tay xoay một đôi hạch đào phỉ thúy.

Thứ đệ của Chu Nghiễn là Chu Cẩn đứng bên cạnh bà, mặc một chiếc áo bào lụa hồ mới tinh.

Thím bên nhị phòng là Liễu thị dẫn theo hai ma ma đứng phía bên trái, đôi mắt như móc câu cứ liếc về phía cửa.

Lý Ngọc Nhi vừa bước vào, không nói hai lời liền quỳ xuống.

“Dập đầu với lão thái thái đi.”

Đôi hạch đào trong tay lão thái thái dừng lại.

“Đây là…”

“Con gái của Lý chưởng quỹ.”

Chu Nghiễn bước lên một bước.

“Con từng hứa với người ta sẽ đưa nàng ấy về kinh thành sắp xếp ổn thỏa.”

“Lý chưởng quỹ nào?”

“Lão chưởng quỹ của chi nhánh phía nam. Năm kia vì gánh thay tiền trang khoản thâm hụt mười vạn lượng mà nh/ ả/ y s/ ô/ ng.”

Tay lão thái thái run lên.

Bà đặt hạch đào xuống, đưa tay ra.

“Đứa trẻ, lại đây.”

Lý Ngọc Nhi quỳ bò lên hai bước, vùi mặt vào đầu gối lão thái thái.

“Bà nội…”

Tiếng gọi ấy kéo dài uyển chuyển đến mức lông mày của tất cả mọi người trong chính sảnh đều khẽ động.

Nước mắt lão thái thái lập tức rơi xuống.

“Đứa trẻ số khổ. Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

“Mư/ ời b/ ả/ y.”

“Cha mẹ đều không còn?”

“Không còn nữa. Ở phương nam ta không còn người thân nào, là Chu đại ca đưa ta trở về. Bà nội, ta không dám ở trong phủ đâu, ta ở trang tử ngoài thành cũng được, chỉ cần có một miếng cơm ăn…”

“Ở ngoài thành làm gì!”

Lão thái thái ôm lấy nàng.

“Trong phủ này còn thiếu một đôi đũa của con sao?”

Liễu thẩm cũng lấy khăn tay lau mắt.

“Đúng là tạo nghiệt mà. Lý chưởng quỹ vốn là người thật thà biết bao…”

Ta đứng ngoài cửa, không bước vào.

Chu Nghiễn quay đầu nhìn ta.

Ta hất cằm, ra hiệu cho hắn đứng yên.

Lúc này lão thái thái mới nhìn thấy ta.

“A Huỳnh, con về rồi.”

“Vâng, con về rồi.”

“Chỗ ở của đứa trẻ này, con sắp xếp đi.”

“Vâng.”

“Ta thấy cho nó ở Noãn Các phía đông đi.”

Lão thái thái nói trước.

“Gần ta, buổi tối còn có thể trò chuyện cùng ta.”

Đông Noãn Các.

Ta âm thầm nghĩ qua một lượt.

Đó là nơi bốn năm trước khi ta mới vào phủ từng ở, ngay sát chính phòng của lão thái thái.

Sau này ta chuyển đến Nam Viện, nơi đó bị bỏ trống làm kho.

“Lão thái thái.”

Ta lên tiếng.

“Noãn Các chất sổ sách cũ suốt ba năm rồi, nhất thời không dọn ra được. Tiểu viện phía nam vừa mới sửa xong, ngay cả giấy cửa sổ cũng mới dán.”

“Tiểu viện phía nam cách ta xa.”

“Lão thái thái muốn gọi nàng ấy đến nói chuyện thì đi thêm vài bước là được. Trong Noãn Các có bảy mươi hai hòm sổ sách, chuyển hết e rằng mười ngày nửa tháng cũng chưa dọn xong.”

Sắc mặt lão thái thái trầm xuống.

Lý Ngọc Nhi lập tức ngẩng đầu.

“Tẩu tử nói có lý. Ta ở đâu cũng được. Tiểu viện phía nam đã rất tốt rồi. Bà nội đừng vì ta mà xa cách với tẩu tử.”

Lời này nói đến kín kẽ không một kẽ hở.

Mấy ma ma trong sảnh nhìn nhau.

Ta bước vào, đi đến trước mặt nàng.

“Đứng lên.”

Nàng đứng dậy, cúi thấp đầu.

“Nếu cô đã bước vào cửa Chu gia, ta sẽ nói quy củ với cô một lần. Nghe cho kỹ.”

“Tẩu tử xin nói.”

“Thứ nhất, cô không phải nha hoàn. Công việc trong phủ, một việc cô cũng không được động tay. Ai sai cô làm việc, cô đến nói với ta.”

Nàng ngẩng đầu, cực nhanh liếc ta một cái.

“Thứ hai, cô là khách. Khách có phần lệ của khách. Mỗi tháng hai lượng bạc, y phục bốn mùa may theo tiêu chuẩn tiểu thư trong phủ. Thiếu thứ gì thì đến phòng thu chi lĩnh. Phòng thu chi không cho thì tới tìm ta.”

“Cái này… nhiều quá.”

“Thứ ba.”

Ta không để ý lời nàng.

“Trong phủ có ba nơi cô không được vào. Phòng thu chi, kho bạc, từ đường.”
...........

🍭🍭🍭b/ a trupm Cách l/ ê/ n nh/ é

Tân hoàng hậu vừa nhậm chức muốn thực hiện kế hoạch hóa gia đình.Chỉ vì một lần ta mang thai tám đứa, từng sinh cho hoàn...
22/08/2026

Tân hoàng hậu vừa nhậm chức muốn thực hiện kế hoạch hóa gia đình.

Chỉ vì một lần ta mang thai tám đứa, từng sinh cho hoàng đế tổng cộng tám mươi hoàng tử.

Nàng liền giáng vị phần của ta, khiến ta chỉ có thể làm một Đáp ứng thấp kém.

Những phi tần trước kia vốn bất hòa với ta thấy ta sa cơ thất thế, ngày nào cũng hắt nước phân vào cung của ta.

Vì con ta quá nhiều, không làm nổi giấy chứng nhận con một, nàng còn cắt phần bạc hàng tháng của ta, mỗi ngày chỉ cho ăn một cái bánh màn thầu.

Ta đói đến mức vòng eo chỉ còn năm mươi centimet, trông yếu ớt như cành liễu trước gió, thế mà lại được hoàng đế sủng hạnh.

Thái y vừa chẩn đoán ta có thai, hoàng hậu đã xông thẳng vào tẩm điện của ta:

“Bây giờ đề cao ưu sinh ưu dục, sinh ít nuôi tốt, ngươi vậy mà còn dám một thai tám đứa!”

“Người đâu, lấy hình trượng đá /n/ h thật m/ ạ/ nh vào bụ /ng nàng ta, đánh đến khi s/ ả/ y t/ h/ ai mới thôi!”

Nghĩ đến đám con trai sắp hồi cung, ta tốt bụng nhắc nhở:

“Nương nương, khoảng thời gian này người đừng hành hạ ta nữa được không?”

Thái tử dẫn theo nhị hoàng tử, tam hoàng tử, tứ hoàng tử... đến tận hoàng tử thứ tám mươi xuất chinh đánh trận suốt một năm, nay đã khải hoàn trở về.

Nếu bọn chúng nhìn thấy mẫu thân ruột của mình bị đối xử như thế này, e là sẽ tạo phản mất!
..

Mộ Dung Nghi dùng đôi mắt phượng liếc xéo ta:

“Chỉ là một Đáp ứng cỏn con mà cũng dám ra điều kiện với bản cung? Đ/ á/ nh thật mạnh cho ta!”

Ta tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Thôi vậy, s/ ả/ y thì s/ ảy đi, hơn tám mươi đứa con ta cũng nuôi không xuể nữa rồi.

Hình trượng vừa định hạ xuống, cách đó không xa truyền đến một tiếng thông báo:

“Hoàng thượng giá đáo!”

Tiêu Huyền Diệp khoác long bào, chậm rãi bước tới.

Mộ Dung Nghi lập tức đổi sắc mặt, nhét cây hình trượng trong tay thái giám vào tay ta, sau đó chỉ trong chớp mắt đã rơi lệ:

“Bệ hạ, Thẩm Đáp ứng không chịu phối hợp kế hoạch hóa gia đình, tự ý mang thai. Thần thiếp vốn định nể nàng ta tư lịch lâu năm mà xử nhẹ, ai ngờ...”

“Ai ngờ Thẩm Đáp ứng lại định ngay tại chỗ đ/ á/ nh rơi con mình, tàn hại long tự, rồi vu oan cho thần thiếp!”

Một chuỗi thao tác liền mạch trôi chảy, khiến ta nhìn mà phải thán phục.

Tiêu Huyền Diệp cau chặt mày kiếm, ôm Mộ Dung Nghi vào lòng, thấp giọng nói:

“Trẫm đã nói rồi, từ nay về sau chỉ có hoàng hậu nàng mới xứng sinh con cho trẫm.”

“Nàng nhát gan, không nên nhìn cảnh máu me. Trước cứ nh/ ố/ t Thẩm Đáp ứng vào lãnh cung, ban thu/ ố/ c p/ h/ á t/ h/ ai cho nàng ta đi.”

Nói xong, Tiêu Huyền Diệp bế ngang Mộ Dung Nghi lên, nhanh chân đi vào trong điện, quấn lấy nhau m/ â/ y m/ ư/ a.

Để lại mình ta, một thai phụ nhỏ bé, thê lương ngồi ngây trên đất.

Cung nhân ném ta vào lãnh cung.

Thái giám bên cạnh Tiêu Huyền Diệp cười híp mắt, bưng một bát th/ u/ ốc p/ h/ á t/ h/ ai tới, rồi cho tất cả mọi người lui xuống.

Những người khác vừa lui đi, thái giám kia lập tức đập vỡ bát t/ hu/ ốc, quỳ xuống đất:

“Bát t/ hu/ ố/ c p/ há th/ a/ i này, nô tài coi như nương nương đã uống rồi.”

“Nô tài tuy hầu hạ bệ hạ, nhưng thật ra là người của thái tử điện hạ. Nếu thái tử điện hạ hồi cung nhìn thấy nương nương thành ra thế này, e rằng sẽ nổi giận mất!”

Ta phất tay, bảo hắn lui xuống.

Sau khi Mộ Dung Nghi xuất hiện, Tiêu Huyền Diệp ngày ngày chìm đắm trong chuyện phong hoa tuyết nguyệt, nàng muốn gì hắn cũng chiều, triều cũng không lên, tấu chương cũng chẳng phê.

Bây giờ thiên hạ này nhìn bề ngoài là của Tiêu Huyền Diệp, nhưng trên thực tế, quyền lực từ lâu đã bị tám mươi hoàng tử của ta chia sạch rồi.

“Tỷ tỷ ở lãnh cung có sống tốt không?”

Suy nghĩ quay về hiện tại, chỉ thấy Mộ Dung Nghi xoa bụng phẳng lì, nghênh ngang bước tới.

“Vừa rồi bản cung và bệ hạ đang động phòng được nửa chừng thì chợt đau bụng, nên bảo bệ hạ mau ra ngoài. Bệ hạ lại qu/ ấ/ n lấy chặt lắm...”

Ta vội vàng cắt ngang:

“Được rồi, không cần kể chi tiết như vậy!”

Mộ Dung Nghi khẽ ho:

“Nói chung là, thái y đã chẩn ra bản cung có thai. Bệ hạ nói rồi, chỉ cần bản cung sinh được hoàng tử, người sẽ phế thái tử hiện tại, lập hoàng tử đích xuất của bản cung làm thái tử mới!”

Chương 2

Nói xong, nàng bắt đầu chờ xem dáng vẻ kinh hoàng thất thố của ta.

Im lặng hồi lâu.

Đối diện ánh mắt đầy mong chờ của Mộ Dung Nghi, ta thật sự có chút ngại ngùng, đành giải thích:

“Có một khả năng thế này, Khâm Thiên Giám từng tính ra rằng trên đời này chỉ có ta mới sinh được hoàng tử cho Tiêu Huyền Diệp, còn những nữ nhân khác dù sinh thế nào cũng chỉ sinh ra công chúa.”

Vốn dĩ ta đang sống yên ổn ngoài dân gian, đột nhiên bị Tiêu Huyền Diệp đón vào cung, ta cũng rất ấm ức có được không!

Biểu cảm của Mộ Dung Nghi méo mó trong chớp mắt, sau đó nổi giận:

“Vớ vẩn! Đúng là mê tín phong kiến! Bản cung về sẽ bảo bệ hạ giải tán Khâm Thiên Giám!”

“Người đâu, đ/ án/ h cho ta! Để Thẩm Đáp ứng biết thế nào là chủ nghĩa duy vật!”

Mộ Dung Nghi vừa dứt lời.

Cả lãnh cung im phăng phắc, vậy mà không một cung nhân nào động tay.

Không vì gì khác, chỉ vì bọn họ đều là người của ta.

“Làm càn! Quá làm càn!”

Thấy không làm gì được ta, nàng quay đầu bỏ đi, định trở về Phượng Nghi Cung gọi người tới đánh ta.

Ta sao có thể để nàng dễ dàng được như ý.

Ta gọi tất cả mọi người trong lãnh cung theo mình, đi dạo trong hoàng cung rộng lớn hồi lâu, cuối cùng chọn được một cung điện hẻo lánh, không có người ở rồi trốn vào.

Mộ Dung Nghi tìm ta suốt cả đêm, sống ch/ ế/ t cũng không thấy bóng người.

Nàng tức đến công tâm, một đêm không ngủ. Sáng sớm hôm sau, vậy mà s/ ả/ y th/ ai ngay tại chỗ.

Tiêu Huyền Diệp nổi trận lôi đình, trực tiếp hạ lệnh đ/ á/ n/ h ta một trận rồi đuổi khỏi hoàng cung.

Lần này, tiền triều lập tức náo loạn:

“Bệ hạ! Không thể được! Thẩm Đáp ứng là mệnh định chi nữ do Khâm Thiên Giám tuyển chọn, người làm vậy là trái ý trời!”

“Hơn nữa, Thẩm Đáp ứng là mẫu thân ruột của nhiều hoàng tử như vậy. Nếu nàng ấy không còn ở đây, vậy các hoàng tử...”

Tiêu Huyền Diệp bị làm phiền đến đau cả đầu, đành nói:

“Thẩm Chiêu Ninh tàn hại hoàng hậu trước, nếu đã vậy thì phế thân phận của nàng ta, sai nàng ta đi làm cung nữ khổ sai đi!”

Tin ta bị đày đến Hoán Y Cục nhanh chóng truyền ra.

Ngày đầu tiên, ta xách thùng gỗ đi đến bên giếng, còn chưa kịp cúi người, ma ma quản sự của Hoán Y Cục đã nhào tới, giật lấy cái thùng:

“Nương nương! Không được, không được! Việc nặng nhọc thế này sao có thể để người làm được!”

Ta sửa lời bà ấy:

“Bây giờ ta là cung nữ, không phải nương nương gì cả.”

Ma ma quản sự toát mồ hôi lạnh:

“Nhưng người là mẫu thân ruột của tám mươi vị hoàng tử! Trước khi thái tử điện hạ rời đi đã đặc biệt dặn dò, nếu ngài ấy trở về mà nhìn thấy trên tay người có dù chỉ một vết chai, ngài ấy sẽ...”

Bà ấy không nói hết, nhưng đã run rẩy phân hết công việc của ta cho người khác.

Thế là ta chuyển một cái ghế tới, ngồi dưới hành lang cắn hạt dưa.

Cung nữ tranh nhau giặt quần áo giúp ta, thái giám tranh nhau gánh nước thay ta, ngay cả con chó vàng lớn do Hoán Y Cục nuôi cũng tranh việc đuổi ruồi cho ta.

Ta nhàn đến phát hoảng, bắt đầu dạy bọn họ cách dùng bồ kết hun thơm quần áo.

Nhất thời hiệu suất làm việc của Hoán Y Cục tăng ba phần, Nội Vụ Phủ còn đặc biệt tặng một lá cờ khen thưởng.

Ngày thứ ba, tổng quản Ngự Thiện Phòng tự mình xách hộp thức ăn chạy tới, cười tươi rói:

“Nương nương, đây là bánh hoa quế, canh hạt sen làm theo khẩu vị của người, còn có vịt quay mật ong mà người thích nhất. Phía hoàng hậu nương nương nói chỉ được cho người ăn cơm thừa, chúng nô tài nào dám chứ!”

“Người không biết đâu.”

Tổng quản hạ thấp giọng.

“Trước khi tám mươi vị hoàng tử rời đi, đã gõ đầu cảnh cáo từng nha môn trong cung một lượt. Thái tử điện hạ còn nói, nếu ngài ấy trở về phát hiện người thiếu một sợi tóc, ngài ấy sẽ...”

Hắn chỉ vào đầu mình, rồi lại chỉ lên trời.

Ta hiểu rồi.

Thế là những ngày ta ở Hoán Y Cục càng lúc càng thoải mái.

Buổi sáng cắn hạt dưa nhìn cung nhân giặt quần áo, buổi trưa ăn món riêng do Ngự Thiện Phòng nấu, buổi chiều dạy thái giám chơi cờ, buổi tối đếm sao chờ các con trai trở về.

Không chờ được các hoàng nhi, lại chờ được Mộ Dung Nghi.

Chương 3

Thấy ta chẳng những không làm việc, còn được cung nhân nhẹ tay nhẹ chân hầu hạ, Mộ Dung Nghi nhíu mày.

Nàng đang định nổi giận, ma ma quản sự đã quỳ xuống đất:

“Hoàng hậu nương nương, xin người tuyệt đối đừng trách nàng ấy lười biếng. Khi nàng ấy còn là Thẩm Đáp ứng, thường xuyên chiếu cố nô tài, nô tài chỉ đang báo ân thôi!”

Những cung nhân khác cũng liên tục gật đầu tán thành.

Nhưng Mộ Dung Nghi vào cung đã nhiều năm, từ trước đến nay chưa từng nhận được lòng tin của cung nhân.

“Làm càn!”

Nàng tức giận nói:

“Một cung nữ không làm việc, còn được hầu hạ như chủ tử, còn ra thể thống gì! Bản cung sẽ ngồi đây trông chừng ngươi, làm hết công việc của tất cả mọi người cho ta!”

Nói xong, Mộ Dung Nghi nhận lấy một chiếc ghế từ tay cung nhân, ngồi xuống dưới hành lang, vắt chân nhìn chằm chằm ta làm việc.

Công việc ở Hoán Y Cục vốn không nhiều, thêm vào đó cung nhân đã tranh nhau làm hơn nửa, ta chỉ cần gấp mấy bộ quần áo đã phơi khô rồi cất về chỗ là được.

Đợi ta gấp xong bộ cuối cùng, Mộ Dung Nghi bỗng đứng dậy, nhận lấy một bát canh rau thừa từ tay cung nữ rồi “ào” một tiếng hắt xuống đất.

Nước canh bắn tung tóe khắp nơi, lá rau nhũn nhão dính bết trên phiến đá xanh.

“Bản cung không cẩn thận làm đổ.”

Mộ Dung Nghi ngẩng cằm.

“Thẩm Đáp ứng, à không đúng, bây giờ phải gọi ngươi là cung nữ Thẩm mới phải. Còn không mau dọn sạch đi?”

Ta lập tức lắc đầu:
..........

🍭🍭🍭b/ a trupm Cách l/ ê/ n nh/ é

Tân đế đăng cơ, ta đưa ba đứa nhỏ vào cung nhận thân.Trên cung yến rực rỡ hoa đăng, người độc tọa trên ngôi cao chín tần...
22/08/2026

Tân đế đăng cơ, ta đưa ba đứa nhỏ vào cung nhận thân.

Trên cung yến rực rỡ hoa đăng, người độc tọa trên ngôi cao chín tầng.

"Trưởng tử thông tuệ, Hoàng hậu không có con, đưa vào Trung cung nuôi dưỡng."

"Thứ tử lanh lợi, Kỳ tần vừa mất ái tử, quá kế cho nàng ta đi."

"Còn về phần út nữ, nuôi dưới gối Quý phi cũng tốt."

Người nhìn về phía ta, đôi lông mày nhạt nhẽo:

"Ngươi sinh con có công, thưởng vàng trăm lượng, tiễn ra khỏi cung, có nguyện ý không?"

Kiếp trước, ba đứa trẻ khuyên ta vào cung làm nô tỳ, ngày ngày nấu cơm cho chúng ăn.

Ta không cam tâm nhận mệnh, quỳ cầu Đế vương nạp ta vào cung.

Nhiều năm sau đó, ta không chừa thủ đoạn để trải đường cho nhi nữ.

Thậm chí đấu đổ Kỳ tần, bức điên Quý phi, hủy đi vinh sủng của Hoàng hậu.

Chỉ vì muốn danh chính ngôn thuận đón các con trở về.

Thế nhưng, khi ta đã leo đến vị trí Hoàng quý phi tôn quý, quyền khuynh lục cung, thứ ta chờ được lại là ba thước lụa trắng.

Kẻ tấu xin ban ch e c cho ta, lại chính là ba đứa con ta rứt ruột đẻ ra!

Trùng sinh một đời. Ta vẫn cúi người dập đầu.

"Cầu Bệ hạ ân điển, nạp dân nữ vào cung."

1.

Ba đứa trẻ như choàng tỉnh khỏi mộng, vội vàng nhìn quanh bốn phía.

Mãi đến khi nhìn thấy dưỡng mẫu của riêng mình, hốc mắt chúng trong phút chốc đỏ bừng, trong con ngươi cuộn trào sự may mắn vì được mất đi mà tìm lại được.

Hoàng thượng đang định lên tiếng.

Trưởng tử Lưu Thanh đã thu liễm cảm xúc, tiến lên khom lưng hành lễ thật sâu.

"Phụ hoàng, mẫu thân từ nhỏ lớn lên nơi làng quê dã ngoại, không hiểu quy củ trong cung.

Nếu để người ở lại trong cung, khó tránh khỏi nơi nơi bị gò bó.

Chi bằng để người xuất cung."

Nó nói rất ôn hòa, câu nào câu nấy như thể đang nghĩ cho ta.

Thứ tử Lưu Minh khoanh tay đứng một bên, lạnh lùng cười nhạt:

"Đại ca nói chuyện thật là phiền phức.

Mẫu thân nào có sợ bị gò bó?

Chúng ta giờ đã là Hoàng tử, người sao có thể cam tâm rời đi?"

Còn về phần út nữ Lưu Tuyết mà ta yêu chiều từ nhỏ, vừa rồi đã lao mình vào lòng Quý phi.

Con bé nước mắt lưng tròng, như thể phải chịu uất ức cực lớn:

"Mẫu phi, Lưu Tuyết cuối cùng cũng gặp lại người rồi.

Từ nay về sau Lưu Tuyết muốn cả đời canh giữ bên cạnh Mẫu phi!"

Quý phi cầm khăn tay cười khẽ:

"Đứa nhỏ này, quả nhiên thân thiết với bổn cung."

Ta nhìn cảnh tượng này, chỉ cảm thấy mỉa mai.

Hóa ra chúng cũng trùng sinh.

Chúng nóng lòng đuổi ta ra khỏi cung như vậy, là vì sợ ta dây dưa, sợ ta làm hại dưỡng mẫu của chúng.

Kiếp trước. Ta vì chúng mà bước chân vào thâm cung, trở thành một Bảo lâm thấp kém nhất.

Để bảo vệ chúng, để đoạt lại máu mủ của mình, ta không từ thủ đoạn để leo lên cao.

Nhiều năm sau, ta đấu đổ Kỳ tần, bức điên Quý phi, hủy đi vinh sủng của Hoàng hậu.

Khi đã leo đến ngôi Hoàng quý phi, quyền nghiêng lục cung, thứ nhận được lại là ba thước lụ a trắ/ ng!

Trước khi c·h e c, ba đứa tr/ ẻ đều đến tiễn ta.

Ta nắm lấy tay chúng, ân cần dặn dò chúng phải đùm bọc lẫn nhau.

Lưu Minh lạnh lùng cắt ngang:

"Thật sự tưởng bọn ta tới để nghe bà kể khổ sao?

Tấu chương ban c·h e c cho bà, chính là do ba người bọn ta cùng dâng lên!"

Ta bàng hoàng không thôi, theo bản năng nhìn về phía Lưu Tuyết – đứa trẻ ta yêu thương nhất.

Con bé đỏ hoe mắt, gương mặt thanh tú lạnh lẽo:

"Bà đã hại Mẫu phi của bọn ta. Bọn ta vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho bà!"

Còn Lưu Thanh đứng sau lưng chúng, im lặng hồi lâu mới chậm rãi lắc đầu:

"Mẫu thân, nếu có kiếp sau, thiết nghĩ người chớ nên đố kỵ như vậy."

Nhưng chúng không biết. Thâm cung hiểm độc, nếu ta không tranh không đấu, chúng có lẽ đã sớm mất mạng trong những cuộc tranh quyền đoạt lợi chốn hậu cung.

Ta dùng nửa đời phò tá, trải cho chúng con đường vạn dặm bằng phẳng, cuối cùng chỉ đổi lại một câu

đố kỵ.

"Ý ngươi thế nào?" Giọng nói của Đế vương từ trên đài cao vọng xuống.

Ta hoàn hồn, cụp mắt thấp xuống.

"Hoàng thượng yên tâm.

Dân nữ xuất thân hèn kém, vốn cũng không dám trèo cao cùng hoàng tự.

Hôm nay đưa các con tới nhận tổ quy tông, đã là đoạn tuyệt duyên phận mẹ con của chúng ta."

Ta khựng lại một chút, cúi người dập đầu, trán chạm sát mu bàn tay.

"Dân nữ vào cung, chỉ vì muốn hầu hạ Hoàng thượng.

Đời này — không dám lấy thân phận sinh mẫu để làm phiền ba vị điện hạ nữa."

Đại điện đột nhiên im lặng đến c·hết chóc. Ba đứa trẻ nhìn về phía ta, lần đầu tiên lộ ra thần sắc ngỡ ngàng.

2.

Cung yến tan, Hoàng hậu sai người đưa ta về cung Chiêu Dương.

Thánh thượng đặc biệt cho phép ba đứa con đi cùng, coi như là lần cuối mẹ con hàn huyên.

Suốt dọc đường không ai nói lời nào.

Lưu Thanh đi bên cạnh ta, bước chân trầm ổn.

Chỉ có Lưu Minh, từ khi tan tiệc luôn căng thẳng mặt nhỏ.

Ngay cả Lưu Tuyết cũng thường xuyên nhìn trộm ta.

Đến trước tẩm điện, Lưu Thanh đột nhiên dừng bước, lặng lẽ nhìn ta:

"Lời của mẫu thân ngày hôm nay, có phải là thật lòng?"

Nó do dự: "Người... không cần bọn con nữa sao?"

Lời vừa dứt, Lưu Minh và Lưu Tuyết đồng loạt ngước mắt, thần sắc không giấu nổi vẻ căng thẳng.

Ta cụp mắt thu thần, siết chặt lòng bàn tay. Một lát sau mới khẽ lắc đầu.

"Ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện từ bỏ các con.

Chỉ là các con giờ đây thân phận tôn quý, ta lo lắng sẽ làm liên lụy đến các con, lời nói đó là để Hoàng hậu và các vị nương nương yên tâm thôi."

Như thể trút được gánh nặng, gương mặt căng thẳng của Lưu Minh đột nhiên giãn ra.

Lưu Tuyết cũng âm thầm thở phào một hơi.

"Hóa ra là vậy." Lưu Thanh chân mày giãn ra,

"Mẫu thân, bọn con chưa bao giờ cảm thấy người là gánh nặng."

Chưa đợi ta nói thêm, Lưu Minh đã cười cợt tiếp lời:

"Hoàng huynh, huynh lại nói lời khách sáo rồi.

Mau đi thôi, tâm sự xong sớm, đệ còn phải về bầu bạn với Mẫu phi nữa."

3.

Nói là lần cuối hàn huyên, nhưng khi vào cung Chiêu Dương, ba đứa trẻ đã biến mất tăm mất tích.

Trong điện cung nhân chưa được chuẩn bị đầy đủ, vẻ mặt không tránh khỏi trống trải lạnh lẽo.

Ta tự mình thu dọn chỗ ở, mang quần áo, bình thu/ ốc, kim chỉ trong hành trang ra, từng thứ một sắp xếp gọn gàng.

Khi dọn dẹp xong xuôi, ta vừa bước ra khỏi cửa điện, gian bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của Lưu Tuyết.

"Cũng may mẫu thân không trùng sinh.

Nếu không, người nhất định sẽ cướp bọn mình về, hủy hoại tiền đồ của bọn mình."

Bước chân ta khựng lại, lặng lẽ bước tới gần.

Ngay sau đó là tiếng Lưu Minh cười nhạo:

"Sợ cái gì? Chỉ là một Chiêu nghi nho nhỏ, còn có thể vượt mặt Hoàng hậu, Quý phi để cưỡng ép tranh đoạt bọn mình hay sao?"

Giọng nó đầy khẳng định:

"Cứ đi theo con đường kiếp trước là được.

Ngôi vị Thái tử của đại ca, phong thưởng tôn vinh của huynh đệ chúng ta, thứ gì nên có, một thứ cũng không thiếu.

Chỉ cần Mẫu phi bình an vô sự, bọn mình vẫn là Hoàng tử, Công chúa được sủng ái nhất."

Trong phòng im lặng ngắn ngủi. Một lát sau, Lưu Thanh khẽ gật đầu:

"Sau khi về cung, hãy ghi lại những chuyện ở kiếp trước.

Đợi đến khi vào Văn Hoa điện học tập, chúng ta sẽ đối soát từng việc một.

Đời này, chúng ta cần phải mưu tính trước."

Lưu Tuyết lanh lảnh nói:

"Vậy đại ca phải quản mẫu thân cho tốt nhé! Người vốn tính đố kỵ, nếu lại hại Mẫu phi thì biết làm sao?"

Lưu Thanh im lặng giây lát:

"Nếu người thật sự làm như vậy, thì không cần nể tình nữa."

Ta đứng ngoài cửa.

Thời tiết ấm áp, nhưng cơ thể ta lại từng chút một lạnh cứng như băng.

Ta chợt nhớ lại, khi chúng còn nhỏ, lúc nào cũng tranh nhau nép vào lòng ta để ngủ.

Khi đó Lưu Minh và Lưu Tuyết quấn quýt hai bên trái phải, Lưu Thanh trầm lặng nhất, luôn thu mình ở góc giường.

Ta liền ôm nó vào lòng.

Nó nhỏ bé như một nắm bột, gối đầu lên ngực ta, đè nặng đến mức lồng ngực hơi khó thở.

Nhưng ta lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Ta là một góa phụ trẻ, mang theo ba đứa con nhỏ.

Ăn bao nhiêu khổ cực, chịu bao nhiêu cái nhìn khinh khi.

Chỉ cần nhìn thấy các con, ta liền không thấy khổ sở nữa.

Rốt cuộc là từ lúc nào? Chúng không còn quấn quýt đòi ta kể chuyện, không còn chen chúc trong lòng ta tranh sủng nữa?

4.

Mãi đến khi trong phòng im lặng, ta mới đẩy cửa bước vào. Ba đứa trẻ đồng loạt quay đầu lại.

Sắc mặt Lưu Minh hơi đổi:

"Người... có nghe thấy gì không?"

Ta lắc đầu:

"Người của các cung đã tới rồi, ta đến để tiễn các con."

Cả ba đứa thở phào nhẹ nhõm. Lúc chuẩn bị ra khỏi cửa, Lưu Thanh dừng bước.

Nó nhíu mày:

"Mẫu thân, người không cho bọn con bạc sao?"

Lưu Tuyết nghiêng đầu:

"Đúng vậy, người chỉ là Chiêu nghi, chỗ dùng tiền không nhiều.

Bọn con thì khác, bên cạnh luôn cần có những người đáng tin cậy."

Lưu Minh còn thẳng thừng hơn:

"Bạc trong tay người giữ lại cũng vô dụng, đưa cho bọn con để lo lót cho cung nhân, đó mới là việc chính sự."

Chúng không hề thấy có gì bất ổn.

Bởi vì kiếp trước, không cần chúng phải mở miệng, ta đã nhét hết tất cả tiền bạc cho chúng, chỉ sợ các con ở trong cung phải chịu uất ức.

Chưa bao giờ ta mưu tính lấy một phân cho bản thân mình, dẫn đến lúc mới vào cung, ta bước đi gian nan vô cùng.

Sau này mới biết, số tiền đó chúng dùng để mua trân bảo cho dưỡng mẫu.

Ta lau đi những giọt mồ hôi mỏng vừa thấm ra, lắc đầu.

"E là không được."

Mấy đứa trẻ ngẩn ra, Lưu Minh cau mày, vẻ mặt đầy khó chịu. Ta nhẹ giọng nói:

"Không phải ta không muốn cho.

Mà thực sự là — ta không thể vi phạm thệ ước trước mặt Ngự tiền."

Ta nổi danh khắp kinh thành là kẻ hám tiền.Năm mư/ ời l/ ă/m tu/ i, ta từng dõng dạc tuyên bố: "Nhà ai giàu nhất, ta sẽ ...
22/08/2026

Ta nổi danh khắp kinh thành là kẻ hám tiền.

Năm mư/ ời l/ ă/m tu/ i, ta từng dõng dạc tuyên bố:

"Nhà ai giàu nhất, ta sẽ gả cho nhà đó."

Thẩm Yến Chi nghe xong, ròng rã ba năm trời ngược xuôi thương hội, thông suốt vận tải đường thủy, liều mạng đưa Thẩm gia trở thành bậc nhất phú gia.

Năm ta mười tám tuổi, hắn mang sính lễ trải dài mười dặm đến hỏi:

"Giờ đã đủ giàu chưa?"

Ta gật đầu: "Đủ rồi, ta gả cho chàng."

Thế nhưng, chỉ một tháng trước đại hôn, Thẩm gia mắc trọng tội, muôn vàn gia sản bị tịch thu sạch sành sanh chỉ trong một đêm.

Thiên hạ đều nín thở chờ ta thoái hôn.

Thẩm Yến Chi cũng đưa tới một phong hưu thư:

"Nay ta chẳng còn một cắc, nàng có thể đi."

Khi ấy, ta đã xé nát thư thoái hôn, mang theo toàn bộ của hồi môn mà gả cho hắn.

Suốt sáu năm ròng, ta bán từng tiệm trang sức để thay hắn trả nợ, cùng hắn nếm mật nằm g*i chờ ngày trầm oan đắc tuyết.

Ngày Thẩm gia một lần nữa đứng đầu kinh thành, người đời đều cười ta "khéo đặt cược", ngay cả hắn cũng tin là vậy.

Về sau, hắn cố tình ngụy tạo cảnh gia đạo sa sút thêm lần nữa.

Khi ta bán đi cửa tiệm cuối cùng để chạy về cứu nguy, hắn lại cười nhạt:

"Quả nhiên, nàng chính là tin chắc ta còn có thể xoay chuyển cơ đồ."

Kiếp trước, ta dùng cả quãng đời còn lại để chứng minh ta chọn hắn chứ không phải chọn tiền.

Ba mươi sáu tuổi, ta thổ huyết ch e c ngay trong phòng sổ sách vì l/ ao lự/ c.

Trọng sinh trở lại, ta quay về đúng ngày thứ hai sau khi Thẩm gia bị tịch thu gia sản.

Hắn một lần nữa đưa tới thư thoái hôn.

Lần này, ta đưa tay nhận lấy.

"Thẩm Yến Chi, ta không gả nữa."
..

Mực trên thư thoái hôn còn chưa kịp khô, ta đã ấn xuống dấu tay chỉ đỏ thẫm.

Thẩm mẫu trân trân nhìn dấu tay ấy, mặt cắt không còn giọt máu:

"Tạ Lệnh Nguyệt, ngươi thực sự muốn thoái hôn?"

Ta đẩy tờ hôn thư lại phía bà: "Phải."

Bà đột ngột đứng phắt dậy:

"Thẩm gia mới sa cơ có hai ngày, ngươi đã vội vã phủi sạch quan hệ sao?

Yến Chi vì muốn cưới ngươi mà liều mạng đưa việc kinh doanh của Thẩm gia lên vị thế hàng đầu kinh thành.

Phụ thân ngươi nợ nần kinh doanh, cũng là nó đứng ra lấp đầy.

Không có Thẩm gia, Tạ gia các người có được ngày hôm nay sao?"

Bà chỉ vào chiếc vòng vàng trên cổ tay ta, giọng lanh lảnh:

"Gấm vóc ngươi mặc, châu báu ngươi đeo bấy lâu nay, có thứ nào không nhờ ơn Thẩm gia?

Nay Thẩm gia gặp nạn, ngươi lại là kẻ đầu tiên chạy trốn.

Tạ Lệnh Nguyệt, lương tâm ngươi bị ch/ ó tha rồi sao!"

Ta bấu chặt móng tay vào lòng bàn tay, mượn cơn đau để giữ vững thần sắc.

Kiếp trước, ta sợ nhất là nghe câu nói này.

Thế nên khi Thẩm gia bị tịch thu tài sản, ta không thoái hôn.

Ta mang theo hồi môn gả vào căn nhà cũ nát dột nát, bán sạch tài sản riêng để trả nợ cho họ.

Người đời nói ta nợ Thẩm gia, ta liền liều mạng mà trả.

Trả mãi cho đến sau này, chính ta cũng không biết phải trả đến bao giờ mới gọi là đủ.

"Mẫu thân." Thẩm Yến Chi đột nhiên lên tiếng.

Hắn đứng ở bậu cửa, mình mặc thanh bào cũ kỹ, ống tay áo còn dính bụi trần từ buổi tịch biên.

"Đừng nói nữa."

Thẩm mẫu đỏ hoe mắt:

"Ta đã bảo con là ả không đáng mà!

Loại người này trong mắt chỉ có bạc, vừa thế lợi vừa bạc bẽo!

Lúc con hiển đạt, ả hận không thể để cả kinh thành biết mình sắp gả cho con.

Nay Thẩm gia ngã ngựa, ả quay đầu đi thẳng. Đúng là hạng sói mắt trắng nuôi mãi không thuần!"

Thẩm Yến Chi im lặng hồi lâu:

"Thư thoái hôn là do con đưa cho nàng ấy."

Một câu nói ấy đã chặn đứng mọi lời mắng nhiếc.

Ta ngước mắt nhìn hắn. Kiếp trước cũng vậy, dù sau này hắn có nghi kỵ ta thế nào, nhưng trước mặt người ngoài, hắn vẫn luôn bảo vệ ta.

Chính những chút tình nghĩa vụn vặt đó đã khiến ta hết lần này đến lần khác không nỡ rời đi.

Thẩm Yến Chi cầm lấy thư thoái hôn, nhìn chằm chằm dấu tay của ta:

"Đã nghĩ kỹ chưa?"

"Nghĩ kỹ rồi."

Hầu kết hắn khẽ chuyển động, chợt cười nhạt:

"Cũng tốt. Từ nhỏ nàng đã sợ nhất là khổ cực, nay Thẩm gia đến tiền mua gạo cũng không đào ra nổi, để nàng lại đúng là uổng phí thân ngọc."

Đầu ngón tay ta khẽ run rẩy, ta chỉ biết cúi đầu, nhắm nghiền mắt để ngăn dòng lệ chực trào.

Kiếp trước, vào cái đêm Thẩm gia bị tịch biên ấy, ta đã xé nát thư thoái hôn mà ôm lấy hắn:

"Thẩm Yến Chi, ta chọn chàng."

Sáu năm sau đó, ta ngỡ mình đã chứng minh đủ rõ ràng.

Nhưng ngày Thẩm gia được bình phục thanh danh, cả kinh thành lại khen ta "đặt cược giỏi".

Hắn cũng bắt đầu hoài nghi:

"Có phải nàng đã sớm biết Thẩm gia sẽ có ngày trở mình?"

Ta giải thích mãi cho đến năm ba mươi sáu tuổi, lúc chết đi hắn vẫn chưa từng thực sự tin ta.

Kiếp này, ta một câu cũng chẳng buồn giải thích nữa.

Nhị thúc của Thẩm gia lạnh lùng lên tiếng:

"Thoái hôn cũng được. Nhưng những năm qua Tạ gia nhận bao nhiêu lợi lộc từ Thẩm gia, chẳng lẽ không nên hoàn trả?"

"Nếu không có Yến Chi chống lưng, Tạ gia các người đã phá sản từ lâu rồi.

Nguồn hàng ở phố Nam, khế ước vận tải thủy, thứ nào không phải do Thẩm gia ban cho?"

Thẩm Yến Chi nhíu mày:

"Nhị thúc, đủ rồi."

Ta lại khẽ mỉm cười: "Được."

Ta tháo chùm chìa khóa bên hông đặt lên bàn:

"Thẩm gia từng giúp Tạ gia những gì, ta nhận.

Nhưng những gì Tạ gia đã gửi vào Thẩm gia bấy lâu nay, ta cũng ghi chép rõ ràng."

Thẩm Yến Chi nhìn chằm chằm chùm chìa khóa, sắc mặt rốt cuộc cũng thay đổi:

"Tạ Lệnh Nguyệt, ý nàng là gì?"

"Thanh toán sòng phẳng." Ta ngẩng đầu nhìn hắn,

"Trưa mai, tại phòng sổ sách Tạ gia, ta sẽ mở kho.

Những gì Thẩm gia đã cho Tạ gia, một xu ta cũng không thiếu, sẽ trả đủ.

Còn những gì ta đã bù đắp cho Thẩm gia, cũng mong Thẩm công tử hoàn trả không thiếu một phân."

Tay hắn chợt siết chặt:

"Nàng nhất định phải phân chia rạch ròi đến vậy sao?"

Ta cầm lấy tờ thoái hôn:

"Dĩ nhiên. Cũng để cho thiên hạ nhìn xem... rốt cuộc những năm qua, ai nợ ai."

2

Sáng sớm hôm sau, ta đã có mặt tại tổng hiệu của Tạ gia.

"Mang hết danh sách các cửa tiệm bị niêm phong của Thẩm gia ra đây cho ta."

Chưởng quỹ run tay:

"Tiểu thư, đó đều là sản nghiệp của Thẩm gia mà."

"Ta biết." Ta lật mở khế ước.

Ba tiệm tơ lụa ở phía Nam thành, giá gốc tám vạn lượng, nay chỉ bán ba vạn sáu ngàn lượng.

Kiếp trước, ta dùng bạc của mình để chuộc lại từng gian một cho Thẩm Yến Chi.

Kiếp này, tại sao ta không thể mua lại cho chính mình?

"Ba gian này ta lấy, còn kho hàng phía Tây nữa, cứ đi hỏi giá cho ta."

Chưởng quỹ mặt mày xám ngoét:

"Nhưng bên ngoài đang mắng người thoái hôn tuyệt tình, nếu giờ lại đi mua lại sản nghiệp của Thẩm gia..."

Ta gảy một hạt bàn tính:

"Buôn bán không bàn tình cảm. Rẻ, chính là rẻ."

"Tốt cho một câu không bàn tình cảm!"

Tiếng gậy chống nện mạnh xuống ngưỡng cửa.

Bảy tám vị tộc lão sa sầm mặt mày bước vào. Đại bá công một chưởng vỗ mạnh xuống bàn tính:

"Tạ Lệnh Nguyệt, ngươi còn thấy chưa đủ làm nhục mặt Tạ gia sao?

Thẩm gia mới đổ có hai ngày, trước chân ngươi vừa thoái hôn, sau chân đã định đến nuốt chửng sản nghiệp nhà người ta!"

Phụ thân nhíu mày đứng chắn trước mặt ta:

"Đây là nha hành (môi giới) công khai rao bán mà."

"Ngươi câm miệng!" Đại bá công chỉ tay mắng phụ thân,

"Đều do ngươi nuông chiều mà ra!

Một đứa con gái nhà lành, suốt ngày mở miệng ra là tiền là tiệm, dưỡng ra một thân đầy mùi đồng thiếc!"

Nhị thúc công nhìn chiếc vòng vàng trên tay ta, cười lạnh:

"Những năm qua ngươi mặc gấm đeo hoa, con đường buôn bán của Tạ gia ngày càng rộng mở, có ai không nhờ ơn Thẩm gia?

Thẩm Yến Chi vì ngươi mà bôn ba khắp mười ba châu, đưa Thẩm gia lên ngôi vị nhất kinh thành.

Nay hắn không còn một xu dính túi, ngươi liền lật mặt không nhận người.

Sói mắt trắng cũng không tàn nhẫn bằng ngươi!"

Ta siết chặt bàn tính, những hạt gỗ hằn sâu vào lòng bàn tay đau rát.

Ai nấy đều nhớ Thẩm Yến Chi đã liều mạng kiếm tiền vì ta.

Nhưng không ai nhớ, lần đầu tiên hắn xuống Giang Nam, đến cửa thương hội còn không vào nổi.

Là ta đã nài nỉ phụ thân suốt ba ngày mới đưa được thiếp mời cho hắn.

Chuyến vận tải thủy đầu tiên của Thẩm gia là do Tạ gia đứng ra bảo lãnh.

Lúc hắn đứt vốn, cũng chính ta dùng tiền riêng của mình để duy trì.

Ta đã từng đưa thang cho hắn. Hắn cũng không phụ lòng ta.

Nhưng giờ đây, nếu ta nói ra một lời về công lao của mình, tất thảy đều giống như đang tranh công với một kẻ đang thất thế.

Ta đè nén sự chua chát trong cổ họng:

"Hắn từng kiếm tiền vì ta, ta cũng từng trợ giúp hắn."

Chén trà bỗng dưng vỡ tan dưới chân ta. "Láo xược!"

Đại bá công tức đến run người:

"Đến giờ này mà còn dám tính toán công lao với Thẩm gia?

Minh Nguyệt tháng sau sẽ nghị thân, hai cô nương phòng thứ tư cũng đã đến tuổi!

Bên ngoài giờ đều đồn đại nữ tử Tạ gia là hạng tham phú phụ bần.

Ngươi không cần liêm sỉ, chẳng lẽ định để tất cả các cô nương trong tộc phải chịu cảnh không gả đi nổi hay sao?"

Nhịp thở của ta chợt loạn. Đại bá công nhìn chằm chằm ta:

"Thanh Hư Quán ở ngoài thành đang thiếu người công quả.

Ngươi hãy đến đó tu hành ba năm.

Vừa là cầu phúc cho Thẩm gia, cũng là chuộc tội cho Tạ gia!"

Ta ngẩng phắt đầu lên. Phụ thân đã chắn ngang trước mặt ta:

"Nàng có tội tình gì!"

"Thẩm gia mắc tội là do nàng hại sao?"

Trong phòng lập tức nổ ra tranh cãi:

"Đều do ngươi dạy hư nó! Nó không đi, ai cứu vãn danh tiếng cho Tạ gia!"

Từng lời, từng lời ép xuống.

Ta đứng sau lưng phụ thân, hốc mắt cay xè. Kiếp trước cũng vậy.

Ai cũng bảo ta nợ Thẩm gia, nợ Thẩm Yến Chi, nợ các cô nương trong tộc một cái danh tiếng tốt.

Thế nên ta đền tiền, đền tiệm, đền cả nửa đời người.

Cuối cùng đến mạng cũng đền luôn. Nhưng cho đến lúc chết, cũng chẳng ai nói cho ta biết, phải trả bao nhiêu mới gọi là đủ?

Ta nhắm mắt, bước lại trước bàn sổ sách:

"Thanh Hư Quán, ta không đi. Tiệm của Thẩm gia, ta vẫn cứ mua."

Đại bá công mặt xanh mét:

"Ngươi không sợ cả kinh thành phỉ nhổ vào sống lưng ngươi sao?"

Ta hạ bút, ký tên lên khế ước:

"Cứ mặc cho họ phỉ nhổ."

Bên ngoài đột nhiên yên tĩnh. Thẩm Yến Chi đứng đó.

Ánh mắt hắn xuyên qua đám đông tộc lão, dừng lại trên khế ước cửa tiệm Thẩm gia mà ta vừa ký tên.

Hồi lâu sau, hắn khẽ cười nhạt một tiếng:

"Thoái hôn, dường như vẫn còn chưa đủ đối với nàng nhỉ?"

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hoàn châu Cách Cách posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to Hoàn châu Cách Cách:

Shortcuts

Share