Hoàn châu Cách Cách

Hoàn châu Cách Cách Fl mình xem truyện nha

Khi kiệu hoa dừng trước cửa Vĩnh An Hầu phủ, trong chính đường đã hô đến câu “phu thê giao bái”.Tay hỷ bà run lên, tua đ...
23/06/2026

Khi kiệu hoa dừng trước cửa Vĩnh An Hầu phủ, trong chính đường đã hô đến câu “phu thê giao bái”.

Tay hỷ bà run lên, tua đỏ trên rèm kiệu rủ xuống, vừa hay che mất nửa khuôn mặt ta.

Qua tầng đỏ ấy, ta nhìn thấy Lục Văn Cảnh đang nắm tay Liễu Ký Nguyệt, quỳ ở vị trí vốn nên thuộc về ta.

Tiếng cười của khách khứa đầy sảnh bỗng khựng lại trong thoáng chốc.

Người phản ứng đầu tiên là môn phòng của Hầu phủ. Sắc mặt hắn trắng bệch, xoay người định chạy vào trong.

Ngô ma ma lập tức chặn hắn lại.

“Chạy gì? Kiệu hoa của cô nương nhà ta đã đến, Hầu phủ không nên ra đón sao?”

Môn phòng há miệng, nhưng không thốt nổi một chữ.

Nến đỏ trong chính đường cháy rất rực. Lục Văn Cảnh mặc hỷ phục đỏ thẫm, vai lưng cứng đờ, trong tay vẫn còn nắm dải lụa đỏ của Liễu Ký Nguyệt.

Liễu Ký Nguyệt cũng mặc đồ đỏ.

Không phải màu đỏ thẫm của chính thê, mà là màu hồng đào nhạt hơn một bậc, chừa lại nửa phần đường lui, nhưng lại cố ý khiến người ta vừa nhìn đã biết nàng ta không phải khách bình thường.

Nàng ta quỳ trên chiếc bồ đoàn, hốc mắt đỏ hoe, như thể chịu tủi thân to bằng trời.

Ta nhìn chiếc bồ đoàn dưới người nàng ta.

Đó là của ta.

Đêm qua, Hầu phủ phái người đến thúc giục giờ lành, nói Lục lão phu nhân bệnh một trận, hỷ sự không thể chậm trễ. Mười dặm hồng trang mẫu thân để lại cho ta, từ khi trời còn chưa sáng đã rời khỏi cửa Thẩm gia, từng rương từng rương nối nhau xếp dài đến tận cuối phố.

Ta cứ tưởng Hầu phủ sốt ruột muốn đón ta.

Bây giờ mới biết, thứ bọn họ sốt ruột là trước khi ta vào cửa, phải đưa một người khác vào chính đường.

Nửa canh giờ trước, gã tiểu tư Hầu phủ phái đến dẫn đường còn muốn để kiệu hoa vòng qua phố Vĩnh Ninh.

Hắn nói trước cửa chính nhiều khách, sợ va chạm quý nhân, đi vòng nửa con phố từ phía đông vào sẽ ổn thỏa hơn. Khi ấy hỷ bà nhìn ta một cái, chờ ta quyết định.

Trước khi qua đời, mẫu thân từng dặn, tân phụ bước vào nhà chồng, cửa chính thì chính là cửa chính. Ngưỡng cửa có thể cao, nhưng đường không thể đi lệch.

Vì vậy ta không đi vòng.

Nếu ta nghe lời Hầu phủ, e rằng giờ phút này chỉ có thể ngồi trong thiên sảnh uống một chén trà lạnh, chờ bọn họ che giấu xong màn “bàn giao” trong chính đường kia.

Lục Văn Cảnh buông dải lụa đỏ, sải bước đi ra.

Vạt áo hỷ phục trước ngực hắn bị ép thành một nếp nhăn, giọng nói bị đè xuống rất thấp.

“Chiếu Ninh, nàng xuống kiệu trước đi.”

Ta không nhúc nhích.

Hắn tiến lại gần nửa bước, che khuất tầm mắt của người khác, giọng nhẹ hơn ban nãy.

“Ở đây đông người, có chuyện gì, chúng ta vào cửa rồi nói.”

Ta hỏi: “Vào cửa nào?”

Lục Văn Cảnh sững ra.

Ta ngước mắt nhìn chậu lửa ở cửa.

Than vẫn còn đỏ rực. Vốn dĩ hỷ bà nên đỡ ta bước qua, Hầu phủ nên đón ta vào cửa chính, Lục Văn Cảnh nên đợi ta ở chính đường bái thiên địa.

Nhưng bây giờ, chậu lửa ở ngoài cửa, ta ở trong kiệu, còn trong chính đường là Liễu Ký Nguyệt đang quỳ.

Ta nói: “Nếu bây giờ ta xuống, ta là tân phụ, hay là khách đến uống rượu mừng của các người?”

Sắc mặt Lục Văn Cảnh thay đổi.

“Chiếu Ninh, chuyện của Ký Nguyệt không phải như nàng nghĩ. Nàng ấy không còn người thân, danh tiếng lại bị chậm trễ, ta chỉ là cho nàng ấy một lời bàn giao trước.”

Ta nhìn hắn.

“Dùng chính đường của ta để cho nàng ta lời bàn giao?”

Phía sau có người hít vào một hơi lạnh.

Lục Văn Cảnh quay đầu, thấy khách khứa đều đang nhìn mình, trong giọng nói có thêm vẻ sốt ruột.

“Nàng đừng làm loạn ở cửa. Nàng là đích nữ Thẩm gia, hôm nay nếu làm ầm lên, danh tiếng của chính nàng cũng không giữ nổi.”

Ta buông rèm kiệu xuống.

Ngoài kiệu yên lặng nửa nhịp.

Lục Văn Cảnh tưởng ta bị dọa sợ, giọng dịu lại.

“Chiếu Ninh, nghe lời, xuống kiệu trước đi. Nàng vào cửa rồi, vẫn là phu nhân thế tử Hầu phủ.”

Ta cách rèm kiệu gọi: “Ngô ma ma.”

Ngô ma ma lập tức đáp:

“Cô nương.”

“Rương của Thẩm gia, không được đặt xuống dù chỉ một cái.”

Trên con phố dài, gia đinh khiêng rương đồng loạt dừng lại.

Một trăm hai mươi gánh đồ cưới, chiếc rương sơn hải đường dát vàng đi đầu, đã bị người ở cửa hông Hầu phủ chạm tay vào đòn khiêng.

Ngô ma ma xoay người quát lớn:

“Bỏ tay ra.”

Quản sự cửa hông sợ đến mức rụt tay lại.

Đến lúc này Lục Văn Cảnh mới nhìn thấy quản sự bên cạnh mẫu thân hắn đang dẫn người đứng ở cửa hông, chờ khiêng đồ cưới vào trong.

Mặt hắn trắng bệch trong thoáng chốc.

Ta vén một góc rèm kiệu, nhìn hắn.

“Lục thế tử, chính đường của ngươi có người bái đường, cửa hông có người khiêng rương. Hôm nay Hầu phủ đón rốt cuộc là ta, hay là đồ cưới của ta?”

Chương 2

Khi Liễu Ký Nguyệt chạy từ chính đường ra, bước chân nàng ta lảo đảo một chút.

Lục Văn Cảnh lập tức quay đầu đỡ nàng ta.

Một cái đỡ này, tất cả người trước cửa đều nhìn thấy.

Lúc này Liễu Ký Nguyệt mới vội vàng rút tay về, nước mắt lăn dài trên má.

“Thẩm tỷ tỷ, tỷ đừng trách biểu ca. Là muội không tốt, là mệnh muội bạc, không có phụ mẫu chống lưng, mới khiến Hầu phủ khó xử.”

Nàng ta quỳ xuống dưới bậc thềm cửa chính, váy cưới màu hồng nhạt trải trên mặt đất.

“Muội không dám tranh với tỷ tỷ. Muội chỉ cầu một danh phận có thể giúp mình sống tiếp.”

Trong đám người, có nữ quyến khẽ thở dài.

“Ký Nguyệt cô nương cũng đáng thương.”

“Nhưng dù đáng thương đến đâu, cũng không thể bái đường trước khi chính thê vào cửa chứ?”

“Chuyện này Hầu phủ làm quá khó coi.”

Lục lão phu nhân được nha hoàn đỡ ra, cây gậy trong tay nện xuống nền gạch xanh.

“Đủ rồi.”

Bà ta đã lớn tuổi, nhưng giọng nói vẫn đủ sức trấn áp cả đám đông.

“Thẩm cô nương, hôm nay hai nhà kết thân, người có mặt mũi trong kinh thành đều ở đây. Nếu ngươi trút giận ngoài cửa, thứ bị hủy là mặt mũi của cả hai nhà.”

Ta ngồi trong kiệu, không bước xuống.

Lục lão phu nhân không nhìn thấy mặt ta, chỉ có thể nhìn thấy tua đỏ rủ trên rèm kiệu.

Bà ta nhíu mày.

“Ký Nguyệt từ nhỏ được nuôi trong Hầu phủ, tình cảm với Văn Cảnh sâu hơn một chút. Nó không cần danh phận chính thê, cũng không tranh quyền quản gia với ngươi. Sau khi ngươi vào cửa, tất nhiên nó sẽ kính trọng ngươi.”

Ngô ma ma cười lạnh một tiếng.

“Kính trọng cô nương nhà ta? Trước khi cô nương nhà ta vào cửa đã quỳ lên bồ đoàn của nàng, thế mà gọi là kính trọng?”

Sắc mặt Lục lão phu nhân trầm xuống.

“Chủ tử nói chuyện, đến lượt một mụ bồi phòng như ngươi chen miệng sao?”

Ta vén rèm kiệu.

“Ngô ma ma là người mẫu thân để lại cho ta. Bà ấy giữ đồ cưới của Thẩm gia, cũng giữ thể diện cho ta.”

Lục lão phu nhân nhìn thấy ta, ánh mắt càng lạnh hơn.

“Thẩm Chiếu Ninh, ngươi nghĩ cho kỹ. Hôm nay nếu lui hôn, cô nương Thẩm gia sau này còn gả cho ai được nữa?”

Ta nhìn về phía Lục Văn Cảnh phía sau bà ta.

Hắn không nói gì.

Hắn biết lời này của lão phu nhân độc ác đến mức nào, cũng biết lời này sẽ rơi lên người ta.

Nữ tử lui hôn, thế nhân bao giờ cũng hỏi trước rằng nữ tử có điểm nào không tốt.

Thứ hắn đánh cược chính là điều này.

Ta lấy bản sao hôn thư trong tay áo ra, đưa cho Ngô ma ma.

“Mời Tiết quan môi ra đây.”

Tiết quan môi đã sợ đến mức đứng dưới hiên không dám động. Bà ta làm quan môi suốt hai mươi năm, chưa từng thấy cảnh kiệu hoa của tân nương đến cửa, mà chính đường lại bái đường với biểu muội trước.

Ngô ma ma đưa hôn thư qua.

“Tiết ma ma, bà là quan môi, lễ hôm nay bà là người rõ nhất.”

Trán Tiết quan môi toát mồ hôi.

Lục phu nhân vội vàng bước lên.

“Tiết ma ma, hôm nay là hỷ sự, có vài lời không thể nói bừa.”

Ta nhìn Tiết quan môi.

“Ta chưa bước qua chậu lửa, chưa vào cửa chính, chưa cùng Lục thế tử bái thiên địa. Xin hỏi Tiết ma ma, mối hôn sự này đã thành chưa?”

Xung quanh lập tức yên lặng.

Tiết quan môi siết hôn thư, môi động đậy.

Lục lão phu nhân nhìn chằm chằm bà ta.

Ta cũng nhìn chằm chằm bà ta.

Nếu bà ta giúp Hầu phủ che đậy, sau hôm nay, đồ cưới của Thẩm gia sẽ vào Hầu phủ, Liễu Ký Nguyệt sẽ ở lại chính đường, bên ngoài chỉ truyền rằng tân phụ là ta không hiểu chuyện.

Nhưng nếu bà ta nói thật, Hầu phủ bị đắc tội, bên Thẩm gia cũng chưa chắc có thể bảo vệ bà ta cả đời.

Tiết quan môi làm mai cả đời, giỏi nhất là nhìn sắc mặt người khác.

Nhưng hôm nay không phải lúc nhìn sắc mặt.

Qua một hồi lâu, Tiết quan môi thấp giọng nói:

“Theo lễ, chưa thành.”

Sắc mặt Lục lão phu nhân xanh mét.

Ta lại hỏi: “Nếu đã chưa thành, đồ cưới của Thẩm gia ta có được tính là đồ của Hầu phủ không?”

Lần này Tiết quan môi đáp càng thấp hơn.

“Không tính.”

Ngô ma ma thu hôn thư về, giọng không lớn, nhưng đủ để người trước cửa chính nghe rõ ràng.

“Vậy thì tốt. Cô nương còn chưa vào cửa, đồ của Thẩm gia cũng chưa vào cửa. Ai còn dám vươn tay, đừng trách chúng ta báo quan theo tội cướp đoạt đồ cưới.”

Lục phu nhân miễn cưỡng cười.

“Đều là người một nhà, hà tất phải nói nặng lời như vậy. Thẩm cô nương đi đường vất vả, chi bằng đến thiên sảnh nghỉ ngơi trước, uống chén trà, thay bộ y phục. Bên ngoài gió lớn, đứng lâu hại thân.”

Vừa nói, tay áo bà ta vừa hơi ép về phía cửa hông.

Động tác rất nhỏ.

Nhưng ta nhìn thấy.

Ngô ma ma cũng nhìn thấy.

Quản sự cửa hông dán sát chân tường, lén lút nhích về phía xe đồ cưới.

Ta rũ mắt, móng tay khẽ gõ lên mép kiệu.

“Ngô ma ma, cửa hông cũng canh chặt.”

Chương 3Đồ cưới của ta, không đi cửa hông

Tay quản sự cửa hông vừa chạm vào đòn khiêng rương, đã bị Ngô ma ma vỗ mạnh một cái.

Âm thanh ấy vang lên lanh lảnh.

Quản sự đau đến mức rụt tay lại, mặt đỏ bừng.

“Một mụ bồi phòng như ngươi mà dám đánh người của Hầu phủ?”

Ngô ma ma rút danh sách đồ cưới từ trong tay áo ra, mở ra, đè lên chiếc rương sơn hải đường dát vàng.

“Trên rương này dán niêm phong của Thẩm gia, trong danh sách ghi là đồ của Thẩm gia. Đừng nói đánh tay ngươi, ngươi dám xé niêm phong, ta cũng dám sai người trói ngươi đưa đến nha môn.”

..........

🍬🍬🍬3oo lai Cách lên nhé

Ta dùng Quỷ Môn Thập Tam Châm cứu sống Thái hậu từ cõi ch e c, nghiễm nhiên trở thành thượng khách của cả hoàng cung.Ngà...
23/06/2026

Ta dùng Quỷ Môn Thập Tam Châm cứu sống Thái hậu từ cõi ch e c, nghiễm nhiên trở thành thượng khách của cả hoàng cung.

Ngày Hoàng hậu vô tự truyền ta đến điều lý ngọc thể, trước mắt ta đột nhiên xẹt qua vô số dòng đạn mạc kỳ lạ:

“Trời ơi tức ch e c mất thôi, nữ chính mang một thân bản lĩnh tuyệt đỉnh thế mà lại đi cứu kẻ thù gi e c mẹ mình!”

“Đừng giúp ả ta! Chính cha mẹ ả đã cướp đoạt thân phận của nương ngươi, r/ạ/ ch n/ át m/ ặt, cắ/ t đứt lư/ ỡi nương ngươi rồi bá/ n bà ấy vào nơi thâm sơn cùng cốc đó.”

“Ả chính là một độ/ c phụ, đợi ả hạ sinh được Thái tử, ngươi cũng chẳng còn giá trị lợi dụng để mà sống tiếp đâu.”

Trong lòng ta chấn động mãnh liệt, chợt nhớ đến người nương dung mạo xấu xí, thân thể t/ àn ph/ ế của mình.

Bà lê lết đôi chân gã/ y, bị giày vò ch/ à đ/ ạp hơn nửa đời người, cuối cùng ôm hận mà đ/ậ/ p đ ầu vào tườ/ ng 44 nơi hầm tối.

Trước lúc lâm chung, bà dùng máu tươi viết lên lòng bàn tay ta hai chữ: Kinh thành.

Hai mươi năm sau.

Ta từ một dược nhân bị đem ra thử thu/ ốc, sống kiếp không bằng heo ch/ ó, nay đã niết bàn hóa thành Quỷ thủ Thần y Tiết Lệ.

“Tiết thần y, chỉ cần bản cung điều dưỡng xong có thể một bề sinh nam, sau này ắt không thiếu chỗ tốt cho ngươi.”

Thẩm Ngâm Tuyết kiêu ngạo nhìn ta, giọng điệu mang đậm vẻ ban ơn.

Ta cầm kim châm, hung hăng đ/â/ m phậ/ p vào cung mạch của ả:

“Vốn dĩ có thể sinh, nhưng nay thì không thể nữa rồi.”

“Khí huyết nghịch loạn, bào cu/ ng thất dưỡng, ngươi vĩnh viễn chẳng thể s/ inh ra thứ gì được nữa đâu.”.....

“Ngươi nói cái gì?”

Vẻ ngạo mạn trên mặt Thẩm Ngâm Tuyết tan biến không còn dấu vết, ả ngạc nhiên tột độ nhìn ta:

“Thế nào gọi là... bản cung không thể si/ nh ra thứ gì được nữa?”

Ta cắn răng kìm nén cừu hận đang cuộn trào, khẽ vê cán châm:

“Ta nói, ngươi sẽ cung hàn huy/ ết khô, tuyệ/ t tự tuy/ ệt tôn.”

“Ngươi đang nói xằng nói bậy cái gì!

Ngày ngày bản cung đều bắt bình an mạch, căn bản không hề có căn bệnh như ngươi nói.”

Đồng tử Thẩm Ngâm Tuyết co rụt lại, không dám tin:

“Bản cung chỉ đến để điều lý ngọc thể, hoài tha/ i một hoàng tử, ngươi dựa vào cái gì mà dám trù ẻo bản cung không thể sinh con?”

Ả càng nghĩ càng hoảng, nhịn không được đưa tay ôm lấy bụng,

“Có phải ngươi đã giở trò quỷ với ta?”

Tiếng gầm thét kinh động đến những người đang chờ khám bên ngoài, ai nấy đều thò đầu vào trong y quán hóng chuyện.

Kể từ khi ta kéo Thái hậu từ cửa tử trở về, đạt quan quý nhân chốn Kinh thành nối gót nhau đến cửa cầu y.

Nhưng ta xưa nay xương cốt cứng cỏi, không úy kỵ quyền thế, dẫu có là hoàng thân quốc thích cũng phải tự mình hạ giá đến y quán của ta.

“Là ta.”

Ta thong thả thu lại kim châm, bình thản nhìn ả.

“Quả nhiên là ngươi ám hại ta? Kẻ nào mượn gan cho ngươi!”

Thẩm Ngâm Tuyết toàn thân run rẩy, khàn giọng gầm gào:

“Bản cung là Hoàng hậu đương triều!”

“Phụ thân ta là Vĩnh Xương Hầu, mẫu thân là đích nữ của Quốc công, chốn Kinh thành này có ai lại không biết đến Hộ Quốc công phủ!”

“Bản cung tuyệt đối không phải là một bình hoa vô quyền vô thế, nghi/ ền ch e c ngươi còn dễ hơn nghiền chết một con kiến!”

Thân hình ả lảo đảo, đôi mắt ghim chặt lấy ta:
“Tốt nhất là ngươi chỉ đang nói đùa, nếu không bản cung nhất định sẽ khiến ngươi cầu sống không được, cầu ch e c không xong!”

Giọng ta bình lặng như nước:

“Không hề nói đùa.”

“Quỷ thủ Tiết Lệ ta đây, xưa nay chưa từng thất thủ.

Ta muốn ngươi không thể si/ nh nở, thì cả thiên hạ này không ai cứu nổi ngươi.”

Lời còn chưa dứt, cái tát đầy căm phẫn của Thẩm Ngâm Tuyết đã giáng xuống.

Ta nghiêng mình né tránh, trở tay vung một bạt tai tát thẳng vào mặt ả:

“Trước khi khiến ta sống không bằng ch e c, thì bản thân ngươi hãy lo giữ lấy cái mạ/ ng mình trước đi.”

Ta bó/ p chặ/ t cằm ả, nhé/ t một viên đa n dượ/ c vào mi/ ệng ả:

“Đây là Đoạn Trường Dẫn do chính tay ta luyện chế, ba ngày mà không có giải dược, sẽ khiến ngươi đứ/ t ru/ ột lủ/ ng dạ mà ch e c.”

Vừa dứt lời, đạn mạc nháy mắt đã bùng n/ ổ:

“Mãnh nữ! Dám trực tiếp ra tay với Hoàng hậu luôn kìa!”

“Lẽ nào nàng ta sớm đã biết mình có tư thù với Thẩm gia? Ai nói cho nàng vậy?

Nương của nàng rõ ràng đã bị c/ ắt lư/ ỡ/i rồi cơ mà!”

“Quá bốc đồng rồi, làm vậy bản thân nàng cũng chẳng có kết cục tốt đẹp đâu.”

“Hộ Quốc công thương nữ nhi nhất, nương của Thẩm Ngâm Tuyết không phải dạng vừa đâu.”

Đạn mạc lướt qua nhanh như gió, những dòng chữ muôn màu muôn vẻ điên cuồng nhảy múa trước mắt.

Hận ý lan tràn trong lòng, ta nghiến chặt khớp hàm.

Không có ai kể cho ta nghe chuyện tiền trần, ta cũng chẳng hề hay biết mình và Thẩm gia có huyết hải thâm cừu,

thế nhưng ta chỉ mất một cái chớp mắt để tin tưởng những lời đạn mạc kia.

Bởi lẽ hai mươi năm qua, trong lòng ta cũng có quá nhiều mối nghi hoặc.

Nương ta dịu dàng lương thiện, vậy mà luôn bị gia/ m cầ m trong căn hầm u ám, hứng chịu sự l/ ă/n g n/ h ục của hết gã na/ m nhâ/ n xa lạ này đến gã na m nh/ ân xa lạ khác.

Bà dung mạo xấu xí, lại là người câ/ m, còn phải lết theo đôi chân tàn phế, ngày ngày đối diện với hư không mà gào khóc thảm thiết.

Kẻ khác đều ch/ử/ i bà là mụ điên.

Nhưng ta biết bà không hề điên.

Bà biết chữ, có thể nghe ta nói chuyện, trong đáy mắt bà luôn ẩn chứa một nỗi thống khổ mà ta chẳng thể nào thấu hiểu.

Năm ta t8/ ám t/ u/ i, để bảo vệ ta khỏi bị xz/ â/ m h/ kạ/i, bà đã liều mạng gi e c người, rồi đậ/ p đ/ ầu vào tường 44.

Ngày ta trốn thoát, cũng là lần đầu tiên ánh mặt trời rọi xuống căn hầm u tối ấy.

Trên tường chi chít những dòng huyết tự, nét đậm nét nhạt, đỏ đen xen kẽ, viết đi viết lại cả ngàn vạn lần.

Tất cả đều là hai chữ: Kinh thành.

Từ nhỏ đến lớn, trong lòng ta thủy chung vẫn canh cánh một câu hỏi:

Kinh thành rốt cuộc có thứ gì?

Tại sao nương lại chấp niệm với Kinh thành đến thế.

Tiếng thét chói tai đến điên cuồng của Thẩm Ngâm Tuyết vang lên, còn trước mắt ta chỉ là một màu đỏ rợp trời.

Đạn mạc dường như đã phủ kín cả tầm nhìn, ta lướt mắt đọc vội, cuối cùng cũng biết được chân tướng đã bị vùi lấp suốt hai mươi năm qua.

Hóa ra ở Kinh thành có kẻ thù của nương.

Hóa ra nương ta không phải trời sinh đã mang dung mạo xấu xí, không phải sinh ra đã cụ/ t lưỡ/ i, cũng chẳng phải tự mình ng/ ã g/ ãy chân.

Bà là bị kẻ gian hãm hại.

Bà mới đáng lẽ là đích nữ của Quốc công.
Bà bị người ta cướp đoạt thân phận, đánh cắp cả cuộc đời, bị đày xuống địa ngục chịu đủ mọi giày vò.

Nương xót xa của ta ơi,

Giờ đây nữ nhi đã thấu tỏ tất cả rồi.

300 cách cách lên nha.

Trường Ninh Quận chúa bị bọn bu/ ô/n ngư/ ời bắ/ t có/ c bá/ n vào một lò nung gốm l/ ậ/ u, sau đó sinh ra ta.Nương thân...
22/06/2026

Trường Ninh Quận chúa bị bọn bu/ ô/n ngư/ ời bắ/ t có/ c bá/ n vào một lò nung gốm l/ ậ/ u, sau đó sinh ra ta.

Nương thân ta là ngoại tôn nữ được đương kim Thái hậu sủng ái nhất.

Năm ấy, người lên Linh Ẩn Quán để cầu bình an cho vị hôn phu, nửa đường bị một đám tàn binh phản trướng chặn cướp,

bắt nh/ ốt vào sâu trong núi làm n/ ô l/ ệ cho một hắc diêu chuyên nung gốm sứ.

Về sau, phụ thân ta vì đỡ thay tên diêu chủ một nhát đa/ o, mới đổi lấy được cơ hội cưới người, rồi sinh ra ta.

Ông cứ ngỡ làm vậy là có thể mang nương thân thoát khỏi bầy ác quỷ kia.

Nhưng rốt cuộc, ông vẫn không thể nào bảo vệ được người.

Năm ta lên năm tuổi, phụ thân liều mạng đưa một bức hu/ y/ết th/ ư đến quan phủ.

Cái ngày quan binh ập vào đánh sập hắc diêu, lửa rừng cháy rực đỏ cả một góc trời, người trong lò không một ai số/ ng s/ ót chạy thoát ra ngoài.

Trước lúc gi/ eo m/ ì/nh vào biển l/ ửa, phụ thân đã quay đầu nhìn ta rất lâu, dùng khẩu hình nói với ta rằng:

"Chăm sóc tốt cho nương con."

Nương thân đứng giữa ngọn gió rừng lạnh lẽo, trên mặt không mang lấy một tia biểu tình.

Một nam nhân vận cẩm y lộng lẫy gắt gao ôm chặt lấy người, nhíu mày nhìn ta:

"Quận chúa, đứa tr/ ẻ này nên xử trí thế nào?"

Vị tiểu Thế tử Hầu phủ chừng bảy tuổi chỉ tay thẳng vào ta, giọng the thé chói tai:

"Gi e c nó đi! Nó không được phép s/ố/ ng só/ t trở về kinh thành!"

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn lên người ta.

Chán ghét, kinh hãi, ruồng rẫy, tựa như đang nhìn thấy một thứ ô uế sợ rước lấy điềm xui xẻo.

Ta ôm chặt chiếc túi vải nhỏ phụ thân may cho ta, đôi chân nhỏ nhắn lấm lem bùn đất,

đứng trơ trọi giữa đống tro tà/ n và x/á c ch e c ch/ áy đen, ngay cả khóc cũng chẳng dám khóc thành tiếng.

"Nương, nương thân." Ta lí nhí gọi người.

Trong đám đông có kẻ bĩu môi nói:

"Loại sinh ra từ cái chốn d/ ơ b/ ẩn đó, tận trong tủ/ y cố/ t đều đã bám mùi tặc khí, nuôi lớn lên cũng chỉ là mầm họa."

"Quận chúa đã phải chịu biết bao khổ nh/ ục, giữ nó lại, chẳng phải là ngày ngày dùng đ/ ao c/ ứa vào tim Quận chúa sao?"

Cũng có người nhỏ giọng khuyên can:

"Nhưng dẫu sao nó cũng là thân sinh cố/ t nh/ ụ/c của Quận chúa."

"Ta không phải người xấu."

"Ta sẽ không hại ai đâu."

"Phụ thân nói, sau này ta nhất định sẽ trở thành một người thật tốt, thật tốt."

Ta siết chặt chiếc túi vải, nước mắt kẹt lại trên hàng mi, cố cắn răng không để chúng rơi xuống.

Phụ thân từng dạy, khóc lóc chẳng giải quyết được chuyện gì cả.

Nương thân bỗng ôm mặt khóc nức nở.

Người khóc đến mức gập cả người lại, tựa hồ như bị thứ gì đó đè nát cả thân tâm.

Ta chưa từng thấy nương thân khóc như vậy bao giờ.

Lúc còn ở hắc diêu, dẫu bị đánh đập đến tàn phế không gượng dậy nổi, người cũng chỉ cắn răng chịu đựng không bật ra nửa tiếng rên la.

Ta nhích bước về phía người, muốn đưa tay lau đi những giọt nước mắt ấy.

"Nương thân, con ở đây."

Người đột ngột ngẩng phắt đầu lên, giọng nói khàn đặc tựa như bị sỏi đá c/ ào rá/ ch.

"Cút! Ta không phải nương thân của ngươi, ta không phải!"

Ta chôn chân tại chỗ, không hiểu cớ làm sao người lại nói như vậy.

Rõ ràng người chính là nương thân của ta cơ mà.

Ta vẫn còn nhớ như in cái đêm người lên cơn sốt hầm hập, nắm chặt tay ta miệng kêu đau không ngớt.

Ta vẫn còn nhớ người từng nhé/ t nửa mảnh bánh nướng duy nhất vào miệng ta, bảo rằng ta còn nhỏ, bắt buộc phải sống tiếp.

Ta lại nhích thêm một bước về phía trước.

Một chiếc ủng hung hăng đ/ạ/ p m/ ạ//nh vào b/ ụng ta.

Ta n/ gã nhào vào đống tro tàn, trong miệng dâng lên vị tanh tưởi của má0, lại bị ta nuốt ngược vào trong.

Kẻ ra chân đạ/ p ta chính là tên tiểu Thế tử kia.

Hắn có làn da trắng bóc, khoác trên người bộ cẩm bào thêu chỉ vàng, đôi mắt giống hệt nương thân, nhưng bên trong chỉ toàn là sự thù hận.

"đó không phải nương thân của ngươi!"

"Chỉ có ta mới được gọi người là nương thân!"

Ta nằm bò trên đất, đưa mắt nhìn nương thân.

Nhưng người không hề nhìn ta.

Người rúc sâu vào lồng ngực nam nhân mặc cẩm y kia, khóc đến mức đôi bàn tay bấu chặt làm nhăn nhúm cả ống tay áo hắn.

Ta vội vàng giấu đôi bàn tay rướm má0 trầy da ra sau lưng, sợ người nhìn thấy lại thêm đau lòng.

Một vị lão Tướng quân râu tóc bạc phơ bước tới, trên áo giáp vẫn còn vương những vệt má0 chưa khô.

Ông cụ nhìn ta, buông một tiếng thở dài.

"Thái hậu có lệnh, đứa tr/ ẻ này không được gi e c."

Nam nhân vận cẩm y lập tức lên tiếng:

"Không thể gi e c, vậy thì vứ/ t nó lại giữa thâm sơn cùng cốc này đi.

Quận chúa hiện tại không chịu nổi thêm đả kích nào nữa đâu."

Tiểu Thế tử cũng gào lên hùa theo: "Đúng, vứt nó lại đi! Nó là đồ b/ ẩn th/ ỉu!"

Lão Tướng quân nhíu mày:

"Lửa rừng vẫn chưa dập tắt, dã thú rình rập tứ bề, nó mới lên n/ ăm tu/ ổi, bỏ lại đây khác nào b/ ứ/c t/ ử nó."

Nam nhân vận cẩm y nhìn chằm chằm ta, cố ý hạ giọng:

"Cữu phụ, Thái hậu nương nương đang ở tận trong cung cấm, làm sao tỏ tường được tình cảnh hỗn loạn chốn thâm sơn này?

Chúng ta cứ bẩm báo là không tìm thấy, thì chính là không tìm thấy."

Lão Tướng quân đưa mắt nhìn nương thân:

"A Đường, cháu tự mình quyết định đi."

Nương thân ngẩng đầu lên.

Trên mặt người vẫn giàn giụa nước mắt, nhưng ánh mắt lại tựa như mảnh sứ vỡ vụn trong lò nung, nát bét chẳng còn lấy một tia sáng.

"Cữu cữu."

Người nói: "Người mang nó về kinh thành, chính là ép cháu đi vào chỗ ch e c."

Sắc mặt lão Tướng quân chợt biến đổi.

Ta nghe thấy tiếng binh tốt đứng cạnh siết chặt chuôi đao kêu răng rắc.

Nương thân nhìn ta, gằn từng chữ một:

"Chỉ cần nhìn thấy nó, cháu lại nhớ đến năm năm địa ngục đó.

Cháu nhớ lại những bàn tay d ơ bẩ/ n kia, nhớ lại cái lò nung hô/ i th/ ối ấy, nhớ lại cảnh bản thân muốn cầu ch e c cũng không xong."

Ta cắn chặt môi dưới.

Ta muốn nói rằng, nương thân ơi, con sẽ trốn đi thật kỹ mà.

Con sẽ không để người phải nhìn thấy con đâu.

Con chỉ đắp chăn cho người lúc người đã say giấc, chỉ để cơm trước cửa lúc người thấy đói mà thôi.

Nam nhân vận cẩm y siết chặt lấy người, thấp giọng dỗ dành:

"A Đường đừng sợ, có ta ở đây rồi."

Tiểu Thế tử chỉ thẳng mặt ta mà mắ/ ng:

"Ngươi nghe rõ chưa? Ngươi làm nương ta đau lòng kìa! Ngươi cút đi!"

Lão Tướng quân trầm mặc hồi lâu, mới cất lời:

"Vậy cháu định tính sao?"

Nương thân nhắm nghiền hai mắt:

"Gửi đến Tĩnh Từ Am ở ngoại ô kinh thành.

Đừng để nó bước chân vào Hầu phủ, đừng để nó xuất hiện trước mặt cháu."

Ta sững sờ.

Tĩnh Từ Am là nơi nào, ta không hề hay biết.

Ta chỉ biết nơi đó không có nương thân.

"Nương thân, con biết làm việc mà."

Ta vội vã lồm cồm bò dậy, nhào tới quỳ rạp trước mặt người.

"Con biết đun nước, biết chẻ củi nhỏ, biết nấu cháo rau dại.

Con ăn rất ít, con ngủ ở sài phòng cũng được mà."

Tiểu Thế tử tàn nhẫn giẫm mạnh chân lên bàn tay ta.

"Ai cho phép ngươi chạm vào váy của nương ta?"

Mu bàn tay ta bị hắn nghiền nát trên nền sỏi đá, đau đến mức trán túa đầy mồ hôi lạnh.

Nhưng ta không dám kêu la.

Phụ thân không còn nữa, nương thân lại chán ghét ta, chẳng có ai vì xót xa ta đau đớn mà nương tay cả.

Lão Tướng quân gầm lên: "Bùi Cảnh!"

Tiểu Thế tử rụt cổ lại một chút, nhưng vẫn cứng cổ cãi:

"Ngoại tổ phụ, vốn dĩ nó không đáng được sống!"

Nam nhân vận cẩm y vỗ vai hắn, không hề la mắ/ ng, chỉ quay sang nói với lão Tướng quân:

"Tr/ ẻ co/ n tâm khẩu như nhất, lời nói tuy thô nhưng lý không thô.

Cữu phụ, A Đường vừa mới được cứu về, trên dưới Hầu phủ đã mòn mỏi trông ngóng nàng ấy suốt năm năm qua.

Nếu mang cái nghi ệt chướ/ ng này về, người kinh thành sẽ đàm tiếu nàng ấy ra sao?"

Lão Tướng quân lại nhìn nương thân.

"A Đường, cháu thực sự không cần nó sao?"

Bàn tay nương thân bấu chặt lấy vạt áo của nam nhân vận cẩm y.

Người nhất quyết không chịu liếc nhìn ta lấy một cái.

"Cháu không cần."

Ta qu/ỳ rạp trên mặt đất lạnh lẽo, cảm tưởng như cơn gió rừng đã gào thét cào rách cả hai tai ta.

Ta không còn nghe rõ được điều gì nữa.

Chỉ thấy khẩu hình miệng của từng người đang mấp máy.

Kẻ thì than xúi quẩy, kẻ thì thương xót, người lại thở dài bạc mệnh.

Cuối cùng, lão Tướng quân ngồi xổm xuống, nhét một chiếc khăn tay sạch sẽ vào tay ta.

"Hài tử, cháu cứ đến am ni cô ở tạm vài ngày đã."

Ta ngước mắt hỏi: "Nương thân sẽ đến đón cháu sao?"

Ông cụ không đáp lại.

Ta lại đưa mắt nhìn nương thân.

Người lập tức né tránh ánh nhìn của ta.

Tiểu Thế tử nheo mắt cười khẩy với ta, để lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp.

"Bà ấy vĩnh viễn sẽ không bao giờ đến đón ngươi đâu."

Ta ôm khư khư chiếc khăn tay đó, bị hai mụ bà tử thô lỗ lôi xềnh xệch lên xe ngựa.

Trước khi tấm rèm xe buông xuống, ta loáng thoáng thấy nương thân bước lên một cỗ xe hoa lệ khác.

Nam nhân vận cẩm y cẩn trọng dìu người, tiểu Thế tử thì ngoan ngoãn tựa đầu vào đầu gối người.

Hắn còn cố ý quay đầu lại, dùng khẩu hình nhả từng chữ một với ta.

"Đồ. Ho /ang. Ch/ ủng."

Xe ngựa bắt đầu lăn bánh.

Ta ôm chặt chiếc túi vải nhỏ của phụ thân vào lòng, lí nhí thì thầm:

"Phụ thân, con không chăm sóc tốt cho nương thân rồi."

Bên trong chiếc túi vải là một mảnh sứ vỡ.

Đó là thứ phụ thân đã đích thân nhặt ra từ trong lò nung rực lửa.

Ông từng nói mảnh sứ ấy rất cứng cỏi, dẫu rớt xuống đất cũng không thể vỡ nát, hệt như ta vậy.

Nhưng đến tận ngày hôm nay ta mới cay đắng hiểu ra, cứng cỏi đến mấy cũng chẳng ích gì.

Một đứ/ a tr/ ẻ bị ruồ/ ng b/ ỏ, ngay cả khóc cũng không được phép phát ra tiếng động quá lớn.

300 cách cách lên nha.

Phủ Kiến An Hầu có một quy củ:Tất cả các cháu gái từ khi lọt lòng đều phải được đưa đến viện của lão phu nhân để nuôi dạ...
22/06/2026

Phủ Kiến An Hầu có một quy củ:

Tất cả các cháu gái từ khi lọt lòng đều phải được đưa đến viện của lão phu nhân để nuôi dạy.

Sau khi đến tuổi cập kê, mỗi năm sẽ có một kỳ khảo hạch.

Chỉ khi vượt qua bài khảo hạch của song thân, các cô gái mới được trở về sống bên cạnh mẫu thân để chờ ngày xuất giá.

Chủ đề khảo hạch năm nay là Tết Đoan Ngọ.

Mẫu thân nhìn động tác gói bánh ú trơn tru, điêu luyện như nước chảy mây trôi của tôi, đột nhiên đứng dậy.

"Động tác nắn góc bánh chưa đủ thanh nhã.

Tiêu Tiêu, mẫu thân mong chờ biểu hiện của con vào năm sau."

Nói xong, bà liền đưa tấm thẻ "Thông qua" cho biểu muội, che miệng cười khẽ.

"Bánh ú của Tuyết Nhiêu tuy không ra hình thù gì, nhưng lại có nét đáng yêu, kiều diễm của nữ nhi gia.

Ta nhìn mà không kìm được sự yêu thích. Năm nay, con lại về sống cùng dì nhé."

Tôi không còn rơi nước mắt van xin như những năm trước nữa.

Bởi vì, đây đã là lần thứ năm bà cố tình đánh trượt tôi vì biểu muội.

Tôi chờ từ mùa xuân đến mùa đông, chờ đến tuổi cập kê, chờ đến khi trở thành "gái lỡ thì" trong miệng mọi người.

Vẫn chẳng thể đợi được một tiếng "Thông qua" từ mẫu thân.

Lần này tôi sẽ không đợi nữa.

Tôi đã đồng ý với lão phu nhân, sẽ chuyển hộ khẩu sang tên Nhị thẩm, cùng bà về Giang Nam.

Tình nghĩa mẹ con đến đây là hết, chỉ mong kiếp này, không còn gặp lại.
.....

Chu Tuyết Nhiêu nấp sau lưng mẫu thân, tinh nghịch lè lưỡi với tôi.

"Biểu tỷ, vậy thì cảm ơn tỷ năm nay lại nhường dì cho muội nha?"

Mẫu thân nựng mũi cô ta:

"Cái đồ quỷ đòi nợ nhỏ này, được hời còn khoe mẽ!"

"Đi thôi, ta đã sai Tống ma ma mua món điểm tâm con thích rồi."

Tiếng nói của bọn họ nhỏ dần rồi khuất hẳn.

"Tiểu thư..." Xuân Hòa đỏ hoe mắt,

"Phu nhân chẳng phải đã hứa năm nay sẽ cho người qua sao, sao lại làm thế này?

Bà ấy không sợ người lại bị các thiếu gia, tiểu thư khác chê cười sao!"

Tôi mỉm cười, nhìn ra khoảng sân trống trải, không nói gì.

Ở đây làm gì còn ai chê cười tôi nữa?

Nói là kỳ khảo hạch của Hầu phủ, chi bằng nói là bài khảo hạch dành riêng cho tôi.

Bởi vì những đứa em gái nh0/ ỏ tu/ i hơn tôi đều đã trở về bên mẫu thân chờ gả từ mấy năm trước,

thậm chí Tứ muội của tam phòng tháng Bảy năm nay đã sắp sinh con rồi.

Chê cười thì không hẳn, nhiều hơn có lẽ là sự thương hại.

"Xuân Hòa, đem những chiếc bánh ú này hấp chín, mang qua cho Nhị bá mẫu đi."

"Bác ấy sinh ra ở Giang Nam, có lẽ sẽ thích bánh ú mặn."

"Vậy còn tiểu thư thì sao, người không đi nói chuyện với Nhị phu nhân ạ?"

"Sau này còn nhiều thời gian." Tôi rũ mắt che giấu sự mỉa mai,

"Chắc hẳn có người đang đợi tôi ở viện đến sốt ruột rồi."
.....

Tôi đẩy cửa bước vào, vừa vặn chạm mặt mẫu thân đang ngồi bên bàn.

Lần nào cũng vậy, bà ấy luôn chọn Chu Tuyết Nhiêu không chút do dự, sau đó lại vội vàng đến chỗ tôi để thể hiện tình mẫu tử.

Bà ấy làm như không có chuyện gì xảy ra, kéo tay tôi ngồi xuống bàn, cười tươi rói nói:

"Mau xem nương mang gì cho con này?"

"Trà tô của Thịnh Hòa Lâu đấy, nếm thử đi!"

Nơi trái tim vốn đã chai sạn lại nhói đau âm ỉ.

Món nổi tiếng nhất của Thịnh Hòa Lâu là bánh ngọt, thường được bán kèm với trà tô.

Một ngọt một đắng, mang hương vị rất riêng.

Nhưng kể từ kỳ khảo hạch pha trà năm kia, bà ấy chê trà tôi pha quá đậm và đắng nên đánh trượt tôi, từ đó tôi không bao giờ đụng đến bất cứ thứ gì có vị trà nữa.

Rõ ràng chính miệng bà ấy từng nói với tôi là bà ấy thích uống trà đậm cơ mà.

Tôi hít sâu một hơi, nén lại sự cay đắng trong lòng, không nhận miếng trà tô đó.

"Sao không có mật tô ạ?"

Sắc mặt bà ấy thoáng qua nét bối rối, nhưng khi nghĩ đến Chu Tuyết Nhiêu, lại nhanh chóng dịu đi.

"Con bé đó dạo này hay gặp ác mộng, thuốc an thần đại phu kê lại đắng quá, uống xong cứ như con nít đòi ăn mật tô."

"Nương nghĩ con không thích ngọt, bỏ đi thì lãng phí..."

"Cô ta không thích đắng, thì con thích sao?"

Tôi lên tiếng ngắt lời, siết chặt nắm đấm, móng tay gần như gă/ m vào th/ ịt.

Lúc nào cũng vậy.

Quà Chu Tuyết Nhiêu nhận được là bộ trang sức tinh xảo, còn của tôi chỉ là cây trâm rẻ tiền chủ quán tặng kèm.

Chu Tuyết Nhiêu may áo bằng gấm vóc nương nương trong cung ban thưởng, tôi chỉ có chiếc khăn tay may từ vải vụn…

Dù những chuyện này đã qua lâu rồi, nhưng mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn không sao buông bỏ được.

Tôi đứng dậy, xoay lưng lại:

"Xin phu nhân về cho, con mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một lát."

Bà ấy chép miệng vẻ mất kiên nhẫn:

"Con lại giở chứng gì thế?"

"Chỉ vì kỳ khảo hạch ta chọn Tuyết Nhiêu mà con phải làm mình làm mẩy thế sao?"

Bà ấy thở dài, hết lời khuyên nhủ:

"Con và Tuyết Nhiêu không giống nhau."

"Con bé là biểu tiểu thư của Hầu phủ, nếu ta không nhận nuôi nó dưới danh nghĩa của mình, trên dưới Hầu phủ sẽ coi khinh nó."

"Nhưng con thì khác, con là đích nữ danh chính ngôn thuận của Hầu phủ, dù không có sự dạy dỗ của ta, mọi người cũng phải nể con ba phần."

"Hơn nữa, làm người không được vong ân phụ nghĩa."

Mẫu thân thở dài, trong mắt như đang hoài niệm điều gì đó,

"Năm xưa nếu không phải dì con nhường hôn ước với phụ thân con cho ta, thì sao có sự ra đời của con, Tuyết Nhiêu sao lại có người cha như thế?"

"Cho nên Tiêu Tiêu à, từ khi sinh ra con đã nợ Tuyết Nhiêu rồi, đừng tranh giành với nó nữa."

Năm xưa ngoại tổ phụ định hai mối hôn sự cho mẫu thân và dì.

Mẫu thân bốc thăm trúng cha của Chu Tuyết Nhiêu, dì bốc trúng phụ thân tôi - khi đó vẫn là Thế tử.

Nhưng mẫu thân lại trúng tiếng sét ái tình với phụ thân, dì chủ động đổi hôn ước, thành toàn cho tình cảm của mẫu thân.

Ngờ đâu sau khi kết hôn, cha của Chu Tuyết Nhiêu lại là kẻ trăng hoa, sủng thiếp diệt thê.

Sau khi é/ p ch e c dì, tự biết khó thoát tội bèn 44.

Chu Tuyết Nhiêu chưa đầy m/ ười tu/ ổi đã mất cả cha lẫn mẹ.

Mẫu thân luôn cho rằng chính mình đã hại chết tỷ tỷ, nên mới đưa Chu Tuyết Nhiêu về bên cạnh nuôi nấng.

Và từ ngày đó, tôi cũng mất đi người mẹ của mình.

Thấy tôi lâu không lên tiếng, giọng mẫu thân có phần oán trách.

"Được rồi, đừng giận dỗi nữa.

Đợi năm sau, năm sau ta nhất định chọn con, được không?"

"Đợi ta lo liệu xong hôn sự của Tuyết Nhiêu, ta sẽ đón con về, mẹ con ta sẽ cùng nhau tâm tình cho thỏa lòng."

Năm sau?

Năm nào bà ấy cũng nói vậy, và năm nào bà ấy cũng chọn Chu Tuyết Nhiêu.

Tôi chớp mắt để ngăn những giọt nước chực trào, giọng khàn đặc:

"Không cần đâu ạ."

"Con sắp đi rồi."

Lời vừa dứt, căn phòng bỗng chìm vào tĩnh lặng.

Mẫu thân lạnh giọng:

"Con là thân nữ nhi đang đợi gả, lại có hôn ước trong mình, hơi tí là đòi đi, còn ra thể thống gì nữa?"

Bà ấy dường như tức giận lắm, đưa tay phải vu/ ốt ng/ ực:

"Nếu con được một phần đáng yêu, biết lấy lòng như Tuyết Nhiêu, thường xuyên đến bên ta làm nũng, thì ta cũng chẳng đến nỗi năm nào cũng chọn nó mà không chút do dự!"

Nước mắt như vỡ đê, tôi nghẹn ngào vặn lại:

"Con không có sao? Người có còn nhớ người đã đối xử với con như thế nào không?"

Mấy năm trước trong buổi du xuân, trong cung ban thưởng vài chiếc diều rất đẹp.

Tôi vừa nhìn đã ưng ngay chiếc diều hình con thỏ.

Chu Tuyết Nhiêu cầm chiếc diều đẹp nhất, cọ xát vào người mẫu thân, bĩu môi, miệng không nói đòi, nhưng mắt cứ dính chặt vào chiếc diều trên tay tôi.

Không biết lấy dũng khí từ đâu, tôi cũng học theo cách làm nũng của cô ta.

"Nương, Tiêu Tiêu chỉ muốn chiếc này thôi..."

Nhưng tôi chưa nói hết câu đã bị bà đẩ/ y mạnh ra.

"Ma ma trong viện của lão thái thái dạy con thế nào vậy?

Bề trên còn ngồi đây, con không biết nhường nhịn muội muội, lại còn làm nũng đòi hỏi, đâu có chút dáng vẻ nào của nữ quyến Hầu phủ?"

"Từ ngày mai, ta sẽ bảo Hứa ma ma dạy thêm lễ nghi cho con."

Tôi từ nhỏ lớn lên trong viện của tổ mẫu, bà tuổi đã cao nên không mấy gần gũi với đám cháu chắt chúng tôi.

Đó cũng là lần đầu tiên tôi làm nũng.

Tôi cứ tưởng thật sự là do mình không hiểu lễ nghĩa, mặt đỏ bừng như bốc hỏa.

Thế nên dù Hứa ma ma có vô cùng nghiêm khắc, thước kẻ quất lên người để lại những vết hằn xanh tím, tôi cũng không một lời oán thán.

Bây giờ nghĩ lại, đó chẳng qua chỉ là cái cớ để bà trừng phạt tôi vì không nhường diều cho Chu Tuyết Nhiêu mà thôi.
.....

"Tiểu thư!"

Xuân Hòa nức nở bước vào, nhìn thấy mẫu thân thì khựng lại một chút, cắn môi hành lễ.

Tôi đỡ em ấy đứng dậy, lau đi những giọt nước mắt, lúc nhìn thấy dấu tay đỏ chót trên má em ấy, tay tôi khựng lại.

"Đừng khóc, từ từ kể cho ta nghe, có chuyện gì vậy?"

Xuân Hòa nghẹn ngào kể lại:

"Nô tỳ vừa mang bánh ú qua cho Nhị phu nhân, thì Thu Vũ bên viện của biểu cô nương giật lấy.

Thấy là bánh ú mặn mà biểu tiểu thư không thích, cô ta liền gi/ẫm n/ át hết, còn nói..."

Tôi siết chặt nắm tay: "Còn nói gì nữa?"

"Còn nói người chẳng qua cũng chỉ là đầu bếp mà phu nhân sắp xếp cho biểu cô nương.

Trước kia những món đồ ăn người làm mang biếu phu nhân, đều bị biểu cô nương đem cho chó ăn hết rồi."

"Nói xằng nói bậy!"

Ng/ ực mẫu thân phập phồng dữ dội vì tức giận, vung tay định giáng xuống mặt Xuân Hòa.

Tôi chụp lấy tay bà, nhìn thẳng vào mắt bà.

"Em ấy nói sai chỗ nào?"

"Mẫu thân chẳng phải vẫn luôn như vậy sao?"

"Con... con nghịch nữ này, lại đi tin lời con nô tài xảo trá đó sao?"

Bà rút tay về, tá/ t tôi một cái cháy má:

"Con muốn chọc tức ta ch e c mới vừa lòng sao?"

Tôi bật cười mỉa mai, lau vết má0 rỉ trên khóe miệng, nhẹ nhàng hỏi:

"Tháng Ba, mẫu thân nửa đêm dẫn người xông vào viện của con, nói con độc ác tột cùng,

bỏ thuố/ c đ ộc vào món dược thiện làm cho người, hại ch e c con chó nhỏ của Chu Tuyết Nhiêu."

"Con giải thích rằng trong đó có một vị thu/ ốc đ ộc với động vật, nhưng lại bổ ph/ ổi cho người.

Người không tin con, bắt con qu/ ỳ dưới mưa phùn suốt nửa đêm."

"Đến giờ, cứ mỗi khi trời mưa rả rích con lại ho không dứt.

Người dám nói Xuân Hòa nói không đúng sự thật sao?"

Ánh mắt tôi lướt qua bà tử đang đứng ngoài cửa:

"Bà tử bên cạnh người vừa vào cửa đã sấn xổ đi thẳng xuống căn bếp nhỏ trong viện của con, chẳng lẽ không phải là để tìm bánh ú ngọt mà cô ta muốn sao?"

Tôi không nhịn được cười, nhưng cười rồi nước mắt lại rơi.

Bánh ú ngọt thì có gì khác biệt cơ chứ?

Chu Tuyết Nhiêu chẳng qua chỉ mượn cớ để s/ ỉ nh/ ục tôi mà thôi.

Mẫu thân cũng là người xuất thân trâm anh thế phiệt, sao có thể không nhìn thấu chút tâm tư nhỏ mọn đó của cô ta.

Chẳng qua là bà dung túng cho cô ta b/ ắt nạ/ t tôi.

"Còn con thì sao?"

Trong mắt mẫu thân ngoài sự xấu hổ và phẫn nộ, còn có chút oán trách khó nhận ra:

"Con thà đem cho góa phụ của nhị phòng, cũng không muốn cho biểu muội của mình sao?"

300 cách cách lên nha.

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hoàn châu Cách Cách posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to Hoàn châu Cách Cách:

Share