10/08/2026
Đi công tác gặp vợ cũ bèn “tranh thủ một đêm”, sáng ra, tôi đứng hình khi nhìn thấy dưới gối 1 triệu đồng , nhưng sự thật phía sau càng khiến tôi đa/u lò/ng hơn…
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ kể lại câu chuyện này. Có những chuyện đàn ông giấu kín cả đời, không phải vì tự hào, mà vì xấu hổ. Nhưng càng giấu, nó càng như cái g*i mắc trong cổ họng.
Tôi năm nay ba mươi tám tuổi, làm quản lý kinh doanh cho một công ty vật liệu xây dựng. Ly hôn đã ba năm. Người tôi từng cưới – Lan – là mối tình đầu của tôi. Chúng tôi yêu nhau từ thời đại học, cưới khi cả hai tay trắng.
Những năm đầu h ô n nhân, chúng tôi sống trong một căn phòng trọ chưa đầy hai mươi mét vuông. Mùa hè nóng hầm hập, mùa đông gió lùa qua khe cửa. Nhưng tôi chưa từng thấy mình ngh è o, vì lúc đó tôi có Lan.
Rồi cuộc sống bắt đầu thay đổi.
Tôi l ao vào công việc. Từ một nhân viên bán hàng quèn, tôi cố gắng để có vị trí như bây giờ. Những chuyến công tác dài ngày, những buổi nhậu với đối tác, những đêm về muộn. Lan bắt đầu ph àn nàn.
“Anh có còn coi đây là nhà không?”
Tôi lúc đó chỉ nghĩ mình đang cố gắng vì tương lai. Tôi hay nói câu: “Anh làm vậy cũng vì em, vì con sau này.” Nhưng tôi quên m ấ t, người phụ nữ không cần một tương lai xa xôi, họ cần người đàn ông hiện diện ngay lúc này.
Kho ảng cách lớn dần. Cãi v ã nhiều hơn. Có lần Lan khóc: “Em không cần nhà to. Em chỉ cần anh thôi.”
Nhưng tôi khi đó đã quá tự ái. Tôi nghĩ mình bị hiểu lầm, bị phủ nhận công sức. Chúng tôi l y h ô n trong im lặng, không ai ngo ại tì nh, không ai phản bội. Chỉ là không còn tìm thấy nhau giữa bộn bề.
Ba năm sau, tôi đi công tác ở Đà Nẵng. Thành phố biển tháng mười lộng gió. Buổi tối sau khi xong việc với đối tác, tôi đi dạo dọc bờ sông Hàn, và tôi gặp Lan.
Cô ấy đứng trước một quán cà phê nhỏ, mặc chiếc váy giản dị, tóc buộc thấp. Tôi nhận ra ngay dù đã lâu không gặp. Có những người, chỉ cần nhìn một lần trong đời là nhớ mãi.
Lan cũng nhìn thấy tôi. Chúng tôi đứng sững vài giây như hai người xa lạ.
“Anh đi công tác à?” – cô ấy hỏi trước.
“Ừ. Còn em?”
“Em chuyển vào đây làm được gần một năm.”
Chúng tôi ngồi xuống quán cà phê. Câu chuyện ban đầu chỉ xoay quanh công việc, cuộc sống. Tôi biết cô ấy chưa t á i h ô n. Cô ấy biết tôi cũng vậy.
Đêm đó, không hiểu vì sao, chúng tôi nói nhiều hơn những năm cuối cùng còn là vợ chồng. Có lẽ vì không còn ràng buộc, không còn trách nhiệm, nên người ta d ễ thành thật hơn.
Lan nói: “Thật ra ngày đó em không gh ét anh. Em chỉ thấy mình bị bỏ lại phía sau.”
Tôi cười chua chát: “Còn anh thì nghĩ em không hiểu cho anh.”
Hai kẻ từng y ê u nhau, giờ ngồi phân tích quá khứ như hai nhà quan sát.
Khi quán đóng cửa, tôi đứng trước lựa chọn. Về khách sạn một mình, hoặc… nói một câu.
Tôi đã nói: “Em… có muốn đi uống thêm không?”... Chuyện gì đến cũng đến... 👇👇👇🔥🍸💓