25/02/2026
CHƯƠNG 15: LỰA CHỌN CỦA NGƯỜI THỢ
Bình minh thứ ba không có tiếng tích tắc.
Chiếc đồng hồ quả lắc đã ngừng chạy từ đêm qua, kim giờ mắc kẹt ở số IV. Không gian chìm trong một sự tĩnh lặng khác thường, đặc quánh như thạch. Ánh sáng từ mái vòm kính rọi xuống yếu ớt, xám xịt, như thể ngày hôm nay trời bên ngoài u ám.
Nam đã thức dậy từ lúc nào, ngồi bất động trên ghế. Đôi mắt anh mở to, khô quắt, không còn vẻ hoang mang hay mệt mỏi. Chỉ còn một thứ sự tỉnh táo lạnh lùng đến rợn người. Anh nhìn xuống bàn tay mình – đôi bàn tay của người thợ khảm, với những vết chai và những vết cắt nhỏ từ đêm qua.
Trên bàn, trước mặt anh, là những thứ anh đã chuẩn bị:
1. Mảnh xà cừ đen tuyền, dày và rộng bằng lòng bàn tay, đã được mài qua đêm. Một nửa của nó vẫn giữ độ bóng và vân tự nhiên. Nửa còn lại đã biến thành một lưỡi dao hình lưỡi liềm, mỏng, sắc lẹm, ánh lên màu xám bạc dưới ánh sáng yếu ớt. Cạnh sắc đến nỗi chỉ cần đặt nhẹ lên tờ giấy da cũng để lại một vết rạch ngọt. Đây không phải dụng cụ để khảm. Đây là vũ khí. Một con dao bằng ngọc trai đen.
2. Tấm da thú thuôn dài (lấy từ một tấm bìa cổ trong phòng), đã được căng ra. Trên đó là một bức vẽ chưa hoàn thành, bằng thứ mực đen làm từ than bụi và nước. Những nét vẽ mạnh mẽ, dứt khoát.
3. Chai nước mắm cốt cuối cùng, chỉ còn lưng lửng một ngón tay. Nó được đặt cạnh một chiếc bình nhỏ bằng thủy tinh màu hổ phách mà Nam đã tìm thấy trong tủ – bình đựng tinh dầu cổ, nay trống rỗng.
4. Mảnh gốm tam giác của Lorenzo, đặt ngay cạnh bản đồ da thỏ.
Và Fortuna.
Nó không nằm dưới chân hay trên ghế. Nó đang ngồi trên bàn, ngay cạnh mảnh xà cừ, đuôi cuộn tròn quanh thân, đôi mắt vàng nhìn chăm chú vào những đường nét trên bức vẽ, như thể đang thẩm định tác phẩm. Có một sự trang nghiêm kỳ lạ trong tư thế của nó.
Nam nhìn nó. Rồi anh cất tiếng, lần đầu tiên nói chuyện với nó như với một thực thể có thể hiểu: "Hôm nay là ngày cuối."
Fortuna quay đầu lại, nhìn anh, chớp mắt một cái, rồi lại quay sang nhìn bức vẽ.
Nam đứng dậy. Anh bắt đầu làm việc.
BƯỚC MỘT: HOÀN THÀNH BỨC VẼ - TUYÊN NGÔN BẰNG MÁU.
Anh nhúng bút lông (làm từ một nhúm lông mềm lấy từ một chiếc bàn chải cổ) vào lọ mực than. Nhưng rồi anh dừng lại. Anh đặt bút xuống.
Thay vào đó, anh cầm lấy con dao xà cừ.
Một nhát cắt nhanh, sắc, vào đầu ngón tay trỏ. Một giọt máu đỏ thẫm ứa ra.
Fortuna kêu lên một tiếng "meo" ngắn, đứng bật dậy, lông hơi dựng.
"Không sao," Nam nói nhẹ nhàng.
Anh nhúng đầu ngón tay vào lọ nước mắm cốt, hòa lẫn máu với thứ nước mắn chát ấy. Rồi anh đưa ngón tay lên tấm da.
Anh không vẽ. Anh viết. Bằng một thứ mực máu-nước mắm, anh viết lên góc dưới bức vẽ chưa hoàn thành một dòng chữ Nho, song song với dòng chữ trên bộ đồ của người đi trước:
"Nghệ diệt tà, tâm sinh quang."
(Nghề nghiệp diệt trừ cái ác, tâm hồn sinh ra ánh sáng.)
Đó là lời đáp lại. Lời hứa kế thừa.
Rồi anh tiếp tục hoàn thiện bức vẽ bằng mực than. Bức tranh hiện ra rõ ràng:
· Ở trung tâm là Phòng Trưng Bày Số Một, nhưng mọi hiện vật đang sống dậy. Trái tim đập trong lọ, làm nứt vỡ thủy tinh. Bộ xương trẻ em ngồi dậy, nắm tay một bóng hình phụ nữ mờ ảo (Mater) bước ra từ bức tường. Những bộ xương khảm ngọc vung tay, phá tan tủ kính.
· Phía sau chúng, một cây nho khổng lồ (biểu tượng cho cả hệ thống) đang bốc cháy với ngọn lửa xanh lục.
· Và ở phía trước, dẫn lối cho tất cả, là hình ảnh Fortuna. Trong bức vẽ, viên xà cừ trên cổ nó phát ra những tia sáng lạnh lẽo, sắc như dao, cắt đứt những sợi dây vô hình đang trói buộc các linh hồn. Xung quanh nó, những cánh hoa mẫu đơn từ bộ đồ "Hồi Hương" đang nở rộ.
Đây không phải một bức tranh về sự hủy diệt. Đây là một bức tranh về sự giải thoát. Về việc phá vỡ vòng lặp. Nghệ thuật không còn để tôn vinh cái chết, mà để trao quyền cho những linh hồn bị giam cầm.
BƯỚC HAI: CHẾ TẠO VŨ KHÍ CUỐI CÙNG.
Nam đặt bức vẽ sang một bên. Anh lấy chiếc bình thủy tinh hổ phách. Anh đổ toàn bộ số nước mắm cốt còn lại vào đó. Rồi, anh lấy mảnh gốm của Lorenzo ra, nhìn kỹ những ký hiệu.
"Vườn Mẹ. Nhựa nguyên chất," anh lẩm bẩm.
Anh không có nhựa nguyên chất. Nhưng anh có thứ khác.
Anh đi đến chậu cây nho vàng. Cây nho vẫn xanh tươi, những chùm quả non tím lấp lánh. Nam dùng dao xà cừ, cắt một nhát nhẹ, chính xác vào một chùm quả non.
Không phải nhựa trắng chảy ra. Mà là một giọt chất lỏng trong suốt, hơi sánh, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào đến chóng mặt. Đó là nhựa non, thứ tinh túy nhất, chưa bị pha tạp, trước khi nó trở thành Sanguinaria.
Anh hứng giọt nhựa đó vào bình nước mắm. Xèo nhẹ. Một làn khói mỏng, mùi mặn chát và ngọt gắt hòa quyện, bốc lên.
Hỗn hợp trong bình chuyển từ màu nâu đậm sang một màu hổ phách đục, lấp lánh những hạt li ti như kim sa.
Vũ khí hóa học đã sẵn sàng. Thứ sẽ làm mủn thạch cao, thứ sẽ "làm ô nhiễm dòng chảy tinh túy" như lời người đi trước căn dặn.
BƯỚC BA: KHOẢNH KHẮC CỦA SỰ ĐỒNG HÀNH.
Khi Nam đặt bình hổ phách xuống, anh thấy máu từ vết cắt trên ngón tay vẫn còn rỉ ra, thấm ướt một mảng nhỏ trên bàn.
Fortuna, vốn đang quan sát, bỗng tiến lại. Nó cúi xuống, mũi ướt chạm vào vết máu, hít hà. Rồi, một hành động hoàn toàn bất ngờ: nó liếm nhẹ lên vết thương.
Cái liếm của một con mèo – thô ráp, ấm áp, mang theo bản năng chăm sóc vết thương của loài vật. Nó không có phép màu. Nhưng trong khoảnh khắc đó, nó như một lời cam kết không lời. Mày bị thương. Tao ở đây.
Nam nhìn xuống Fortuna. Anh không mỉm cười. Nhưng ánh mắt anh, lần đầu tiên sau nhiều ngày, có một chút gì đó dịu lại. Một sự thừa nhận.
Rồi anh lấy một mảnh vải sạch từ áo mình, băng vết thương lại. Anh nhặt Fortuna lên, đặt nó ngồi vào lòng, trên tấm da bản đồ. Anh chỉ tay vào đường đi trên bản đồ, vào chữ "NGUỒN".
"Chúng ta sẽ đến đây," anh nói, giọng thấp và rõ. "Nơi mọi thứ bắt đầu. Và cũng là nơi mọi thứ sẽ kết thúc."
Fortuna nhìn ngón tay anh, rồi nhìn lên mặt anh, đôi mắt vàng như thấu hiểu. Nó kêu "meo" một tiếng, tiếng kêu lần này nghe rõ ràng, không còn khàn đặc, như một lời đáp.
KẾT CHƯƠNG:
Tiếng động cơ khóa xoay chậm rãi từ phía cửa lớn vang lên.
Lạch cạch... tạch.
Nam đứng dậy. Anh đeo con dao xà cừ vào bên trong thắt lưng, kín đáo. Anh cầm bình hổ phách, bỏ vào túi trong áo. Anh cuộn bức vẽ lại, cột chặt.
Fortuna nhảy xuống đất, đứng sát bên chân anh, lưng cong lên một chút, tư thế sẵn sàng.
Cánh cửa gỗ sồi mở ra. Ba bóng đen mặt nạ bạc im lặng tiến vào, tạo thành một nửa vòng cung. Họ không mang theo ống tiêm hay lồng. Tay họ trống không. Nhưng sự hiện diện của họ đầy áp lực.
Người đứng giữa, qua lớp mặt nạ, phát ra giọng nói kim loại: "Thời hạn đã hết. Tác phẩm của ngươi đâu?"
Nam không nói gì. Anh giơ cao cuộn da đã được buộc chặt.
"Trình ra."
Nam từ từ mở cuộn da ra, giơ về phía trước, để những bóng đen nhìn thấy bức vẽ "Sự Phục Sinh của Những Lời Thì Thầm" cùng dòng chữ máu ở góc.
Im lặng.
Những cái mặt nạ bạc không biểu lộ cảm xúc. Nhưng không khí trong phòng dường như đặc lại. Ánh sáng xám từ mái vòm như càng thêm âm u.
Người đứng giữa lặng lẽ nhìn bức vẽ một hồi lâu. Rồi hắn quay đầu, như thể lắng nghe chỉ thị từ một nơi nào đó qua thiết bị ẩn.
Một phút. Hai phút.
Cuối cùng, giọng nói kim loại lại vang lên, nhưng lần này có một sắc thái khác – không giận dữ, không đe dọa, mà là một sự tò mò lạnh lùng, sắc như dao mổ.
"Đây không phải là thạch cao. Không phải là xà cừ gắn lên xác chết." Một khoảng dừng. "Đây là... một ý tưởng. Một virus ý tưởng."
Hắn tiến một bước về phía Nam. "Hội Đồng Mười không thích sự bất tuân. Nhưng... chúng tôi tò mò về sự đột biến. Ngươi đã không biến con vật này thành nghệ thuật. Ngươi biến nó thành... một biểu tượng. Và ngươi vẽ ra sự thay đổi."
Hắn chỉ tay vào bức vẽ. "Đây là thứ chúng tôi chưa có. Nghệ thuật động. Nghệ thuật về sự phản kháng đang diễn ra. Rất... sống."
Nam vẫn im lặng, một tay cầm bức vẽ, tay kia buông thõng bên hông, gần con dao giấu trong thắt lưng.
"Vì vậy," giọng nói kim loại kết thúc, "ngươi được mời đến một nơi khác. Nơi ý tưởng của ngươi có thể được... nuôi dưỡng và quan sát. Ngươi và vật nuôi của ngươi. Hãy đến NGUỒN. Để xem, thứ nghệ thuật phản kháng này của ngươi, sẽ phát triển ra sao trong môi trường nguyên liệu tinh túy nhất."
Đó không phải là một lời mời. Đó là một bản án mới, tinh vi hơn. Một cái bẫy dẫn dụ bằng sự tò mò khoa học.
Nam nhìn xuống Fortuna. Nó đang nhìn chằm chằm vào những bóng đen, tiếng gầm gừ rất nhỏ trong cổ họng.
Rồi anh ngước lên, gật đầu. Một cái gật đầu chậm rãi, như chấp nhận một ván cờ mới.
"Chúng tôi sẽ đi," Nam nói, giọng lần đầu tiên vang lên rõ ràng, không còn khàn đặc hay mệt mỏi. "Để cho các ngươi thấy, nghệ thuật thực sự không cần các ngươi nuôi dưỡng. Nó chỉ cần một kẽ hở để thở."
Anh cúi xuống, nhặt Fortuna lên, ôm vào lòng. Con mèo ngoan ngoãn nằm đó, nhưng đôi mắt vàng không rời những bóng đen.
Nam bước về phía cửa, đi qua giữa ba bóng đen. Họ không chạm vào anh. Họ chỉ quay người, thành một đội hình hộ tống – hay áp giải – dẫn anh ra khỏi Phòng Trưng Bày Số Một, vào một hành lang tối hơn, có những bậc thang dẫn xuống lòng đất.
Bức vẽ của anh vẫn được cầm trên tay. Con dao xà cừ lạnh lẽo áp vào bụng. Bình hổ phách nóng ấm trong túi áo.
Và Fortuna, trong vòng tay anh, là ngọn hải đăng sống, là lời thề không lời, là đồng đội trên con đường xuống địa ngục cuối cùng này.
Cánh cửa phía trước mở ra. Một thứ hơi nóng ẩm ướt, mang theo mùi ngọt nồng của rượu lên men và mùi sắt của máu, ùa ra.
NGUỒN đã ở ngay trước mắt.
------------
CẢNH CHUYỂN TIẾP: DẤU HIỆU TỪ KẺ GÁC ĐÊM
Hành lang dẫn xuống NGUỒN không phải là một lối đi thẳng tắp. Nó là một đường xoáy ốc bằng đá ẩm ướt, khắc sâu vào lòng đất, những bậc thang mòn vẹt, trơn trượt vì hơi nước ngưng tụ. Ánh sáng đến từ những chiếc đèn dầu nhỏ đặt trong các hốc tường cách quãng, ngọn lửa vàng cam cháy đều đặn, không nhấp nháy, tạo ra những bóng đen dài ngoẵng, nhảy múa trên tường đá thô.
Không khí ngày càng nặng nề, nóng và ẩm. Mùi rượu lên men trộn lẫn với mùi kim loại nóng và một thứ mùi ngọt gắt – mùi của sự sống đang bị nấu chín và chưng cất. Âm thanh của máy móc lớn dần từ phía dưới vọng lên, một thứ âm trầm rền rền, đều đặn như nhịp tim của một cỗ máy khổng lồ.
Ba bóng đen mặt nạ bạc đi phía trước, bước chân họ không một tiếng động. Nam ôm Fortuna đi ở giữa. Con mèo không ngủ. Nó ngóc cao đầu, tai vểnh về phía trước và phía sau, mắt mở to, đồng tử co lại thành hai khe thẳng đứng trong ánh sáng vàng. Nó đang cảnh giác tối đa.
Khi họ đi qua một khúc cua rộng, ở đó có một hốc tường sâu hơn, trông như một phòng nguyện nhỏ bỏ hoang. Bên trong, một bức tượng thạch cao của một vị thánh nào đó đã vỡ nửa mặt, và dưới chân tượng, một ngọn nến bằng sáp ong đang cháy.
Và có một người đứng đó.
Baldassare.
Lão quản gia già vẫn mặc bộ đồ cũ kỹ, nhưng không còn vẻ luộm thuộm. Lão đứng thẳng, hai tay chắp trước người, khuôn mặt khắc khổ dưới ánh nến trông như một bức phù điêu bằng gỗ. Đôi mắt lão, thường vờ như mờ đục, giờ sáng quắc, nhìn thẳng vào Nam.
Ba bóng đen dừng lại. Người dẫn đầu quay đầu, giọng kim loại lạnh lẽo: "Quản gia. Ngươi làm gì ở đây? Đây không phải khu vực của ngươi."
Baldassare khẽ cúi đầu, giọng nói trầm, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng: "Xin thứ lỗi. Tôi được chỉ thị kiểm tra hệ thống thông gió đoạn này trước khi quý khách đặc biệt đi qua. Để đảm bảo... chất lượng không khí cho sự sáng tạo." Lời giải thích nghe có vẻ hợp lý, nhưng ánh mắt lão không rời Nam.
Người dẫn đầu mặt nạ bạc im lặng một lúc, dường như kiểm tra thông tin. Rồi hắn gật đầu. "Nhanh lên."
Baldassare cúi người, giả vờ kiểm tra một lỗ thông hơi bằng đồng trên tường. Khi lão đứng dậy, lão vô tình chắn ngang tầm nhìn của những bóng đen về phía Nam trong một giây. Và trong khoảnh khắc đó, lão nhìn thẳng vào Nam, chớp mắt hai cái thật nhanh, rồi ánh mắt lão liếc xuống một phiến đá lỏng ngay dưới chân tượng thánh.
Rồi lão bước sang một bên. "Tất cả ổn. Quý khách có thể tiếp tục."
Đoàn người lại di chuyển. Khi đi ngang qua hốc tường, Nam, với sự nhạy cảm của một người thợ, đã nhìn thấy. Phiến đá đó hơi khác màu, và có một vết nứt hình chữ V rất nhỏ ở một góc.
Hai cái chớp mắt. Chữ V.
Nam không dừng lại. Nhưng anh đã ghi nhớ.
Họ đi xuống sâu hơn. Tiếng máy ồn hơn, hơi nóng tỏa ra như từ một lò luyện kim. Hành lang bắt đầu có những ống dẫn bằng đồng to bằng bắp đùi chạy dọc theo trần và tường, phát ra tiếng chất lỏng chảy róc rách bên trong.
Bỗng, từ phía sau, rất xa, vọng lên một hồi chuông.
BOONG... BOONG... BOONG...
Ba tiếng, trầm đục, lan tỏa trong không gian ngầm. Đó không phải tiếng chuông báo giờ. Đó là một tín hiệu.
Ba bóng đen lập tức dừng bước. Họ quay lại nhìn nhau (dù không thấy mặt). Người dẫn đầu nói: "Báo động cấp ba. Có sự cố ở Khu Tái Chế. Cần điều động."
Hắn quay sang Nam. "Ngươi đợi ở đây. Không được di chuyển. Hai người theo ta." Rồi, chỉ một cái, cả ba biến mất vào một lối rẽ nhỏ, tối om mà Nam không để ý trước đó, với tốc độ nhanh như những con rắn.
Chỉ còn lại Nam và Fortuna, trong ánh đèn dầu vàng vọt, giữa tiếng máy rền vang và mùi nồng nặc của NGUỒN.
Đây là cơ hội.
Nam đặt Fortuna xuống. "Canh chừng," anh thì thầm.
Anh quay người, chạy ngược lại những bậc thang, về phía hốc tường có Baldassare lúc nãy. Fortuna không đi theo. Nó ngồi xổm ngay giữa lối đi, đôi mắt vàng dõi nhìn về phía trước (nơi những bóng đen biến mất) và phía sau (nơi Nam đi), như một lính gác tí hon.
Nam đến hốc tường. Anh quỳ xuống, kiểm tra phiến đá có vết nứt hình chữ V. Anh dùng móng tay, rồi dùng đầu con dao xà cừ, luồn vào khe nứt. Cạch. Một cơ chế nhỏ được kích hoạt. Phiến đá lật lên, để lộ một khoang rỗng nhỏ.
Bên trong, không có giấy tờ, không có bản đồ. Chỉ có một vật thể.
Đó là một chiếc chìa khóa.
Nhưng không phải chìa khóa thường. Nó được làm bằng một hợp kim đen bóng, dài bằng ngón tay cái, hình dạng phức tạp với những răng cưa nhỏ xíu và một đầu xoay được. Trên thân chìa, khắc một chữ: "VENTUS" (Gió).
Và kèm theo đó là một mảnh giấy da nhỏ, với nét chữ run rẩy, già nua của Baldassare:
"Chìa này mở 'Cửa Gió' - lối thoát khẩn cấp duy nhất từ NGUỒN, dẫn thẳng ra bờ kênh phía Bắc. Nó cũng mở khoang chứa NHỰA NGUYÊN CHẤT tại trạm trung tâm. Hãy nhớ: hệ thống lớn nhất cũng có những kẽ hở nhỏ nhất. Và những kẻ gác đêm cũ mệt mỏi rồi. - B."
Nam nắm chặt chiếc chìa khóa. Nó lạnh ngắt. Baldassare, lão quản gia bí ẩn, không chỉ là một kẻ thờ ơ. Lão đã lên kế hoạch từ lâu. Lão đợi một "sự cố" (có phải chính lão tạo ra hồi chuông báo động kia không?) và một kẻ như Nam, có đủ nghị lực và lý do để sử dụng chiếc chìa này.
Những kẻ gác đêm cũ mệt mỏi rồi.
Nam giấu chìa khóa vào túi trong cùng, cùng chỗ với bình hổ phách. Anh đóng phiến đá lại, quay về chỗ Fortuna.
Con mèo vẫn ngồi đó, bất động. Khi thấy Nam, nó đứng dậy, đi vài bước về phía anh, kêu một tiếng nhỏ, như hỏi: "Xong chưa?"
"Xong rồi," Nam nói. "Họ sắp quay lại. Chúng ta tiếp tục."
Anh ôm Fortuna lên. Trong lòng anh giờ không chỉ có quyết tâm và vũ khí. Còn có một tia hy vọng mong manh – một lối thoát. Và một sự thật: hắn không cô đơn. Có những kẻ trong bóng tối, dù vì lý do gì, cũng muốn hệ thống này sụp đổ.
Họ tiếp tục đi xuống. Tiếng máy đã gần như át hết mọi âm thanh khác. Hơi nóng tỏa ra thành những làn sóng. Ánh sáng từ những hốc đèn dầu nhường chỗ cho một thứ ánh sáng đỏ rực, nhấp nháy từ phía cuối hành lang.
Và rồi, họ đến.
Hành lang mở ra vào một không gian khổng lồ, không thể tin nổi.
NGUỒN.
Nó không phải là một căn phòng. Mà là một hang động tự nhiên khổng lồ được cải tạo. Trần hang cao vút, tối om, nhưng bên dưới...
Nam đứng trên một cầu thang bằng kim loại vắt ngang qua vực thẳm. Dưới chân anh, cách đó hàng chục mét, là một biển chất lỏng.
Không phải nước. Mà là một thứ chất lỏng đỏ sẫm, đặc sánh, sôi sùng sục trong những bể chứa bằng thủy tinh và kim loại khổng lồ, được nối với nhau bằng một mạng lưới ống dẫn phức tạp. Đó là máu, rượu, và những thứ tinh túy khác đang được nấu, lọc, pha trộn. Ánh sáng đỏ rực đến từ những lò phản ứng đặt xung quanh, tỏa nhiệt và ánh sáng.
Ở trung tâm của tất cả, là một cấu trúc.
Một cây nho khổng lồ, nhưng nó không còn hoàn toàn là thực vật. Thân cây to như một tòa tháp nhỏ, là sự kết hợp của gỗ già nua, kim loại đồng đã xanh rêu, và... xương người được gắn kết lại. Những cành nho không phải là cành cây, mà là những ống dẫn bằng thủy tinh trong suốt, bên trong thấy dòng chất lỏng đỏ chảy lên, tỏa ra các bể chứa. Ở gốc cây, một bể chứa hình vòm bằng thủy tinh cho thấy một khối rễ chằng chịt, đang ngâm mình trong một thứ chất lỏng vàng óng – NHỰA NGUYÊN CHẤT.
Và trên một bệ đỡ bằng đá nhô ra giữa không gian, đối diện với cây nho-kim loại, có một chiếc ghế.
Trên đó, một người đang ngồi.
Người đó mặc một bộ đồ đen giản dị, không một chi tiết trang trí. Trên mặt, là chiếc mặt nạ ngà voi chạm hình mê cung mà Nam đã "nghe" giọng nói trước đây.
Hắn không nhìn xuống những bể chứa hay cây nho. Hắn đang nhìn thẳng lên Nam, từ xa, qua khoảng không đầy hơi nóng và ánh sáng đỏ.
Một giọng nói, không qua loa, mà vang lên trực tiếp trong đầu Nam, trầm, trung tính, và đầy sức nặng:
"Chào mừng, Người Thợ Khảm. Đến với trái tim của Venice. Nơi mọi thứ hữu cơ đều trở thành nghệ thuật, và mọi nghệ thuật đều trở thành bất tử."
"Hãy xuống đây. Và cho ta xem... mầm sống ngoại lai mà ngươi mang theo, sẽ nảy mầm thế nào trong mảnh đất màu mỡ nhất này."
Cánh cửa NGUỒN đã mở toang. Và ông chủ thực sự đã lên tiếng. Trận chiến cuối cùng, không phải bằng dao kiếm, mà bằng ý chí, nghệ thuật và những bí mật, sắp bắt đầu.