Góc Nhỏ Của Thane Hespera

Góc Nhỏ Của Thane Hespera Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Góc Nhỏ Của Thane Hespera, Arts and entertainment, Hai Phong.

Chào mừng bạn đến với nơi lưu trữ những linh hồn bị lãng quên.Dự án GIẢI OAN: Khi oán hận không thể tan biến theo cát bụ...
15/03/2026

Chào mừng bạn đến với nơi lưu trữ những linh hồn bị lãng quên.

Dự án GIẢI OAN: Khi oán hận không thể tan biến theo cát bụi, nó sẽ trở thành những phó bản chết chóc.

Kẻ giải oan, linh hồn bị chôn sống và những bí mật kinh hoàng đằng sau sự hào nhoáng của một gia tộc.

Vào cửa tùy duyên, ra cửa tùy mệnh.

---

Nếu bạn vô tình đi lạc vào đây, hãy chắc chắn rằng cái bóng của bạn vẫn còn dưới chân.

Giải Oan là hành trình của Đan và Liễu qua 8 phó bản kinh dị, nơi tâm linh Việt Nam hòa quyện cùng sự điên rồ của công nghệ hiện đại.

Không có anh hùng cứu thế. Chỉ có những kẻ đang vật lộn để tìm lại công lý từ đáy vực sâu.

Mời bạn nhấp ngụm trà, ngồi xuống và cùng lắng nghe tiếng vọng từ những kẻ đã chết.

https://dongvantruyen.net/story-detail/337

CHƯƠNG 17 (KẾT): BÌNH MINH CỦA NHỮNG MẢNH VỠ Khói trắng độc hại lan tỏa khắp NGUỒN. Những âm thanh máy móc nhịp nhàng gi...
27/02/2026

CHƯƠNG 17 (KẾT): BÌNH MINH CỦA NHỮNG MẢNH VỠ

Khói trắng độc hại lan tỏa khắp NGUỒN. Những âm thanh máy móc nhịp nhàng giờ đã trở thành tiếng kêu răng rắc, tiếng xì hơi hỗn loạn và những tiếng nổ lụp bụp từ các bể chứa. Hệ thống đang co giật trong cơn hấp hối.

Bốn bóng đen lao tới, ống tiêm lấp lánh ánh sáng đỏ. Nam vung dao xà cừ, đỡ một đòn, lưỡi dao sắc lẹm cắt đứt ống kim loại, giải phóng một tia chất lỏng tím độc. Anh lăn người tránh đòn thứ hai, Fortuna bám chặt trên vai, móng vuốt cào vào vai áo anh.

"Cửa Gió!" Nam thầm nhắc nhở bản thân, mắt liếc quanh tìm kiếm trong màn khói và ánh sáng nhấp nháy. Anh thấy nó - một ô cửa tròn bằng đồng, gần như hòa lẫn vào tường đá, cách đó không xa, có một ổ khóa hình ngôi sao kỳ dị.

Nhưng giữa anh và nó là một khoảng trống không che chắn, và kẻ đeo mặt nạ ngà voi đã đứng dậy, tay cầm một cây gậy dài bằng thạch cao đen, đầu gậy tỏa ra thứ ánh sáng xanh lục âm u.

"Ngươi nghĩ có thể chạy thoát ư?" Giọng nói quát lên, không còn trong đầu mà vang vọng khắp hang động. "Ngươi đã làm ô uế NGUỒN. Ngươi sẽ trở thành nguyên liệu để tẩy rửa nó!"

Hắn vung gậy. Một luồng sóng xanh lục, không phải lửa, mà là một thứ năng lượng làm tê liệt và hóa thạch, phóng về phía Nam.

Nam không kịp né. Anh ôm chặt Fortuna, quay lưng lại, chuẩn bị đón nhận.

Bụp.

Một tiếng động nhỏ, khô khốc.

Nhưng cơn đau không đến.

Nam quay đầu lại. Trước mặt anh, một bức tượng thạch cao - một trong những bức từ Phòng Trưng Bày, có lẽ được di chuyển xuống đây để "xử lý" - đã bị đẩy vào đường đi của luồng sóng. Nó đứng đó, một tay giơ ra như che chở, lớp thạch cao đang nứt vỡ từ bên trong, rơi ra từng mảng, để lộ ra...

Một cánh tay người, bằng xương bằng thịt, đang run rẩy.

Rồi khuôn mặt. Đó là Sofia. Đôi mắt cô mở to, đẫm nước, nhìn Nam với sự đau đớn tột cùng, nhưng cũng có một tia... tỉnh táo. Cô không còn cười. Cô đang khóc. Nhưng cô đang sống.

Luồng sóng xanh lục của kẻ đeo mặt nạ đã bị hấp thụ và phản xạ một phần bởi chính lớp thạch cao, và có lẽ bởi ý chí sống dậy của Sofia. Nó quật ngược trở lại, làm kẻ đeo mặt nạ loạng choạng một bước.

"Không thể nào...! Linh hồn không thể...!" Hắn kinh ngạc.

Nhưng đó không phải là phép lạ duy nhất.

Từ những bể chứa, những tiếng động bắt đầu vang lên. Những trái tim đập loạn xạ, đập thình thịch vào thành thủy tinh. Những bộ não phát ra những xung điện mạnh, làm vỡ tung các cảm biến. Những con mắt đồng loạt mở ra, và lần này, chúng không nhìn vô hồn. Chúng nhìn về phía kẻ đeo mặt nạ, với một sự căm hờn tột độ, một ý chí phán xét được tích tụ qua hàng thập kỷ bị giam cầm.

Hỗn hợp "Máu Biển" của Nam không chỉ làm nhiễm độc vật lý. Nó, kết hợp với sự rối loạn năng lượng và ý chí phản kháng của chính những linh hồn bị giam cầm, đã kích hoạt một sự thức tỉnh tập thể.

"BÂY GIỜ!" Nam hét lên, không biết nói với ai. Có lẽ với Sofia, với những linh hồn, với chính mình.

Anh bỏ chạy về phía Cửa Gió, chân dẫm lên những mảnh thạch cao vỡ và chất lỏng rò rỉ. Fortuna nhảy xuống, chạy trước, như dẫn đường.

Kẻ đeo mặt nạ định đuổi theo, nhưng một cánh tay thạch cao khác từ một bức tượng gần đó vươn ra, níu lấy chân hắn. Rồi một cánh tay khác. Những linh hồn đang thoát xác, dù chỉ là trong giây lát, cũng đang giữ chân kẻ cai trị của mình.

Nam đến trước Cửa Gió. Tay run run, anh rút chìa khóa Ventus, tra vào ổ khóa hình ngôi sao. Vừa khít. Anh xoay. Một loạt tiếng click cơ khí vang lên, nghe như tiếng thở phào.

Cánh cửa đồng nặng nề mở ra, để lộ một đường hầm tối om, thổi ra một luồng gió lạnh, trong lành - hơi thở của thế giới bên ngoài.

Nam quay đầu nhìn lại lần cuối.

Cảnh tượng NGUỒN giờ như một bức tranh hỗn mang của sự nổi dậy và sụp đổ. Kẻ đeo mặt nạ ngà voi đang vật lộn với những cánh tay thạch cao. Những bóng đen bị những dòng chất lỏng nhiễm độc và các mảnh vỡ vây lấy. Sofia, nửa người đã thoát khỏi lớp thạch cao, đang cố bò về phía bể chứa nơi có bộ xương đứa trẻ. Và trên cao, những quả "Nho Hồn" đang rung lên, rồi lần lượt rụng xuống, vỡ tan trên sàn đá, giải phóng những luồng ánh sáng mờ ảo, những tiếng thở dài cuối cùng.

"Đi thôi," Nam thì thầm với Fortuna.

Họ bước vào đường hầm. Cánh cửa đồng đóng sầm lại phía sau, cắt đứt âm thanh hỗn loạn, chỉ còn lại tiếng bước chân vội vã trong bóng tối và hơi thở dồn dập.

Đường hầm dốc lên, ẩm ướt, dẫn họ đi rất lâu. Cuối cùng, một tia sáng lọt qua khe hở. Nam đẩy một tấm lưới sắt rỉ sét. Họ bò ra ngoài.

Bình minh.

Họ đang ở một bờ kênh hẻo lánh của Venice, xa khu trung tâm. Bầu trời phía đông ửng hồng, phản chiếu trên mặt nước kênh đen ngòm tĩnh lặng. Không khí lạnh, trong lành, mang theo mùi muối và rong rêu. Sau nhiều ngày trong lòng đất ngột ngạt, nó như một liều thuốc.

Nam ngồi bệt xuống bậc đá ẩm ướt, thở hổn hển. Toàn thân đau nhức, tâm trí quay cuồng. Fortuna ngồi bên cạnh, cũng thở gấp, lông ướt đẫm mồ hôi và chất bẩn.

Anh mở túi áo. Bình hổ phách đã rỗng. Bức vẽ "Sự Phục Sinh..." vẫn còn, nhưng ướt nhẹp. Chỉ còn lại con dao xà cừ, lạnh ngắt trong tay.

Rồi, từ phía xa, nơi dinh thự Lorenzo tọa lạc, một tiếng nổ ầm vang lên, không lớn, nhưng sâu. Rồi một tiếng nữa. Như thể có thứ gì đó sụp đổ từ bên trong. Một làn khói đen, lẫn khói trắng, bốc lên từ những ống khói và có lẽ từ cả mặt đất, rồi tan loãng trong ánh bình minh.

NGUỒN đã sụp đổ. Hay ít nhất, nó đã bị thương nặng.

Nam đứng dậy, nhìn về phía đó một lúc. Trong lòng không có niềm vui chiến thắng. Chỉ có một sự trống rỗng mệt mỏi, và nỗi đau cho Sofia, cho đứa trẻ, cho người thợ khảm đi trước, cho tất cả những linh hồn vừa tìm lại được tự do trong khoảnh khắc cuối cùng, hoặc vĩnh viễn biến mất.

Fortuna cọ mình vào chân anh, kêu "meo" một tiếng nhỏ, yếu ớt.

Anh cúi xuống, nhặt nó lên. "Chúng ta đi thôi," anh nói, giọng khàn đặc. "Không còn gì ở đây cho chúng ta nữa."

---

Một tháng sau, một thị trấn nhỏ ven biển phía Nam nước Ý.

Ánh nắng ban mai ấm áp chiếu qua cửa sổ gỗ đơn sơ của một căn nhà nhỏ. Trong xưởng thủ công bé tí, Nam đang ngồi trước một khung gỗ.

Trên bàn, không còn những mảnh xà cừ lộng lẫy để khảm lên đồ đạc xa xỉ. Thay vào đó là những mảnh vỏ sò, đá cuội biển, mảnh gương vỡ nhỏ, và những mảnh xà cừ nhỏ, khiêm tốn. Anh đang khảm lên một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Họa tiết không cầu kỳ. Chỉ là một con mèo đang nằm cuộn tròn, được tạo hình từ những mảnh vỏ sò xám. Và xung quanh nó, những mảnh xà cừ nhỏ lấp lánh ánh xanh, tạo thành một vầng hào quang dịu dàng, hay có lẽ chỉ là những tia nắng.

Dưới ánh nắng bên cửa sổ, Fortuna thật sự đang nằm cuộn tròn, ngủ say. Nó đã béo lên một chút, bộ lông bớt xơ xác. Trên cổ nó, chiếc vòng da cũ đã được thay bằng một chiếc vải mềm màu xanh. Viên xà cừ-thấu kính đã bị Nam tháo ra và nghiền nát, rải xuống dòng kênh đen trong đêm trốn thoát.

Căn nhà này, công việc giản dị này, là nhờ số tiền ít ỏi Nam có được sau khi bán chiếc nhẫn duy nhất còn sót lại trên người. Và nhờ sự giúp đỡ ngầm của một người bạn cũ của Baldassare - một người thợ đóng thuyền ở thị trấn này, nghe được câu chuyện (được kể lại rất giản lược) và cho họ tạm trú.

Đôi khi, trong đêm, Nam vẫn giật mình tỉnh giấc vì ác mộng. Hình ảnh những bể chứa, tiếng nổ, khuôn mặt Sofia trong lớp thạch cao vỡ... Fortuna cũng vậy, đôi khi nó kêu lên trong giấc ngủ, hai chân sau đạp liên hồi như đang chạy trốn.

Nhưng ban ngày, dưới ánh mặt trời, khi tiếng sóng biển vỗ rì rào và mùi muối biển tràn ngập, họ lại tìm thấy sự bình yên tạm thời. Nam dạy Fortuna những trò chơi nhỏ. Fortuna lại bắt chuột cho căn nhà nhỏ. Họ trở thành hai kẻ lưu vong, hai mảnh vỡ từ một cơn ác mộng, dựa vào nhau để tồn tại.

Một buổi chiều, khi Nam đang đánh bóng chiếc hộp khảm hình mèo, ông chủ thuyền già - người đã giúp họ - bước vào. Ông ta đặt một tờ giấy in (một thứ hiếm hoi ở thị trấn nhỏ) lên bàn.

"Tin từ Venice," ông lão nói, giọng trầm. "Dinh thự của một quý tộc tên Lorenzo bị sập một phần do... 'sự cố đường ống ngầm'. Nhiều tác phẩm nghệ thuật vô giá bị hủy hoại. Một số người mất tích. Họ đang điều tra."

Nam gật đầu, không nói gì. Ông lão nhìn anh, rồi nhìn Fortuna đang ngủ, thở dài. "Có những câu chuyện tốt hơn nên bị chôn vùi. Và có những sinh mạng tốt hơn nên được bắt đầu lại." Rồi ông đi ra.

Nam cầm tờ giấy lên, xem qua những dòng chữ vô hồn mô tả "thảm kịch". Rồi anh bỏ nó vào bếp lò, nhìn ngọn lửa nuốt chửng nó.

Anh quay lại bàn, nhìn chiếc hộp gần hoàn thiện. Rồi nhìn Fortuna.

Con mèo mở mắt, ngáp dài, đôi mắt vàng lấp lánh trong ánh chiều.

Trong khoảnh khắc đó, không có quá khứ đen tối, không có tương lai bất định. Chỉ có hiện tại: một người thợ, một con mèo, và một tác phẩm nhỏ bé, được tạo ra không phải để tôn vinh cái chết, hay để phản kháng, mà đơn giản chỉ để lưu giữ một khoảnh khắc bình yên.

Nam mỉm cười, một nụ cười nhẹ, mệt mỏi, nhưng chân thật. Lần đầu tiên sau rất lâu.

Có lẽ đây không phải là một kết thúc có hậu. Những vết sẹo vẫn còn. Những bí mật vẫn bị chôn vùi. Venice vẫn còn đó, với những góc khuất đen tối khác.

Nhưng đối với Nam và Fortuna, đây là một bình minh mới. Được xây dựng từ những mảnh vỡ của quá khứ, và ánh sáng lấp lánh - dù nhỏ bé và lạnh lẽo - của những mảnh xà cừ giản dị.

Câu chuyện về người thợ khảm và con mèo có lẽ kết thúc ở đây. Nhưng hành trình của họ - hành trình hàn gắn, sống sót và tìm lại chút ánh sáng trong bóng tối - thì vẫn còn tiếp diễn, từng ngày một, dưới bầu trời mới.

HẾT.

CHƯƠNG 16: NGUỒN - NƠI TRÁI TIM THỨ HAI Bước xuống những bậc thang cuối cùng là bước vào một cơ thể sống. Hơi nóng ẩm bá...
26/02/2026

CHƯƠNG 16: NGUỒN - NƠI TRÁI TIM THỨ HAI

Bước xuống những bậc thang cuối cùng là bước vào một cơ thể sống.

Hơi nóng ẩm bám vào da thịt Nam ngay lập tức, nặng nề và ngột ngạt như bước vào phổi của một con quái vật. Không khí không chỉ nóng, mà còn đặc quánh với hương vị: mùi ngọt lịm của rượu mới lên men, mùi tanh nồng của máu tươi, mùi kim loại nóng, và một thứ mùi hương đất thối rữa, ngọt gắt – mùi của nhựa Sanguinaria nguyên chất. Mỗi hơi thở vào như uống một ngụm rượu pha máu.

Âm thanh ở đây là một bản giao hưởng công nghiệp của địa ngục. Tiếng máy bơm rền rền, tiếng chất lỏng sôi sùng sục trong các bể thủy tinh, tiếng xì hơi từ các van áp suất, tiếng kim loại va chạm nhịp nhàng từ đâu đó xa xa. Và trên hết, một thứ âm thanh rên rỉ tần số thấp, liên tục, như thể chính hang động này đang thở.

Nam đứng trên một sàn đá rộng, được lát bằng những phiến đá đen bóng loáng, phản chiếu ánh sáng đỏ từ những lò phản ứng. Trước mặt anh, cách chừng ba mươi bước, là bệ đá nơi kẻ đeo mặt nạ ngà voi ngồi. Xung quanh là vực thẳm, bên dưới là biển chất lỏng đỏ sẫm đang sôi.

Fortuna, trong vòng tay Nam, cứng người. Nó phát ra một tiếng gầm gừ liên tục, rất thấp, lông dựng đứng. Môi nó hơi nhe ra, để lộ những chiếc răng nanh nhỏ. Môi trường này quá khắc nghiệt, quá đe dọa với bản năng của một con vật.

"Bình tĩnh," Nam thì thầm, xoa nhẹ vào đầu nó. "Chúng ta đã đến rồi."

Anh bắt đầu bước đi. Mỗi bước chân vang lên trên nền đá. Anh đi qua những bể thủy tinh khổng lồ, cao ngang người, đường kính vài mét. Trong đó, những thứ được ngâm không phải là trái cây hay thảo mộc.

· Bể thứ nhất: Những trái tim, hàng trăm trái tim, co bóp nhẹ trong dung dịch vàng. Chúng vẫn còn đập, một cách chậm rãi, đồng bộ, như một dàn hợp xướng cơ quan.
· Bể thứ hai: Những bộ não, nổi lềnh bềnh trong chất lỏng tím nhạt. Những đường gợn sóng điện nhỏ xíu đôi khi lóe lên trên bề mặt.
· Bể thứ ba: Những đôi mắt. Hàng nghìn con mắt, màu sắc khác nhau, mở to, nhìn về mọi hướng. Ánh sáng đỏ từ lò phản ứng phản chiếu trong chúng, tạo thành một biển sao đỏ rực, chớp tắt.

Đây không phải là sưu tập. Đây là kho nguyên liệu sống. Hội Đồng Mười không chỉ bảo quản, họ duy trì sự sống một phần của các cơ quan, để giữ lại "chất lượng cảm xúc" hay "ký ức" cho rượu thành phẩm.

Và rồi, Nam đến trước Cây Nho-Kim Loại.

Từ gần, nó còn kinh khủng hơn. Thân cây to bằng một căn nhà nhỏ. Những "vỏ cây" thực chất là những lớp xương người được nén chặt, hóa thạch một phần, tạo thành những hoa văn kỳ dị. Những "cành" ống thủy tinh tỏa ra như một vương miện g*i góc, bên trong dòng chất lỏng đỏ chảy lên không ngừng. Ở gốc cây, bể thủy tinh chứa nhựa nguyên chất vàng óng, lấp lánh dưới ánh đèn như một kho báu.

Nhưng thứ thu hút ánh mắt Nam nhất là những quả nho.

Chúng không mọc trên cành ống thủy tinh. Chúng treo lơ lửng trên những sợi dây tơ tằm mảnh, từ trần hang cao vút xuống, đung đưa nhẹ trong luồng hơi nóng. Mỗi quả nho to bằng nắm tay, màu tím đen, bóng loáng như da thú, và bên trong, dưới lớp vỏ trong mờ, có thể thấy một thứ gì đó co giật nhẹ. Chúng không phải là trái cây. Chúng giống như... những bào thai, hay những quả tim thứ hai, đang được nuôi dưỡng bởi chính hệ thống này.

Kẻ đeo mặt nạ ngà voi vẫn ngồi đó. Hắn không cử động. Chỉ có ánh mắt từ sau những đường rãnh mê cung trên mặt nạ, ánh lên màu đỏ của lửa, dõi theo từng bước đi của Nam.

Khi Nam đứng cách bệ đá chừng mười bước, giọng nói lại vang lên trong đầu anh, lần này rõ ràng hơn, như thể hắn đang nói trực tiếp bên tai:

"Ngươi thấy không? Sự sống. Sự chuyển hóa. Sự nâng cấp. Đây mới là nghệ thuật đích thực. Không phải việc tạo ra cái đẹp từ cái chết, mà là kéo dài sự sống, biến nó thành một thứ khác, vĩnh cửu hơn."

Nam dừng lại. Anh nhìn thẳng vào chiếc mặt nạ. "Đây không phải là sự sống. Đây là sự giam cầm. Các ngươi biến mọi thứ thành nhiên liệu cho một cỗ máy vô tận."

"Vô tận? Không. Có mục đích." Hắn đứng dậy. Người hắn cao, gầy, dáng vẻ thanh thoát kỳ lạ trong bộ đồ đen giản dị. "Mục đích là sự hoàn hảo. Venice đã mục nát từ bên trong. Chúng tôi chỉ đang... tái chế sự mục nát đó, biến nó thành thứ đẹp đẽ và hữu ích. Những kẻ phản bội, những kẻ yếu đuối, những kẻ dư thừa... họ trở thành nền tảng cho sự tồn tại của những người xứng đáng hơn. Đó là sự tiến hóa có chọn lọc."

"Và các ngươi tự cho mình là kẻ quyết định ai xứng đáng?" Nam hỏi, tay ôm Fortuna chặt hơn. Con mèo đã ngừng gầm gừ, nhưng thân hình vẫn căng cứng.

"Không phải chúng tôi. Là nghệ thuật. Là chất lượng. Ngay cả ngươi, một kẻ ngoại lai, cũng đã chứng minh mình xứng đáng hơn Lorenzo. Vì ngươi mang đến một... góc nhìn mới. Một sự đột biến thú vị." Hắn bước xuống một bậc từ bệ đá. "Và bây giờ, ngươi đang ở đây, trong lõi của mọi thứ. Với một tác phẩm không làm từ thạch cao. Với một con vật đã vượt qua vai trò công cụ. Ngươi nghĩ đó là sự phản kháng? Với chúng tôi, đó chỉ là một dữ liệu mới. Một thí nghiệm mới."

Hắn giơ tay ra, chỉ về phía những quả nho treo lơ lửng. "Những quả 'Nho Hồn' đó. Mỗi quả chứa đựng ý thức cô đặc, cảm xúc thuần khiết của một 'nguyên liệu' đặc biệt. Chúng sẽ không bao giờ thối rữa. Chúng sẽ được thưởng thức, và sự tồn tại của chúng sẽ trở thành một phần của người thưởng thức. Một sự bất tử khác."

Rồi hắn quay sang Nam. "Còn ngươi, Người Thợ Khảm. Ngươi muốn gì? Phá hủy tất cả? Hay... gia nhập? Trở thành một phần của quá trình sáng tạo vĩ đại này? Ngươi có thể làm nhiều hơn những gì Lorenzo từng làm. Ngươi có thể định nghĩa lại 'nghệ thuật' của chúng tôi."

Đây là cái bẫy cuối cùng, và cũng là lời đề nghị chân thành nhất từ góc nhìn của hắn. Họ không cần kẻ tuân phục mù quáng. Họ cần những tài năng đột biến có thể đẩy hệ thống của họ lên một tầm cao mới.

Nam lặng im. Anh đặt Fortuna xuống đất. Con mèo đứng sát chân anh, mắt không rời kẻ đeo mặt nạ.

Rồi, Nam từ từ mở cuộn da ra, giơ cao bức vẽ "Sự Phục Sinh của Những Lời Thì Thầm" về phía hắn, về phía Cây Nho-Kim Loại, về phía tất cả.

"Tác phẩm của tôi đây," Nam nói, giọng anh vang lên, cắt ngang tiếng máy rền rền. "Nó không nói về sự bất tử hay sự nâng cấp. Nó nói về sự giải thoát. Về việc những linh hồn bị giam cầm phải được trả lại tự do. Nghệ thuật thực sự không phải là giam giữ cái đẹp, mà là thắp lên một ngọn lửa, dù chỉ trong chốc lát, để người ta thấy mình còn sống."

"Lãng mạn. Và ấu trĩ." Giọng nói trong đầu vang lên, lần đầu tiên có một chút... tiếc nuối? "Ngọn lửa sẽ tắt. Tự do dẫn đến hỗn loạn và thối rữa. Chỉ có trật tự, sự kiểm soát và chuyển hóa mới mang lại vĩnh cửu."

"Vậy thì," Nam nói, tay thuận của anh khẽ chạm vào bình hổ phách trong túi áo, "hãy để tôi cho ngươi thấy, một ngọn lửa có thể đốt cháy cả một hệ thống vĩnh cửu."

Ánh mắt từ sau mặt nạ ngà voi sắc lên. Hắn đã nhận ra sự thay đổi trong tư thế của Nam.

Và cũng trong khoảnh khắc đó, từ phía trên, nơi những quả "Nho Hồn" treo lơ lửng, một thứ gì đó rơi xuống.

Không phải một quả nho.

Mà là một giọt nhựa nguyên chất vàng óng, lớn bất thường, rơi thẳng xuống bể chứa ở gốc Cây Nho-Kim Loại.

PLỌT.

Một tiếng động nhỏ, nhưng nó như một tín hiệu.

Fortuna, con mèo, bỗng phóng đi như một mũi tên. Không phải về phía kẻ đeo mặt nạ, mà là về phía một bảng điều khiển bằng đồng nằm ở chân một trong những cột đá chống đỡ, gần đó. Nó nhảy lên, dùng hai chân trước đạp mạnh vào một cái cần gạt màu đồng đã xanh rêu.

CLICK! KRẸT!

Một cơ chế cũ kỹ, lâu ngày không dùng, được kích hoạt. Từ trên trần hang, một tấm lưới kim loại lớn được thiết kế để bắt những mảnh vỡ rơi xuống, bỗng sập xuống, không phải để bảo vệ, mà để che khuất tầm nhìn giữa bệ đá và vị trí của Nam!

Đó không phải là hành động ngẫu nhiên. Đó là một hành động được tính toán. Fortuna đã quan sát, đã ghi nhớ, và đã chọn thời cơ.

Baldassare. Lão đã không chỉ cho chìa khóa. Lão đã huấn luyện hoặc lập trình Fortuna cho một nhiệm vụ cụ thể trong môi trường này? Hay đơn giản, con mèo, với bản năng và trí thông minh động vật, đã tự hiểu điều cần làm?

Không có thời gian để suy nghĩ.

Trong bóng tối và sự hỗn loạn nhỏ khi tấm lưới sập xuống, Nam hành động.

Anh rút bình hổ phách ra. Anh không ném nó vào Cây Nho-Kim Loại. Anh chạy về phía một trong những ống dẫn bằng đồng lớn chạy từ các bể chứa lên phía trên – những mạch máu của hệ thống. Ở chỗ nối giữa các đoạn ống, có một van kiểm tra bằng thủy tinh.

Nam dùng dao xà cừ, đập vỡ lớp kính bảo vệ bên ngoài. Rồi, anh mở nắp bình hổ phách, đổ toàn bộ hỗn hợp "Máu Biển" đục ngầu, lấp lánh kim sa vào dòng chất lỏng đỏ đang chảy mạnh bên trong ống dẫn.

Xèoooo...

Một làn khói trắng bốc lên từ điểm đổ. Hỗn hợp hòa vào dòng chảy, bắt đầu lan đi theo hệ thống ống dẫn, đến những bể chứa, đến những lò phản ứng, và có lẽ... đến tận gốc Cây Nho-Kim Loại.

Ô nhiễm dòng chảy tinh túy. Bước đầu tiên đã thực hiện.

"NGƯƠI!" Giọng nói của kẻ đeo mặt nạ ngà voi lần đầu tiên vang lên thành tiếng thật, đầy phẫn nộ và... kinh ngạc. Hắn vung tay, và từ những bóng tối quanh bệ đá, bốn bóng đen mặt nạ bạc khác xuất hiện, tay cầm những ống tiêm dài lấp lánh.

Nhưng họ đã chậm một nhịp.

Nam đã rút lui về phía một cột đá lớn. Fortuna chạy về phía anh, nhảy lên vai anh, bám chặt.

Và rồi, từ phía Cây Nho-Kim Loại, một âm thanh mới vang lên.

R... Rắc...

Một vết nứt nhỏ, xuất hiện trên một trong những "cành" ống thủy tinh. Rồi một vết nứt khác. Chất lỏng đỏ bên trong rỉ ra, nhưng không còn đỏ tươi. Nó có màu nâu đục, và tỏa ra mùi chua, mặn, tanh – mùi của sự phân hủy, của nước mắm, của sự sống thực sự đang thối rữa.

Hỗn hợp của Nam đã bắt đầu phát huy tác dụng. Nó không phá hủy ngay lập tức. Nó làm nhiễm độc, làm biến chất chính dòng nguyên liệu tinh túy.

Kẻ đeo mặt nạ ngà voi quay nhìn về phía Cây Nho, thân hình hắn rung lên vì giận dữ. "Đồ khốn nạn! Ngươi đã làm gì với NGUỒN?!"

"Tôi chỉ cho ngươi thấy," Nam hét lên, giọng anh lần đầu tiên đầy cảm xúc, một thứ cảm xúc lạnh lùng nhưng mãnh liệt, "nghệ thuật của sự kết thúc! Một vòng tròn hoàn hảo, cuối cùng cũng phải có điểm dừng!"

Hắn quay lại, chỉ tay về phía Nam. "Giết hắn! Bắt lấy con vật! Cứu lấy NGUỒN!"

Bốn bóng đen xông tới. Nam ôm chặt Fortuna, lùi về phía sau, tay cầm dao xà cừ giơ lên. Anh nhìn quanh, tìm lối thoát. Chiếc chìa khóa Ventus trong túi nóng lên như một cục than.

Và rồi, từ chính những bể chứa não, tim, mắt... một thứ gì đó bắt đầu xảy ra.

Những trái tim ngừng đập đồng bộ, bắt đầu loạn nhịp. Những bộ não phát ra những đợt sóng điện hỗn loạn. Và những con mắt... chúng bắt đầu nhắm lại, tất cả, cùng một lúc, như thể từ chối nhìn vào sự hủy diệt đang diễn ra.

Hệ thống đang bị nhiễm độc từ bên trong. Và những "linh hồn" bị giam cầm trong đó, cuối cùng, cũng có một phản ứng.

Trận chiến cuối cùng cho sự sống và cái chết, cho giải thoát hay giam cầm vĩnh viễn, đã bắt đầu ngay tại trái tim của cỗ máy địa ngục. Và Nam, với con dao bằng xà cừ và một con mèo trên vai, đang đứng giữa tâm bão.

CHƯƠNG 15: LỰA CHỌN CỦA NGƯỜI THỢ Bình minh thứ ba không có tiếng tích tắc. Chiếc đồng hồ quả lắc đã ngừng chạy từ đêm q...
25/02/2026

CHƯƠNG 15: LỰA CHỌN CỦA NGƯỜI THỢ

Bình minh thứ ba không có tiếng tích tắc.

Chiếc đồng hồ quả lắc đã ngừng chạy từ đêm qua, kim giờ mắc kẹt ở số IV. Không gian chìm trong một sự tĩnh lặng khác thường, đặc quánh như thạch. Ánh sáng từ mái vòm kính rọi xuống yếu ớt, xám xịt, như thể ngày hôm nay trời bên ngoài u ám.

Nam đã thức dậy từ lúc nào, ngồi bất động trên ghế. Đôi mắt anh mở to, khô quắt, không còn vẻ hoang mang hay mệt mỏi. Chỉ còn một thứ sự tỉnh táo lạnh lùng đến rợn người. Anh nhìn xuống bàn tay mình – đôi bàn tay của người thợ khảm, với những vết chai và những vết cắt nhỏ từ đêm qua.

Trên bàn, trước mặt anh, là những thứ anh đã chuẩn bị:

1. Mảnh xà cừ đen tuyền, dày và rộng bằng lòng bàn tay, đã được mài qua đêm. Một nửa của nó vẫn giữ độ bóng và vân tự nhiên. Nửa còn lại đã biến thành một lưỡi dao hình lưỡi liềm, mỏng, sắc lẹm, ánh lên màu xám bạc dưới ánh sáng yếu ớt. Cạnh sắc đến nỗi chỉ cần đặt nhẹ lên tờ giấy da cũng để lại một vết rạch ngọt. Đây không phải dụng cụ để khảm. Đây là vũ khí. Một con dao bằng ngọc trai đen.
2. Tấm da thú thuôn dài (lấy từ một tấm bìa cổ trong phòng), đã được căng ra. Trên đó là một bức vẽ chưa hoàn thành, bằng thứ mực đen làm từ than bụi và nước. Những nét vẽ mạnh mẽ, dứt khoát.
3. Chai nước mắm cốt cuối cùng, chỉ còn lưng lửng một ngón tay. Nó được đặt cạnh một chiếc bình nhỏ bằng thủy tinh màu hổ phách mà Nam đã tìm thấy trong tủ – bình đựng tinh dầu cổ, nay trống rỗng.
4. Mảnh gốm tam giác của Lorenzo, đặt ngay cạnh bản đồ da thỏ.

Và Fortuna.

Nó không nằm dưới chân hay trên ghế. Nó đang ngồi trên bàn, ngay cạnh mảnh xà cừ, đuôi cuộn tròn quanh thân, đôi mắt vàng nhìn chăm chú vào những đường nét trên bức vẽ, như thể đang thẩm định tác phẩm. Có một sự trang nghiêm kỳ lạ trong tư thế của nó.

Nam nhìn nó. Rồi anh cất tiếng, lần đầu tiên nói chuyện với nó như với một thực thể có thể hiểu: "Hôm nay là ngày cuối."

Fortuna quay đầu lại, nhìn anh, chớp mắt một cái, rồi lại quay sang nhìn bức vẽ.

Nam đứng dậy. Anh bắt đầu làm việc.

BƯỚC MỘT: HOÀN THÀNH BỨC VẼ - TUYÊN NGÔN BẰNG MÁU.

Anh nhúng bút lông (làm từ một nhúm lông mềm lấy từ một chiếc bàn chải cổ) vào lọ mực than. Nhưng rồi anh dừng lại. Anh đặt bút xuống.

Thay vào đó, anh cầm lấy con dao xà cừ.

Một nhát cắt nhanh, sắc, vào đầu ngón tay trỏ. Một giọt máu đỏ thẫm ứa ra.

Fortuna kêu lên một tiếng "meo" ngắn, đứng bật dậy, lông hơi dựng.

"Không sao," Nam nói nhẹ nhàng.

Anh nhúng đầu ngón tay vào lọ nước mắm cốt, hòa lẫn máu với thứ nước mắn chát ấy. Rồi anh đưa ngón tay lên tấm da.

Anh không vẽ. Anh viết. Bằng một thứ mực máu-nước mắm, anh viết lên góc dưới bức vẽ chưa hoàn thành một dòng chữ Nho, song song với dòng chữ trên bộ đồ của người đi trước:

"Nghệ diệt tà, tâm sinh quang."
(Nghề nghiệp diệt trừ cái ác, tâm hồn sinh ra ánh sáng.)

Đó là lời đáp lại. Lời hứa kế thừa.

Rồi anh tiếp tục hoàn thiện bức vẽ bằng mực than. Bức tranh hiện ra rõ ràng:

· Ở trung tâm là Phòng Trưng Bày Số Một, nhưng mọi hiện vật đang sống dậy. Trái tim đập trong lọ, làm nứt vỡ thủy tinh. Bộ xương trẻ em ngồi dậy, nắm tay một bóng hình phụ nữ mờ ảo (Mater) bước ra từ bức tường. Những bộ xương khảm ngọc vung tay, phá tan tủ kính.
· Phía sau chúng, một cây nho khổng lồ (biểu tượng cho cả hệ thống) đang bốc cháy với ngọn lửa xanh lục.
· Và ở phía trước, dẫn lối cho tất cả, là hình ảnh Fortuna. Trong bức vẽ, viên xà cừ trên cổ nó phát ra những tia sáng lạnh lẽo, sắc như dao, cắt đứt những sợi dây vô hình đang trói buộc các linh hồn. Xung quanh nó, những cánh hoa mẫu đơn từ bộ đồ "Hồi Hương" đang nở rộ.

Đây không phải một bức tranh về sự hủy diệt. Đây là một bức tranh về sự giải thoát. Về việc phá vỡ vòng lặp. Nghệ thuật không còn để tôn vinh cái chết, mà để trao quyền cho những linh hồn bị giam cầm.

BƯỚC HAI: CHẾ TẠO VŨ KHÍ CUỐI CÙNG.

Nam đặt bức vẽ sang một bên. Anh lấy chiếc bình thủy tinh hổ phách. Anh đổ toàn bộ số nước mắm cốt còn lại vào đó. Rồi, anh lấy mảnh gốm của Lorenzo ra, nhìn kỹ những ký hiệu.

"Vườn Mẹ. Nhựa nguyên chất," anh lẩm bẩm.

Anh không có nhựa nguyên chất. Nhưng anh có thứ khác.

Anh đi đến chậu cây nho vàng. Cây nho vẫn xanh tươi, những chùm quả non tím lấp lánh. Nam dùng dao xà cừ, cắt một nhát nhẹ, chính xác vào một chùm quả non.

Không phải nhựa trắng chảy ra. Mà là một giọt chất lỏng trong suốt, hơi sánh, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào đến chóng mặt. Đó là nhựa non, thứ tinh túy nhất, chưa bị pha tạp, trước khi nó trở thành Sanguinaria.

Anh hứng giọt nhựa đó vào bình nước mắm. Xèo nhẹ. Một làn khói mỏng, mùi mặn chát và ngọt gắt hòa quyện, bốc lên.

Hỗn hợp trong bình chuyển từ màu nâu đậm sang một màu hổ phách đục, lấp lánh những hạt li ti như kim sa.

Vũ khí hóa học đã sẵn sàng. Thứ sẽ làm mủn thạch cao, thứ sẽ "làm ô nhiễm dòng chảy tinh túy" như lời người đi trước căn dặn.

BƯỚC BA: KHOẢNH KHẮC CỦA SỰ ĐỒNG HÀNH.

Khi Nam đặt bình hổ phách xuống, anh thấy máu từ vết cắt trên ngón tay vẫn còn rỉ ra, thấm ướt một mảng nhỏ trên bàn.

Fortuna, vốn đang quan sát, bỗng tiến lại. Nó cúi xuống, mũi ướt chạm vào vết máu, hít hà. Rồi, một hành động hoàn toàn bất ngờ: nó liếm nhẹ lên vết thương.

Cái liếm của một con mèo – thô ráp, ấm áp, mang theo bản năng chăm sóc vết thương của loài vật. Nó không có phép màu. Nhưng trong khoảnh khắc đó, nó như một lời cam kết không lời. Mày bị thương. Tao ở đây.

Nam nhìn xuống Fortuna. Anh không mỉm cười. Nhưng ánh mắt anh, lần đầu tiên sau nhiều ngày, có một chút gì đó dịu lại. Một sự thừa nhận.

Rồi anh lấy một mảnh vải sạch từ áo mình, băng vết thương lại. Anh nhặt Fortuna lên, đặt nó ngồi vào lòng, trên tấm da bản đồ. Anh chỉ tay vào đường đi trên bản đồ, vào chữ "NGUỒN".

"Chúng ta sẽ đến đây," anh nói, giọng thấp và rõ. "Nơi mọi thứ bắt đầu. Và cũng là nơi mọi thứ sẽ kết thúc."

Fortuna nhìn ngón tay anh, rồi nhìn lên mặt anh, đôi mắt vàng như thấu hiểu. Nó kêu "meo" một tiếng, tiếng kêu lần này nghe rõ ràng, không còn khàn đặc, như một lời đáp.

KẾT CHƯƠNG:

Tiếng động cơ khóa xoay chậm rãi từ phía cửa lớn vang lên.

Lạch cạch... tạch.

Nam đứng dậy. Anh đeo con dao xà cừ vào bên trong thắt lưng, kín đáo. Anh cầm bình hổ phách, bỏ vào túi trong áo. Anh cuộn bức vẽ lại, cột chặt.

Fortuna nhảy xuống đất, đứng sát bên chân anh, lưng cong lên một chút, tư thế sẵn sàng.

Cánh cửa gỗ sồi mở ra. Ba bóng đen mặt nạ bạc im lặng tiến vào, tạo thành một nửa vòng cung. Họ không mang theo ống tiêm hay lồng. Tay họ trống không. Nhưng sự hiện diện của họ đầy áp lực.

Người đứng giữa, qua lớp mặt nạ, phát ra giọng nói kim loại: "Thời hạn đã hết. Tác phẩm của ngươi đâu?"

Nam không nói gì. Anh giơ cao cuộn da đã được buộc chặt.

"Trình ra."

Nam từ từ mở cuộn da ra, giơ về phía trước, để những bóng đen nhìn thấy bức vẽ "Sự Phục Sinh của Những Lời Thì Thầm" cùng dòng chữ máu ở góc.

Im lặng.

Những cái mặt nạ bạc không biểu lộ cảm xúc. Nhưng không khí trong phòng dường như đặc lại. Ánh sáng xám từ mái vòm như càng thêm âm u.

Người đứng giữa lặng lẽ nhìn bức vẽ một hồi lâu. Rồi hắn quay đầu, như thể lắng nghe chỉ thị từ một nơi nào đó qua thiết bị ẩn.

Một phút. Hai phút.

Cuối cùng, giọng nói kim loại lại vang lên, nhưng lần này có một sắc thái khác – không giận dữ, không đe dọa, mà là một sự tò mò lạnh lùng, sắc như dao mổ.

"Đây không phải là thạch cao. Không phải là xà cừ gắn lên xác chết." Một khoảng dừng. "Đây là... một ý tưởng. Một virus ý tưởng."

Hắn tiến một bước về phía Nam. "Hội Đồng Mười không thích sự bất tuân. Nhưng... chúng tôi tò mò về sự đột biến. Ngươi đã không biến con vật này thành nghệ thuật. Ngươi biến nó thành... một biểu tượng. Và ngươi vẽ ra sự thay đổi."

Hắn chỉ tay vào bức vẽ. "Đây là thứ chúng tôi chưa có. Nghệ thuật động. Nghệ thuật về sự phản kháng đang diễn ra. Rất... sống."

Nam vẫn im lặng, một tay cầm bức vẽ, tay kia buông thõng bên hông, gần con dao giấu trong thắt lưng.

"Vì vậy," giọng nói kim loại kết thúc, "ngươi được mời đến một nơi khác. Nơi ý tưởng của ngươi có thể được... nuôi dưỡng và quan sát. Ngươi và vật nuôi của ngươi. Hãy đến NGUỒN. Để xem, thứ nghệ thuật phản kháng này của ngươi, sẽ phát triển ra sao trong môi trường nguyên liệu tinh túy nhất."

Đó không phải là một lời mời. Đó là một bản án mới, tinh vi hơn. Một cái bẫy dẫn dụ bằng sự tò mò khoa học.

Nam nhìn xuống Fortuna. Nó đang nhìn chằm chằm vào những bóng đen, tiếng gầm gừ rất nhỏ trong cổ họng.

Rồi anh ngước lên, gật đầu. Một cái gật đầu chậm rãi, như chấp nhận một ván cờ mới.

"Chúng tôi sẽ đi," Nam nói, giọng lần đầu tiên vang lên rõ ràng, không còn khàn đặc hay mệt mỏi. "Để cho các ngươi thấy, nghệ thuật thực sự không cần các ngươi nuôi dưỡng. Nó chỉ cần một kẽ hở để thở."

Anh cúi xuống, nhặt Fortuna lên, ôm vào lòng. Con mèo ngoan ngoãn nằm đó, nhưng đôi mắt vàng không rời những bóng đen.

Nam bước về phía cửa, đi qua giữa ba bóng đen. Họ không chạm vào anh. Họ chỉ quay người, thành một đội hình hộ tống – hay áp giải – dẫn anh ra khỏi Phòng Trưng Bày Số Một, vào một hành lang tối hơn, có những bậc thang dẫn xuống lòng đất.

Bức vẽ của anh vẫn được cầm trên tay. Con dao xà cừ lạnh lẽo áp vào bụng. Bình hổ phách nóng ấm trong túi áo.

Và Fortuna, trong vòng tay anh, là ngọn hải đăng sống, là lời thề không lời, là đồng đội trên con đường xuống địa ngục cuối cùng này.

Cánh cửa phía trước mở ra. Một thứ hơi nóng ẩm ướt, mang theo mùi ngọt nồng của rượu lên men và mùi sắt của máu, ùa ra.

NGUỒN đã ở ngay trước mắt.

------------

CẢNH CHUYỂN TIẾP: DẤU HIỆU TỪ KẺ GÁC ĐÊM

Hành lang dẫn xuống NGUỒN không phải là một lối đi thẳng tắp. Nó là một đường xoáy ốc bằng đá ẩm ướt, khắc sâu vào lòng đất, những bậc thang mòn vẹt, trơn trượt vì hơi nước ngưng tụ. Ánh sáng đến từ những chiếc đèn dầu nhỏ đặt trong các hốc tường cách quãng, ngọn lửa vàng cam cháy đều đặn, không nhấp nháy, tạo ra những bóng đen dài ngoẵng, nhảy múa trên tường đá thô.

Không khí ngày càng nặng nề, nóng và ẩm. Mùi rượu lên men trộn lẫn với mùi kim loại nóng và một thứ mùi ngọt gắt – mùi của sự sống đang bị nấu chín và chưng cất. Âm thanh của máy móc lớn dần từ phía dưới vọng lên, một thứ âm trầm rền rền, đều đặn như nhịp tim của một cỗ máy khổng lồ.

Ba bóng đen mặt nạ bạc đi phía trước, bước chân họ không một tiếng động. Nam ôm Fortuna đi ở giữa. Con mèo không ngủ. Nó ngóc cao đầu, tai vểnh về phía trước và phía sau, mắt mở to, đồng tử co lại thành hai khe thẳng đứng trong ánh sáng vàng. Nó đang cảnh giác tối đa.

Khi họ đi qua một khúc cua rộng, ở đó có một hốc tường sâu hơn, trông như một phòng nguyện nhỏ bỏ hoang. Bên trong, một bức tượng thạch cao của một vị thánh nào đó đã vỡ nửa mặt, và dưới chân tượng, một ngọn nến bằng sáp ong đang cháy.

Và có một người đứng đó.

Baldassare.

Lão quản gia già vẫn mặc bộ đồ cũ kỹ, nhưng không còn vẻ luộm thuộm. Lão đứng thẳng, hai tay chắp trước người, khuôn mặt khắc khổ dưới ánh nến trông như một bức phù điêu bằng gỗ. Đôi mắt lão, thường vờ như mờ đục, giờ sáng quắc, nhìn thẳng vào Nam.

Ba bóng đen dừng lại. Người dẫn đầu quay đầu, giọng kim loại lạnh lẽo: "Quản gia. Ngươi làm gì ở đây? Đây không phải khu vực của ngươi."

Baldassare khẽ cúi đầu, giọng nói trầm, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng: "Xin thứ lỗi. Tôi được chỉ thị kiểm tra hệ thống thông gió đoạn này trước khi quý khách đặc biệt đi qua. Để đảm bảo... chất lượng không khí cho sự sáng tạo." Lời giải thích nghe có vẻ hợp lý, nhưng ánh mắt lão không rời Nam.

Người dẫn đầu mặt nạ bạc im lặng một lúc, dường như kiểm tra thông tin. Rồi hắn gật đầu. "Nhanh lên."

Baldassare cúi người, giả vờ kiểm tra một lỗ thông hơi bằng đồng trên tường. Khi lão đứng dậy, lão vô tình chắn ngang tầm nhìn của những bóng đen về phía Nam trong một giây. Và trong khoảnh khắc đó, lão nhìn thẳng vào Nam, chớp mắt hai cái thật nhanh, rồi ánh mắt lão liếc xuống một phiến đá lỏng ngay dưới chân tượng thánh.

Rồi lão bước sang một bên. "Tất cả ổn. Quý khách có thể tiếp tục."

Đoàn người lại di chuyển. Khi đi ngang qua hốc tường, Nam, với sự nhạy cảm của một người thợ, đã nhìn thấy. Phiến đá đó hơi khác màu, và có một vết nứt hình chữ V rất nhỏ ở một góc.

Hai cái chớp mắt. Chữ V.

Nam không dừng lại. Nhưng anh đã ghi nhớ.

Họ đi xuống sâu hơn. Tiếng máy ồn hơn, hơi nóng tỏa ra như từ một lò luyện kim. Hành lang bắt đầu có những ống dẫn bằng đồng to bằng bắp đùi chạy dọc theo trần và tường, phát ra tiếng chất lỏng chảy róc rách bên trong.

Bỗng, từ phía sau, rất xa, vọng lên một hồi chuông.
BOONG... BOONG... BOONG...
Ba tiếng, trầm đục, lan tỏa trong không gian ngầm. Đó không phải tiếng chuông báo giờ. Đó là một tín hiệu.

Ba bóng đen lập tức dừng bước. Họ quay lại nhìn nhau (dù không thấy mặt). Người dẫn đầu nói: "Báo động cấp ba. Có sự cố ở Khu Tái Chế. Cần điều động."

Hắn quay sang Nam. "Ngươi đợi ở đây. Không được di chuyển. Hai người theo ta." Rồi, chỉ một cái, cả ba biến mất vào một lối rẽ nhỏ, tối om mà Nam không để ý trước đó, với tốc độ nhanh như những con rắn.

Chỉ còn lại Nam và Fortuna, trong ánh đèn dầu vàng vọt, giữa tiếng máy rền vang và mùi nồng nặc của NGUỒN.

Đây là cơ hội.

Nam đặt Fortuna xuống. "Canh chừng," anh thì thầm.

Anh quay người, chạy ngược lại những bậc thang, về phía hốc tường có Baldassare lúc nãy. Fortuna không đi theo. Nó ngồi xổm ngay giữa lối đi, đôi mắt vàng dõi nhìn về phía trước (nơi những bóng đen biến mất) và phía sau (nơi Nam đi), như một lính gác tí hon.

Nam đến hốc tường. Anh quỳ xuống, kiểm tra phiến đá có vết nứt hình chữ V. Anh dùng móng tay, rồi dùng đầu con dao xà cừ, luồn vào khe nứt. Cạch. Một cơ chế nhỏ được kích hoạt. Phiến đá lật lên, để lộ một khoang rỗng nhỏ.

Bên trong, không có giấy tờ, không có bản đồ. Chỉ có một vật thể.

Đó là một chiếc chìa khóa.

Nhưng không phải chìa khóa thường. Nó được làm bằng một hợp kim đen bóng, dài bằng ngón tay cái, hình dạng phức tạp với những răng cưa nhỏ xíu và một đầu xoay được. Trên thân chìa, khắc một chữ: "VENTUS" (Gió).

Và kèm theo đó là một mảnh giấy da nhỏ, với nét chữ run rẩy, già nua của Baldassare:

"Chìa này mở 'Cửa Gió' - lối thoát khẩn cấp duy nhất từ NGUỒN, dẫn thẳng ra bờ kênh phía Bắc. Nó cũng mở khoang chứa NHỰA NGUYÊN CHẤT tại trạm trung tâm. Hãy nhớ: hệ thống lớn nhất cũng có những kẽ hở nhỏ nhất. Và những kẻ gác đêm cũ mệt mỏi rồi. - B."

Nam nắm chặt chiếc chìa khóa. Nó lạnh ngắt. Baldassare, lão quản gia bí ẩn, không chỉ là một kẻ thờ ơ. Lão đã lên kế hoạch từ lâu. Lão đợi một "sự cố" (có phải chính lão tạo ra hồi chuông báo động kia không?) và một kẻ như Nam, có đủ nghị lực và lý do để sử dụng chiếc chìa này.

Những kẻ gác đêm cũ mệt mỏi rồi.

Nam giấu chìa khóa vào túi trong cùng, cùng chỗ với bình hổ phách. Anh đóng phiến đá lại, quay về chỗ Fortuna.

Con mèo vẫn ngồi đó, bất động. Khi thấy Nam, nó đứng dậy, đi vài bước về phía anh, kêu một tiếng nhỏ, như hỏi: "Xong chưa?"

"Xong rồi," Nam nói. "Họ sắp quay lại. Chúng ta tiếp tục."

Anh ôm Fortuna lên. Trong lòng anh giờ không chỉ có quyết tâm và vũ khí. Còn có một tia hy vọng mong manh – một lối thoát. Và một sự thật: hắn không cô đơn. Có những kẻ trong bóng tối, dù vì lý do gì, cũng muốn hệ thống này sụp đổ.

Họ tiếp tục đi xuống. Tiếng máy đã gần như át hết mọi âm thanh khác. Hơi nóng tỏa ra thành những làn sóng. Ánh sáng từ những hốc đèn dầu nhường chỗ cho một thứ ánh sáng đỏ rực, nhấp nháy từ phía cuối hành lang.

Và rồi, họ đến.

Hành lang mở ra vào một không gian khổng lồ, không thể tin nổi.

NGUỒN.

Nó không phải là một căn phòng. Mà là một hang động tự nhiên khổng lồ được cải tạo. Trần hang cao vút, tối om, nhưng bên dưới...

Nam đứng trên một cầu thang bằng kim loại vắt ngang qua vực thẳm. Dưới chân anh, cách đó hàng chục mét, là một biển chất lỏng.

Không phải nước. Mà là một thứ chất lỏng đỏ sẫm, đặc sánh, sôi sùng sục trong những bể chứa bằng thủy tinh và kim loại khổng lồ, được nối với nhau bằng một mạng lưới ống dẫn phức tạp. Đó là máu, rượu, và những thứ tinh túy khác đang được nấu, lọc, pha trộn. Ánh sáng đỏ rực đến từ những lò phản ứng đặt xung quanh, tỏa nhiệt và ánh sáng.

Ở trung tâm của tất cả, là một cấu trúc.

Một cây nho khổng lồ, nhưng nó không còn hoàn toàn là thực vật. Thân cây to như một tòa tháp nhỏ, là sự kết hợp của gỗ già nua, kim loại đồng đã xanh rêu, và... xương người được gắn kết lại. Những cành nho không phải là cành cây, mà là những ống dẫn bằng thủy tinh trong suốt, bên trong thấy dòng chất lỏng đỏ chảy lên, tỏa ra các bể chứa. Ở gốc cây, một bể chứa hình vòm bằng thủy tinh cho thấy một khối rễ chằng chịt, đang ngâm mình trong một thứ chất lỏng vàng óng – NHỰA NGUYÊN CHẤT.

Và trên một bệ đỡ bằng đá nhô ra giữa không gian, đối diện với cây nho-kim loại, có một chiếc ghế.

Trên đó, một người đang ngồi.

Người đó mặc một bộ đồ đen giản dị, không một chi tiết trang trí. Trên mặt, là chiếc mặt nạ ngà voi chạm hình mê cung mà Nam đã "nghe" giọng nói trước đây.

Hắn không nhìn xuống những bể chứa hay cây nho. Hắn đang nhìn thẳng lên Nam, từ xa, qua khoảng không đầy hơi nóng và ánh sáng đỏ.

Một giọng nói, không qua loa, mà vang lên trực tiếp trong đầu Nam, trầm, trung tính, và đầy sức nặng:

"Chào mừng, Người Thợ Khảm. Đến với trái tim của Venice. Nơi mọi thứ hữu cơ đều trở thành nghệ thuật, và mọi nghệ thuật đều trở thành bất tử."

"Hãy xuống đây. Và cho ta xem... mầm sống ngoại lai mà ngươi mang theo, sẽ nảy mầm thế nào trong mảnh đất màu mỡ nhất này."

Cánh cửa NGUỒN đã mở toang. Và ông chủ thực sự đã lên tiếng. Trận chiến cuối cùng, không phải bằng dao kiếm, mà bằng ý chí, nghệ thuật và những bí mật, sắp bắt đầu.

Address

Hai Phong

Telephone

+84334510932

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Góc Nhỏ Của Thane Hespera posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share