Cartoon VN

Cartoon VN Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Cartoon VN, Arcade, Hà Tiên.
(1)

Trễ rồi
23/02/2024

Trễ rồi

Real or fake?
23/02/2024

Real or fake?

[TRUYỆN NGẮN] VỢ TÔITôi rất đẹp zai, còn vợ tôi thì rất béo, và rất xấu. Tôi đã tìm đủ các con vật, kể cả những con từ t...
15/06/2014

[TRUYỆN NGẮN] VỢ TÔI

Tôi rất đẹp zai, còn vợ tôi thì rất béo, và rất xấu. Tôi đã tìm đủ các con vật, kể cả những con từ thời tiền sử, dã sử để so sánh với cái xấu của vợ tôi, nhưng không tìm được con nào xứng đáng. Và cuối cùng, tôi đành ví vợ tôi với cái con mà ai cũng nghe nói, ai cũng biết, nhưng lại chưa ai được nhìn thấy, đó là con ma. Vợ tôi xấu như ma, béo ục uỵch, nặng khoảng tạ ba, mồm vêu, răng lòi hết cả ra, nhìn hao hao có nét giống Happy Polla.

Đẹp trai mà lại có vợ xấu kể cũng xấu hổ thật, nhất là khi đi ra đường, hay đi gặp mặt bạn bè, họp lớp, liên hoan… Một người đàn ông đẹp zai lấy một người vợ xấu ắt cô vợ ấy phải có cái gì khác xuất sắc để bù đắp cho sự thua thiệt về nhan sắc. Cái bù đắp ấy có thể là một trái tim nhân hậu, biết trước biết sau; hoặc sự đảm đang, dịu dàng, nữ công gia chánh, hoặc là sự hiểu biết, thông minh, khéo thu vén gia đình. Nhưng người đời thường chả mấy ai quan tâm đến những cái lý do đằng sau ấy, họ chỉ nhìn vào cái trước mắt để đánh giá, để phán xét, bởi đơn giản đó là cái đập vào mắt họ!

Thế nên, trong những cuộc vui ấy, khi bạn bè tôi thường mang người yêu, vợ con chúng theo để khoe, để tự hào, thì tôi chỉ đi một mình! Ai hỏi thì tôi bảo là vợ bận ở nhà chăm con, giặt giũ, dọn dẹp, vừa được tiếng là có vợ chăm chỉ, vừa đỡ phải xấu hổ! Thế nhưng, có những dịp, có những việc mà không thể không cho vợ đi cùng. Ví dụ như đi nhà hàng ăn mừng sinh nhật vợ tôi, hoặc đi thăm bạn cô ấy mới đẻ, chẳng lẽ tôi không cho cô ấy đi theo? Những lần như thế, tôi thường đeo kính râm, đội mũ bảo hiểm loại nồi cơm điện, có kính chắn và vành to rộng bạnh ra vòng quanh hàm, khẩu trang kín mít. Không nhìn thấy cái mặt đẹp zai của tôi thì dù vợ tôi có xấu thế nào cũng chả ai thèm bàn tán, xì xào!

Nhưng có một lần, lúc hai vợ chồng đi ăn, đang chuẩn bị chọn món thì thằng phục vụ lại ghé sát tai tôi nhắc nhở:
- Anh thông cảm! Nhà hàng em quy định là trong lúc ăn khách không được đội mũ bảo hiểm và đeo khẩu trang!

Nó nói thế rồi, tôi cũng đành phải tháo mũ, tháo khẩu trang, để lộ cái mặt đẹp zai của tôi ra chứ biết làm sao?! Vừa nhìn thấy mặt tôi, mấy thằng choai choai bàn bên cạnh đã cười rinh rích, chỉ trỏ, thì thầm to nhỏ:
- Thằng kia đẹp zai mà lấy vợ xấu thế! Cái này gọi là “Bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu” đấy!
- Ví cũng ngu! Câu đó ý nói con vợ đẹp lấy thằng chồng xấu! Còn đây là ngược lại cơ mà!
- Ừ! Thế trường hợp này phải dùng câu gì?
- Phải là “Đất phù sa trồng hoa cứt lợn”!
Rồi cả lũ nó phá lên cười! Cười xong, chúng nó lại tiếp tục:
- Nhưng tao thấy hình như vợ chồng nhà này đi SH đấy! Đố chúng mày biết, con SH ấy của ai?
- Đương nhiên là của con vợ rồi! Nếu không thì đâu có công bằng!
- Ờ, thế nếu một thằng rất xấu, chở một con rất xinh bằng xe SH thì xe đó của ai?
- Đương nhiên là của thằng đó rồi!
- Ờ! Thế nếu một thằng rất xấu, đi con Wave tàu cũng rất xấu, chở một con rất xinh, thì xe đó của ai?
- Đệt! Hỏi khó vãi! Của ai vậy?
- Của thằng đó, nó làm xe ôm mà!

Rồi chúng nó lại phé lên cười! Tôi nóng mặt, định cầm cái bát quay sang ụp vào đầu chúng nó, nhưng nghĩ lại, thấy chúng nó nói đúng quá, nên thôi, cúi mặt ăn tiếp! Vợ tôi cũng nghe được hết những gì chúng nói, và chắc cũng hiểu tôi đang nghĩ gì. Và như để bù đắp, nàng ân cần và nhẹ nhàng gắp hai hòn dái gà bỏ vào bát tôi, giọng dịu dàng:
- Ăn đi anh! Ăn gì bổ nấy!

Ông trời không cho ai mọi thứ, và cũng không lấy đi của ai tất cả. Với vợ tôi cũng thế thôi. Có lẽ vì ông thấy vợ tôi béo quá nên ông không nỡ cho ngực vợ tôi to nữa, thành ra, ngực vợ tôi phẳng lì như xoa, dù nặng tạ ba nhưng ngực vợ tôi, nếu có xẻo ra, đặt lên bàn cân, chắc cũng chỉ được một hai hoa. Bù lại, ông đã cho bụng vợ tôi lúc nào cũng chảy xệ ra, bắp tay to bằng bắp chân và to bằng thân cây đa trồng ngoài ngã ba.

Trước đây tôi rất sợ bóng tối, đi ngủ vẫn cứ phải bật điện sáng trưng. Nhưng từ khi có vợ, tôi đã từ bỏ hoàn toàn thói quen ấy. Bởi đối mặt với hai nỗi sợ, người ta đành phải chọn cái nỗi sợ nhỏ hơn! Đêm qua đang ngủ, tôi thấy khó thở quá, choàng tỉnh dậy, phòng ngủ tối om, chẳng nhìn thấy gì, chỉ thấy hai chân vợ tôi quặp chặt lấy cổ tôi...
- Trời ạ! Sao em lại quặp chân lên cổ anh thế này?
- Đâu? Tay em đấy chứ! Em đang ôm cổ anh mà!
- Ừ! Thì tay! Nhưng em giận anh à? Sao ôm anh mà lại quay lưng về phía anh?
- Đâu? Quay lưng đâu? Em đang áp ngực vào anh mà!

Đấy! Tắt điện trong khi ngủ đôi khi cũng phiền phức thật! Nhưng cũng nhờ tắt điện nên tôi mới dám gần gũi và quan hệ với vợ! Bởi cái bóng tối mênh mông, sâu thẳm ấy chính là người bạn, là đồng minh giúp cho trí tưởng tượng của tôi bay xa, thoát ra khỏi cái thực tế phũ phàng. Người ta làm tình với vợ chỉ mệt sức, còn tôi thì còn mệt thêm cả đầu óc, bởi phải sử dụng quá nhiều trí tưởng tượng. Dạo gần đây, vợ tôi đâm ra đổ đốn đòi xem mấy cái phim bậy bạ của Nhật, vừa xem vừa quay sang tôi trách móc:
- Anh nhìn mà học hỏi đi! Người ta phục vụ vợ nhiệt tình thế kia cơ mà, nào là vác cày, nhổ củ cải, xay lúa! Còn anh, từ hồi cưới nhau đến giờ, anh chỉ biết mỗi kiểu truyền thống! Chán chết!
- Anh xin em! Thằng đó vác được cày là vì cày của con bé đó thon thả, nhẹ nhàng. Còn cày của em, ít cũng phải sáu bảy chục cân, chỉ vác không đã đủ há mồm rồi, sức đâu mà cày nữa!

Nói vậy nhưng có vẻ vợ tôi vẫn không chịu hiểu thì phải?! Bằng chứng là mới đêm hôm trước, lúc vợ chồng gần gũi, trong khi tôi đang nghiến răng, gắng sức, sắp hoàn thành nhiệm vụ đến nơi rồi thì bất ngờ vợ tôi xoay người một cái khiến tôi chới với, ngã lộn cổ xuống dưới. Tôi lóp ngóp định leo lên tiếp tục làm cho xong thì đã nghe giọng vợ õng ẹo:
- Không leo lên nữa! Anh cứ nằm yên đấy! Em muốn cưỡi ngựa!

Đương nhiên là tôi không bao giờ đồng ý, dù cô ấy có năn nỉ ỉ ôi, rồi vùng vằng, giận dỗi, tôi nhất quyết là không! Việc gì thì tôi chiều, chứ liên quan đến tính mạng con người, làm sao mà chiều được?!

Nhiều bạn chắc đang thắc mắc là tại sao vợ tôi xấu thế mà tôi vẫn cưới cô ấy? Nói thật là lúc cô ấy cầu hôn tôi, tôi cũng băn khoăn lắm! Nhưng cô ấy vẫn thuyết phục, bảo rằng cô ấy là con một, bố cô ấy rất giàu, là chủ của một chuỗi các nhà hàng ăn uống nổi tiếng của thành phố. Nếu tôi lấy cô ấy, thì lúc bố cô ấy chết đi, chắc chắn toàn bộ của cải và chuỗi những nhà hàng đó sẽ là của vợ chồng tôi chứ còn của ai nữa?! Tôi nghe vậy cũng xuôi, nhưng vẫn còn chút băn khoăn:
- Bố em còn trẻ và khỏe thế, biết bao giờ mới chết? Bao giờ anh mới được làm ông chủ của chuỗi nhà hàng ấy?
- Nhìn vậy thôi, nhưng bố em bị bệnh tim bẩm sinh đấy, có thể ra đi bất kì lúc nào! Anh yên tâm!

Vậy là tôi chấp nhận lời cầu hôn của cô ấy! Ngay trong tiệc cưới, có lẽ vì quá vui khi trút được gánh nặng đeo trên người bấy lâu nên bố vợ tôi uống khá nhiều, đến nỗi ông ấy ôm ngực, trợn ngược mắt lên, phải gọi xe cấp cứu! Tôi đã mừng thầm, nhưng rồi sau hai hôm nằm viện, lại thấy ông ấy khỏe mạnh, bình thường, như chưa hề có cuộc suy tim! Sau này, cũng có vài lần nữa thấy ông ôm ngực gục xuống, suýt chết! Nhưng chỉ là suýt chết thôi, chứ chưa chết thật, thành ra, tôi cũng chỉ được trải qua cảm giác mừng hụt thôi, chứ chưa khi nào được mừng thực sự!

Chiều nay, đang ngồi chát chít trên phây thì vợ tôi nhắn tin: “Bố đang cấp cứu ở viện rồi, anh đến ngay đi! Lần này có vẻ nguy cấp, khó qua khỏi đấy!”. Nghe vậy, tôi cuống cuồng chào tạm biệt các bạn chat, rồi sign out khỏi phây, tắt máy tính, phi ngay đến bệnh viện. Bố vợ tôi dù có vẻ mỏi mệt, ống thở và dây rợ chằng chịt, nhưng thấy tôi đến, ông vẫn đưa tay vẫy tôi lại gần, giọng thì thào như trăn trối:
- Bệnh của bố nặng lắm rồi! Lần này chắc…
- Phỉ phui cái mồm bố! Bố đừng nói thế! Bố không thể chết được! – Tôi gào lên!
- Không! Ý bố định nói là…lần này chắc bố phải sang Mỹ làm phẫu thuật tim thôi!
- Thật vậy ạ?
- Ừ, lần điều trị này sẽ rất dài và tốn kém, cần nhiều kinh phí, vì thế, bố đã gom toàn bộ của cải và bán hết chuỗi nhà hàng của bố đi rồi!
- Hả? Bố không để lại gì cho con sao?
- Có chứ! Bố để lại cho con đứa con gái cưng duy nhất của bố! Con nhớ chăm sóc nó cẩn thận!
- Huhu! Bố ơi!
- Đừng khóc! Bác sĩ nói, lần phẫu thuật này tuy nguy hiểm, nhưng tỉ lệ sống của bố vẫn là 69%, con đừng lo lắng quá!
- Đó là tỉ lệ sống của bố, chứ còn con thì chết hẳn, chết hẳn rồi bố ơi! Huhu!

Từ điển phái nữ (phần 2)"Anh có yêu em không?"= Tôi vừa làm một việc mà anh nghe xong sẽ không thích, nhưng đấy không ph...
15/06/2014

Từ điển phái nữ (phần 2)

"Anh có yêu em không?"

= Tôi vừa làm một việc mà anh nghe xong sẽ không thích, nhưng đấy không phải lý do để anh nổi nóng.

"Chúng ta cần phải hiểu nhau hơn"

= Anh cần phải đồng ý với tôi nhiều hơn

"Anh thích làm gì thì làm"

= Nhưng sau này mỗi lần cãi nhau tôi sẽ bới chuyện này lên để làm bằng chứng cho thấy anh vô tâm thế nào

"Tùy anh"

= Tôi hết hứng cãi nhau với anh rồi. Một là xin lỗi, hai là biến đi chỗ khác.

"Em không muốn nhắc đến chuyện đấy"

= Đừng làm phiền tôi nữa

"Đợi em tí, 5' thôi"

= Xác định chờ tầm nửa tiếng là ít nhé

"Em chẳng sao cả"

= CÓ SAO ĐẤY. SAO NHIỀU LÀ ĐẰNG KHÁC.

"Chẳng có vấn đề gì cả"

= Có vấn đề rất lớn đấy, và ANH chính là vấn đề đấy

"Em có chuyện này muốn nói với anh"

= Tôi đang cần than phiền về anh

"Chúng ta cần tách nhau ra một thời gian để xác định lại tình cảm của mình"

= Tránh xa tôi ra

[TRUYỆN NGẮN] YÊU TRỌN MỘT ĐỜINăm ấy, cô mười sáu tuổi, lần đầu thích một chàng trai. Anh không cao lắm, nho nhã thư sin...
05/06/2014

[TRUYỆN NGẮN] YÊU TRỌN MỘT ĐỜI

Năm ấy, cô mười sáu tuổi, lần đầu thích một chàng trai. Anh không cao lắm, nho nhã thư sinh nhưng lại thích chơi đá bóng, có một giọng nói rất trầm, thành tích học tập tốt, thường đứng nhất trong lớp.

Lúc này, vấn đề yêu sớm đã không còn là chuyện gì to tát, nữ sinh theo đuổi nam sinh cũng không còn là tin tức nóng hổi, cô càng không phải là dạng con gái hướng nội, nhưng cô chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ tỏ tình với anh, chỉ nghĩ rằng, nếu được mãi mãi đứng xa xa dõi theo anh là đã tốt lắm rồi.

Cô thường xuyên gặp anh trên đường, chào hỏi một tiếng cũng vui sướng cả ngày trời, tan học rồi cũng không về nhà mà đến sân vận động chạy chầm chậm từng vòng từng vòng... chỉ để nhìn anh đá bóng.

Cô còn học cả cách xếp sao may mắn, mỗi ngày viết một câu cô muốn nói với anh lên một mảnh giấy, gấp thành một ngôi sao may mắn nho nhỏ, vui sướng đặt vào trong một chiếc lọ to.

Cô thường nhìn anh và nghĩ, một chàng trai như anh, chắc sẽ thích một cô gái dịu dàng ân cần chăng, đó là cô gái có mái tóc dài đen nhánh, một đôi mắt long lanh, lúc vui vẻ sẽ mím môi cười nhẹ nhàng. Tóc của cô rất đen nhưng lại chỉ ngắn đến vành tai, cô có một đôi mắt to nhưng mỗi khi cười sẽ híp lại thành một đường chỉ.

Cô vẫn soi mình vào gương thầm nghĩ, nếu một ngày nào đó cô trở thành mẫu người con gái ấy, có khi nào anh sẽ thích cô? Nhưng nghĩ thì nghĩ thế thôi, mỗi tháng cô vẫn chạy ra tiệm cắt tóc để xén gọn mái tóc vừa hơi hơi dài ra của mình lên đến mang tai, vẫn cười ha ha thật to mỗi khi gặp chuyện vui, đến nỗi đôi mắt to híp lại thành một đường nhỏ.

Năm mười chín tuổi, cô thi đậu vào một trường đại học tầm tầm bậc trung. Anh phát huy khả năng của mình, đậu vào một trường đại học nổi tiếng ở một thành phố khác. Khi cô ngồi trên tàu hỏa rời khỏi thành phố nhỏ đã nuôi nấng cô từ thuở mới lọt lòng này, tràn ngập trong đầu là những hồi ức nhỏ nhoi của cô và anh.

Cuộc sống đại học đã mở màn bằng mười mấy ngày tập huấn quân sự gian khổ. Buổi tối trước khi ngủ, những bạn gái khác đều trốn trong chăn lén lút gọi điện thoại về tâm sự kể lể với bạn trai, còn cô đã mấy lần bấm xong dãy số quen thuộc nhưng cuối cùng cũng không nhấn nút gọi.

Mười mấy năm rồi, cô mới biết được lần đầu thế nào gọi là nhớ nhung, thì ra, nhớ nhung là một loại sức mạnh khiến con người có thể vô ý rơi nước mắt lúc nào không hay.

Cuộc sống bốn năm trong trường đại học cũng không quá dài, một cô gái dễ thương hoạt bát như cô không thiếu những kẻ theo đuổi, nhưng cô vẫn lựa chọn độc thân. Nhiều người tò mò hỏi cô vì sao, cô luôn mỉm cười nhẹ nhàng, đáp: "Học tập là quan trọng mà".

Quả thực cô cũng rất cố gắng học tập, chỉ để thi đỗ nghiên cứu sinh trường anh. Trong bốn năm, mái tóc cô không ngừng dài thêm, cô cũng không cắt ngắn đi nữa. Có một lần khi họp lớp cũ, mọi người thấy cô thì đều choáng váng, một mái tóc dài suôn thẳng đen nhánh, một đôi mắt to long lanh với màu kẻ mắt thật đẹp khiến đôi mắt ấy càng thêm sinh động, làn da trắng hồng, luôn mím môi cười khẽ, không ai nhận ra cô bé lém lỉnh ngày xưa nữa.

Lúc anh nhìn thấy cô cũng không khỏi rung động, nhưng khi ấy tay anh đang vòng quanh chiếc eo thon của một người con gái khác. Cô nhìn thấy cô gái dịu dàng xinh đẹp hơn mình bên cạnh anh, nhưng che giấu rất giỏi sự hụt hẫng trong lòng, chỉ cười nhẹ với anh, nói: "Lâu quá không gặp".

Hai mươi hai tuổi, cô đậu vào nghiên cứu sinh trường anh với thành tích cao nhất. Anh không tiếp tục học lên mà vào một công ty nước ngoài, công việc xuất sắc, lương mỗi năm nhanh chóng tiến đến bảng sáu người cao nhất.

Cô tiếp tục trải qua cuộc sống học sinh đơn điệu thậm chí héo mòn, vẫn sống độc thân.

Một lần nghỉ phép về nhà, vừa vào đến nơi thì mẹ cô đã kéo sang một bên, lo lắng xót thương, "Con gái à, học là việc tốt. Nhưng phụ nữ luôn phải cưới chồng sinh con, đó mới là đúng đắn".

Cô gật đầu, bước vào phòng sắp xếp đồ đạc mang về. Lấy chiếc lọ to đựng đầy những ngôi sao may mắn ra trước hết, đặt trên giá sách. Trên giá là một dãy những chiếc lọ đựng sao, đều đầy ắp, vừa đúng sáu bình.

Hai mươi lăm tuổi, với học vị thạc sĩ của một trường đại học danh tiếng và bảng thành tích ưu tú, cô nhanh chóng tìm được một công việc tốt, lương tháng trên vạn tệ. Lúc ấy anh đã tự mở công ty riêng, làm ăn rất thuận lợi. Khi chi nhánh công ty thứ ba được khai trương, anh kết hôn với thiên kim tiểu thư của phó thị trưởng, song hỷ lâm môn.

Cô xuất hiện trong buổi hôn lễ linh đình ấy, nghe thấy người cạnh bên nhắc đến chú rể tuổi trẻ tài cao, cô dâu gia thế hơn người, vừa du học về, tướng mạo như hoa, đúng là một đôi trai tài gái sắc.

Cô ngắm nụ cười phơi phới mãn nguyện của anh, trong lòng chợt dậy lên một cảm giác hạnh phúc, một cảm giác thật kỳ lạ, như thể cô gái đang nở nụ cười tươi như hoa đứng bên cạnh anh chính là cô vậy.

Hai mươi sáu tuổi, cô kết hôn với một đồng nghiệp trong công ty, từ khi quen nhau đến khi kết hôn không đến nửa năm, ngắn ngủi đến mức cô không biết hai người có yêu nhau hay không.

Hôn lễ của họ tổ chức rất đơn giản dưới sự yêu cầu kiên quyết của cô, chỉ mời vài người bạn thân thiết đến dự. Đêm ấy cô uống rất nhiều rượu, lần đầu tiên uống nhiều đến thế, không say nhưng lại nôn đến ruột gan đảo lộn.

Cô đứng trong nhà vệ sinh ngắm gương mặt bị hơi nước bao phủ dần trở nên mơ hồ trong gương, lần đầu có cảm giác muốn khóc một trận thật dữ dội. Nhưng phút cuối, cô vẫn dặm lại son phấn, bước ra ngoài tiếp tục đóng vai một cô dâu hạnh phúc tột bậc.

Trong túi áo khoác ngoài của cô có một ngôi sao may mắn mà sáng nay cô đã gấp vội vàng, bên trong viết, "Hôm nay, em đã trở thành vợ của người khác. Nhưng em biết, người em yêu là anh".

Năm ba mươi sáu tuổi, cuộc sống của cô giản dị êm đềm. Một hôm trên đường đi vô tình gặp được một người bạn cũ, nhắc đến anh, bất ngờ biết được việc làm ăn của anh thất bại, cú sốc nặng nề này khiến anh cứ lang thang ở các quán bar, vợ con xa rời.

Cô tìm đến mấy ngày trời mới thấy anh trong một quán bar nhỏ. Cô không mắng anh, chỉ đưa cho anh một phong bì dày, bên trong là tất cả những gì cô tích lũy được, sau đó nói rằng, "Em tin anh sẽ bắt đầu làm lại được từ đầu".

Anh mở phong bì ra, một dãy số cực lớn đập vào mắt khiến anh không thể nào tin nổi, những người bạn "thân thiết" khi xưa đều lạnh lùng trốn tránh khi nghe anh nói đến hai chữ "mượn tiền", cô chẳng qua chỉ là một người bạn cũ mà anh suýt nữa đã quên tên, nhưng lại khảng khái rộng lượng đến thế ư? Cô vẫn cười nhẹ nhàng, nói "Bạn bè chẳng phải nên giúp đỡ lẫn nhau sao?"

Đêm ấy khi chồng cô biết được sự tình, một tát tai thật mạnh đã giáng xuống mặt cô, gầm lên: "Hơn triệu đồng mà đưa hết cho hắn không nói tiếng nào, có phải cô có tình ý gì không hả?". Cô bị đánh ngã sõng soài xuống đất, không rơi lệ cũng chẳng nói năng gì, càng không trả lời chất vấn của chồng mình. Tuy cô chưa từng thừa nhận cô yêu anh trước bất kỳ ai, nhưng cô cũng quyết không phủ nhận rằng cô yêu anh.

Năm cô bốn mươi tuổi, công ty của anh đã trở thành một trong những công ty có sức cạnh tranh lớn nhất trong cùng ngành nghề. Đêm ấy anh gửi đến nhà cô hai triệu tệ cùng mười phần trăm cổ phần công ty. Chồng cô vừa vui hể hả vừa nói "Không cần khách sáo như vậy, bạn bè giúp đỡ nhau là chuyện nên làm", vừa ký tên lên giấy tờ chuyển nhượng cổ phần.

Cô không nói gì, chỉ bảo một câu "Thôi thì ở lại ăn bữa cơm đi". Anh không có lý do gì để từ chối. Khi các món ăn được dọn lên, anh sững sờ khi nhận ra những món anh thích đều có đủ. Nhưng khi anh ngẩng đầu lên nhìn thấy cô đang điềm tĩnh gắp thức ăn cho chồng con, trong lòng bỗng hụt hẫng, cảm thấy mình đã suy nghĩ quá nhiều.

Trước khi ra về, anh lấy một tấm thiệp mời từ trong túi ra, cười nói: "Hy vọng các bạn có thể đến chung vui". Cô tưởng rằng anh lại khai trương một công ty con mới nên cũng không để ý nhiều, đón lấy rồi để tạm trên ghế salon.

Tiễn anh xong rồi quay người vào nhà bếp dọn rửa bát đũa, cô chợt nghe thấy tiếng chồng mình kêu to: "Câu nói "Con người hễ có tiền là phong lưu" quả không sai. Nhìn người bạn cũ của em đây này, đã kịp cưới vợ hai nhanh đến thế rồi".

Tay của cô chợt run lên, một mảnh bát vỡ sượt qua, máu thoáng chốc tuôn chảy, từng giọt từng giọt tí tách rơi xuống. Cô nhìn khoảng nước bị nhuộm hồng, chợt nhớ đến váy cưới trên người cô gái dung nhan như ngọc của mười mấy năm về trước, hình như cũng chính là màu sắc ấy.

Năm cô năm mươi lăm tuổi, một hôm nọ bỗng ngã xuống ngất đi ngay tại nhà mình, rồi được đưa vào bệnh viện. Sau một đợt kiểm tra, sắc mặt bác sĩ nặng nề, gọi chồng cô ra một bên nói chuyện. Cô vốn là một phụ nữ thông minh, gọi bác sĩ lại rồi hỏi nghiêm túc: "Tôi còn sống được mấy ngày nữa?" Ba tháng!

Bạn bè, họ hàng lần lượt đến thăm cô. Anh là người cuối cùng. Cô nằm trên giường, đã bắt đầu mê loạn, nhưng vừa nhìn thấy ngôi sao may mắn trong tay anh, cô lập tức tỉnh táo. "Cái này cho em phải không?". Cô chỉ vào ngôi sao ấy, trên gương mặt lộ ra nét cười thấp thoáng. Anh vội vã trả lời "A, phải. Đúng thế. Đây là anh mang đến cho em".

Đúng là mèo mù vớ cá rán, đây vốn do một cô bé gây quỹ cho Hội chữ thập đỏ tặng anh khi tình cờ gặp ở sân bay, lúc ấy anh đang cuống lên để đi gặp cô, lúc nhận lấy cũng chưa kịp nhìn rõ là thứ gì thì đã vội lên xe ngay, trên đường đi cứ giữ chặt lấy mà cũng không biết. Cô đón lấy ngôi sao may mắn ấy, giữ chặt đặt trước ngực một lúc lâu không buông rời.

Cuối cùng, cô chỉ chiếc bàn bên cạnh đó, bên trên cũng đặt một ngôi sao may mắn, đêm qua cô đã tốn hơn một tiếng đồng hồ mới gấp xong, chậm rãi nói với anh: "Trong căn nhà em ở trước kia, vẫn còn ba mươi chín lọ đựng sao may mắn, đợi khi em đi rồi, anh đặt chúng và cả hai ngôi sao này cùng hỏa thiêu với em, được không?".

Anh vẫn chưa kịp trả lời thì cô đã nhắm mắt, gương mặt an lành. Hôm hỏa táng cô, anh làm theo di nguyện của cô, rải những ngôi sao may mắn lên khắp trên người cô, ba mươi chín lọ, không cẩn thận đã làm rơi ra một hai ngôi sao mà không phát hiện thấy. Khi anh quay người bỏ đi, chợt nhận ra trên đất vẫn còn hai ngôi sao. Lúc nhặt lên, anh nghĩ, thôi kệ, xem như giữ lại làm kỷ niệm vậy.

Anh bảy mươi tuổi.

Một hôm nọ, khi anh đeo cặp kính lão ngồi đọc sách trong vườn hoa, đứa cháu nội bốn tuổi bỗng mang hai mảnh giấy nhỏ ra, khoái chí chạy đến trước mặt anh, hét lên "Ông ơi, ông ơi, dạy cháu đọc chữ". Anh đẩy đẩy gọng kính, nhìn kỹ dòng chữ trên mảnh giấy nhỏ đó, "Anh, hôm nay bộ áo đá bóng màu xanh anh mặc rất đẹp. Còn nữa, con số 6 này em cũng rất thích, ha ha."

Anh cau mày, hỏi cháu mình "Hai mảnh giấy này cháu tìm ở đâu ra thế?" "Đâu phải giấy đâu ạ, đó là hai ngôi sao ông đặt trên bàn sách ấy. Cháu mở nó ra, thì thấy bên trong có chữ nè!".

Anh ngẩn ra, lại nhìn vào mảnh giấy thứ hai, "Anh, có một hạnh phúc là có một người có thể khiến mình bất chấp tất cả để yêu người đó trọn một đời".

Có một hạnh phúc là có người có thể khiến mình bất chấp tất cả để yêu người đó trọn một đời. Anh nhẩm đi nhẩm lại, nước mắt đã chảy tràn..

Có 1 số ban nữ cứ thích mấy thằng :- Đẹp trai- Sành điệu - Xài Iphone- Chạy tay ga- Tối đi BarRồi tới lúc chơi chán nó đ...
04/05/2014

Có 1 số ban nữ cứ thích mấy thằng :
- Đẹp trai
- Sành điệu
- Xài Iphone
- Chạy tay ga
- Tối đi Bar
Rồi tới lúc chơi chán nó đá.....thì lại chửi, lại kêu giờ toàn thằng khốn nạn. Cho là trai tốt chết hết rồi. -_-
Xin thưa rằng đàn ông con trai tử tế còn nhiều vô kể
Nhưng ....
Họ còn đang bận đi học, đang đi làm, đang suy nghĩ làm thế nào để
sau này có 1 cuộc sống hạnh phúc... chứ hơi sức đâu mà ĐUA , mà ĐÚ, mà phục vụ mấy chị ! :D

TRUYỆN NGẮN] KHI HẠNH PHÚC VỤT BAY(Truyện rất hay và ý nghĩa) *****Tôi với nàng, hai đứa nguyện yêu nhauTha thiết từ đây...
02/05/2014

TRUYỆN NGẮN] KHI HẠNH PHÚC VỤT BAY
(Truyện rất hay và ý nghĩa)

*****

Tôi với nàng, hai đứa nguyện yêu nhau

Tha thiết từ đây cho đến ngày bạc đầu

Để giao ước tôi trao nàng nhẫn cưới

Em cũng tặng anh khăn hồng thêu cành hoa mai.



Một đêm trăng tròn trên bãi biển, anh cất cao giọng hát trên nền nhạc phát ra từ tiếng đàn ghita cộng hưởng cùng tiếng sóng vỗ rì rào. Ngay bên cạnh, cô say sưa đắm mình vào điệu trữ tình thổn thức từ tận đáy lòng của người yêu. Khi bài hát kết thúc, anh đặt cây đàn xuống, tình tứ vòng tay ôm chặt lấy cơ thể mềm mại của cô. Còn cô ngoan ngoãn rúc đầu vào vòm ngực rắn chắc của anh.

– Em hãy đồng ý làm vợ anh nhé! – Đột ngột, anh lồng vào ngón áp út của cô một chiếc nhẫn được bện bằng cỏ khô. – Tuy anh chỉ là một sinh viên nghèo mới ra trường nhưng nhất định sẽ không để cho vợ mình phải thiếu thốn bất cứ một thứ gì.

– Nhưng… nhưng anh biết đó, em… đã không còn… – Cả người cô run rẩy, giọng nói cũng lắp bắp.

– Anh không để tâm đến việc này đâu. – Anh lập tức ngắt lời cô bằng một giọng nói ấm áp. – Bởi vì, cái màng trinh sinh học đó làm sao có thể sánh được với tình yêu mà anh dành cho em cơ chứ!

– Em cám ơn anh! – Trên khuôn mặt cô, những giọt nước mắt không ngừng tuôn xuống. Chúng phản chiếu ánh sáng mát dịu của trăng tạo thành những hạt pha lê lấp lánh niềm hạnh phúc vô ngần.

Đêm tân hôn, trong căn phòng ngủ ộp ẹp, anh và cô tan chảy vào nhau thật mãnh liệt. Với anh, đây là lần đầu được nếm trải mùi vị của đàn bà. Còn với cô, lần đầu đã trót trao cho người bạn trai bạc bẽo trước kia. Nhưng mọi chuyện vẫn diễn ra tốt đẹp, bởi vì tình yêu chân thật giúp con người ta dễ dàng vượt qua mọi định kiến tầm thường.

Hôm sau, anh thức dậy, vệt vội vài giọt máu bồ câu lên tấm ra màu hồng phớt. Anh vừa làm vừa giải thích: "Mắc công ba mẹ lại thắc mắc này nọ rồi nghĩ không tốt về em." Thì ra, anh làm thế để bảo vệ danh dự cho cô trước mặt nhà chồng. Biết ra, cô một lần nữa vỡ òa trong hạnh phúc.

Năm năm sau, anh từ hai bàn tay trắng làm nên sự nghiệp, trở thành chủ của một doanh nghiệp có tiếng tăm. Xem như anh đã giữ đúng lời hứa của mình, cuộc đời cô được trải đầy vàng bạc và nhung lụa, bất kỳ người phụ nữ nào nhìn vào cũng phải thèm khát. Nhưng khi màn đêm buông xuống, chỉ có bốn bức tường vô tri mới thấu hiểu được nỗi muộn phiền của cô.

Ngày hôm đó, 11h tối, chuông điện thoại reo inh ỏi.

– Con ngủ chưa em?

– Con đang ngủ! Còn anh về đến đâu rồi? – Nhìn sang đứa con trai bé bỏng ngủ gục bên cạnh ổ bánh kem sinh nhật, lòng cô quặn thắt.

– À, nhắn với con là anh đã mua quà rồi nhưng không thể về kịp. Hợp đồng phải dời lại đến ngày mai mới hoàn tất. Khi nào xong, anh sẽ về ngay.

– Dạ, em hiểu rồi! – Cô chẳng phàn nàn gì vì đã quá quen thuộc với những việc đại loại như vậy.



Cô cúp máy rồi lầm lũi bế con trở về phòng. Nằm cạnh con, cô đưa ánh mắt vô hồn lướt quanh bốn phía trống trải, trong miệng tràn ngập một vị đắng. Gần hai năm nay, anh luôn như vậy, bỏ lỡ những ngày kỷ niệm quan trọng của gia đình bằng những chuyến đi công tác ngắn ngày hoặc dài ngày. Thậm chí, những ngày anh có mặt ở nhà cũng ít dần đi theo thời gian. Nhưng cô vẫn âm thầm chịu đựng nỗi cô đơn bởi vốn luôn tin rằng chồng mình đang nhọc công làm việc chứ chẳng phải chơi bời gì.

Hôm sau, em gái của cô sang chơi đột xuất.

– Chị! Anh rể đang có bồ nhí ở bên ngoài! – Vừa vào nhà, em gái liền hớt hải thông báo.

– Em đừng giỡn như vậy chứ! – Cô cười ngặc nghẽo vì xem đây là câu chuyện vui hay nhất mình từng được nghe qua.

– Bộ chị nhìn mặt em giống đang nói giỡn lắm sao? Bạn em đi Singapore du lịch, có chụp rất nhiều hình, nào ngờ chụp được cả hình anh rể tình tứ với người phụ nữ lạ. Nếu chị không tin thì cứ xem đi! – Em gái đưa ra một sấp hình dày cộm. Khuôn mặt của anh và một cô gái xinh đẹp lần lượt hiện ra rõ nét ở rất nhiều góc độ khác nhau. Họ vui vẻ quấn lấy nhau, thậm chí chạm môi nhau ngay giữa chốn công cộng.

"Phịch" một tiếng, cả sấp hình rơi vương vãi trên nền đất. Cô như người vừa mới thức giấc, đầu óc vẫn còn mơ màng chưa nhận thức rõ được mình đang tỉnh hay mơ. Rồi trong thoáng chốc, người cô mềm nhũn, nằm dài trên chiếc ghế trường kỷ. Cô nằm đó bất động rất lâu, hai mắt dàn giụa nước. Nhìn thấy cô như vậy, em gái lo lắng khuyên can đủ điều nhưng cô không thể nghe lọt tai được chữ nào.

Cô cứ nằm như vậy cho đến trời tắt nắng rồi tự mình đứng dậy. Một lúc sau, anh về, mang theo rất nhiều quà cho cô và con trai. Như thường lệ, cô vẫn đón chồng trở về sau chuyến công tác bằng thái độ ân cần, niềm nở. Cả em gái cũng không biết được cô đang nghĩ gì trong đầu.

Vài tháng sau, khi đang ở nhà, anh lén lút nhận một cuộc gọi bí mật.

– Đã bảo là mấy ngày nay anh phải về nhà chơi với con rồi mà!

– Cho người ta xin lỗi đi! Ba hôm nữa là sinh nhật của người ta nên người ta chỉ muốn nhắc anh một tiếng thôi mà. – Bên đầu dây bên kia là một giọng nói dịu và ngọt hơn cả mật ong.

– Vậy em thích quà gì? Túi xách Hermes nhé!

– Không cần đâu gì hết! Chỉ cần anh về bên em là được!

– Để anh cố gắng sắp xếp vậy!

Đúng ba ngày sau, giờ tan sở, anh xuất hiện ở trước cửa một căn hộ cao cấp. Cửa vừa mở, anh lao vào, ôm chặt lấy cô người tình xinh đẹp. Cả tuần lễ xa cách dài đằng đẳng khiến anh thèm thuồng cơ thể quyến rũ ấy biết bao. Đột ngột, bên tai anh có tiếng bước chân, rồi một giọng nói vang lên: "Chị cắm xong lọ hoa rồi nè!" Như có một luồng điện xẹt qua người, anh lật đật buông cô người tình ra, thẩn thờ xoay người sang. Trước mặt, người vợ đầu ấp tay gối bao năm đang trợn to đôi mắt, miệng tròn vo vì kinh ngạc.

– Chị ấy là người bạn mà gần đây người ta hay nhắc đến đó! Trùng hợp lắm anh à, chị ấy cũng đang yêu cuồng si một người đàn ông đã có vợ. – Cô người tình lên tiếng phá tan bầu không khí căng thẳng.

– Chào anh! Tôi cũng nghe cô ấy kể rất nhiều về anh. – Cô nói bằng giọng nghèn ngẹn. Tuy cô đã được toại nguyện, chứng kiến tận mắt tổ ấm thứ hai của chồng mình, nhưng vẫn chưa chuẩn bị trước tình huống gặp anh ngay tại đây.

Mặc kệ họ nói gì, làm gì, quai hàm anh vẫn cứng ngắt như bị đóng băng. "Đã lỡ phóng lao thì phải theo lao", lúc vào bàn ăn, anh ngồi cạnh người tình để đóng cho trót vai người bạn trai lịch lãm. Tim anh không ngừng đánh lô tô vì lường trước được sẽ xảy ra cuộc đánh ghen nảy lửa. Đối diện anh, cô cúi gầm mặt, cặm cụi dùng những món ăn do tự tay mình nấu. Chẳng bao lâu sau, trên khuôn mặt cô, hai dòng nước mắt như xâu chuỗi ngọc bị đứt đoạn, những hạt ngọc xòa hết cả xuống bàn tạo thành những tiếng "tíc tách" não lòng.

– Sao chị khóc vậy? – Cô người tình lo lắng hỏi.

– À không sao! Thấy người yêu em chiều chuộng em như vậy, chị thấy tủi thân quá. Ước gì, người yêu của chị cũng yêu chị nhiều hơn yêu vợ mình. – Đến nước này, cô vẫn muốn diễn trọn vai người xa lạ của chồng nên lau vội nước mắt và đáp lại.

– Chị ấy tội nghiệp quá anh nhỉ!

– Ừm! – Anh quá bối rối nên chỉ có thể ựm ừ qua loa.

– Thôi, chị có việc phải về trước đây! Hai người ở lại vui vẻ nhé! – Cô biết mình không thể cầm cự ở lâu hơn được nữa.

Nói xong, cô đứng dậy, vội vã bước ra hướng cửa, đôi vai khẽ run lên trong nức nở. Nhìn theo bóng dáng lầm lũi đó, tim anh bỗng nhiên đau nhói, nỗi ân hận chiếm trọn cả tâm can. Mặc dù anh ngoại tình, nhưng vẫn luôn ý thức được vợ con là trên hết, người tình có thể thay đổi nhưng vợ thì chỉ có một. Anh đã cố hết sức che giấu tội lỗi của mình suốt hai năm qua, thế mà cuối cùng, "giấy vẫn không gói được lửa". Chẳng lẽ trên đời này lại có tình huống oái ăm như thế này xảy ra sao? Thật ra ai đã dàn xếp cuộc gặp gỡ tay ba này?

– Em đang bày trò gì vậy? Có phải biết rõ cô ấy là vợ anh nên em mới cố bày ra việc như thế? – Anh tức giận quát người tình.

– Chị ấy là… là vợ anh sao? – Cô người tình thảng thốt, giương đôi mắt trong suốt vô tội nhìn anh. – Người ta hoàn toàn không biết gì cả. Chính chị ấy chủ động làm thân với người ta trước mà.

– Mặc kệ! Vợ anh đã biết thì trò chơi này phải kết thúc. Từ nay chúng ta không nên gặp lại nữa!

Vừa nói xong, anh phóng người thật nhanh ra cửa, trong đầu chỉ tồn tại một ý niệm phải đuổi kịp người vợ đáng thương cho bằng được. Xuống dưới, khi anh đang loay hoay tìm bóng dáng cô thì di động reo vang. Nghĩ là cô gọi, anh liền bắt máy ngay. Chẳng thể ngờ, đầu dây bên kia là giọng hoảng hốt của đàn ông: "Tôi là người sống cạnh bên căn hộ của anh đây. Bạn gái anh vừa ngất xỉu trước cửa, tay cô ấy chảy nhiều máy máu lắm." Sau một lúc suy tính kỹ càng, anh mới quyết định được mình phải làm gì.

Tối đó, cô thức trắng để chờ đợi anh quay trở về. Chỉ cần anh hứa với cô chấp nhận từ bỏ mối quan hệ kia, cô sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện này. Cô không muốn gia đình này tan nát, không muốn con trai bị bớt đi một phần tình thương, và cũng không muốn mất đi người mình yêu. Nhưng mãi đến sáng, anh vẫn không trở về. Lúc này, cô chợt nhận ra rằng niềm tin của mình đã tan biến theo bóng đêm lạnh lẽo. Đến trưa, người giúp việc tìm thấy trong phòng cô một lá thư với những nét chữ nhòe nhoẹt vì nước mắt. Còn cô và đứa con trai bé bỏng đã bỏ đi đâu biệt dạng.

Vài tháng sau, anh tìm được cô ở ngôi nhà cũ kỹ đối diện với bờ biển mà anh từng cầu hôn cô. Nhưng anh tìm gặp là để nói lời dứt khoát chứ không phải níu kéo cô quay lại.

– Anh xin lỗi! Cô ấy đã có thai nên anh không thể quay đầu lại được nữa.

– Còn con trai của chúng ta thì sao? Anh không thấy thương thằng bé sao?

– Thương chứ! Cho nên anh sẽ chia cho em một nửa tài sản, dư sức để em nuôi nó cả đời.

– Tại sao lại phản bội em?

– Ban đầu, anh tìm đến cô ấy vì cảm thấy tò mò về một cô gái còn trinh nguyên, một thứ mà em bị khiếm khuyết. Sau đó, anh thấy mình phải có chút trách nhiệm vì đã phá nát đời con gái của cô ấy. Chính cái màng trinh sinh học đã kết duyên tụi anh lại với nhau.

Nghe xong, cô hiểu ra đàn ông muôn đời vẫn là đàn ông. Ông trời đã định sẵn họ có tính ích kỷ nên dù có cố tỏ ra rộng lượng thì bản chất nằm sâu trong tiềm thức vẫn không thay đổi được. Còn cái màng trinh kia, nó quan trọng đối với họ đến vậy à? Những cô gái rơi vào hoàn cảnh như cô cũng sẽ phải chịu một kết cuộc bi thương như thế này sao? Cái xã hội hiện đại này vẫn còn nhiều điều bất công với phụ nữ quá! Nghĩ đến đây, cô bật cười một cách nặng nề, lòng đau lắm nhưng nước mắt đã cạn rồi nên không thể khóc được. Sau đó, cô đặt bút ký rẹt xuống tờ đơn ly dị đã có sẵn chữ ký của chồng mình. Thà một lần dứt khoát như thế cho nhẹ lòng vậy!

Vào một đêm mùa hè nóng nực, anh trở về trước dự tính sau một chuyến làm ăn thất bại. Anh vừa tính mở cửa phòng mình thì nghe thấy giọng nói xì xào phát ra từ bên trong. Tò mò, anh liền áp tai lên cửa để nghe cho rõ.

– Chừng nào em mới nói thằng đó đầu tư tiếp vào dự án của anh? – Đây là giọng nói của một người đàn ông nào đó.

– Sau khi ly dị, hắn đã mất hết một nửa gia tài. Gặp đang thời buổi kinh tế khó khăn, nửa tài sản còn cũng đem đi ngân hàng cầm cố rồi. Cũng vì vậy, em chưa tìm được cơ hội đề cập đến vấn đề đó nữa… Nhưng em thấy hắn thảm hại quá rồi, hay mình đừng tay đi anh. – Còn đây là giọng của người vợ mà anh mới cưới.

– Lúc đầu là em đề nghị dùng màn trinh giả để lừa hắn mà. Sau đó, chính em biết vợ hắn cố tình tiếp cận mình nên sắp đặt một cuộc gặp gỡ thú vị chết người. Đến chuyện cái thai giả, kế đến là chuyện giả vờ hư thai cũng đều do em nghĩ ra. Bao nhiêu công sức bỏ ra, kế hoạch cũng sắp thành mà phải chịu dừng bước à? Từ bao giờ cái đầu óc đen tối của em biết đến sự nhân từ vậy?

Đột ngột, "rầm" một tiếng vang trời, cánh cửa phòng bật mở. Trước mặt anh, cô vợ mới trần truồng như nhộng, đầu gối lên ngực gã tình nhân. Hắn không ai khác mà chính là gã hàng xóm tốt bụng ở khu nhà cũ. Thấy anh, họ hoảng hốt, cô vợ kéo vội tấm chăn phủ ngang người, còn hắn chụp ngay lấy chiếc quần dài.

– Lũ khốn nạn chúng mày, mau cút hết đi! – Anh tức giận đến nỗi đầu óc tên rần, người run lên bần bật.

– Anh à, người này… người này… – Cô vợ phản bội lắp bắp muốn gỡ gạt bằng một lý do nào đó.

– Tôi đã nghe quá đủ và thấy quá nhiều rồi. Cô không phải giải thích gì thêm. Cút đi mau!

Sau khi họ đi, anh quỵ ngã trên sàn, ôm mặt khóc. Cái màng trinh kia là đâu có ý nghĩa gì, nó đâu thể đại diện cho sự đoan chính cũng như tấm lòng chung thủy của người phụ nữ. Vậy mà sao lũ đàn ông tôn sùng và thèm khát nó đến như vậy? Như anh đây, bản thân thầm chê vợ mình không còn trinh tiết nên tìm đến một cái màng trinh giả, để rồi gia đình phải nát tan. Có đáng không? Có đáng phải như vậy không?

Ngay trong đêm đó, anh lại tìm đến ngôi nhà đối diện bãi biển để tìm gặp vợ con mình. Chỉ cần thấy được vợ mình, anh sẽ quỳ phục xuống chân cô ấy để van xin sự tha thứ. Bên trong nhà, mọi thứ trở nên rất kỳ lạ, màu trắng tang thương bao phủ xung quanh, nhanh khói nghi ngút tạo thành một lớp sương mờ mờ ảo ảo. Không có ai ngoài cô em vợ đeo vành khăn trắng ngồi thút thít ở bàn trà.

– Em vợ, vợ và con anh đâu rồi? – Anh có dự cảm không tốt nên lo lắng hỏi.

– Anh còn có tư cách hỏi về họ sao? – Cô em vợ sẵng giọng.

– Xin em, hãy cho anh biết họ đâu rồi?

– Thằng bé đang ngủ bên trong. Còn chị tôi được phước của anh nên sớm được lên bàn thờ kia ngồi rồi.

Nhìn theo hướng tay chỉ, anh gần như chết giấc, ánh mắt lộ rõ sự bàng hoàng vì nhận ra sau làn khói mờ ảo kia là di ảnh của vợ mình. Cô đang nhìn anh bằng ánh mắt đôn hậu, miệng mỉm cười như chưa hề hờn trách anh điều gì cả.

– Tại sao, tại sao lại ra thế này? Chị em tại sao mà chết?

– Vào tháng trước, bác sĩ phát hiện ra chị ấy bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Sau hai đợt hóa trị, chị ấy đã qua không nổi. Tất cả cũng do anh, không phải anh dứt khoát ly dị thì chị tôi đâu đến nỗi không còn nghị lực để sống chứ!

Nghe xong, anh quỵ sụp trước bàn thờ, vò đầu bứt tai, khóc thét trong cơn hoảng loạn…

Buổi sáng hôm sau và rất nhiều những buổi sáng Chủ Nhật khác, có một người đàn ông bận quần áo sang trọng dắt đứa con trai nhỏ đáng yêu ra ngôi mộ mới xây, khóc lóc, kêu than: "Hạnh Phúc! Hạnh Phúc!" Đừng quá ngỡ ngàng với hình ảnh một người miệng thốt ra hai từ đó mà lại rơi nước mắt. Nếu ai đó để ý kỹ sẽ thấy trên ngôi mộ có ghi rõ là Mộ Phần của cô Nguyễn Thị Hạnh Phúc.

Rồi một ngày nọ, người ta nhìn thấy người đàn ông khắc thêm lên ngôi mộ đó vài dòng chữ: "Hạnh Phúc không ở đâu xa mà ở ngay bên cạnh ta. Nếu ta không biết trân trọng và gìn giữ thì Hạnh Phúc sẽ thình lình vụt bay đi bất cứ lúc nào.
-----

Address

Hà Tiên

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cartoon VN posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category