23/06/2025
Có lẽ đây sẽ là bài viết cuối cùng ở page A7- Mrs.Dieu’s forty babies.
Gửi 12A7 – Vào một ngày nào đó trong tương lai…
Hành trình ba năm bắt đầu từ những con người xa lạ, rồi dần dần quen nhau, thân nhau. Và cuối cùng, hành trình ấy kết thúc bằng những tình cảm đáng quý, trong trẻo và tươi đẹp nhất của một thời thanh xuân.
Ba năm – không quá dài cũng không quá ngắn, nhưng đủ để 40 cô cậu học trò hiểu nhau hơn, yêu thương nhau hơn, và đủ để khắc ghi một thời tuổi trẻ mà sau này nhớ lại, ai cũng mỉm cười.
Nhớ ngày nào mới vào lớp 10, ngày đầu nhận lớp, đứa nào cũng lo lắng, cũng nghĩ rằng giáo viên chủ nhiệm chắc sẽ nghiêm khắc lắm. Và đúng là như vậy thật. Nhưng rồi càng học, càng tiếp xúc, A7 càng nhận ra – người giáo viên ấy không chỉ nghiêm mà còn rất thương.
Cô Diệu – người biến mỗi tiết sinh hoạt trở thành nơi được lắng nghe, được chia sẻ, người luôn tôn trọng ý kiến học trò, và người tuy không thể hiện tình cảm quá nhiều, nhưng lại âm thầm dõi theo và lo lắng cho tụi mình từng chút một.
A7 sẽ nhớ lắm những lần bị cô “chửi” vì ồn ào trong giờ học, nhớ cả những lúc phải đứng lên vì lỡ… nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhớ ánh mắt lo lắng của cô khi lớp bị điểm thi đua thấp, nhớ giọt nước mắt của cô khi lần đầu lớp “đội sổ” hạng 31/31. Nhưng cũng chính những lần như vậy mà tụi mình thấy được tình cảm cô dành cho lớp, và… thương cô nhiều hơn.
Mong rằng trong hành trình cho con chữ của cô sẽ luôn gặp thật nhiều may mắn và gặt hái được nhiều thành công. Và mong rằng cô Diệu sẽ luôn nhớ về tụi em- 12A7 niên khoá 2022-2025.
⸻
Gửi A7
Giống như câu hát: “Ba năm chẳng hề mau để ai đợi ai mãi, nhưng còn hơn trăm năm ta chẳng biết đến nhau.”
Thật vậy, còn gì quý hơn việc chúng ta đã từng gặp nhau – dù chỉ là ba năm. Thà rằng ba năm để cùng nhau tạo nên biết bao kỷ niệm, còn hơn cả đời mà chẳng từng biết nhau.
Từ những đứa học trò lớp 10 ngại ngùng, đeo khẩu trang vì không dám bắt chuyện, giờ đây tụi mình đã trở thành “cái đám quỷ” ồn ào, cười nói không ngớt mỗi khi ra chơi. Ba năm ấy – có những buổi sáng ngái ngủ, những giờ kiểm tra hồi hộp, những tiếng cười sau bài kiểm tra, những buổi trước hội trại thức trắng đêm… và cả những cái ôm bịn rịn của ngày chia tay.
Hành trình trưởng thành của 12A7 có lẽ không dễ dàng, nhưng chắc chắn là đáng nhớ. Bởi vì ta đã có nhau trong những năm tháng đẹp nhất – khi vừa đủ ngây ngô, vừa đủ trưởng thành, và vẫn còn nhiều mơ mộng.
⸻
12A7 ơi!
Dù mỗi người có xuất phát điểm khác nhau, có lựa chọn tương lai khác nhau, nhưng mục tiêu thì giống nhau – là thành công, là tỏa sáng trên con đường mình chọn.
Giờ đây, những cô cậu học trò ấy đã chạm mốc tuổi 18 – ngưỡng cửa của bao giấc mơ và khát vọng. Chúng ta trưởng thành không chỉ bằng kiến thức, mà bằng cả những lần vấp ngã cùng nhau, đứng dậy cùng nhau, và yêu thương nhau như một gia đình.
“Chẳng phải phép màu, vậy sao chúng ta lại gặp nhau?”
Thật vậy – gặp nhau là phép màu, và ở bên nhau suốt ba năm là món quà. Hãy luôn trân trọng điều đó, để một mai khi mỗi người đi về một hướng, ta vẫn sẽ mỉm cười khi nhớ về 12A7 – một thời thanh xuân rực rỡ, nơi ta từng là một phần không thể thay thế trong nhau.
Tuổi trẻ chỉ có một lần – hãy sống sao cho thật đáng, sống cho hết mình, để không bao giờ phải tiếc nuối!
Thương và nhớ – 12A7, mãi mãi!
Và chúng mình là….
12A7❤️