02/08/2026
chương 9,10
Sau cuộc binh biến tại đàn tế, Tiêu Dật Thần bị giam vào thiên lao, Lưu Chấn chết tại chỗ, Phùng Trác cùng hơn hai trăm cấm quân phản loạn bị áp giải về Đại lý tự. Hoàng đế hạ lệnh đóng toàn bộ cổng thành, tra xét các phủ đệ có liên quan đến Lục gia, đồng thời điều năm nghìn quân Tây Bắc vào bảo vệ hoàng cung.
Nhưng Lục Quý phi đã biến mất.
Khi cấm quân phá cửa cung Trường Xuân, bên trong chỉ còn một cung nữ đã uống độc. Mật đạo dưới giường thông thẳng ra một ngôi nhà bỏ hoang phía Tây hoàng thành. Dấu chân ngựa từ đó chia làm ba hướng, khiến người truy đuổi không thể xác định bà ta đã đi đâu.
Tô Thanh Y đứng trong cung Trường Xuân, nhìn chiếc bàn trang điểm vẫn còn ấm. Trên bàn đặt một cây trâm phượng, một chén trà uống dở và một bàn cờ chưa đánh xong.
Quân đen chỉ còn một nước nữa là chiếu tướng.
Nhưng người chơi đã rời đi.
Tiêu Cẩn Ngôn bước vào.
“Không tìm thấy.”
Thanh Y hỏi:
“Người của Lục gia trong kinh thì sao?”
“Mười ba người đã bị bắt, nhưng đều chỉ là quản sự bên ngoài. Những kẻ quan trọng đã rời đi trước lễ tế.”
“Lục Quý phi chuẩn bị đường lui từ lâu.”
“Có thể trước cả khi Tam đệ binh biến.”
Thanh Y nhìn bàn cờ.
“Không.”
“Bà ta chuẩn bị từ lúc Tiêu Dật Thần trùng sinh.”
Tiêu Cẩn Ngôn cau mày.
“Vì sao?”
“Tiêu Dật Thần kể bí mật trùng sinh cho mẫu thân.”
“Lục Quý phi không giống hắn.”
“Hắn tin mình biết trước tương lai nên có thể thắng.”
“Bà ta sẽ nghĩ đến một khả năng khác.”
“Nếu tương lai thay đổi thì sao?”
“Nếu con trai thất bại thì sao?”
“Cho nên bà chuẩn bị cả con đường thắng lẫn đường lui.”
Tiêu Cẩn Ngôn nhìn quân cờ đen.
“Nàng cho rằng bà ta sẽ bỏ mặc Tam đệ?”
“Không chỉ bỏ mặc.”
Thanh Y đặt quân trắng lên bàn.
“Có thể bà ta sẽ giết hắn.”
“Giết con ruột?”
“Đối với Lục Quý phi, Tiêu Dật Thần không chỉ là con.”
“Hắn là chiếc cầu dẫn bà đến quyền lực.”
“Nếu chiếc cầu sụp…”
“Nó sẽ trở thành chứng cứ nguy hiểm nhất.”
Tiêu Cẩn Ngôn lập tức quay sang Tần Phong.
“Đến thiên lao.”
“Bảo vệ Tam hoàng tử.”
Thanh Y nói thêm:
“Không được cho hắn ăn uống bất cứ thứ gì từ bên ngoài.”
Tần Phong nhận lệnh rời đi.
Tiêu Cẩn Ngôn nhìn nàng.
“Nàng muốn cứu hắn?”
“Ta cần hắn sống.”
“Để làm chứng chống lại Lục Quý phi?”
“Không chỉ vậy.”
Thanh Y quay sang nhìn mật đạo.
“Hắn là người duy nhất biết kiếp trước Lục gia đã làm những gì.”
“Nhưng hắn có chịu nói không?”
“Sẽ nói.”
“Vì sao chắc chắn?”
“Bởi hắn vừa bị chính mẫu thân vứt bỏ.”
“Người thua cuộc luôn muốn biết mình thua vì ai.”
---
Thiên lao nằm dưới Đại lý tự, tường đá dày, cửa sắt khóa ba lớp. Tiêu Dật Thần bị nhốt trong gian sâu nhất. Vết thương ở cánh tay đã được băng bó nhưng sắc mặt hắn tái nhợt. Trên người không còn trường bào hoàng tử, chỉ mặc áo tù nhân màu xám.
Khi Tô Thanh Y bước vào, hắn đang ngồi dựa vào tường.
“Ta biết nàng sẽ đến.”
“Người vẫn còn tự tin vào ký ức?”
“Không cần ký ức.”
Hắn khẽ cười.
“Nàng cần ta.”
“Đúng.”
Thanh Y ngồi xuống chiếc ghế bên ngoài song sắt.
“Lục Quý phi đã trốn.”
Nụ cười của Dật Thần hơi khựng lại.
“Mẫu phi sẽ cứu ta.”
“Người thật sự tin sao?”
“Bà chỉ đang điều động quân Lục gia.”
“Để cứu một hoàng tử đã bị bắt tại trận khi giết cha đoạt vị?”
Ánh mắt hắn lạnh xuống.
“Nàng muốn ly gián ta với mẫu phi?”
“Không cần.”
Thanh Y lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ.
“Thứ này vừa được phát hiện trong cháo đưa đến cho người.”
Dật Thần nhìn bình sứ.
“Là gì?”
“Hạc đỉnh hồng.”
Hắn im lặng.
“Người phụ trách đưa cháo là một ngục tốt đã nhận bạc của Lục gia.”
“Sau khi bị bắt, hắn khai rằng chỉ cần người chết trước khi xét xử, vợ con hắn sẽ được đưa khỏi kinh thành.”
Dật Thần không nói.
Thanh Y nhìn hắn.
“Lục Quý phi không định cứu người.”
“Bà ta muốn người chết.”
“Không thể.”
“Vì sao không thể?”
“Ta là con trai duy nhất của bà.”
“Người cũng là người duy nhất có thể khai ra tất cả tội lỗi của bà.”
Thanh Y bình thản nói:
“Kiếp trước người đã đăng cơ.”
“Vậy Lục gia chắc chắn từng giúp người rất nhiều.”
“Bà ta biết những gì người sẽ làm.”
“Biết người từng giết Hoàng đế.”
“Biết các vụ án được sắp đặt ra sao.”
“Chỉ cần người sống đến ngày xét xử…”
“Lục gia không còn đường lui.”
Dật Thần siết chặt tay.
“Mẫu phi không làm vậy.”
“Người từng nói rất hiểu tương lai.”
“Vậy thử dựa vào tính cách của bà ấy mà đoán.”
Thanh Y nghiêng đầu.
“Lục Quý phi là người thế nào?”
Hắn im lặng rất lâu.
“Quyết đoán.”
“Đa nghi.”
“Không chấp nhận thất bại.”
“Còn gì?”
“Vì mục đích…”
Giọng hắn dần thấp xuống.
“Có thể hi sinh bất kỳ ai.”
“Bao gồm cả người?”
Dật Thần không đáp.
Nhưng nét mặt hắn đã thay đổi.
Kiếp trước, khi hắn còn là hoàng tử, Lục Quý phi từng ép hắn bỏ người con gái mình yêu để cưới Tô Thanh Y, bởi Tô gia có thể giúp hắn tranh ngôi. Sau khi hắn đăng cơ, bà lại ép hắn phong người Lục gia làm quan, thậm chí muốn hắn phế Tô Thanh Y để lập cháu gái bà làm Hoàng hậu.
Hắn từng nghĩ đó là vì mẫu phi muốn bảo vệ hắn.
Bây giờ mới hiểu, bà muốn bảo vệ quyền lực của chính mình.
“Nàng muốn ta khai gì?”
“Những việc Lục gia đã làm ở kiếp trước.”
“Kiếp trước không thể làm chứng cứ.”
“Nhưng có thể chỉ đường cho ta tìm chứng cứ ở hiện tại.”
Dật Thần bật cười khàn.
“Ta nói rồi nàng sẽ tha cho ta?”
“Không.”
“Vậy tại sao ta phải nói?”
“Vì người muốn thắng Lục Quý phi.”
“Bà là mẫu thân ta.”
“Nhưng bà vừa muốn giết người.”
Thanh Y nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Người đã thua ta.”
“Bây giờ người chỉ còn một lựa chọn.”
“Hoặc chết như quân cờ bị vứt bỏ.”
“Hoặc trước khi chết, khiến kẻ đã sử dụng mình phải trả giá.”
Dật Thần nhìn nàng rất lâu.
Cuối cùng hắn khẽ hỏi:
“Kiếp trước…”
“Nàng có từng nói những lời này với ta không?”
“Ta không biết.”
“Ta nhớ.”
Hắn tựa đầu vào tường.
“Trong ngày cuối cùng, nàng nói ta chưa từng thật sự làm Hoàng đế.”
“Ta chỉ là đứa con ngoan của Lục Quý phi ngồi trên ngai vàng.”
Thanh Y không biểu lộ cảm xúc.
“Có lẽ ta nói đúng.”
Dật Thần cười.
Lần này không còn giận dữ.
Chỉ còn cay đắng.
“Hỏi đi.”
---
Theo lời khai của Tiêu Dật Thần, kiếp trước Lục gia có ba căn cứ bí mật. Một tại trang trại phía Nam kinh thành, dùng làm nơi huấn luyện tử sĩ. Một nằm dưới hiệu thuốc Vĩnh An, cất giữ sổ sách hối lộ quan viên. Nơi cuối cùng là một kho quân khí tại núi Mạc Sơn, cách kinh thành hai trăm dặm.
Trong kho có đủ binh khí cho một vạn người.
Kiếp trước, số binh khí ấy được dùng để vu cáo Thái tử mưu phản.
Sau khi Tiêu Cẩn Ngôn bị phế, Lục gia âm thầm thu hồi rồi dùng chúng giúp Dật Thần đoạt vị.
Thanh Y lập tức cho người kiểm tra hiệu thuốc Vĩnh An. Dưới nền nhà quả nhiên có mật thất. Nhưng sổ sách đã bị chuyển đi.
Trang trại phía Nam cũng bị đốt cháy chỉ vài canh giờ trước khi quân triều đình đến.
Lục Quý phi biết Tiêu Dật Thần đã khai.
Bà ta đang chạy đua với họ.
“Kho quân khí tại Mạc Sơn là nơi cuối cùng.”
Tô Hành Chu nhìn bản đồ.
“Cách kinh thành hai trăm dặm.”
“Nếu Lục gia đã tập hợp quân ở đó, chúng có thể tiến đến trong hai ngày.”
Tiêu Cẩn Ngôn nói:
“Quân phía Nam do anh trai Lục Quý phi là Lục Đình Sơn thống lĩnh.”
“Hắn có thể điều động bao nhiêu?”
“Danh nghĩa hộ tống lương thảo, khoảng tám nghìn người.”
Thanh Y nhìn con đường từ Mạc Sơn đến kinh thành.
“Không.”
“Lục Quý phi không định đánh kinh thành.”
“Vì sao?”
“Tám nghìn người không thể phá thành khi năm nghìn quân Tây Bắc đang ở đây.”
“Bà ta đã trốn khỏi cung.”
“Có thể không ở Mạc Sơn.”
“Vậy bà ta muốn gì?”
Thanh Y chỉ về phía Đông Nam.
“Vân Châu.”
Từ Định Sơn đang có mặt tại kinh thành, quân Tây Bắc tại Vân Châu tạm do phó tướng quản lý. Nếu Lục gia chiếm Vân Châu, chúng có thể mở cửa biên giới cho ngoại tộc, sau đó lấy lý do triều đình bất ổn để lập chính quyền riêng.
Tô Hành Chu cau mày.
“Nhưng Lục gia không có danh nghĩa.”
“Có.”
Thanh Y nói.
“Tiêu Dật Thần.”
“Dù hắn đang ở thiên lao, Lục Quý phi vẫn có thể công bố rằng Thái tử giả mạo huyết thống, Hoàng đế bị Đông cung khống chế, Tam hoàng tử mới là người kế vị hợp pháp.”
“Nếu Dật Thần chết…”
“Bà ta càng dễ sử dụng danh nghĩa của hắn.”
“Một người chết không thể phản đối lời người khác.”
Tiêu Cẩn Ngôn hiểu.
“Bà ta không chỉ muốn giết Tam đệ để bịt miệng.”
“Bà ta muốn biến hắn thành lá cờ.”
Thanh Y gật đầu.
“Một hoàng tử bị Đông cung sát hại sẽ có giá trị hơn một hoàng tử tạo phản còn sống.”
Tô Hành Chu lập tức nói:
“Phải công khai Tiêu Dật Thần còn sống và lời khai của hắn.”
“Chưa đủ.”
Thanh Y nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Chúng ta phải khiến hắn tự xuất hiện.”
---
Ngày hôm sau, triều đình công bố xét xử Tiêu Dật Thần trước bá quan và dân chúng tại quảng trường ngoài Đại lý tự.
Tin tức truyền khắp kinh thành.
Lục gia không thể tiếp tục nói Tam hoàng tử đã bị bí mật giết chết.
Nhưng khi xe tù đưa hắn ra khỏi thiên lao, một mũi tên bất ngờ bắn từ mái nhà.
Tần Phong đánh văng.
Hơn hai mươi sát thủ đồng loạt xuất hiện.
Mục tiêu duy nhất là Tiêu Dật Thần.
Cấm quân bảo vệ xe tù, giao chiến giữa phố lớn. Dân chúng hoảng loạn bỏ chạy.
Dật Thần ngồi trong xe, nhìn những kẻ mang dấu hiệu bí mật của Lục gia.
Cuối cùng chút hy vọng còn lại trong mắt hắn cũng tắt.
Mẫu phi thật sự muốn hắn chết.
Một sát thủ phá được cửa xe.
Lưỡi kiếm đâm thẳng vào ngực hắn.
Nhưng trước khi chạm tới, Lương Cảnh Minh từ trên mái nhà nhảy xuống, một kiếm giết chết kẻ đó.
Dật Thần nhìn hắn.
“Ngươi lại cứu ta?”
“Không phải vì điện hạ.”
Lương Cảnh Minh đáp:
“Là vì người phải sống để nhận tội.”
Cuộc tập kích nhanh chóng bị dập tắt. Một sát thủ bị bắt sống. Dưới sự thẩm vấn công khai, hắn khai nhận mệnh lệnh đến từ Lục Quý phi.
Dân chúng tận mắt nhìn thấy Lục gia ám sát chính Tam hoàng tử.
Tiêu Dật Thần bước xuống khỏi xe tù.
Hắn nhìn hàng nghìn người trước mặt rồi nhìn Thanh Y đang đứng trên bậc đá.
Nàng đã buộc Lục Quý phi phải tự lộ mặt.
Không cần tra hỏi kín.
Không cần lời khai bị nghi ngờ.
Mọi người đều nhìn thấy.
Dật Thần đột nhiên nói lớn:
“Ta có lời muốn khai.”
Cả quảng trường yên tĩnh.
Hắn quỳ xuống.
“Cuộc binh biến tại đàn tế do ta chỉ đạo.”
“Nhưng những vụ đầu độc Đức phi, vu cáo Hoàng hậu, mua chuộc quan viên và tích trữ quân khí đều do Lục gia thực hiện.”
Hắn đọc ra từng cái tên, từng địa điểm và từng con đường vận chuyển binh khí.
Cuối cùng hắn nói:
“Lục Quý phi đang định chiếm Vân Châu.”
“Anh trai bà ta, Lục Đình Sơn, đã dẫn tám nghìn quân rời doanh trại.”
Tin tức lập tức được truyền vào cung.
Hoàng đế hạ chỉ cho Từ Định Sơn dẫn quân truy kích.
Tiêu Cẩn Ngôn xin tự mình đi cùng.
Thanh Y nói:
“Ta cũng đi.”
“Không được.”
“Lục Quý phi muốn ta.”
“Vì sao?”
“Bởi ta là người phá tất cả kế hoạch của bà.”
“Nàng càng không thể đi.”
“Nếu ta ở lại kinh thành, bà ta sẽ trốn.”
“Nếu ta xuất hiện…”
“Nàng muốn dùng mình làm mồi?”
“Không.”
Thanh Y nhìn hắn.
“Ta muốn kết thúc cuộc chiến này.”
Tiêu Cẩn Ngôn im lặng.
Một lúc sau hắn nói:
“Nàng đi cùng ta.”
“Không được rời khỏi phạm vi mười bước.”
“Được.”
“Nếu nguy hiểm…”
“Ta sẽ đứng sau người.”
Hắn nhìn nàng.
“Nhớ lời.”
---
Quân triều đình đuổi kịp Lục gia tại Hắc Thủy Hà, con sông cuối cùng trước đường đến Vân Châu.
Lục Đình Sơn đã cho phá cầu.
Tám nghìn quân dàn bên kia sông.
Trên đài cao, Lục Quý phi mặc áo choàng tím, không còn dáng vẻ một phi tần bị giam trong cung. Bà giống một vị nữ tướng đang chỉ huy chiến trận.
Khi nhìn thấy Tô Thanh Y, bà cười.
“Ngươi quả nhiên đến.”
Thanh Y cưỡi ngựa bước ra.
“Nương nương đang chờ ta?”
“Ta muốn nhìn xem nữ tử khiến con trai ta thua thảm hại có gì đặc biệt.”
“Bây giờ người đã thấy.”
“Thông minh.”
Lục Quý phi nói.
“Nhưng quá tự tin.”
Bà giơ tay.
Một người bị áp giải lên đài.
Là Hạ Lan.
Tiêu Cẩn Ngôn lập tức siết dây cương.
“Mẫu thân!”
Hạ Lan bị bắt trên đường từ Đông cung đến chùa Từ Ân. Người hộ tống bà đã bị mua chuộc.
Lục Quý phi đặt dao lên cổ bà.
“Tô Thanh Y.”
“Ngươi bước qua sông một mình.”
“Ta thả bà ta.”
Tiêu Cẩn Ngôn lạnh giọng:
“Không thể.”
Thanh Y nhìn Hạ Lan.
Bà lắc đầu, nước mắt rơi xuống.
“Đừng đến!”
Lục Quý phi cười.
“Ngươi từng cứu Hoàng hậu bằng cách dùng mình đổi lấy bà ấy.”
“Bây giờ có dám cứu mẹ ruột của người mình yêu không?”
Thanh Y im lặng.
Tiêu Cẩn Ngôn nhìn nàng.
“Không được.”
“Đây là lệnh.”
“Điện hạ đang dùng thân phận Thái tử?”
“Đúng.”
“Vậy ta không nghe.”
Nàng xuống ngựa.
Tiêu Cẩn Ngôn giữ tay nàng.
“Thanh Y.”
Lần đầu tiên, giọng hắn thật sự hoảng loạn.
“Nàng không được đi.”
“Ta đã hứa đứng sau người.”
“Vậy đừng bước ra.”
“Nhưng có người đang đứng sau chúng ta.”
Thanh Y nhìn hàng nghìn binh sĩ.
“Nếu hôm nay chúng ta bỏ mặc Hạ Lan, quân sĩ sẽ nghĩ Thái tử có thể hi sinh bất kỳ ai để thắng.”
“Lục Quý phi muốn phá lòng người.”
“Ta không thể để bà ta làm được.”
“Nàng định làm gì?”
Thanh Y nhìn dòng sông.
“Cầu bị phá nhưng mực nước rất thấp.”
“Đá giữa sông lộ ra.”
“Ta có thể bước qua.”
“Đó là bẫy.”
“Ta biết.”
Nàng khẽ nói:
“Cho nên người phải tin ta.”
Thanh Y bước xuống bờ sông.
Từng bước qua những tảng đá giữa dòng nước lạnh.
Lục Quý phi nhìn nàng đến gần, ánh mắt vừa khâm phục vừa căm hận.
Khi Thanh Y chỉ còn cách bờ bên kia vài bước, bà đột nhiên đẩy Hạ Lan xuống sông rồi ra lệnh:
“Bắn tên!”
Hàng trăm cung thủ giương cung.
Nhưng đúng lúc ấy, quân Lục gia phía sau hỗn loạn.
Một đội binh sĩ đồng loạt quay vũ khí về phía Lục Đình Sơn.
Người dẫn đầu là phó tướng của hắn.
“Lục tướng quân dùng danh nghĩa cứu Tam hoàng tử để tạo phản!”
“Nhưng Tam hoàng tử đã công khai nhận tội và tố cáo Lục gia!”
Các binh sĩ còn lại dao động.
Từ phía quân triều đình, Tần Phong giương cao bản lời khai có ấn của Tiêu Dật Thần.
“Tam hoàng tử còn sống!”
“Lục Quý phi sai người ám sát chính con ruột để vu cáo Đông cung!”
Lục Quý phi tái mặt.
Bà không ngờ Thanh Y đã cho người bí mật truyền lời khai đến quân Lục gia từ trước.
Những binh sĩ đi theo vì tin Tam hoàng tử bị hại lập tức buông vũ khí.
Cung thủ không còn nghe lệnh.
Lục Đình Sơn rút kiếm định giết phó tướng nhưng bị chính thân binh khống chế.
Thanh Y nhảy xuống nước kéo Hạ Lan lên.
Lục Quý phi lao tới, cây trâm nhọn trong tay đâm về phía cổ nàng.
Một mũi tên bay qua sông, xuyên vào cánh tay bà.
Tiêu Cẩn Ngôn đã giương cung từ bờ bên kia.
Lục Quý phi ngã xuống.
Thanh Y giữ Hạ Lan, nhìn bà.
“Nương nương thua rồi.”
Quý phi bật cười.
“Ta thua vì con trai ta phản bội.”
“Không.”
Thanh Y đáp:
“Người thua từ lúc coi con trai mình là quân cờ.”
“Nếu người đến cứu hắn…”
“Hắn có thể vẫn bảo vệ người.”
“Nhưng người lựa chọn giết hắn.”
Lục Quý phi nhìn về phía kinh thành.
Trong ánh mắt lần đầu hiện lên sự trống rỗng.
Bà đã hi sinh tình thân để theo đuổi quyền lực.
Cuối cùng quyền lực mất.
Con trai cũng không còn.
Cấm quân vượt sông, bắt giữ bà và Lục Đình Sơn.
Cuộc phản loạn của Lục gia hoàn toàn kết thúc.
Khi Tiêu Cẩn Ngôn đến bên, Thanh Y đang đỡ Hạ Lan.
Hắn kéo nàng vào lòng.
Lần này mặc kệ hàng nghìn quân sĩ đang nhìn.
“Nàng đã hứa đứng sau ta.”
“Ta vẫn đứng sau.”
“Nàng chạy sang tận bờ bên kia.”
“Nhưng người vẫn nhìn thấy ta.”
Hắn siết tay.
“Ta suýt mất nàng.”
Thanh Y khẽ nói:
“Điện hạ.”
“Hửm?”
“Người chưa mất.”
“Sau này cũng không được để ta mất.”
Nàng im lặng một lúc rồi gật đầu.
“Được.”
Cuộc xét xử Lục gia kéo dài một tháng.
Chứng cứ từ hiệu thuốc Vĩnh An, lời khai của Đỗ Minh Đức, Hạ Lan, Tiêu Dật Thần và các quan viên bị mua chuộc đã bóc trần hàng loạt tội trạng.
Lục Quý phi hạ độc hoàng tự, sát hại Đức phi, vu cáo Hoàng hậu, tổ chức tử sĩ, tích trữ binh khí và chỉ đạo phản loạn.
Lục Đình Sơn tự ý điều quân, mưu chiếm Vân Châu.
Lục gia bị tước toàn bộ tước vị, tài sản sung vào quốc khố. Những người trực tiếp tham gia phản loạn bị xử theo quốc pháp, phụ nữ và trẻ nhỏ không liên quan được miễn tội.
Lục Quý phi bị phế làm thứ dân, ban rượu độc.
Trước khi hành hình, bà xin gặp Tiêu Dật Thần.
Hai mẹ con bị ngăn bởi song sắt.
Lục Quý phi nhìn con trai.
“Con đã khai mọi chuyện.”
“Vâng.”
“Vì Tô Thanh Y?”
“Không.”
Dật Thần đáp.
“Vì người muốn giết con.”
Bà lạnh lùng nói:
“Ta chỉ muốn giữ đại nghiệp.”
“Đại nghiệp của ai?”
“Của con.”
“Không.”
Hắn bật cười.
“Là của người.”
“Con chỉ là cái tên để người ngồi sau rèm thao túng thiên hạ.”
Lục Quý phi siết tay.
“Nếu không có ta, con nghĩ mình có thể đi đến hôm nay?”
“Kiếp trước con đã đi đến ngai vàng.”
“Nhưng con chưa từng được sống theo ý mình.”
Hắn nhìn bà.
“Mẫu phi.”
“Con từng nghĩ người yêu con nhất.”
“Bây giờ mới biết người chỉ yêu đứa con có thể trở thành Hoàng đế.”
Lục Quý phi không đáp.
Một lúc lâu sau, bà hỏi:
“Con hối hận vì đã trùng sinh?”
Dật Thần nhìn bức tường lạnh lẽo.
“Có.”
“Nếu không trùng sinh, ít nhất trong ký ức của con…”
“Người vẫn là mẫu thân đã giúp con giành thiên hạ.”
“Còn bây giờ?”
“Bây giờ con biết chính người đã đẩy con vào con đường đó.”
Lục Quý phi quay đi.
Trước khi rời khỏi phòng giam, bà nói:
“Con thua vì mềm lòng.”
Dật Thần đáp:
“Không.”
“Con thua vì chưa từng biết mình muốn gì.”
“Con muốn hoàng vị vì người nói nó thuộc về con.”
“Con muốn Tô Thanh Y vì kiếp trước nàng là Hoàng hậu.”
“Con giữ Lương Cảnh Minh vì hắn từng giúp con thắng.”
“Con chỉ cố lấy lại những thứ trong ký ức.”
“Chưa từng hỏi bản thân có thật sự cần chúng không.”
Lục Quý phi dừng bước nhưng không quay đầu.
Đó là lần cuối hai mẹ con gặp nhau.
---
Hoàng đế công khai thân thế của Tiêu Cẩn Ngôn trước triều đình.
Ông thừa nhận Hạ Lan từng là cung nữ được mình sủng hạnh, Tiêu Cẩn Ngôn là hoàng tử mang huyết thống chính thống. Đức phi tự nguyện nhận nuôi hắn, Hoàng hậu che giấu chuyện này để bảo vệ đứa trẻ khỏi âm mưu của Lục gia.
Hoàng hậu xin nhận tội lừa vua.
Nhưng Hoàng đế không phế bà.
Ông chỉ hỏi:
“Năm đó nàng có từng nghĩ sẽ dùng đứa trẻ này để giữ quyền lực không?”
Hoàng hậu đáp:
“Có.”
“Thần thiếp không dám nói mình hoàn toàn vô tư.”
“Nhưng sau khi bế Cẩn Ngôn vào lòng…”
“Thần thiếp chỉ muốn nó sống.”
Hoàng đế im lặng rất lâu.
Cuối cùng ông nói:
“Trẫm cũng có lỗi.”
“Nếu trẫm không bỏ mặc Hạ Lan, không dung túng hậu cung tranh đấu…”
“Mọi chuyện đã không đến mức này.”
Danh phận đích trưởng tử của Tiêu Cẩn Ngôn bị đặt ra tranh luận. Một số đại thần cho rằng hắn không phải con Đức phi nên không thể tiếp tục làm Thái tử.
Nhưng Từ Định Sơn cùng hơn ba mươi võ tướng dâng sớ nói Thái tử từng trấn thủ biên cương, bảo vệ dân chúng, huyết thống và năng lực đều không thể phủ nhận.
Tô Hành Chu dẫn văn thần dâng sớ:
“Người kế vị phải được đánh giá bằng đức hạnh và khả năng trị quốc.”
“Không thể vì xuất thân của mẫu thân mà phủ nhận công lao của một hoàng tử.”
Cuối cùng, Hoàng đế giữ nguyên ngôi vị Thái tử.
Ba tháng sau, ông lâm bệnh nặng.
Những năm tháng tranh đấu và cú sốc từ cuộc phản loạn khiến sức khỏe ông suy sụp nhanh chóng. Ông gọi Tiêu Cẩn Ngôn đến bên giường, giao lại ngọc tỷ.
“Trẫm không phải người cha tốt.”
Tiêu Cẩn Ngôn quỳ xuống.
“Phụ hoàng.”
“Đừng trở thành người giống trẫm.”
Hoàng đế nhìn con trai.
“Đừng để quyền lực khiến con quên người bên cạnh.”
“Vâng.”
“Còn Tô Thanh Y…”
Ông yếu ớt cười.
“Con bé thông minh hơn con.”
Tiêu Cẩn Ngôn không phản đối.
“Nhi thần biết.”
“Vậy hãy nghe nó.”
“Nhưng đừng để nó làm mọi việc một mình.”
“Nhi thần hiểu.”
Bảy ngày sau, Hoàng đế băng hà.
Tiêu Cẩn Ngôn đăng cơ.
Đại Chu đổi niên hiệu thành Vĩnh An.
Hoàng hậu được tôn làm Thái hậu. Hạ Lan không nhận danh phận Thái phi, chỉ xin trở về chùa Từ Ân. Tiêu Cẩn Ngôn cho xây lại ngôi chùa và thường xuyên đến thăm bà.
Tô Hành Chu xin từ chức Tể tướng nhưng tân đế không chấp thuận. Ông tiếp tục ở lại triều đình để ổn định chính sự.
Còn vị trí Hoàng hậu vẫn để trống.
Bá quan liên tục dâng sớ đề nghị tuyển hậu.
Rất nhiều thế gia đưa con gái vào danh sách.
Tô Thanh Y vẫn bình thản quản lý việc cứu tế, chỉnh sửa quy chế kho lương và đề xuất thành lập một cơ quan chuyên kiểm tra tài sản quan viên.
Dường như nàng không hề quan tâm ai sẽ trở thành Hoàng hậu.
Một buổi tối, Tiêu Cẩn Ngôn đến Tô phủ.
Tô Hành Chu vừa nhìn thấy thánh giá đã lập tức sai người đóng cổng.
“Bệ hạ đến làm gì?”
“Cầu thân.”
“Không được.”
Tiêu Cẩn Ngôn im lặng một lát.
“Tô tướng còn chưa hỏi ý Thanh Y.”
“Con gái thần thông minh, nhưng chuyện tình cảm chưa chắc sáng suốt.”
“Ý Tô tướng là trẫm không đáng tin?”
“Bệ hạ có hậu cung.”
“Chưa có.”
“Sau này sẽ có.”
“Không có.”
“Bệ hạ cần cân bằng triều đình.”
“Trẫm dùng quan chức để cân bằng.”
“Không dùng hôn nhân.”
Tô Hành Chu nhìn hắn.
“Bệ hạ nói dễ nghe.”
“Thần cần chứng cứ.”
Tiêu Cẩn Ngôn lấy ra một đạo thánh chỉ.
“Trẫm đã lập quy chế.”
“Hoàng đế chỉ có một Hoàng hậu.”
“Nếu không có con nối dõi, sẽ chọn người trong hoàng tộc kế vị.”
Tô Hành Chu đọc thánh chỉ, vẫn chưa hài lòng.
“Thanh Y có đồng ý chưa?”
Một giọng nói vang lên phía sau:
“Con đồng ý.”
Tô Hành Chu quay lại.
Tô Thanh Y đang đứng dưới hành lang.
“Con nghe từ bao giờ?”
“Từ lúc phụ thân đóng cổng chặn Hoàng đế.”
“Con không thấy hắn quá vội sao?”
“Con đã để người đợi đủ lâu.”
Tiêu Cẩn Ngôn nhìn nàng.
“Đủ lâu?”
“Bệ hạ từ ngày đăng cơ đến nay đã tới Tô phủ mười ba lần.”
“Tô tướng chỉ cho ta vào ba lần.”
Tô Hành Chu lạnh mặt.
“Bệ hạ đang trách thần?”
“Không dám.”
Tô Thanh Y bật cười.
Phụ thân nàng nhìn hai người, cuối cùng thở dài.
“Thần chỉ có một đứa con gái.”
Tiêu Cẩn Ngôn nghiêm túc nói:
“Trẫm biết.”
“Và trẫm chỉ có một Hoàng hậu.”
---
Ngày đại hôn được định vào đầu mùa xuân.
Trước đó, Tô Thanh Y đến thiên lao gặp Tiêu Dật Thần lần cuối.
Hắn bị kết tội mưu phản, giết cha chưa thành, cấu kết cấm quân và sát hại nhiều người. Theo luật phải xử trảm. Nhưng vì hắn chủ động khai tội Lục gia, giúp ngăn cuộc phản loạn tại Vân Châu, Hoàng đế cho phép hắn chết bằng rượu độc, giữ lại thi thể toàn vẹn.
Trong phòng giam, Dật Thần vẫn ngồi ở vị trí cũ.
Khi thấy nàng, hắn cười.
“Nghe nói nàng sắp trở thành Hoàng hậu.”
“Đúng.”
“Cuối cùng vẫn giống kiếp trước.”
“Không giống.”
“Khác ở đâu?”
“Kiếp trước ta là Hoàng hậu của người.”
“Kiếp này là của Tiêu Cẩn Ngôn.”
Hắn nhìn nàng.
“Nàng thật sự yêu hắn?”
“Có.”
“Còn kiếp trước?”
“Ta không biết.”
“Nàng không tò mò sao?”
“Không.”
“Vì sao?”
“Bởi người của kiếp trước không phải ta hiện tại.”
Thanh Y bình thản nói:
“Nàng ấy đã trải qua những gì, yêu ai, hận ai, lựa chọn thế nào…”
“Đều thuộc về nàng ấy.”
“Ta không cần sống lại cuộc đời của một người chưa từng tồn tại trong ký ức mình.”
Dật Thần bật cười.
“Nàng luôn tàn nhẫn như vậy.”
“Người muốn ta thương hại?”
“Không.”
Hắn nhìn chén rượu độc trên bàn.
“Ta chỉ muốn hỏi một câu.”
“Nói đi.”
“Ngay từ lúc biết ta trùng sinh…”
“Nàng có từng sợ không?”
“Có.”
Hắn ngạc nhiên.
“Ta tưởng nàng không sợ gì.”
“Ta sợ người biết trước quá nhiều.”
“Sợ mình không kịp bảo vệ phụ thân.”
“Sợ Thái tử gặp chuyện.”
“Sợ mỗi bước đi đều nằm trong ký ức của người.”
“Vậy vì sao nàng vẫn bình tĩnh?”
“Bởi sợ hãi không giúp ta thắng.”
Thanh Y nhìn hắn.
“Ta chỉ cần nhớ một điều.”
“Người biết chuyện gì sẽ xảy ra.”
“Nhưng người trong cuộc vẫn là những con người có tính cách, dục vọng và giới hạn riêng.”
“Nếu hiểu họ…”
“Ta sẽ biết tương lai của người được tạo ra thế nào.”
Dật Thần khẽ hỏi:
“Nếu ta không nói mình trùng sinh, nàng có thắng không?”
“Khó hơn.”
“Nhưng vẫn có thể.”
Hắn cười khổ.
“Đó là sai lầm lớn nhất của ta.”
“Không.”
Thanh Y lắc đầu.
“Sai lầm lớn nhất của người là nghĩ biết trước kết quả đồng nghĩa với hiểu mọi người.”
“Người biết Lương Cảnh Minh sẽ phản bội nhưng không hiểu hắn phản bội vì lương tâm.”
“Người biết Từ Định Sơn sẽ theo mình nhưng không hiểu ông ấy chỉ theo người trả lại công bằng.”
“Người biết ta sẽ lật đổ người nhưng không hiểu vì sao ta làm vậy.”
“Người biết Lục Quý phi giúp mình đăng cơ nhưng không hiểu bà ấy chưa từng xem người quan trọng hơn quyền lực.”
Dật Thần im lặng.
Một lúc lâu sau hắn hỏi:
“Nếu được sống lại lần nữa…”
“Nàng nghĩ ta có thể thắng không?”
Thanh Y nhìn hắn.
“Không.”
“Vì sao?”
“Bởi nếu người vẫn là Tiêu Dật Thần hiện tại…”
“Dù sống lại bao nhiêu lần, người vẫn sẽ chọn quyền lực trước lòng người.”
“Còn nếu người thật sự thay đổi…”
“Nỗi ám ảnh thắng ta sẽ không còn ý nghĩa.”
Hắn bật cười.
“Vậy dù thế nào ta cũng không thắng được nàng?”
“Đúng.”
Thanh Y đứng dậy.
“Ngươi trùng sinh…”
“Cũng không có cơ hội chiến thắng ta.”
Tiêu Dật Thần nhìn nàng bước ra khỏi phòng giam.
Ngoài cửa, ánh nắng mùa xuân chiếu xuống hành lang đá.
Hắn cầm chén rượu độc.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, hắn không nhớ đến ngai vàng.
Không nhớ đến mẫu phi.
Cũng không nhớ đến những năm tháng làm Hoàng đế ở kiếp trước.
Hắn chỉ nhớ buổi chiều tuyết rơi, khi lần đầu nói với Tô Thanh Y rằng mình biết tương lai.
Khi ấy nàng chỉ mỉm cười.
Có lẽ từ khoảnh khắc đó, hắn đã thua.
Không phải vì nàng trùng sinh.
Mà vì nàng chưa từng cần trùng sinh để nhìn thấu hắn.
Tiêu Dật Thần uống cạn chén rượu.
---
Mùa xuân năm Vĩnh An thứ nhất.
Tô Thanh Y được sắc phong Hoàng hậu.
Lễ sắc phong không dùng chín mươi chín ngọn đèn lưu ly. Phần lớn ngân lượng được chuyển đến ba châu từng chịu lũ lụt, xây kho lương và trường học.
Khi nàng bước lên bậc đá điện Thái Hòa, bá quan đồng loạt quỳ xuống.
Tiêu Cẩn Ngôn đứng phía trên, đưa tay về phía nàng.
Thanh Y đặt tay vào tay hắn.
“Bệ hạ.”
“Hoàng hậu.”
“Người từng nói nếu ta là nam nhân sẽ phong ta làm Tể tướng.”
“Ta không nhớ mình từng nói.”
“Trong dàn ý ban đầu người đã nói.”
Tiêu Cẩn Ngôn hơi nhướng mày.
“Vậy nàng muốn làm Tể tướng?”
“Không.”
“Muốn làm gì?”
Thanh Y nhìn xuống giang sơn Đại Chu trải dài trước mắt.
“Ta muốn cùng người khiến ngai vàng không còn là thứ đáng để huynh đệ giết nhau.”
“Khó.”
“Bởi vậy mới cần hai người.”
Tiêu Cẩn Ngôn siết tay nàng.
“Được.”
Dưới bầu trời đầu xuân, chuông hoàng thành vang lên.
Tô Thanh Y không trùng sinh.
Nàng không biết trước tương lai.
Không được vận mệnh ban cho cơ hội sửa lại sai lầm.
Nhưng nàng hiểu mỗi lựa chọn đều bắt đầu từ lòng người.
Kẻ chỉ nhớ kết quả sẽ mãi chạy theo quá khứ.
Người hiểu nguyên nhân mới có thể tạo ra tương lai.
Tiêu Dật Thần sống hai kiếp, từng ngồi lên ngai vàng, từng nắm cả thiên hạ trong tay.
Cuối cùng vẫn thua một nữ tử chỉ sống duy nhất một đời.
Bởi nàng không cần biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì.
Nàng chỉ cần biết hôm nay mình phải lựa chọn thế nào.
---
# **HẾT**