Truyện ma xả stress

Truyện ma xả  stress Giảm căng thẳng lúc mệt mỏi, tăng cường năng lượng sống và làm việc

30/04/2026

Truyện đọc audio
PHÁ ĐỀN QUỶ

KÝ ỨC KHÔNG PHẢI CỦA TÔI..CHƯƠNG 8: NGƯỜI NGỒI SAU VÔ LĂNG… KHÔNG PHẢI LÀ TÔITôi không còn cảm giác gì nữa.---Không sợ.K...
26/04/2026

KÝ ỨC KHÔNG PHẢI CỦA TÔI..

CHƯƠNG 8: NGƯỜI NGỒI SAU VÔ LĂNG… KHÔNG PHẢI LÀ TÔI

Tôi không còn cảm giác gì nữa.

---

Không sợ.

Không hoảng.

Chỉ còn một thứ duy nhất—

trống rỗng.

---

Hình ảnh trong chiếc gương nhỏ… vẫn ở đó.

---

Tôi.

Ngồi sau vô lăng.

Mắt đen kịt.

Mỉm cười.

---

“Không… đó không phải là tôi…”

---

Tôi thì thầm.

---

“Tuấn” còn lại… nghiêng đầu.

---

“Mày chắc chứ?”

---

Hắn đưa tay…

ấn mạnh chiếc gương sát vào mặt tôi.

---

“Nhìn kỹ lại đi.”

---

Tôi không muốn.

Nhưng vẫn nhìn.

---

Lần này—

tôi thấy rõ hơn.

---

Người trong gương… đúng là tôi.

---

Nhưng có một điều khác.

---

Hắn đang nhìn thẳng vào tôi.

---

Không phải nhìn đường.

Không phải nhìn phía trước.

---

Mà là…

nhìn tôi.

---

Như thể hắn biết tôi đang đứng ở đây.

Ở hiện tại.

---

Tim tôi đập loạn.

---

“Không… không thể nào…”

---

TING.

---

Tin nhắn từ Hà Trang.

---

“Cuối cùng anh cũng thấy rồi…”

---

“Người lái xe hôm đó…”

---

Một khoảng dừng.

---

“…không phải là anh của hiện tại.”

---

Não tôi như bị xé ra.

---

“Vậy… là ai?!”

---

Cô ấy trả lời ngay.

---

“Là anh… sau khi anh thay đổi.”

---

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.

---

Tôi quay sang “Tuấn” kia.

---

Hắn đang cười.

---

“Chúc mừng.”

---

“Mày bắt đầu hiểu rồi đấy.”

---

Tôi lùi lại.

---

“Thay đổi… là sao…?”

---

Hắn không trả lời.

---

Chỉ giơ tay…

chỉ vào đầu tôi.

---

“Mày không thấy lạ à?”

---

“Tại sao mày lại quên đúng những thứ quan trọng nhất?”

---

Tôi cứng người.

---

Đúng.

---

Tôi quên.

---

Tôi quên cái chết của Mạnh.

Tôi quên chuyện trong căn phòng đó.

---

Và bây giờ—

---

tôi đang dần nhớ lại…

---

nhưng không phải theo cách bình thường.

---

Mà như…

---

có ai đó đang “trả lại” ký ức cho tôi.

---

TING.

---

Tin nhắn mới.

---

Nhưng lần này—

---

không phải từ Hà Trang.

---

Không phải từ số của tôi.

---

Mà là…

---

một số không tên.

---

Tôi mở ra.

---

Chỉ có một dòng:

---

“Đừng tin bất kỳ ai trong đó.”

---

Toàn thân tôi đông cứng.

---

“Trong đó… là sao…?”

---

Tin nhắn tiếp theo đến ngay lập tức.

---

“Kể cả chính mày.”

---

Tim tôi như rơi xuống vực.

---

Tôi quay sang.

---

“Tuấn” kia vẫn đứng đó.

---

Hà Trang vẫn đứng đó.

---

Cả hai… không hề biến mất.

---

Nhưng—

---

có gì đó sai.

---

Rất sai.

---

Tôi nhìn xuống chân họ.

---

Không có bóng.

---

Tôi giật mình.

---

Lùi lại.

---

Thở gấp.

---

“Không… không… không…”

---

Tôi quay về phía cửa.

---

Chạy.

---

Phải ra khỏi đây.

---

Tôi mở cửa.

---

“RẦM!”

---

Cánh cửa bật ra.

---

Tôi lao ra ngoài hành lang.

---

Ánh đèn trắng chói.

---

Yên tĩnh.

---

Không một bóng người.

---

Tôi quay lại.

---

Căn phòng phía sau—

---

trống không.

---

Không có ai.

---

Không có Hà Trang.

---

Không có “Tuấn”.

---

Chỉ có một mình tôi.

---

Đứng giữa căn phòng.

---

Như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

---

Tôi thở dốc.

---

“…vậy nãy giờ… là gì?”

---

TING.

---

Điện thoại rung.

---

Tôi nhìn xuống.

---

Số lạ.

---

“Bây giờ mày mới ra được.”

---

Một khoảng dừng.

---

“Vậy để tao hỏi mày một câu.”

---

Tim tôi đập mạnh.

---

“Từ nãy đến giờ…”

---

“…mày có chắc mình đã từng ở ngoài căn phòng đó không?”

---

Tôi chết lặng.

---

Chậm rãi quay đầu lại.

---

Nhìn vào bên trong.

---

Và lần này—

---

tôi không còn thấy căn phòng nữa.

---

Mà là…

---

một phòng bệnh.

---

Tường trắng.

Đèn trắng.

Mùi thuốc sát trùng.

---

Và trên giường—

---

một người đang nằm bất động.

---

Đó là tôi.

---

HẾT CHƯƠNG 8.

👉 Tuấn đang ở trong phòng… hay chưa từng rời khỏi bệnh viện?
👉 Ai đang nhắn tin từ số lạ?

Comment suy đoán của bạn. Đủ 800 comment mình đăng chương 9.

KÝ ỨC KHÔNG PHẢI CỦA TÔI CHƯƠNG 7: CĂN PHÒNG ĐẦY MÁU… VÀ KÝ ỨC KHÔNG THUỘC VỀ TÔITôi không còn đứng vững.---“Mày… là bản...
25/04/2026

KÝ ỨC KHÔNG PHẢI CỦA TÔI

CHƯƠNG 7: CĂN PHÒNG ĐẦY MÁU… VÀ KÝ ỨC KHÔNG THUỘC VỀ TÔI

Tôi không còn đứng vững.

---

“Mày… là bản sao?”

---

Câu nói đó cứ xoáy vào đầu tôi như một lưỡi dao cùn.

---

Tôi nhìn hắn.

“Tuấn” còn lại.

---

Hắn không trả lời.

Chỉ mỉm cười.

---

Một nụ cười… như thể hắn đã thắng từ trước khi tôi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

---

“Không phải tao nói mày rồi à…”

---

Hắn bước tới.

Chậm.

Chắc.

---

“…mày chỉ là thứ còn sót lại.”

---

Tôi lắc đầu.

“Không… tao là Tuấn… tao nhớ tất cả…”

---

Hắn bật cười.

---

“Vậy nhớ đi.”

---

“Nhớ cái đêm trước tai nạn đó.”

---

Đầu tôi đau nhói.

---

Ký ức bắt đầu tràn về—

---

Không phải từng mảnh nhỏ nữa…

---

Mà là một cơn lũ.

---

---

---

Căn phòng.

---

Đèn vàng mờ.

---

Mạnh đứng trước mặt tôi.

---

Mặt hắn tái đi.

Nhưng không phải vì sợ.

---

Mà là vì… tức giận.

---

“Mày định giấu nó tới bao giờ?”

---

Tôi trong ký ức… im lặng.

---

Tay nắm chặt.

---

Hà Trang đứng giữa.

---

Hoảng loạn.

---

“Hai người đang nói cái gì vậy?!”

---

Mạnh cười khẩy.

---

“Hỏi nó đi.”

---

“Hỏi người yêu của mày xem… nó đã làm gì sau lưng mày.”

---

Tim tôi thắt lại.

---

“Không… không đúng…”

---

Tôi cố kéo mình ra khỏi ký ức.

---

Nhưng không được.

---

Mọi thứ tiếp tục.

---

Tôi trong ký ức hét lên:

---

“IM ĐI MẠNH!”

---

Và rồi—

---

“RẦM!”

---

Một tiếng va chạm.

---

Tôi đông cứng.

---

Máu.

---

Máu bắn lên tường.

---

Mạnh ngã xuống.

---

Không động đậy.

---

Hà Trang hét lên.

---

Âm thanh đó…

xé toạc đầu tôi.

---

“TUẤN!!! ANH LÀM GÌ VẬY?!”

---

Tôi trong ký ức…

---

đứng im.

---

Thở dốc.

---

Nhìn xuống tay mình.

---

Một vật nặng.

---

Dính máu.

---

Tôi buông nó ra.

---

“Cạch…”

---

Căn phòng im lặng.

---

Chỉ còn tiếng thở.

---

Và xác của Mạnh.

---

---

---

Tôi mở bừng mắt.

---

Ngã khuỵu xuống sàn.

---

“Không… không… không thể…”

---

Tôi bò lùi lại.

---

Nhìn hắn.

---

“Tuấn” còn lại.

---

Hắn gật đầu nhẹ.

---

“Đúng rồi.”

---

“Mày đã giết nó.”

---

Tôi ôm đầu.

---

“Không… tao không cố ý… tao không—”

---

“Không cố ý?”

---

Hắn cười.

---

“Vậy đoạn sau thì sao?”

---

Tôi khựng lại.

---

“Đoạn… sau?”

---

TING.

---

Điện thoại sáng lên.

---

Một video nữa.

---

Tôi run rẩy mở ra.

---

Căn phòng đó.

---

Cùng một góc quay.

---

Nhưng lần này…

---

Mạnh đã nằm trên sàn.

---

Không cử động.

---

Máu lan ra khắp nơi.

---

Hà Trang đứng nép vào tường.

---

Khóc.

---

“Chúng ta phải gọi cảnh sát…”

---

Tôi trong video quay lại.

---

Ánh mắt…

lạnh.

---

“Không.”

---

Tôi đông cứng.

---

Đó không phải ánh mắt của tôi.

---

“Nếu gọi cảnh sát… anh sẽ mất em.”

---

Hà Trang lắc đầu.

---

“Nhưng anh vừa giết người!”

---

Một khoảng im lặng.

---

Rồi—

---

tôi bước tới.

---

Chậm rãi.

---

Nhặt thứ gì đó lên.

---

Một chìa khóa xe.

---

“Vậy thì…”

---

Giọng tôi trầm xuống.

---

“…biến nó thành tai nạn.”

---

Video dừng lại.

---

Tôi không thở nổi.

---

Cả người như bị rút hết xương.

---

Tôi quay sang Hà Trang.

---

“Không… anh không phải người như vậy… đúng không…?”

---

Cô ấy không trả lời.

---

Chỉ nhìn tôi.

---

Ánh mắt… đau đớn.

---

Rồi khẽ nói:

---

“Đó là lý do… em phải chết.”

---

Tim tôi ngừng đập.

---

“Cái… gì?”

---

TING.

---

Tin nhắn cuối cùng hiện lên.

---

“Nhưng anh vẫn chưa nhớ phần quan trọng nhất…”

---

Một khoảng dừng.

---

“…người đã ngồi sau vô lăng… sau khi Mạnh chết.”

---

Tôi đứng im.

---

Não từ chối nghĩ tiếp.

---

Nhưng rồi—

---

từ phía sau lưng tôi…

---

một giọng nói vang lên.

---

“Để tao nhắc cho.”

---

Tôi quay lại.

---

“Tuấn” kia… đang cầm một thứ.

---

Một chiếc gương nhỏ.

---

Hắn giơ lên.

---

Đưa sát mặt tôi.

---

Và trong đó—

---

tôi thấy mình.

---

Ngồi sau vô lăng.

---

Mắt đen kịt.

---

Mỉm cười.

---

HẾT CHƯƠNG 7.

👉 Nếu chính Tuấn lái xe… thì tại sao anh lại “thấy” Mạnh?
👉 Và Hà Trang chết… là tai nạn hay bị giết?

Comment suy đoán của bạn. Đủ 700 comment mình đăng chương 8.

KÝ ỨC KHÔNG PHẢI CỦA TÔI....CHƯƠNG 6: MẠNH ĐÃ CHẾT… TRƯỚC CẢ ĐÊM TAI NẠNTôi đứng im.Không dám tin.Không dám chọn.---Hà T...
24/04/2026

KÝ ỨC KHÔNG PHẢI CỦA TÔI....

CHƯƠNG 6: MẠNH ĐÃ CHẾT… TRƯỚC CẢ ĐÊM TAI NẠN

Tôi đứng im.

Không dám tin.

Không dám chọn.

---

Hà Trang… đứng bên trái.

“Tôi”… đứng bên phải.

---

Cả hai đều nói.

Cả hai đều biết.

---

Nhưng chỉ có một là thật.

---

Tôi siết chặt đầu mình.

“Dừng lại… dừng lại đi…”

---

Nhưng giọng nói đó—cái giọng giống hệt tôi—lại vang lên:

---

“Muốn biết ai là thật không?”

---

Hắn giơ tay.

Chỉ vào điện thoại.

---

“Xem tiếp đi.”

---

TING.

---

Một file mới.

---

Không phải video.

---

Là… hồ sơ bệnh viện.

---

Tôi mở ra.

---

Tên bệnh nhân:

Nguyễn Minh Mạnh

---

Tình trạng:

TỬ VONG.

---

Ngày tử vong—

---

Tôi đông cứng.

---

Trước tai nạn… 2 ngày.

---

“Không thể nào…”

---

Tôi lùi lại.

Toàn thân run lên.

---

“Nếu Mạnh chết trước đó… thì người lái xe hôm đó là ai?”

---

Không ai trả lời.

---

Chỉ có tiếng cười nhẹ… vang lên bên tai.

---

“Cuối cùng… mày cũng bắt đầu hỏi đúng câu hỏi rồi.”

---

Tôi quay sang.

---

“Tuấn thứ hai” đang nhìn tôi.

---

Ánh mắt hắn… không còn điên loạn.

---

Mà là… bình tĩnh.

---

Đáng sợ hơn rất nhiều.

---

“Mạnh chết rồi.”

---

“Nhưng mày vẫn thấy nó lái xe.”

---

Hắn tiến lại gần.

---

“Vậy thì chỉ có hai khả năng.”

---

Hắn giơ hai ngón tay lên.

---

“Một… mày bị điên.”

---

Hắn hạ một ngón.

---

“Hai…”

---

Hắn cúi sát vào tai tôi.

---

“…mày đã giết nó… rồi tự tạo ra một phiên bản khác để thay thế.”

---

Tôi đẩy hắn ra.

---

“IM ĐI!!!”

---

Tôi quay sang Hà Trang.

---

“Trang! Nói đi! Sự thật là gì?!”

---

Cô ấy không trả lời ngay.

---

Chỉ nhìn tôi.

---

Ánh mắt buồn.

---

Rồi cô khẽ nói:

---

“Anh có nhớ… buổi tối trước ngày tai nạn không?”

---

Một cơn đau nhói xuyên qua đầu tôi.

---

Ký ức…

bắt đầu rò rỉ.

---

Một căn phòng tối.

---

Tiếng cãi nhau.

---

Tiếng đập mạnh.

---

Và—

---

máu.

---

Rất nhiều máu.

---

Tôi ôm đầu.

---

“Không… không… không…”

---

TING.

---

Tin nhắn mới.

---

Không phải từ Hà Trang.

---

Không phải từ số lạ.

---

Mà là—

---

từ chính số của tôi.

---

Tôi chết lặng.

---

Mở tin nhắn.

---

Chỉ có một dòng:

---

“Mày quên nhanh thật đấy, Tuấn.”

---

Tôi từ từ ngẩng đầu lên.

---

Nhìn vào “tôi” đang đứng trước mặt.

---

Hắn mỉm cười.

---

Và lần này—

---

tôi nhận ra điều kinh khủng nhất.

---

hắn không phải là bản sao của tôi.

---

mà tôi… mới là bản sao.

---

HẾT CHƯƠNG 6.

👉 Nếu Tuấn là “bản sao”… thì bản gốc đã làm gì?
👉 Và Mạnh chết trước tai nạn… vậy đêm đó trong xe thực sự là ai?

Comment suy đoán của bạn. Đủ 600 comment mình đăng chương 7.

KÝ ỨC KHÔNG PHẢI CỦA TÔI ...CHƯƠNG 5: KẺ ĐỨNG TRONG GƯƠNG… BIẾT MỌI THỨ VỀ TÔITôi không hét nữa.Không phải vì tôi bình t...
23/04/2026

KÝ ỨC KHÔNG PHẢI CỦA TÔI ...

CHƯƠNG 5: KẺ ĐỨNG TRONG GƯƠNG… BIẾT MỌI THỨ VỀ TÔI

Tôi không hét nữa.

Không phải vì tôi bình tĩnh lại…

Mà vì tôi không còn đủ sức để hét.

---

Thứ đang đứng trước mặt tôi—

là tôi.

Nhưng không phải tôi.

---

Hắn nhìn tôi.

Cười.

Một nụ cười méo mó… như thể đã chờ khoảnh khắc này từ rất lâu.

---

“Sợ à?”

---

Giọng hắn.

Chính xác là giọng tôi.

---

Tôi lùi lại.

Đầu óc quay cuồng.

“Không… không thể nào… đây chỉ là ảo giác…”

---

Hắn nghiêng đầu.

Nhìn tôi như đang quan sát một con vật.

---

“Ảo giác?”

---

Hắn bật cười.

---

“Vậy mày giải thích sao về chuyện này?”

---

TING.

---

Điện thoại tôi rung lên.

---

Tôi không muốn nhìn.

Nhưng vẫn nhìn.

---

Một đoạn video khác.

---

Tôi mở ra.

---

Lần này…

không phải trong xe.

---

Mà là… trong chính căn phòng này.

---

Camera đặt ở góc cao.

Ghi lại toàn bộ.

---

Tôi đang đứng đó.

Một mình.

---

Không có ai phía sau.

Không có Hà Trang.

Không có người đàn ông kia.

---

Chỉ có tôi…

đang tự nói chuyện một mình.

---

Tôi trong video hét lên:

“MÀY LÀ AI?!”

---

Và rồi—

---

tôi trả lời chính mình.

---

Nhưng giọng nói đó…

---

không phải của tôi.

---

“Tao là thứ mày đã cố quên.”

---

Tôi làm rơi điện thoại.

---

Cả người lạnh toát.

---

“Không… không thể nào…”

---

Hắn—cái “tôi” kia—tiến lại gần.

---

Lần này…

không còn đứng trong gương nữa.

---

Hắn đứng ngay trước mặt tôi.

---

Khoảng cách chỉ còn vài centimet.

---

Tôi cảm nhận được hơi thở của hắn.

Lạnh.

Thối.

---

“Mày thật sự nghĩ… mày vô tội à?”

---

Tôi lắc đầu liên tục.

“Không… tao không giết Trang… tao không—”

---

Hắn đột ngột túm lấy cổ áo tôi.

---

Sức mạnh khủng khiếp.

---

“VẬY TẠI SAO ĐÊM ĐÓ…”

---

Hắn gằn từng chữ.

---

“…MÀY LẠI NGỒI SAU VÔ LĂNG SAU KHI MẠNH CHẾT?”

---

Thế giới của tôi… vỡ vụn.

---

“…Mạnh… chết?”

---

Tôi đứng đơ.

---

Não tôi từ chối hiểu.

---

“Không… Mạnh vẫn còn sống… nó là người lái xe… tao đã thấy—”

---

Hắn cười.

---

Một nụ cười khiến tôi muốn nôn.

---

“Thấy à?”

---

“Hay là… mày được cho thấy?”

---

TING.

---

Tin nhắn mới.

---

Tôi run rẩy mở lên.

---

Là Hà Trang.

---

“Đừng tin hắn.”

---

Tim tôi đập mạnh.

---

“Anh đang bị dẫn dắt…”

---

Tôi nhìn lên.

---

Hai “thứ” đó—

---

đang đứng hai bên tôi.

---

Một là Hà Trang.

---

Một là “tôi”.

---

Cả hai…

đều nhìn tôi.

---

Nhưng điều kinh khủng nhất là—

---

cả hai đều đang mỉm cười.

---

TING.

---

Tin nhắn cuối cùng hiện lên.

---

“Anh có nhận ra không…”

---

Một khoảng dừng.

---

“…trong ba chúng ta…”

---

“…chỉ có một người là thật.”

---

Tôi đứng giữa căn phòng.

---

Không dám cử động.

Không dám tin bất kỳ ai.

---

Và lần đầu tiên…

tôi bắt đầu tự hỏi—

---

liệu chính tôi… có thật sự tồn tại không?

---

HẾT CHƯƠNG 5.

👉 Ai là người “thật”? Tuấn – Hà Trang – hay “Tuấn thứ hai”?
👉 Và Mạnh… đã chết từ lúc nào?

Comment suy đoán của bạn. Đủ 500 comment mình đăng chương 6.

KÝ ỨC KHÔNG PHẢI CỦA TÔI.CHƯƠNG 4: NGƯỜI THỨ 4… CHƯA BAO GIỜ RỜI KHỎI CHIẾC XE ĐÓTôi không quay lại.Không phải vì tôi kh...
23/04/2026

KÝ ỨC KHÔNG PHẢI CỦA TÔI.

CHƯƠNG 4: NGƯỜI THỨ 4… CHƯA BAO GIỜ RỜI KHỎI CHIẾC XE ĐÓ

Tôi không quay lại.

Không phải vì tôi không muốn.

Mà vì… tôi không thể.

---

Bàn tay đó vẫn đặt trên vai tôi.

Lạnh.

Ướt.

Như vừa được kéo lên từ dưới nước.

---

Hơi thở phía sau gáy tôi… ngày càng rõ.

Chậm.

Đều.

---

Tôi nhìn chằm chằm vào gương.

---

Trong đó—

tôi vẫn đang đứng.

---

Và phía sau tôi…

không phải một người.

---

Mà là hai.

---

Hà Trang.

Và người đàn ông với vết máu trên trán.

---

Nhưng—

---

không có ai đang đặt tay lên vai tôi.

---

Toàn thân tôi tê cứng.

Não tôi gào lên một điều duy nhất:

“Vậy… thứ đang chạm vào mình là cái gì?”

---

TING.

---

“Anh bắt đầu hiểu rồi… đúng không?”

---

Ngón tay tôi co giật.

Không dám cử động.

---

Tôi thì thầm:

“Trang… làm ơn… nói cho anh biết… chuyện gì đang xảy ra…”

---

Một khoảng im lặng kéo dài.

---

Rồi màn hình sáng lên.

---

“Anh thật sự muốn nhớ lại à?”

---

Tôi nhắm mắt.

Gật đầu.

Dù tôi biết… thứ đang ở sau lưng tôi có thể đang nhìn thấy.

---

TING.

---

“Được thôi.”

---

Màn hình tối đen.

---

Và rồi—

---

một đoạn video tự động phát.

---

Không phải từ camera của tôi.

Không phải từ điện thoại của tôi.

---

Mà là… từ một góc nhìn khác.

---

Góc nhìn… trong xe.

---

Tôi đang ngồi đó.

Ghế phụ.

---

Hà Trang… ngồi phía sau.

---

Và—

---

người cầm vô lăng…

---

là Mạnh.

---

Tim tôi đập dồn dập.

---

Video tiếp tục.

---

Trời mưa.

Kính xe mờ.

Không khí trong xe… căng thẳng đến nghẹt thở.

---

Giọng của tôi vang lên:

“Mạnh, dừng xe lại đi.”

---

Mạnh không quay đầu.

Chỉ siết chặt vô lăng.

---

“Tao đã nói rồi… hôm nay phải nói cho ra lẽ.”

---

Hà Trang ở phía sau… run giọng:

“Hai người đang giấu em chuyện gì?”

---

Tôi quay lại nhìn cô ấy.

---

Nhưng…

---

ánh mắt tôi lúc đó—

---

không phải là lo lắng.

---

Mà là… hoảng sợ.

---

Video bị nhiễu.

Âm thanh méo đi.

---

Rồi một câu nói vang lên.

---

Không phải của tôi.

Không phải của Hà Trang.

---

Là của Mạnh.

---

Nhưng giọng hắn… thấp và lạ.

---

“Tao không giấu gì cả…”

---

“…chỉ là nó không phải là lần đầu.”

---

Tôi đứng chết lặng.

---

“Không phải lần đầu”… là sao?

---

Video tiếp tục.

---

Xe lao nhanh hơn.

Mưa nặng hạt hơn.

---

Tôi hét lên:

“Mạnh! Mày đang làm gì vậy?!”

---

Hắn bật cười.

---

Một nụ cười mà tôi chưa từng thấy.

---

“Mày thật sự không nhớ gì à, Tuấn?”

---

Tôi trong video… im lặng.

---

Và rồi—

---

hắn quay đầu lại.

---

Chỉ một giây thôi.

---

Nhưng đủ để tôi nhìn thấy…

---

đôi mắt của hắn.

---

Không có lòng trắng.

---

Chỉ là… một màu đen đặc.

---

Video dừng lại đột ngột.

---

Tôi đứng đó.

Không thở.

Không nghĩ.

---

TING.

---

“Anh thấy chưa…”

---

“Đó là lúc mọi thứ bắt đầu.”

---

Tôi lắp bắp:

“Bắt đầu… cái gì?”

---

Màn hình sáng lên lần nữa.

---

“Bắt đầu cho việc…”

---

Một khoảng dừng.

---

Rồi dòng chữ cuối cùng hiện ra.

---

“…anh đã giết em.”

---

Tôi hét lên:

“KHÔNG!!!”

---

Cùng lúc đó—

---

bàn tay trên vai tôi…

---

siết chặt.

---

Đau đến mức tôi khuỵu xuống.

---

Và lần này—

---

tôi buộc phải quay lại.

---

Không có lựa chọn.

---

Tôi quay đầu.

---

Và thứ đứng sau lưng tôi…

---

khiến toàn bộ thế giới của tôi sụp đổ.

---

Đó là… chính tôi.

---

Nhưng không phải tôi của hiện tại.

---

Mà là một “tôi” khác.

---

Mặt đầy máu.

Mắt đen kịt.

---

Miệng hắn từ từ mở ra.

---

Và nói bằng chính giọng của tôi:

---

“Cuối cùng… mày cũng chịu nhìn tao rồi.”

---

HẾT CHƯƠNG 4.

👉 “Tuấn thứ hai” là ai?
👉 Và câu nói “không phải lần đầu” thực sự có nghĩa gì?

Comment suy đoán của bạn. Đủ 400 comment mình đăng chương 5.

KÝ ỨC KHÔNG PHẢI CỦA TÔI CHƯƠNG 3: NGƯỜI CẦM VÔ LĂNG… ĐANG Ở NGAY CẠNH TÔITôi không thở nổi.Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại...
22/04/2026

KÝ ỨC KHÔNG PHẢI CỦA TÔI

CHƯƠNG 3: NGƯỜI CẦM VÔ LĂNG… ĐANG Ở NGAY CẠNH TÔI

Tôi không thở nổi.

Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi như một cái búa:

“Người ngồi ghế lái tối hôm đó… không phải là anh.”

---

Vậy thì là ai?

---

Tôi siết chặt điện thoại.

Ngón tay run lên, nhưng vẫn cố gõ:

“Nếu không phải anh… thì là ai?”

---

Không có trả lời ngay.

Màn hình tối đen.

Yên lặng đến mức tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đập trong lồng ngực.

---

Rồi—

TING.

---

Một tin nhắn mới.

---

“Anh đang không ở một mình đâu, Tuấn.”

---

Toàn thân tôi cứng lại.

Tôi từ từ… ngẩng đầu lên.

Căn phòng vẫn như cũ.

Bàn. Ghế. Chiếc gương.

Mọi thứ… không có gì thay đổi.

---

Nhưng cảm giác thì khác.

---

Như có ai đó… đang đứng đâu đó trong phòng.

Nhìn tôi.

Chờ tôi phát hiện.

---

Tôi quay sang phía cửa.

Khóa vẫn đóng.

Không có dấu hiệu bị mở.

---

Tôi nhìn xuống dưới giường.

Tối đen.

Trống không.

---

Tôi tiến lại gần chiếc tủ.

Tay đặt lên tay nắm.

Chậm rãi kéo ra.

---

“Cạch—”

---

Bên trong… không có gì.

---

Tôi thở phào.

Tự cười một cách méo mó:

“Điên rồi… mình sắp điên thật rồi…”

---

TING.

---

“Anh bỏ sót một chỗ rồi.”

---

Tim tôi thắt lại.

---

Tôi nhìn quanh lần nữa.

Não bắt đầu quay cuồng.

---

Còn chỗ nào nữa?

---

Rồi ánh mắt tôi dừng lại…

ở chiếc gương.

---

Tôi đứng chết lặng.

Không phải vì chiếc gương.

Mà vì…

thứ đang ở trong đó.

---

Trong gương—

tôi vẫn đang đứng đó.

---

Nhưng…

phía sau tôi… có thêm một người.

---

Lần này không phải bóng mờ.

Không phải tóc che mặt.

---

Người đó đứng rất rõ.

Đang nhìn thẳng vào tôi.

---

Là một người đàn ông.

---

Mặt tái nhợt.

Áo ướt sũng.

Trên trán… có một vết máu dài chảy xuống.

---

Và điều kinh khủng nhất là—

---

tôi nhận ra hắn.

---

Tôi quay phắt lại.

---

Không có ai.

---

Tôi quay lại nhìn vào gương.

---

Hắn vẫn ở đó.

---

Đứng ngay sau tôi.

Không nhúc nhích.

Chỉ nhìn.

---

Môi hắn từ từ mở ra.

---

Và dù không có âm thanh…

tôi vẫn đọc được từng chữ.

---

“Mày… nhớ tao chưa?”

---

Điện thoại rung lên điên loạn trong tay tôi.

---

Tôi không dám rời mắt khỏi gương.

Chỉ liếc xuống màn hình.

---

“Đó là người đã cầm vô lăng.”

---

Tim tôi như ngừng đập.

---

Tôi lắp bắp:

“Không thể nào…”

---

Vì người đó…

---

đã chết từ lâu rồi.

---

Tôi lùi lại một bước.

Lưng chạm vào tường.

---

Hắn trong gương… tiến lên một bước.

---

Khoảng cách giữa hắn và tôi…

đang ngắn lại.

---

TING.

---

“Anh vẫn chưa hiểu à…”

---

“Đêm đó… không chỉ có 3 người.”

---

Não tôi như nổ tung.

---

Tôi hét lên:

“VẬY CÒN AI NỮA?!”

---

Màn hình sáng lên.

---

Tin nhắn cuối cùng.

---

“Còn một người nữa…”

---

“…người đang đứng phía sau anh ngay lúc này.”

---

Tôi đông cứng.

Không dám quay lại.

---

Hơi thở nóng…

phả nhẹ vào gáy tôi.

---

Một bàn tay lạnh ngắt…

đặt lên vai.

---

Và giọng nói quen thuộc… vang lên sát tai tôi:

---

“Tuấn… lần này anh nhớ ra em chưa?”

---

HẾT CHƯƠNG 3.

👉 Người thứ 4 trong xe là ai?
👉 Và tại sao cả người chết… lẫn người “đã chết từ lâu” đều quay lại?

Comment suy đoán của bạn. Đủ 300 comment mình đăng chương 4.

KÝ ỨC KHÔNG PHẢI CỦA TÔI.CHƯƠNG 2: TIN NHẮN TỪ NGƯỜI ĐÃ CHẾT… VÀ CÁI TÊN KHÔNG NÊN XUẤT HIỆNTôi không ngủ.Không thể.Cả đ...
22/04/2026

KÝ ỨC KHÔNG PHẢI CỦA TÔI.

CHƯƠNG 2: TIN NHẮN TỪ NGƯỜI ĐÃ CHẾT… VÀ CÁI TÊN KHÔNG NÊN XUẤT HIỆN

Tôi không ngủ.

Không thể.

Cả đêm đó, tôi ngồi co ro ở góc phòng, mắt dán chặt vào chiếc điện thoại nằm dưới sàn… như thể nó có thể tự bật sáng bất cứ lúc nào.

Và tôi biết… nếu nó sáng lên lần nữa, tôi có thể sẽ phát điên.

---

4 giờ 06 phút sáng.

Màn hình điện thoại… tự sáng.

Không có tiếng rung.

Không có âm báo.

Chỉ là ánh sáng lạnh lẽo… bật lên trong bóng tối.

Tôi nuốt khan.

Không dám lại gần.

Nhưng rồi… vẫn không cưỡng lại được.

Tôi bò từng bước tới.

Nhặt điện thoại lên.

---

Một tin nhắn mới.

“Anh không tin em… đúng không?”

Tay tôi run đến mức suýt làm rơi điện thoại lần nữa.

Tôi gõ một dòng:

“Ai đang dùng số này?”

Gửi.

3 giây.

5 giây.

10 giây.

---

“Anh quên nhanh vậy à… Tuấn?”

---

Tôi đứng bật dậy.

Toàn thân lạnh toát.

Không phải vì câu trả lời.

Mà vì cách nó gọi tên tôi.

Cái cách đó…

chính xác là cách Hà Trang vẫn gọi tôi mỗi khi giận.

---

Tôi cố giữ bình tĩnh.

Gõ tiếp:

“Nếu là Trang… chứng minh đi.”

---

Lần này… không có trả lời ngay.

Khoảng 1 phút trôi qua.

Yên lặng đến nghẹt thở.

---

Rồi…

một bức ảnh được gửi tới.

---

Tôi mở ra.

Và tim tôi như ngừng đập.

---

Đó là… một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Bên trong là một chiếc nhẫn bạc.

Cũ. Trầy xước.

Nhưng tôi nhận ra ngay lập tức.

---

Đó là chiếc nhẫn tôi từng mua… nhưng chưa kịp đưa cho Hà Trang.

Vì hôm xảy ra tai nạn—

nó vẫn đang nằm trong ngăn kéo bàn làm việc của tôi.

---

Tôi quay phắt lại.

Nhìn về phía bàn.

Ngăn kéo… đang mở.

---

Tôi nhớ rất rõ.

Tối qua, trước khi đi ngủ—

tôi đã đóng nó lại.

---

Tôi bước tới.

Từng bước một.

Chậm.

Nặng.

---

Bên trong ngăn kéo…

trống không.

Chiếc nhẫn đã biến mất.

---

TING.

Tin nhắn mới.

---

“Anh còn giữ nó làm gì… khi chưa bao giờ định đưa cho em?”

---

Tôi chết lặng.

Không phải vì cái nhẫn.

Mà vì câu nói đó.

---

Vì đúng là tôi đã từng… do dự.

Tôi đã từng nghĩ:

“Có lẽ… chưa phải lúc.”

---

Tôi siết chặt điện thoại.

Gõ nhanh:

“Trang… nếu là em… thì tối hôm đó đã xảy ra chuyện gì?”

---

Lần này, tin nhắn trả lời gần như ngay lập tức.

---

“Anh không nhớ thật sao?”

---

Một cảm giác kỳ lạ bắt đầu dâng lên trong đầu tôi.

Như có thứ gì đó đang cố chui ra khỏi ký ức… nhưng bị chặn lại.

---

Tôi nhắm mắt.

Cố nhớ lại đêm hôm đó.

---

Trời mưa.

Đường trơn.

Tiếng thắng gấp.

Tiếng kính vỡ.

Tiếng hét—

---

Tôi mở bừng mắt.

Thở dốc.

Đầu đau như bị ai bóp chặt.

---

TING.

---

“Đừng cố nhớ.”

“Anh sẽ không chịu nổi đâu.”

---

Tôi gào lên:

“VẬY THÌ NÓI ĐI! CHUYỆN GÌ ĐÃ XẢY RA?!”

---

Màn hình im lặng vài giây.

Rồi hiện thêm một dòng.

---

“Được thôi…”

---

Một đoạn ghi âm được gửi tới.

---

Tôi nhìn chằm chằm vào file đó.

Ngón tay dừng lại giữa không trung.

---

Nếu mở nó ra…

có thể tôi sẽ biết sự thật.

Nhưng cũng có thể…

tôi sẽ không bao giờ quay lại như trước nữa.

---

Tôi cắn răng.

Nhấn phát.

---

Tiếng mưa rơi.

Tiếng xe chạy.

Và rồi—

một giọng nói vang lên.

---

Là giọng của tôi.

---

“Trang, anh nói rồi… dừng lại đi!”

---

Tiếp theo là giọng của Hà Trang.

Run rẩy.

---

“Anh đang giấu em chuyện gì?”

---

Tim tôi đập loạn.

Tai ù đi.

---

Rồi…

một giọng thứ ba chen vào.

---

“Hai người thôi đi được không?”

---

Tôi đứng chết lặng.

Máu trong người như đông cứng lại.

---

Vì tôi nhận ra giọng đó.

---

Không thể nhầm được.

---

Đó là…

Mạnh.

---

Bạn thân thân nhất của tôi.

---

Nhưng điều đáng sợ là—

trong ký ức của tôi…

đêm hôm đó…

chỉ có tôi và Hà Trang.

---

TING.

Tin nhắn cuối cùng hiện lên.

---

“Anh bắt đầu nhớ ra rồi… đúng không?”

“Vậy thì để em nhắc anh thêm một chuyện nữa…”

---

Màn hình tối lại trong vài giây.

Rồi sáng lên lần nữa.

---

Một dòng chữ duy nhất.

---

“Người ngồi ghế lái tối hôm đó…”

“…không phải là anh.”

---

HẾT CHƯƠNG 2.

👉 Nếu Tuấn không lái xe… vậy ai đã cầm vô lăng?
👉 Và tại sao ký ức của anh lại bị thay đổi?

Comment suy đoán của bạn. Đủ 200 comment mình đăng chương 3.

KÝ ỨC KHÔNG PHẢI CỦA TÔI.CHƯƠNG 1: NGƯỜI YÊU TÔI ĐÃ CHẾT… VÀ ĐÊM NAY ...Hà Trang chết cách đây 3 ngày.Tôi là người tận m...
22/04/2026

KÝ ỨC KHÔNG PHẢI CỦA TÔI.

CHƯƠNG 1: NGƯỜI YÊU TÔI ĐÃ CHẾT… VÀ ĐÊM NAY ...

Hà Trang chết cách đây 3 ngày.
Tôi là người tận mắt nhìn thấy thi thể cô ấy… lạnh ngắt, đôi mắt mở hé như vẫn còn điều gì chưa kịp nói.
Tôi cũng là người tự tay… đậy nắp quan tài lại.
---
Đêm nay, 2 giờ 17 phút.

Điện thoại tôi rung lên.

Một tin nhắn từ số của Hà Trang.

Tôi tưởng mình nhìn nhầm.

Vì chính tay tôi đã tắt chiếc điện thoại đó… trước khi nó được đặt vào trong quan tài.

Tôi run tay mở màn hình.

“Anh đang làm gì vậy?”

Tim tôi như bị bóp nghẹt.

Tôi không trả lời.

Chỉ nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó… như thể nếu nhìn đủ lâu, nó sẽ biến mất.

Nhưng không.

3 giây sau, tin nhắn thứ hai xuất hiện.

“Anh không ngủ được đúng không?”

Mồ hôi bắt đầu túa ra sau gáy.

Tôi ném điện thoại xuống giường.

Tự nhủ: “Chỉ là ai đó dùng số của cô ấy thôi…”

Nhưng rồi—

TING.

Tin nhắn thứ ba.

“Đừng quay lại.”

Tôi đứng chết lặng.

Vì lúc đó…

tôi đang đứng quay lưng về phía chiếc gương trong phòng.

---

Tôi nuốt khan.

Cố gắng không quay đầu.

Nhưng… một phần trong tôi vẫn không chịu nổi.

Tôi từ từ… nhìn vào gương.

Và thứ tôi thấy—

không phải chỉ có mình tôi.

---

Có một người… đang đứng ngay phía sau.

Tóc dài.

Ướt.

Đầu cúi xuống.

Nhưng điều kinh khủng nhất là…

tôi không hề cảm nhận được bất kỳ ai đang đứng sau lưng mình.

---

Điện thoại lại rung.

Tôi không dám quay lại.

Chỉ dám liếc xuống màn hình.

“Anh thấy em rồi đúng không?”

---

Tôi hét lên, quay phắt lại.

Không có ai.

Phía sau tôi… trống không.

Chỉ có bức tường lạnh ngắt.

---

Tôi thở dốc, tay run bần bật.

“Ảo giác… tất cả chỉ là ảo giác…”

Tôi tự nói với mình như vậy.

Nhưng rồi—

một giọng nói rất nhỏ… vang lên ngay sát tai tôi.

“Tuấn…”

---

Tôi giật mình, quay lại lần nữa.

Vẫn không có ai.

---

Điện thoại rung thêm lần nữa.

Lần này… là một bức ảnh.

Tôi mở ra.

Và trong khoảnh khắc đó…

toàn bộ cơ thể tôi cứng đờ.

---

Đó là hình chụp… căn phòng của tôi.

Chụp từ phía sau lưng tôi.

Trong ảnh, tôi đang đứng nhìn vào gương.

Và phía sau tôi—

Hà Trang đang đứng đó.

Mặt cô ấy… từ từ ngẩng lên.

Mỉm cười.

---

Tin nhắn cuối cùng hiện ra:

“Em chưa từng rời khỏi anh đâu.”

---

Tôi đánh rơi điện thoại.

Màn hình úp xuống sàn.

Nhưng trước khi nó tắt hẳn—

tôi vẫn kịp thấy một dòng chữ nữa… hiện lên.

---

“À… còn một chuyện em quên chưa nói.”

“Người đã giết em…”

“…không phải là tai nạn đâu.”

---

HẾT CHƯƠNG 1.

👉 Bạn nghĩ thứ đang nhắn tin cho Tuấn là gì?
👉 Là Hà Trang… hay một thứ khác còn đáng sợ hơn?

Comment suy đoán của bạn. Nếu đủ 100 comment, mình đăng chương 2 ngay.
.

Address

50 Mai Bang Suối Hoa Bắc Ninh
Bac Ninh

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Truyện ma xả stress posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category