22/04/2026
KÝ ỨC KHÔNG PHẢI CỦA TÔI.
CHƯƠNG 1: NGƯỜI YÊU TÔI ĐÃ CHẾT… VÀ ĐÊM NAY ...
Hà Trang chết cách đây 3 ngày.
Tôi là người tận mắt nhìn thấy thi thể cô ấy… lạnh ngắt, đôi mắt mở hé như vẫn còn điều gì chưa kịp nói.
Tôi cũng là người tự tay… đậy nắp quan tài lại.
---
Đêm nay, 2 giờ 17 phút.
Điện thoại tôi rung lên.
Một tin nhắn từ số của Hà Trang.
Tôi tưởng mình nhìn nhầm.
Vì chính tay tôi đã tắt chiếc điện thoại đó… trước khi nó được đặt vào trong quan tài.
Tôi run tay mở màn hình.
“Anh đang làm gì vậy?”
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
Tôi không trả lời.
Chỉ nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó… như thể nếu nhìn đủ lâu, nó sẽ biến mất.
Nhưng không.
3 giây sau, tin nhắn thứ hai xuất hiện.
“Anh không ngủ được đúng không?”
Mồ hôi bắt đầu túa ra sau gáy.
Tôi ném điện thoại xuống giường.
Tự nhủ: “Chỉ là ai đó dùng số của cô ấy thôi…”
Nhưng rồi—
TING.
Tin nhắn thứ ba.
“Đừng quay lại.”
Tôi đứng chết lặng.
Vì lúc đó…
tôi đang đứng quay lưng về phía chiếc gương trong phòng.
---
Tôi nuốt khan.
Cố gắng không quay đầu.
Nhưng… một phần trong tôi vẫn không chịu nổi.
Tôi từ từ… nhìn vào gương.
Và thứ tôi thấy—
không phải chỉ có mình tôi.
---
Có một người… đang đứng ngay phía sau.
Tóc dài.
Ướt.
Đầu cúi xuống.
Nhưng điều kinh khủng nhất là…
tôi không hề cảm nhận được bất kỳ ai đang đứng sau lưng mình.
---
Điện thoại lại rung.
Tôi không dám quay lại.
Chỉ dám liếc xuống màn hình.
“Anh thấy em rồi đúng không?”
---
Tôi hét lên, quay phắt lại.
Không có ai.
Phía sau tôi… trống không.
Chỉ có bức tường lạnh ngắt.
---
Tôi thở dốc, tay run bần bật.
“Ảo giác… tất cả chỉ là ảo giác…”
Tôi tự nói với mình như vậy.
Nhưng rồi—
một giọng nói rất nhỏ… vang lên ngay sát tai tôi.
“Tuấn…”
---
Tôi giật mình, quay lại lần nữa.
Vẫn không có ai.
---
Điện thoại rung thêm lần nữa.
Lần này… là một bức ảnh.
Tôi mở ra.
Và trong khoảnh khắc đó…
toàn bộ cơ thể tôi cứng đờ.
---
Đó là hình chụp… căn phòng của tôi.
Chụp từ phía sau lưng tôi.
Trong ảnh, tôi đang đứng nhìn vào gương.
Và phía sau tôi—
Hà Trang đang đứng đó.
Mặt cô ấy… từ từ ngẩng lên.
Mỉm cười.
---
Tin nhắn cuối cùng hiện ra:
“Em chưa từng rời khỏi anh đâu.”
---
Tôi đánh rơi điện thoại.
Màn hình úp xuống sàn.
Nhưng trước khi nó tắt hẳn—
tôi vẫn kịp thấy một dòng chữ nữa… hiện lên.
---
“À… còn một chuyện em quên chưa nói.”
“Người đã giết em…”
“…không phải là tai nạn đâu.”
---
HẾT CHƯƠNG 1.
👉 Bạn nghĩ thứ đang nhắn tin cho Tuấn là gì?
👉 Là Hà Trang… hay một thứ khác còn đáng sợ hơn?
Comment suy đoán của bạn. Nếu đủ 100 comment, mình đăng chương 2 ngay.
.