Manh Hoang

Manh Hoang 25.866 người thích, trong đó có 2 người bạn của bạn
50.157 người theo dõi trang

08/26/2026

Bài Hát dựa theo lời Thơ : CON LÀ NGƯỜI CHIẾN THẮNG
Đây là hình ảnh em bé ngồi trong lòng cha, bị những người lính của Sư đoàn kỵ binh không quân số 1 của Hoa Kỳ bắt giữ vì nghi ngờ là du kích trong chiến dịch Cánh Trắng (White Wing), ngày 17/2/1966.
Người cha sau đó bị đưa đến trại thẩm vấn cùng với nhiều người khác. Không rõ số phận của 2 cha con trong hình ảnh này sau đó ra sao?!
Bức ảnh đẹp ở chỗ là đứa trẻ ngồi trong lòng người cha không hề tỏ ra chút sợ hãi trước kẻ thù. Mắt bé mở to nhìn chằm chằm như ánh lửa thiêu đốt những kẻ đã bắt trói cha em, đây chính là hiện thân của khí phách dân tộc Việt Nam.
Khi hình ảnh này được công bố trên các phương tiện truyền thông đã gây xúc động mạnh cho nhiều người. Không chỉ có những người yêu chuộng hòa bình mà ngay cả những người thuộc giới chức Hoa Kỳ cũng phải sửng sốt. Khi nhìn vào bức ảnh này có lẽ họ đã mường tượng ra được rằng chính những con người như thế này sẽ kết thúc cuộc chiến, và người thất bại chính là họ.
Xúc động trước hình ảnh này, nhà thơ Hồng Thuận Lê đã sáng tác bài thơ: CON LÀ NGƯỜI CHIẾN THẮNG.

Bài Hát: Mạnh Lên con ơi
Sáng Tác: Mạnh AI

08/17/2026

, , , , , , , , , (hoặc ),

Anh em có thấy mặt em này quen không, em ấy đã bán được sản phẩm cho 40.000 anh em rồi đấy, các chú CA đang tìm người bị...
08/11/2026

Anh em có thấy mặt em này quen không, em ấy đã bán được sản phẩm cho 40.000 anh em rồi đấy, các chú CA đang tìm người bị hại anh em hãy mạnh dạn ra tố cáo đi nhé. Tôi có 3 bích tôi đi trước đây.😁😁😁😁😁😁👈

07/31/2026
Tổng Hợp những Ca khúc Nhạc Rock Trữ tình Hay nhất1. Tro Tàn Trong Mắt Đêm2. Chiều Nay Buồn3. COn Đường Xưa Vẫn Chờ ai4....
07/14/2026

Tổng Hợp những Ca khúc Nhạc Rock Trữ tình Hay nhất
1. Tro Tàn Trong Mắt Đêm
2. Chiều Nay Buồn
3. COn Đường Xưa Vẫn Chờ ai
4. Kẻ Đi tìm chân tình
5. Làn Khói mờ
7. Tìm Đâu Thấy
8. Xin tình hãy ngủy yên
9. Yêu Vội Vàng
10. Biết tìm đâu

https://www.youtube.com/watch?v=isDk95SVHYI

**Chương 33: Ánh Sáng Bạc Nơi Lằn Ranh Sinh Tử** Truyện Full (Vô tình yêu nhầm một tiểu Yêu tinh)Tí tách...Giọt nước mắt...
06/24/2026

**Chương 33: Ánh Sáng Bạc Nơi Lằn Ranh Sinh Tử** Truyện Full (Vô tình yêu nhầm một tiểu Yêu tinh)

Tí tách...

Giọt nước mắt mang theo tất cả sự ân hận, đau thương và tuyệt vọng của Tuyết Nhi rớt xuống, vỡ tan trên vòm ngực đã nhuốm một màu đỏ thẫm của Thẩm Duy. Giữa mật thất dưới lòng đất lạnh lẽo, nơi bóng tối đặc quánh cùng mùi máu tanh nồng đang bủa vây, một dị tượng bỗng nhiên xuất hiện.

Ngay tại nơi giọt nước mắt chạm vào, một điểm sáng bàng bạc nhỏ nhoi bừng lên. Ban đầu, nó chỉ le lói như đốm lửa tàn trong đêm đông, nhưng chỉ trong chớp mắt, đốm sáng ấy cộng hưởng với linh năng đang cuộn trào mãnh liệt trong huyết quản Tuyết Nhi. Ánh sáng bạc bùng nổ, rực rỡ và thuần khiết, tạo thành một vầng hào quang bao bọc lấy cả hai người.

Những tiếng rít gào chói tai vang lên từ hư không. Đám oán linh đen kịt, vốn đang điên cuồng vươn những chiếc vòi gớm ghiếc qua các mạch máu để bóp nghẹt trái tim Thẩm Duy, nay như bị dội một gáo nước sôi. Chúng giãy giụa, co rút lại trong sự kinh hãi trước luồng sinh khí mang sức mạnh thanh tẩy tuyệt đối.

Tuyết Nhi quỳ rạp bên cạnh anh, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy nhưng kiên định áp chặt lên lồng ngực đang thoi thóp của người đàn ông. Cô nhắm nghiền mắt lại, đem toàn bộ ý niệm và sinh lực của mình truyền vào cơ thể anh. Trong khoảnh khắc tâm trí giao hòa nơi lằn ranh sinh tử, một chuỗi ký ức như cuốn phim quay chậm lướt qua não bộ cô, buộc cô phải nhìn lại toàn bộ hành trình điên rồ mà họ đã trải qua.

Trí óc cô dội về những ngày đầu tiên của cuộc hôn nhân ép buộc. Khi ấy, cô chỉ là một con nhóc ương ngạnh, dùng mọi mưu hèn kế bẩn để bỏ trốn khỏi cuộc hôn nhân với "người anh rể" bí ẩn. Cô nhớ như in cái đêm tăm tối ấy, khi kế hoạch đào tẩu tưởng chừng hoàn hảo bị đập tan tành. Thẩm Duy xuất hiện, cao ngạo và lạnh lùng, vác cô lên vai như một cái bao tải mặc cho cô gào thét: *"Bớ người ta bắt cóc! Là kẻ xấu!"*. Lời đáp trả lạnh lùng của anh: *"Ồn quá im coi!"* từng khiến cô căm ghét anh đến tận xương tủy.

Nhưng rồi, những ngày tháng bị giam lỏng trong Thẩm gia đã phơi bày một sự thật tàn khốc. Cô bắt đầu dấn thân vào việc điều tra sự mất tích bí ẩn của người chị gái Vân Lam, từng bước lật mở những bí mật kinh hoàng được chôn giấu sau lớp vỏ bọc hào môn danh giá. Những đêm mò mẫm trong các hành lang cấm, những lần đối diện với các hiện tượng linh dị rợn tóc gáy, những oán hồn lẩn khuất trong từng góc khuất của Thẩm gia luôn chực chờ nuốt chửng cô.

Và trong suốt quãng thời gian kinh hoàng đó, ai là người đã che chở cho cô? Là Thẩm Duy.

Anh ngoài mặt thì độc miệng, áp chế cô, giam cầm cô, nhưng mỗi khi bóng tối rình rập, anh luôn là người đứng chắn trước mặt cô. Cô nhớ lại khoảnh khắc bản thân phát hiện ra sự thật nghiệt ngã: gia đình ruột thịt vốn dĩ chỉ coi cô là một con cờ thí mạng, một "vật hiến tế" thay thế cho Vân Lam để gánh chịu lời nguyền của Thẩm gia. Kẻ thù thực sự không phải là người đàn ông ép cô cưới, mà là chính những người mang cùng dòng máu đã đẩy cô vào chỗ chết.

Trong những lần kề vai sát cánh giải mã các cạm bẫy tà thuật, những lần anh dùng máu mình để vẽ bùa hộ mệnh cho cô, những ánh mắt xót xa mà anh vội vã che giấu dưới lớp mặt nạ băng lãnh... tất cả hội tụ lại thành một tiếng nổ lớn trong tâm trí Tuyết Nhi. Anh biết rõ cô là đồ giả, biết rõ cô mang mầm mống tai họa, nhưng anh chưa từng vứt bỏ cô.

"Anh không được chết... Thẩm Duy, tôi tuyệt đối không cho phép anh chết!" Tuyết Nhi gào lên, âm thanh vỡ nát vang vọng khắp mật thất.

Cô mở choàng mắt. Đôi con ngươi đen láy giờ đây ánh lên một màu bạc huyền bí của loài yêu tinh thượng cổ vừa thức tỉnh. Ánh sáng từ cơ thể cô tỏa ra ngày một chói lòa, xua tan hoàn toàn cái lạnh lẽo của hầm ngầm. Cô luồn tay ra sau gáy anh, nâng nửa thân trên bê bết máu của anh ôm trọn vào lòng.

"Anh từng nói tôi là của anh, sống chết đều do anh quyết định." Tuyết Nhi cắn răn, máu từ môi rỉ ra hòa cùng nước mắt. "Vậy thì bây giờ, mạng của anh là do tôi định đoạt. Anh đã dùng thân mình đỡ trận mưa kính tẩm tà độc này cho tôi, món nợ này tôi chưa trả, anh lấy tư cách gì mà nhắm mắt?"

Linh năng trong người Tuyết Nhi cuộn trào như một cơn bão. Ánh sáng bạc men theo đôi bàn tay cô, hóa thành những sợi chỉ ánh sáng li ti, đâm xuyên qua lớp da thịt đang thối rữa của Thẩm Duy. Bọn oán linh gào thét man rợ, tạo ra những ảo ảnh kinh hoàng lướt qua trước mắt Tuyết Nhi: những khuôn mặt thối rữa, những đôi tay xương xẩu vươn ra từ ngực Thẩm Duy hòng kéo cô xuống địa ngục. Chúng đang dùng chút tà lực cuối cùng để bảo vệ thành trì của cái chết.

"Cút ngay cho ta!"

Sức mạnh tiềm ẩn bấy lâu bị kìm hãm nay bùng nổ theo mệnh lệnh của cô. Ánh sáng bạc hóa thành những lưỡi dao vô hình, chém đứt phăng những xúc tu đen ngòm của oán linh. Bằng một lực đẩy phi thường từ bên trong, những mảnh kính vỡ tẩm tà độc găm sâu trong da thịt Thẩm Duy bắt đầu bị ép ngược ra ngoài.

Phập! Phập! Phập!

Từng mảnh kính nhuốm máu đen văng ra, rơi loảng xoảng xuống nền đá lạnh lẽo. Vết thương hở hoác nơi ngực trái của anh được ánh sáng bạc bao phủ, tà khí bị thanh tẩy đến mức bốc lên những làn khói trắng xèo xèo. Huyết mạch đen kịt dần rút lui, trả lại màu da nhợt nhạt nhưng sạch sẽ cho người đàn ông.

Một cuộc chiến giằng co không khoan nhượng giữa linh năng bẩm sinh của Tuyết Nhi và tà thuật ngàn năm. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán cô. Cảm giác như xương cốt khắp toàn thân đang bị nghiền nát để đổi lấy sinh lực truyền cho Thẩm Duy. Mắt cô hoa đi, lồng ngực đau thắt, nhưng đôi tay vẫn không chịu buông lơi lấy một tấc. Cô áp má mình lên trán anh, truyền nốt những tia ấm áp cuối cùng của sự sống.

Thời gian dường như ngưng đọng. Không gian mật thất chỉ còn lại tiếng thở dốc nghẹn ngào của cô gái nhỏ và thứ ánh sáng bạc đang lịm dần đi.

Bọn oán linh đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Lớp hắc khí tan biến vào hư vô.

Tuyết Nhi kiệt sức, gục ngã trên lồng ngực rắn rỏi của Thẩm Duy. Tầm nhìn của cô mờ đi, đôi mắt trĩu nặng. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ý thức sắp chìm vào bóng tối, tai cô bỗng nghe thấy một âm thanh.

Thịch... Thịch... Thịch...

Là nhịp tim. Dù vô cùng yếu ớt, dù mong manh như tơ nhện, nhưng nó đang đập. Sự sống đã trở lại nơi lồng ngực vừa bước hụt vào cửa tử.

Một bàn tay to lớn, thô ráp và lạnh ngắt bỗng nhiên khẽ cựa quậy. Bàn tay ấy chầm chậm, khó nhọc nhấc lên, rồi vụng về đặt lên mái tóc bết bát mồ hôi của Tuyết Nhi. Một giọng nói khàn đặc, yếu ớt nhưng vẫn mang đậm sự độc tài quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu cô:

"Khóc lóc... ồn ào quá... tiểu yêu tinh."

Tuyết Nhi khẽ nở một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay, dẫu nước mắt vẫn lăn dài trên gò má. Cô nhắm mắt lại, mặc cho bóng tối của sự kiệt sức nuốt chửng lấy mình. Cuộc trốn chạy đã kết thúc. Từ giây phút này, linh hồn họ đã vĩnh viễn bị trói buộc vào nhau, không phải bởi sự sắp đặt của gia tộc, mà bởi máu, nước mắt và một sinh mệnh đã được giành giật lại từ tay Tử thần.

Address

New York, NY
07039

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Manh Hoang posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to Manh Hoang:

Shortcuts

Share