Quỳnh Anh Luxury - N8386

Quỳnh Anh Luxury - N8386 𝕋Ư 𝔻𝕌𝕐 ℙℍÁ𝕋 𝕋ℝ𝕀Ểℕ 𝔹Ảℕ 𝕋ℍÂℕ
𝕂𝕀ℕℍ ℕ𝔾ℍ𝕀Ệ𝕄 + ℙℍƯƠℕ𝔾 ℙℍÁℙ = 𝕃Ợ𝕀 ℕℍ𝕌Ậℕ
𝕃À𝕄 𝕍𝕀Ệℂ ℂÓ 𝕋Â𝕄 𝕊Ẽ ℂÓ 𝕋Ầ𝕄
𝕋𝔼𝕃𝔼𝔾ℝ𝔸𝕄 : https://t.me/QUYNHANH_LUXURY8386

31/03/2025

Nếu bạn yêu cuộc đời.. cuộc đời cũng sẽ yêu bạn đắm say

- Hãy cho bản thân thêm chút thời gian, vì những điều tốt đẹp thường đến muộn 🥰🥰🥰
31/03/2025

- Hãy cho bản thân thêm chút thời gian, vì những điều tốt đẹp thường đến muộn 🥰🥰🥰

26/03/2025

“Trên đời này, một số chuyện không nên quá rõ ràng, đôi lúc mơ hồ cũng tốt.
Không cần phải vạch trần đúng sai, trong lòng tự hiểu là được rồi.”

Khi đời cho bạn 100 lí do để khóc hãy cho đời thấy bạn có 1000 lí do để cười 😍
26/03/2025

Khi đời cho bạn 100 lí do để khóc hãy cho đời thấy bạn có 1000 lí do để cười 😍

26/03/2025

Thời gian cơ hội và sức khoẻ 3 thứ nếu đi qua sẽ không thể quay trở lại.

Mình chia sẻ miễn phí nhưng không có nghĩa mình có trách nhiệm phải cầm tay chỉ việc bạn, muốn kiếm tiền phải tự mày mò ...
26/03/2025

Mình chia sẻ miễn phí nhưng không có nghĩa mình có trách nhiệm phải cầm tay chỉ việc bạn, muốn kiếm tiền phải tự mày mò nghiên cứu, muốn hợp tác thì phải win-win. 👍👍
NHỮNG GÌ BẠN BIẾT CHỈ LÀ 1 HẠT CÁT TRONG 1 SA MẠC THÔI CÒN RẤT NHIỀU THỨ CÁC BẠN CẦN KHÁM PHÁ ĐỂ CÓ THỂ THĂNG TIẾN HƠN TRONG BỘ MÔN NÀY!

“ Mọi cuộc gặp gỡ đều có ý nghĩa ngay cả khi nó không trọn vẹn …”🖤
01/12/2023

“ Mọi cuộc gặp gỡ đều có ý nghĩa ngay cả khi nó không trọn vẹn …”🖤

TRĂN TRỞ VỀ ĐỈNH CAOKhi mức lương của em dao động dưới 10 triệu / 1 tháng, em sẽ thấy một người suốt ngày đổi điện thoại...
31/08/2021

TRĂN TRỞ VỀ ĐỈNH CAO
Khi mức lương của em dao động dưới 10 triệu / 1 tháng, em sẽ thấy một người suốt ngày đổi điện thoại đời mới thật là lãng phí.
Khi mức lương của em dao động dưới 20 triệu / 1 tháng, em sẽ thấy một người suốt ngày đổi ô tô đời mới thật là kệch cỡm.
Khi mức lương của em dao động dưới 30 triệu / 1 tháng, em sẽ thấy một người tháng nào cũng dẫn người yêu đi sắm vài cái túi xách giá chục nghìn đô không khác gì một lũ thần kinh.
Sáng nay anh đọc facebook, thấy người ta chế diễu người dám bỏ triệu bạc ăn bát phở ở toà nhà cao nhất Việt Nam, phở đầy phố có 60k - đất nước còn nghèo sao có thể lãng phí như thế, rồi phê phán giá vé tham quan để lên trên ấy quả là giá “trên trời”, thiếu gì chỗ chơi mà mò lên cho bọn toà nhà nó thu phí cắt cổ.
Thật ra không có ai lãng phí, kệch cỡm, thần kinh cả… chỉ là em chưa đủ tầm nhìn để thấy xã hội vận hành như thế là một xã hội bình thường. Xã hội chỉ bất thường khi đâu đâu cũng chỉ có người sắp hàng ăn cơm 2k và phát quà từ thiện.
Ở đời cái gì rẻ, miễn phí và dễ dãi thì dễ bị coi thường. Tam Tạng muốn thỉnh chân kinh cũng phải để lại cái bát vàng, nơi Tây Thiên thì A Nan, Ca Diếp cần gì lấy cái bát vàng vốn chỉ mang ý nghĩa tài sản thế gian mới trao kinh? Nếu chân kinh không cần đi thỉnh mà được ship free qua Đông Thổ đại đường thì liệu chân kinh có được trân trọng?
Đỉnh cao phải có giá của đỉnh cao - đó là chân lý, dù rằng ai đó có thể cải lương nói với em về đạo nghĩa, từ tâm, vô thường, buông xả thì em cũng phải hiểu rằng giác ngộ nó cũng có cái giá của giác ngộ.
Nếu em còn không dám rút ví cho một dịch vụ không thiết yếu nào đó thì em hãy tin rằng nơi đó chưa dành cho em, hãy cố gắng nhiều hơn nữa. Nếu Tam Tạng cất cái bát vàng không chịu giao nộp thì xin mời ông come back về Đại Đường ăn chơi nhảy múa tiếp.
Nơi đây là nơi tham quan chứ không phải phòng cấp cứu, không lên cũng không chết được. Hãy vui vẻ quay về và đừng chửi người xứng đáng bước lên trên ấy, đừng nguyền rủa họ sống lãng phí sau này không có cơm ăn.
Nếu không thu phí thì điều gì xảy ra? Nếu phở có 60k/bát kèm quẩy kèm giá chần thì sao? Thì lúc ấy đỉnh cao sẽ không còn là đỉnh cao. Bình dân hoá đỉnh cao là có tội với nhà đầu tư, với kiến trúc sư và với biểu tượng của thương hiện doanh nghiệp. Muốn phóng tầm mắt ra xa nhất thì phải có đôi chân vững chắc nhất. Đừng cãi Anh Ba.
Phần thưởng cho nhà leo núi là đỉnh núi và nếu không leo nổi hãy bỏ tiền đi cáp treo. Ai cũng xuất sắc theo một cách nào đó.
Kể cả cậu ấm cô chiêu lấy tiền cha mẹ mua vé lên đây check in thì chúng nó cũng đã xuất sắc hơn quý anh chị trong việc chọn cửa đầu thai rồi.
Hết lễ, biên vài dòng… nếu thấy vui thì like, không thì lướt. Đừng tranh luận ở stt này vì nó chả có gì để tranh luận cả.
Người già ở quê người ta hạnh phúc với cái điện thoại trắng đen đời cũ miễn là hàng ngày con cháu gọi hỏi thăm. Anh chị xài cái khôn phôn lưu gần 1000 số điện thoại và 5000 bạn bè trên Facebook nhưng khi cần chỗ tựa vai tuyệt nhiên không thấy đứa nào.
Ai hạnh phúc hơn ai… Biết đủ thì vị trí mình đứng chính là đỉnh cao.
Nguồn: NguyenKhanh

Đang ăn cũng bị chụp lén ?? 😀
23/08/2021

Đang ăn cũng bị chụp lén ?? 😀

Với những người vẫn nghĩ rằng: "Nếu tôi có được cái này thì tôi sẽ hạnh phúc" thì hạnh phúc của họ sẽ chỉ là một giấc mơ...
20/08/2021

Với những người vẫn nghĩ rằng: "Nếu tôi có được cái này thì tôi sẽ hạnh phúc" thì hạnh phúc của họ sẽ chỉ là một giấc mơ về tương lai mà thôi. Nó cũng giống như cầu vồng chỉ cách ta một hai bước chân nhưng mãi mãi ngoài tầm với.
01. "Một lúc nào đó tôi sẽ hạnh phúc"
Năm 14 tuổi, tôi đang học để thi O-level (kỳ thi phân loại học sinh trung học ở một số quốc gia) trong trường trung học ở Luân Đôn. Bố mẹ và thầy cô khuyên tôi nên dừng chơi bóng đá vào buổi tối và cuối tuần để ở nhà làm bài tập. Họ giải thích cho tôi hiểu tầm quan trọng của những bài thi này và nếu làm tốt, tôi sẽ hạnh phúc.
Tôi làm theo lời khuyên của họ và mọi thứ diễn ra rất tốt đẹp. Thế nhưng điều đó không làm cho tôi cảm thấy hạnh phúc chút nào, bởi sự thành công đó đồng nghĩa với việc tôi phải học nhiều hơn trong suốt hai năm nữa để vượt qua kỳ thi A-level - chứng chỉ tiếp theo cần có. Bố mẹ và thầy cô lại khuyên tôi không nên đi chơi tối và cuối tuần, không theo đuổi các cô gái để lấy thời gian đó ở nhà học bài. Họ nói cho tôi biết tầm quan trọng của kỳ thi A-level và nếu thi đậu, tôi sẽ hạnh phúc.
Một lần nữa tôi lại làm theo lời khuyên của họ và làm bài rất tốt. Nhưng cũng một lần nữa điều đó cũng không làm cho tôi thấy hạnh phúc. Bởi giờ đây tôi phải học vất vả hơn nữa trong vòng 3 năm tới để lấy tấm bằng đại học. Mẹ và thầy cô (bố tôi bấy giờ đã qua đời) khuyên tôi nên tránh xa những quán bar và các buổi tiệc trong trường và thay vào đó tập trung học hành chăm chỉ. Họ cho tôi biết bằng đại học quan trọng đến chừng nào và nếu tôi thi đậu, tôi sẽ hạnh phúc.
Đến lúc này thì tôi bắt đầu ngờ vực.
Tôi thấy một số bạn bè lớn tuổi hơn đã rất vất vả để có được tấm bằng đại học và giờ đây họ đang làm công việc đầu tiên thậm chí còn cực nhọc hơn thời đi học. Họ làm việc cực kỳ vất vả để kiếm đủ tiền mua một món đồ quan trọng, chẳng hạn như chiếc xe hơi. Họ nói, "Khi nào kiếm đủ tiền mua xe hơi là tôi hạnh phúc lắm".
Thế nhưng khi đã kiếm đủ tiền mua chiếc xe hơi đầu tiên họ vẫn không hạnh phúc. Bấy giờ họ càng làm việc nhiều hơn để mua cái khác để cảm thấy hạnh phúc. Hoặc họ vật vã với chuyện tình cảm rối ren và đang tìm kiếm một nửa của mình. Họ nói, "Khi nào lập gia đình và yên bề gia thất thì tôi mới hạnh phúc được".
Nhưng khi đã lập gia đình rồi, họ vẫn không cảm thấy hạnh phúc. Thậm chí họ phải làm việc còn vất vả hơn, làm thêm việc để dành dụm tiền mua căn hộ hoặc nhà. Họ nói, "Khi nào mua được nhà riêng thì bọn mình sẽ rất hạnh phúc".
Không may thay, khi trả hết tiền vay mua nhà rồi họ vẫn không cảm thấy hạnh phúc. Hơn nữa, ban đêm họ mất ngủ vì bị con trẻ đánh thức và vì những khoản tiền khổng lồ phải chi tiêu cho con cái. Giờ đây họ phải chịu đựng thêm 20 năm nữa mới có thể làm điều mình muốn. Thế là họ nói với tôi rằng: "Khi nào bọn trẻ khôn lớn và tự lập được rồi thì bọn mình mới hạnh phúc".
02. Tại sao lại đặt hạnh phúc vào hàng ưu tiên gần cuối?
Câu thần chú "một lúc nào đó tôi sẽ hạnh phúc" được họ lặp lại cho đến cuối đời. Khi con cái đã ra ở riêng thì hầu hết các bậc phụ huynh đã ngấp nghé tuổi về hưu. Họ tiếp tục trì hoãn cái hạnh phúc của mình và làm việc chăm chỉ để dành dụm cho tuổi già. Họ nói: "Khi nào về hưu tôi sẽ rất hạnh phúc".
Thậm chí trước khi về hưu, và chắc chắn là sau đó, họ bắt đầu chú tâm đến tôn giáo và chăm chỉ đi nhà thờ. Có bao giờ bạn để ý xem có bao nhiêu cụ già ngồi trong những hàng ghế nhà thờ không? Tôi hỏi họ vì sao lại đi nhà thờ, họ nói: "Vì khi chết tôi sẽ được hạnh phúc".
Có một câu chuyện (mà hẳn bạn đọc đã quen thuộc) về chiếc bình đựng đầy đá, cát và nước. Với một chiếc bình thuỷ tinh, ta có thể đựng vào đó những viên đá cho đến khi không còn chỗ nữa. Nhưng chiếc bình vẫn chưa đầy. Ta có thể bỏ vào đó thêm một bịch cát mịn, cát rơi vào trong những khoảng trống giữa các viên đá trong bình. Rồi ta lại còn có thể lấy nước đổ ngập chỗ đá và cát đó.
Nếu ta muốn có chỗ cho những viên đá lớn thì phải đặt chúng xuống trước. Đây là bài học về sự ưu tiên. Bạn hãy nhìn lại xem "những viên đá lớn" trong "chiếc bình" của mình là gì? Điều gì là quan trọng nhất trong cuộc đời bạn?
Có lẽ những viên đá quý báu nhất mà chúng ta cần bỏ vào "chiếc bình" của mình ngay từ đầu, chính là niềm hạnh phúc nội tại. Thế thì tại sao rất nhiều người trong chúng ta lại không biết tận hưởng hạnh phúc ở hiện tại, hối hả theo đuổi những cột mốc cuộc đời và đặt hạnh phúc vào hàng ưu tiên gần cuối đến như vậy?
Với những người vẫn nghĩ rằng "Nếu tôi có được cái này thì tôi sẽ hạnh phúc" thì hạnh phúc của họ sẽ chỉ là một giấc mơ về tương lai mà thôi. Nó cũng giống như cầu vồng chỉ cách chúng ta có một hai bước chân thôi nhưng mãi mãi ngoài tầm với. Trong cuộc đời mình, hoặc cả sau đó, họ sẽ không bao giờ biết được hạnh phúc là gì.
Hãy đảm bảo rằng bạn luôn đặt những "viên đá quý" xuống trước để một ngày nào đó không bao giờ phải vất vả nhét chúng vào "chiếc bình" của mình.
Mẩu chuyện trên được lược trích từ cuốn sách "Mở cửa trái tim" của thiền sư Ajahn Brahm

Address

Targu-Lapus

Telephone

+40755223899

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Quỳnh Anh Luxury - N8386 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share