10/07/2024
Mình mệt
mình cũng chẳng còn trông chờ gì vào cuộc đời nữa
cuộc đời cứ như chuỗi ngày lặp lại từng bữa, từng bữa
cho đến khi muộn phiền không còn chỗ chứa
cho đến khi mình kiệt sức không còn chỗ đưa
Đôi mắt không còn rơi được những cơn mưa
Những lời xin lỗi chỉ còn là đồ thừa
Không có ai nhận thì cũng chỉ "bỏ mứa"
Mình đã đủ, mình muốn nghỉ, được chưa?
Cuộc sống của mình như khúc gỗ mục
Cuộc đời trôi nổi, ước mơ rời trục
Mình không thể dừng lại một lúc
Vì gánh nặng của sự hạnh phúc
Vì hy vọng của họ, những lời chúc phúc
Nhưng đâu biết rằng
Mình chỉ muốn đặt lên trán một khẩu lục
Mình đã ngã gục
Đặt cho cuộc sống của bản thân
Một kết thúc
Một giấc ngủ
Không mông lung
Mà vĩnh hằng.
< Tận. >
Cessair TP.HCM 13:00PM 100.7.2024