Gửi Ai Đó

Gửi Ai Đó Truyện ngắn hay
Danh ngôn
Tình yêu- Gia đình

05/10/2026

Công việc kinh doanh đang suôn sẻ thì gặp sự cố vì những thay đổi trong cơ chế, vận hành. Càng gỡ càng rối và xuống dốc. Hậu thấy mình như lơ lửng giữa vách núi, không biết bấu víu vào đâu.

Bạn bè cũng thưa thớt dần, phần vì một số cũng gặp khó khăn chung, một số đã giúp đỡ anh ít nhiều và một số thì sợ liên lụy. Dù lên tinh thần, Hậu vẫn không khỏi cảm thấy tủi thân và cay đắng. Một buổi chiều, đang ngồi trầm lặng với cốc cà-phê trong quán vắng, anh bỗng ngửi thấy mùi khói, nhìn sang bên đường thấy một bà già đang vun lá khô đốt. Làn khói vẩn vơ bay lên, lan dần theo gió. Bỗng nhiên Hậu nhớ mùi khói quê nhà. Và anh lẩm nhẩm, tầm này gió se, hình như cũng vào mùa đốt đồng. Lòng anh chợt nôn nao. Không nghĩ nhiều, anh quyết định mai sẽ về quê. Như một chuyến nghỉ ngơi tìm lại chính mình.

Chiếc xe bon bon đi trong không khí dịu mát, chẳng mấy đã về đến ngã rẽ đầu xã. Hậu bảo tài xế cho xuống luôn ở đó, anh muốn đi bộ về làng. Cánh đồng làng Môn tầm này đã gặt xong. Trên những thửa ruộng chỉ còn trơ lại đám gốc rạ ngả đang chuyển dần sang màu nâu xám, đôi chỗ, khói đốt rạ cuộn lên thành từng vệt dài mờ mịt trong nắng chiều. Mùi khói ngai ngái, lẫn vị ngọt của đất, gợi lên một mùi hương quen thuộc của ký ức.

Thực ra, người làng giờ chẳng còn mấy ai đốt rơm rạ như ngày xưa nữa. Bên hợp tác xã có cái nhà máy chế biến phụ phẩm nông nghiệp, rơm rạ được gom lại bán cho họ. Nhưng thỉnh thoảng, vẫn còn vài nhà giữ thói quen, gom đống rơm giữa ruộng mà đốt, như một cách tiễn mùa. Khói lam chiều, hòa với tiếng cuốc đất lục cục, tiếng gọi nhau í ới, tiếng xe máy lạch bạch trên đường bê-tông liên thôn, tạo nên bản giao hưởng vừa quen vừa lạ.

Trên con đường nhỏ dẫn về xóm Đông, Hậu dừng xe. Gió từ cánh đồng lùa vào mặt, man mát. Anh đã rời quê lên Hà Nội học rồi làm việc gần chục năm nay. Thời gian như cơn gió thốc, vụt qua lúc nào không hay. Thi thoảng có việc anh vẫn về nhưng cứ vội vàng, đôn đáo, sấp sấp, ngửa ngửa. Chẳng kịp để ý điều gì. Về lần này, chợt thấy bao thứ đổi thay lạ lẫm. Cánh đồng từng mênh mông, nay một phần thành khu công nghiệp, xa xa là dãy nhà trọ, cột điện cao thế dựng lên như những cây sắt khổng lồ. Nhưng quang cảnh sau mùa gặt, mùi rơm khói, tiếng trẻ con gọi nhau chạy lon ton… vẫn còn đó, như giữ lại cho người đi xa một sợi dây ràng buộc.

Đến một thửa ruộng, Hậu dừng lại đứng nhìn. Anh thấy bóng dáng một người đang lom khom buộc mấy bó rơm rất quen. Đó là bà Sửu – người hàng xóm thuở nhỏ. Dáng bà gầy quắt, lưng còng như dấu hỏi, tóc bạc trắng. Ngày xưa bà hay trông Hậu những khi bố mẹ đi làm đồng. Bà làm đồng giỏi, chịu khó, lại nổi tiếng cả làng vì nuôi lợn khéo.

– Bà Sửu ơi! Hậu gọi, giọng hồ hởi.

Bà ngẩng lên, đôi mắt nheo nheo chợt sáng bừng:

– Ối giời, thằng Hậu đấy à! Lâu lắm mới thấy về làng. Khác quá rồi!

Hậu cười, chạy lại đỡ bà gánh rơm. Mùi rơm khô áp vào vai, ngòn ngọt ngai ngái.

– Cháu về mấy hôm thăm bố mẹ. Bà vẫn khỏe chứ ạ?

– Ừ, bà già rồi, không còn được như xưa chỉ làm tí cho vui. Ngồi không cũng buồn bực tay chân.

Hậu nhìn đôi tay gầy guộc, những ngón chai sần vẫn thoăn thoắt buộc rơm, bỗng thấy cay cay nơi sống mũi. Bao nhiêu năm đi xa, có mấy lần anh ghé sang thăm bà đâu.

Trên con đường làng, trẻ con nô đùa, đám thanh niên phóng xe điện vù vù. Mấy ngôi nhà mái ngói cũ kỹ xen lẫn với những căn nhà tầng mới xây. Hậu nhận ra làng quê mình đang thay áo, nhưng thấp thoáng đâu đó, hồn quê vẫn thấm đẫm trong từng góc nhỏ, mấy bụi chuối ven đường, bức tường gạch tróc lở và bến nước trong veo khép mình dưới tán cây sung già.

Hậu về đến nhà thấy bố anh đang nhóm bếp. Cái bếp than tổ ong cũ giờ được thay bằng bếp gas, nhưng bố vẫn giữ thói quen nhóm bếp củi sau vườn.

- Con tưởng giờ bố mẹ toàn nấu bằng bếp gas? Hậu hỏi.

Bố anh cười khà: - Bếp gas thì nhanh, nhưng cơm nấu bếp củi mới dẻo, mới thơm. Người ở phố chắc không hiểu được đâu.

Hậu im lặng. Anh hiểu, cái bếp củi kia không chỉ để nấu nướng, mà còn giữ lại một chút hồn quê trong căn nhà này.

Bữa cơm tối, cả nhà quây quần bên mâm cơm giản dị. Mẹ gắp thức ăn cho Hậu, ánh mắt hiền từ: - Ở trên thành phố ăn uống cầu kỳ, phong phú, về nhà chỉ có mấy món quê, con có thấy chán không?

Hậu lắc đầu:

- Con thèm nhất mấy món này. Ăn cơm nhà mình vẫn ngon nhất.

Ngoài hiên, gió lùa, mùi hoa cau thoảng vào. Trên mái nhà, mấy con chim sẻ ríu rít như trò chuyện. Hậu chợt nhận ra, ở thành phố anh có thể ăn trong nhà hàng sang trọng, uống cà-phê máy lạnh, nhưng cái cảm giác bình yên này thì không nơi nào có được. Đầu óc anh nhẹ bẫng, bao tính toán bộn bề như đã rời xa.

Mấy hôm sau, Hậu lang thang khắp làng. Anh ghé qua cái giếng đá cũ, nơi bọn trẻ con ngày xưa thường tụ tập. Giờ giếng đã bị lấp, thay bằng một bồn nước inox sáng loáng. Anh đi ngang qua sân đình, nơi từng rộn ràng hát chèo, múa rối. Nay đình im lìm, thỉnh thoảng mới mở cửa ngày rằm, mùng một hay dịp lễ hội. Trên tường, vài tấm áp-phích tuyên truyền về xây dựng nông thôn mới, bảo vệ môi trường…

Hậu gặp Phong - bạn nối khố thuở nhỏ. Giờ Phong làm bí thư chi đoàn thôn.

- Dạo này làng thay đổi nhiều quá nhỉ? Hậu hỏi.

Phong cười:

- Ừ, cũng phải đổi thay thôi. Ngày trước, làng nghèo lắm. Bây giờ đường bê-tông, nhà tầng, có nhà máy, người trẻ đỡ phải tha hương. Nhưng mà, cũng mất đi nhiều thứ cũ kỹ.

Hai người ngồi bên gốc đa đầu làng. Lá đa xào xạc, gió thổi mát rượi. Phong kể chuyện, rằng bọn trẻ con giờ ít chơi nhảy dây, đánh bi, thả diều. Thay vào đó là điện thoại, trò chơi điện tử. Người lớn thì bận mưu sinh, ít khi ngồi hàn huyên nơi sân đình. Nhiều gia đình trẻ không còn giữ tục lệ như xưa. Khu công nghiệp mới mọc lên, ruộng đất dần hết, mọi người đi làm công nhân, lao công, bảo vệ cũng có thêm thu nhập nhưng cũng bấp bênh. Vì hết tuổi có thể người ta thải, lấy người mới. Chưa kể, có tiền, thêm nhiều dịch vụ tiện lợi nhưng cũng phát sinh nhiều tệ nạn. Nhiều câu chuyện đau đầu, đau lòng lắm.

Hậu nghe, lòng chợt buồn man mác. Anh nhớ ngày bé, mỗi lần Tết đến, cả làng rộn ràng gói bánh chưng, nhà nào cũng đỏ lửa, háo hức. Giờ có siêu thị, người ta mua sẵn, chẳng còn mấy ai thức trắng đêm bên bếp lửa để trông nồi bánh và đón giao thừa. Mà chẳng mấy lại đến Tết. Năm nay, Hậu sẽ về quê ăn Tết với bố mẹ. Chắc ông bà vui lắm.

Một buổi chiều, Hậu cùng Phong ra đồng. Xa xa, những cột khói lam bốc lên từ vài bếp đốt rơm. Trẻ con chạy theo cánh diều, gió rít lên những khúc nhạc quen thuộc.

Phong chợt nói:

– Tao vẫn tin làng quê sẽ còn giữ được cái hồn. Dù hiện đại thế nào, người ta vẫn cần một chốn để trở về. Như mày, đi bao năm rồi, cuối cùng cũng lại tìm về khói bếp.

Hậu gật đầu. Anh hiểu. Dù đi đâu, cái gốc rễ vẫn nằm ở nơi đây – nơi có mùi khói rơm, có tiếng chim chiều, có những bữa cơm giản dị. Làng quê, dẫu đổi thay, vẫn là chốn neo đậu của tâm hồn.

Đêm ấy, Hậu nằm nghe tiếng dế gáy ngoài vườn. Anh thấy mình như được sống lại những ngày tuổi thơ. Và anh biết, dẫu có xa quê bao nhiêu, thì mảnh đất này vẫn là nơi anh thuộc về.

Khói bếp chiều quê – như một sợi dây vô hình, níu giữ con người giữa dòng đời vội vã.

Nhất Mạt Hương/Báo Giác Ngộ

-Những trái xoài mùa sau-Cái hàng rào gỗ ngăn cách giữa nhà ông Tình và nhà ông Lam đã mục nát từ lâu. Nó vốn là một dãy...
05/09/2026

-Những trái xoài mùa sau-

Cái hàng rào gỗ ngăn cách giữa nhà ông Tình và nhà ông Lam đã mục nát từ lâu. Nó vốn là một dãy cọc tre xiêu vẹo, sau được thay bằng những tấm ván gỗ tạp, nâu xỉn vì nắng mưa.

Ông Tình không nhớ chính xác lúc nào hàng rào này trở thành ranh giới không thể vượt qua. Chỉ biết rằng mỗi sáng khi mở cửa, ông nhìn thấy nó và nghĩ đến người đàn ông bên kia với một cảm giác khó chịu âm ỉ.

Mọi chuyện bắt đầu từ một cây xoài mọc sát ranh giới. Ông Tình vẫn còn nhớ ngày hái những trái xoài đầu tiên rụng sang sân nhà mình trái ngọt thơm, vỏ vàng ươm. Hôm đó ông Lam sang, đứng bên này hàng rào nói giọng cộc lốc:

- Xoài của nhà tôi đấy.

Ông Tình sững người, quả xoài còn đang cầm trên tay:

- Nó rụng sang bên nhà tôi thì tôi sử dụng.

- Ông nói thế mà cũng nghe được à? Ông xem gốc cây nó ở chỗ nào?

Họ cãi nhau cả buổi sáng hôm đó. Tiếng to dần lên, từ việc trái cây đến ranh giới đất đai, đến những chuyện tích sự từ nhiều năm trước mà cả hai đều không còn nhớ rõ nguồn gốc. Cuối cùng ông Lam quay lưng bỏ đi. Ông Tình đứng nhìn lưng người hàng xóm, quả xoài trong tay bỗng nhiên mất hết vị ngọt.

Những năm sau đó, bóng mát của cây xoài che khuất luống rau cải nhà ông Tình khiến rau thối rễ, lá vàng úa. Ông nhìn những luống rau héo dần mỗi ngày, lòng tức nghẹn. Một hôm ông hỏi ông Lam có thể tỉa bớt cành không. Ông Lam đứng bên kia hàng rào, nhìn ông qua những kẽ hở của gỗ:

- Bóng cây rơi đâu là việc của nó, tôi không tỉa tót gì hết.

Đêm hôm đó ông Tình nằm trằn trọc. Ông nhớ lại thời còn trẻ, vợ ông từng nói đừng tranh cãi với hàng xóm, nhưng giờ vợ đã mất ba năm rồi, không còn ai nhắc nhở. Sáng hôm sau ông lấy kéo ra, tỉa trụi hết những cành xoài chìa sang phía nhà mình. Lá rụng đầy sân. Ông Lam đứng bên kia hàng rào nhìn, mặt tái xanh, nhưng không nói gì. Cây xoài ấy chững lại, không ra trái suốt hai mùa.

Từ đó hàng rào trở thành một bức tường vô hình. Có lần con mèo nhà ông Tình nhảy sang vồ mất con cá cảnh trong chậu của ông Lam. Ông Tình nghe tiếng la hét, chạy ra thấy ông Lam đang xách cây chổi lông gà lùa con mèo. Con mèo tam thể chạy trối chết, kêu thảm thiết. Ông Tình định mở miệng xin lỗi, nhưng nhìn mặt ông Lam đỏ bừng vì tức giận, lời xin lỗi nghẹn lại. Ông chỉ im lặng bế con mèo vào nhà.

Hôm sau ông Lam dựng những tấm lưới rách vây kín hàng rào. Ông Tình đứng nhìn từ cửa sổ, thấy bàn tay già nua của người hàng xóm cột dây thép vào từng cọc gỗ. Chiều hôm đó, ông cũng làm một tấm biển nhỏ, viết lên đó: “Chó dữ - Cấm vào”, dù nhà ông chẳng nuôi con chó nào. Ông đóng biển ngay ranh giới, nhìn sang bên kia qua khe hở. Bên đó vắng tanh.

Mười năm trôi qua như thế. Hai ông già sống cạnh nhau nhưng không nói với nhau một lời. Có những buổi sáng ông Tình ra vườn tưới cây, nghe thấy tiếng ho khan của ông Lam bên kia. Ông dừng tay, lắng nghe, rồi lại tiếp tục tưới như không có gì. Đêm về ông nằm nghe cả tiếng tivi từ nhà bên - một giọng phát thanh viên đọc bản tin thời sự. Ông tự hỏi liệu ông Lam có cô đơn không, rồi nghĩ ngay: “Ai bảo ông ta cứng đầu”.

*

Cơn bão cuối tháng Chín đến bất ngờ. Gió gào từ đêm hôm trước, những tấm ván mục rung chuyển dữ dội. Ông Tình nằm trong phòng nghe tiếng gió rít, tiếng gì đó đổ ập xuống đất. Sáng hôm sau, khi mở cửa, ông sững sờ. Hàng rào đã ngã. Những tấm ván nằm ngổn ngang trên mặt đất ướt sũng. Ranh giới giữa hai nhà giờ chỉ là một dải đất trống, lạ lẫm đến mức ông đứng nhìn mãi không nhận ra đây là sân nhà mình.

Ông Lam cũng đang đứng đó, bên kia dải đất ấy. Hai người nhìn nhau một cái nhìn chạm vào rồi lại tránh đi, như sợ chạm phải điều gì đó quá đau. Họ đều già rồi. Tóc ông Tình bạc trắng, lưng ông Lam còng xuống nhiều hơn lần cuối họ nói chuyện. Mười năm đã trôi qua trên khuôn mặt của cả hai.

Ngày đầu tiên, ông Tình hì hục dọn dẹp phần của mình. Ông cố ý ném đống ván hỏng sang phía nhà ông Lam. Ông không biết tại sao mình làm vậy, chỉ thấy cần làm điều gì đó để chứng minh cái gì đó, rằng mình vẫn tức giận, rằng mười năm ấy chưa qua. Ông Lam cũng không vừa, dùng xẻng hất hết bùn đất từ sân nhà ông Tình trở lại. Hai người làm việc đó cả buổi sáng, không nói một lời.

Đến chiều, ông Tình ngồi trên bậc thềm nhìn đống ván gỗ. Tay ông mỏi nhừ. Từ bao giờ ông đã trở nên yếu đuối thế này? Ông nhớ những năm trước, ông có thể xách hai thùng nước cùng lúc, có thể đào đất cả ngày không mệt. Giờ chỉ dọn mấy tấm ván mà ông đã thấy hơi thở dốc, đầu gối đau nhức.

Đêm hôm đó ông mơ thấy vợ. Bà đứng trong vườn rau, tay vẫy gọi ông. Ông muốn chạy đến nhưng chân không nhấc lên được. Bà nói gì đó nhưng ông không nghe rõ. Chỉ thấy bà mỉm cười buồn, rồi quay lưng bước đi. Ông tỉnh giấc lúc trời vừa sáng, gối ướt đẫm mồ hôi.

Sáng hôm sau, ông mang ra mấy tấm ván gỗ thông mới. Ông định dựng lại hàng rào, dựng thật cao thật chắc. Nhưng khi cầm tấm ván đầu tiên lên, tay ông run. Ông cố giữ thăng bằng, nhưng tấm ván nghiêng sang một bên. Ông thử lại lần nữa nhưng vẫn không được. Ông đứng nhìn tấm ván, bỗng thấy mình thật già yếu, thật vô dụng.

- Cứ đóng thế kia thì bão sau lại đổ.

Giọng nói từ phía sau làm ông giật mình. Ông Lam đang đứng đó, nhìn ông qua khoảng trống của hàng rào sập. Hai người im lặng nhìn nhau. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi đất ẩm sau mưa. Ông Tình chờ đợi - không biết chờ đợi điều gì, chỉ thấy cái im lặng này nặng nề quá mức.

Rồi ông Lam bước sang. Những bước chân chậm chạp, khập khiễng. Ông đưa bàn tay sạm nắng ra đỡ lấy đầu kia của tấm ván. Bàn tay ấy cũng run, cũng già, cũng chai sần vì những năm tháng lao động. Ông Tình nhìn bàn tay ấy, cổ họng nghẹn lại. Ông muốn nói gì đó, xin lỗi, cảm ơn, hay bất cứ điều gì nhưng không lời nào thoát ra được.

Họ bắt đầu làm việc. Ông Tình đóng đinh, ông Lam giữ ván. Những nhát búa vang lên trong im lặng của buổi sáng. Thỉnh thoảng búa trượt, đập vào ngón tay. Ông Tình rít lên, ông Lam hỏi đau không. Ông Tình lắc đầu. Họ lại tiếp tục.

Đến trưa, họ ngồi nghỉ trên bậc thềm. Hai người không ngồi cạnh nhau mà ngồi mỗi người một bên, nhưng khoảng cách ấy đã gần hơn mười năm qua rất nhiều. Ông Tình lấy bình nước ra, uống một hơi dài. Ông đưa bình sang phía ông Lam. Ông Lam ngập ngừng, rồi nhận lấy. Họ uống nước trong im lặng. Nước lã nhạt nhẽo, nhưng mát lạnh thấm vào cổ họng khô khan.

- Chúng ta già thật rồi. Ông Lam lên tiếng, giọng trầm đục.

Ông Tình gật đầu, không cần nói thêm. Cả hai đều hiểu sự già yếu đang len lỏi vào từng khớp xương, từng cử động. Hiểu rằng những cơn giận dữ của mình thật ra chẳng còn sức mạnh nào nữa.

Chiều hôm đó, hàng rào mới đã hoàn thành. Chắc chắn và ngay ngắn hơn cái cũ. Ông Tình đứng nhìn nó, tay vuốt nhẹ lên mặt gỗ thô ráp. Ông Lam cũng đứng đó, cách ông vài bước chân.

- Ngày mai tôi sẽ mua sơn về sơn lại hàng rào. - Ông Tình nói.

- Tôi cũng vậy. Ông Lam đáp.

Họ không hỏi nhau sơn màu gì, cũng không thỏa thuận, chỉ gật đầu chào nhau rồi ai về nhà nấy.

*

Sáng hôm sau, ông Tình xách ra một lon sơn màu xanh lá. Ông mở lon ra, mùi sơn nồng nặc xộc lên. Ông nhúng cọ, bắt đầu sơn những nhát đầu tiên. Màu xanh tươi sáng trên mặt gỗ xám, như một làn gió mới thổi qua. Ông sơn chậm rãi, tỉ mẩn từng góc cạnh.

Vừa sơn được một nửa, ông nghe tiếng động bên kia. Ông liếc qua khe hở, thấy ông Lam cũng đang sơn. Nhưng ông Lam dùng màu vàng. Màu vàng nắng, rực rỡ. Hai màu sắc khác nhau hiện lên trên cùng một hàng rào, tách biệt bởi những khe hở của gỗ.

Ông Tình dừng tay. Ông nhìn màu xanh của mình, rồi nhìn màu vàng bên kia. Trong lòng trào lên một cảm giác kỳ lạ, không phải tức giận, không phải buồn cười, mà là điều gì đó giữa nuối tiếc và chấp nhận. Họ vẫn khác nhau, vẫn muốn giữ ranh giới riêng. Nhưng ít nhất, ranh giới ấy giờ do cả hai cùng dựng lên.

Khi sơn đến đoạn giữa, cả hai dừng lại cùng một lúc. Ở dưới chân hàng rào, con mèo mướp nhà ông Tình đang đứng đó, mắt nhìn qua khe gỗ như tìm kiếm lối đi quen thuộc đã biến mất. Con vật kêu “meo” một tiếng nghe thảm thiết.

Ông Tình nhìn con mèo. Ông nhớ lại ngày nó vồ cá của ông Lam, nhớ tiếng chổi quệt trên lưng nó, tiếng kêu sợ hãi. Ông cúi xuống vuốt ve con mèo, lòng bỗng trĩu nặng. Bao nhiêu năm qua, ông đã nhốt cả con vật lẫn chính mình trong cái hàng rào vô hình ấy.

Ông ngẩng lên, nhìn sang ông Lam. Ông Lam cũng đang nhìn xuống con mèo. Ánh mắt ông không còn căm giận như ngày nào. Chỉ còn một chút mệt mỏi, một chút buồn bã.

- Cái lỗ ở góc này... - Ông Tình lên tiếng, giọng khan khan vì lâu ngày không trò chuyện. Ông ngập ngừng, tìm từ ngữ: - Hồi trước con mèo hay chạy qua.

Ông Lam im lặng, đứng nhìn con mèo, rồi nhìn lên ông Tình. Khuôn mặt ông Lam gầy guộc hơn ông nhớ, những nếp nhăn sâu hun hút.

- Để hổng một đoạn. - Ông Lam nói, giọng nhỏ. - Cho mấy đứa nhỏ đi lại.

Ông Tình gật đầu. Họ cùng lấy cưa ra, cắt bớt một góc của hai tấm ván cuối cùng. Tiếng cưa kéo vang lên đều đặn. Mùn cưa rơi xuống đất như những mảnh thời gian đang bị xén bớt. Họ tạo thành một chiếc “cửa vòm” nhỏ, ngay sát mặt đất.

Con mèo đi qua. Nó chạy chậm chạp, còn e dè, nhưng rồi cũng chui qua được. Nó dừng lại bên kia, quay đầu nhìn hai ông già như tò mò. Rồi nó bước đi, biến mất sau những luống rau.

Họ đứng nhìn theo con mèo, không ai nói gì. Chỉ có tiếng gió thổi nhẹ qua những tấm ván mới, mùi sơn tươi hòa lẫn mùi đất.

Chiều hôm đó, ông Lam xách một bình nước trà xanh đá lạnh ra. Ông đặt lên chiếc cột trụ ở giữa hàng rào đúng vị trí ngày xưa họ hay đứng cãi nhau. Ông không gọi, không nói gì, chỉ để nước ở đó rồi quay về.

Ông Tình nhìn thấy từ trong nhà. Ông đứng nhìn bình nước một lúc lâu. Rồi ông bước ra, cầm lấy bình. Nước trà lạnh, còn đọng những giọt sương bên ngoài. Ông uống một hơi dài. Vị trà đắng chát, nhưng thấm vào tận cổ họng khô nóng. Ông nhắm mắt lại, để vị đắng ấy lan tỏa. Như cách những năm tháng đã từng đắng chát thế nào trong cuộc đời hai người.

Ông mở mắt, nhìn qua hàng rào. Bên kia, ông Lam đang đứng tưới nước cho cây xoài cũ. Cây đã đâm chồi xanh mướt. Những trái xoài non đang lớn dần trên cành, màu xanh nhạt dưới ánh chiều tà. Năm sau, có lẽ cây sẽ ra trái trở lại.

Ông Tình hình dung mình hái những trái xoài ấy, đem sang đặt trước cửa nhà ông Lam. Không nói gì, chỉ để đó. Như cách ông Lam để bình trà này.

Đêm hôm đó, ông Tình nằm nghe tiếng tivi từ bên kia vẫn vang lên như mọi đêm. Nhưng lần này ông không thấy khó chịu. Ông chỉ nghĩ, có lẽ ông Lam cũng đang nằm một mình như mình, nghe tiếng đồng hồ tích tắc trong đêm vắng. Cả hai đều già rồi. Cả hai đều cô đơn. Mười năm qua, có lẽ họ đã lãng phí một thứ gì đó quý giá - không phải là những trái xoài, mà là thời gian. Thời gian mà lẽ ra họ có thể ngồi bên nhau, uống trà, nói chuyện về những điều vụn vặt của cuộc sống. Về cách trồng rau, về thời tiết, về những đứa con xa nhà, về sự cô đơn của tuổi già.

Nhưng giờ còn kịp. Còn kịp cho những buổi chiều bên bình trà. Còn kịp cho những trái xoài mùa sau. Còn kịp cho một cái gật đầu, một nụ cười nhạt, một câu hỏi “hôm nay khỏe không?”.

Ranh giới bằng gỗ vẫn còn đó, một mặt xanh, một mặt vàng. Nhưng cái tường thành trong lòng họ đã bắt đầu đổ sụp, không phải trong một khoảnh khắc, mà từng mảnh nhỏ, chậm rãi, như cách những người già chấp nhận rằng mình không còn nhiều thời gian để giận hờn nữa.

Ngọc Linh/Báo Giác Ngộ

Cà phê muốiTrong vô số những câu chuyện tình yêu lan truyền trên Internet, Cà phê muối vẫn luôn là một trong những chuyệ...
05/09/2026

Cà phê muối

Trong vô số những câu chuyện tình yêu lan truyền trên Internet, Cà phê muối vẫn luôn là một trong những chuyện tình cảm động nhất, khiến hàng triệu người rơi nước mắt. Không chỉ đơn thuần là một câu chuyện tình yêu, nó còn gửi gắm thông điệp sâu sắc về sự chân thành, hi sinh và tình yêu bền bỉ.

Hôm nay, chúng ta sẽ cùng khám phá ý nghĩa của cà phê muối – một câu chuyện tưởng như đơn giản nhưng lại có sức lay động trái tim vô cùng mạnh mẽ.

Câu chuyện Cà phê muối

Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô gái xinh đẹp, quyến rũ đến mức hơn nửa số người trong buổi tiệc đều bị thu hút bởi cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới.

Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng nghịu mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sự nên cô đồng ý. Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện.

Bỗng nhiên, chàng trai gọi người phục vụ:
– Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê

Mọi người xung quanh đều hết sức ngạc nhiên và nhìn chăm chăm vào chàng trai! Chàng trai lúng túng đỏ mặt, nhưng vẫn nhẹ nhàng khuấy thìa muối vào cốc cà phê và đưa lên uống.

Cô gái tò mò:
– Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?

– Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển – Chàng trai giải thích – Khi chơi ở biển, tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước, giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình.

Cô gái thực sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình… Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo…

Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm… Và cô đã tìm được người đàn ông của mình nhờ cốc cà phê muối.

Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu, vì “công chúa” đã tìm được “hoàng tử”, và họ cưới nhau, sống hạnh phúc.

Mỗi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai – nay đã là chồng cô – một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy. Suốt 50 năm, kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế.

Sau 50 năm bên nhau, người chồng đã lặng lẽ ra đi vì căn bệnh đã theo ông suốt thời gian dài. Trước lúc mất, ông để lại cho vợ một bức thư – lời nhắn gửi từ trái tim của người đã yêu thương và trân trọng suốt cuộc đời.

– Gửi vợ của anh,

Xin em hãy tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh.

Đó là lời nói dối duy nhất – về cốc cà phê muối.

Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó anh quá lo lắng.

Anh định xin một ít đường… nhưng lại lỡ lời nói thành “muối”.

Anh bối rối đến mức không thể sửa lại, nên đành tiếp tục và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển – chỉ để có thể tiếp tục nói chuyện với em.

Anh đã nhiều lần muốn nói thật, nhưng rồi lại sợ…
Sợ em sẽ thất vọng, sợ em không tha thứ.

Thế nên anh đã tự hứa: sẽ không bao giờ nói dối em thêm một lần nào nữa – để chuộc lại lời nói dối đầu tiên ấy.

Bây giờ, khi anh đã đi thật xa rồi, anh mới dám nói ra sự thật.

Anh không hề thích cà phê muối.

Nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối do em pha, từ ngày cưới cho đến tận bây giờ –

Anh chưa từng hối tiếc.

Nếu được làm lại từ đầu,

Anh vẫn sẽ chọn nói nhầm như thế…

…để được gặp em, yêu em, và sống cùng em cả đời.Lãng mạn

Anh sẽ vẫn uống cà phê muối – suốt cả cuộc đời này.

Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt. Nếu bạn hỏi người vợ rằng: “ Cà phê muối vị thế nào?”, chắc chắn bà sẽ trả lời: “Ngọt lắm”.

Ý nghĩa của câu chuyện Cà phê muối
Cà phê muối – tưởng như là một sai lầm vụng về, lại trở thành biểu tượng của tình yêu đích thực. Câu chuyện gửi đến chúng ta nhiều bài học sâu sắc

Tình yêu không cần hoàn hảo, chỉ cần chân thành. Một lời nói dối ngây ngô lại mở ra một tình yêu bền lâu.
Những điều nhỏ nhặt, nếu xuất phát từ tình cảm thật, có thể nuôi dưỡng cả một đời yêu thương.
Tình yêu đích thực là sự hi sinh âm thầm, đôi khi là việc làm tưởng như vô lý – như uống cà phê muối trong suốt 50 năm – chỉ để người mình yêu được hạnh phúc.
Và nếu có ai hỏi: “Cà phê muối vị như thế nào?“, thì câu trả lời không nằm ở vị giác mà nằm ở trái tim:
“Ngọt lắm. Vì đó là vị của tình yêu.”

-truyennganynghia.com-

07/05/2023
06/29/2023
08/12/2019

Tiệm Nail bạn mình tại Vaughan (đối diện Vaughan mill) đang cần tuyển thợ full time, part time. Không cần kinh nghiệm và sẽ training.
Tiệm ko làm bột hay dipping chỉ làm tay chân nước, và gel. Tiệm đông khách nên rất cần thợ. Bạn nào cần việc thì liên hệ:
Ananeke beauty Salon and spa
3175 Rutherford Unit 24
gặp Andy: 4165251200

07/27/2017
(INNISFREE) Mặt nạ Innisfree It’s real squeeze mask 🌴Giá bán: 23k/gói🍉 Một làn da đẹp không chỉ là làn da trắng trẻo, lá...
07/22/2017

(INNISFREE) Mặt nạ Innisfree It’s real squeeze mask
🌴Giá bán: 23k/gói

🍉 Một làn da đẹp không chỉ là làn da trắng trẻo, láng mịn được hỗ trợ bởi các loại kem dưỡng da. Da đẹp phải là da khỏe, săn chắc từ bên trong. Để làm được điều đó thực ra không hề khó như chị em vẫn tưởng. Không cần tốn nhiều thời gian, tiền bạc hay công sức, bạn có thể thoải mái làm đẹp tại nhà , với bộ mặt nạ dưỡng da chống lão hóa Innisfree Its real squeeze mask mang đến cho bạn làn da trắng sáng, tự nhiên.

🍆 Thành phần chính hoàn toàn tự nhiên, không sử dụng thành phần nhân tạo, độ ẩm cao, an toàn cho da, cung cấp đổ ẩm cho da khỏe mạnh, tươi trẻ.

🍉 Thiết kế mặt nạ thông minh giúp đổ ẩm không bị mất, bay hơi trong quá trình đắp. Lớp dưỡng chất dày đến 30ul nhiều dưỡng hơn và được bảo vệ bởi lớp giấy lụa mỏng nhẹ.

🍆 It’s Real Squeeze Mask gồm có 16 loại mặt nạ với mùi hương, thành phần, tinh chất và công dụng hoàn toàn khác nhau:
👉 It’s Real Squeeze Mask Green Tea: Thành phần chính từ lá trà xanh giúp dưỡng ẩm từ sâu bên trong, mang lại làn da tươi mới, khỏe mạnh.
👉 It’s Real Squeeze Mask Acai Berry: Mặt nạ chiết xuất từ quả Acai berry cung cấp nhiều dưỡng chất cho da, là nền tảng giúp trẻ hóa làn da.
👉 It’s Real Squeeze Mask Rice: Mặt nạ với chiết xuất từ gạo cung cấp chất dinh dưỡng làm sáng mượt làn da nhất là làn da bị xỉn màu.
♥👉 It’s Real Squeeze Mask Shea butter: Mặt nạ với chiết xuất từ bơ hạt mỡ có chức năng dưỡng ẩm sâu cho làn da bị khô do thời tiết, môi trường hay tình trạng da bị mất nước dẫn tới da khô.
♥👉 It’s Real Squeeze Mask Bija: Mặt nạ chiết xuất từ quả nhục đậu khấu trên đảo Jeju cùng một số các loại thảo mộc tự nhiên khác, hoàn toàn lành tính với da, chuyên dùng cho da dầu có mụn hoặc vùng có khí hậu ẩm ướt.
👉 It’s Real Squeeze Mask Kiwi: Mặt nạ được chiết xuất từ trái kiwi vàng làm sạch sâu và dưỡng ẩm cho làn da, ngăn chặn sự hình thành sắc tố trên da, đồng thời tái tạo lại các sợi collagen đã bị ngả vàng trở lại trắng như ban đầu
♥👉 It’s Real Squeeze Mask Strawberry: với thành phần chính từ quả dâu tây, mặt nạ làm mềm mướt và sáng da.
👉 It’s Real Squeeze Mask Pomegraneta: với thành phần chính là từ quả lựu đỏ thiên nhiên, mặt nạ giúp da săn chắc, tăng độ đàn hồi, căng khỏe.
👉 3 It’s Real Squeeze Mask Lime: Mặt nạ thiên nhiên với chiết xuất chanh tươi giúp da mịn màng và làm sáng da.
👉 It’s Real Squeeze Mask Tea Tree: mặt nạ hỗ trợ trị mụn rất tốt.
👉 It's Real Squeeze Mask Bamboo: Mặt nạ được chiết xuất từ thanh tre non mọng nước cung cấp nước tối ưu, giàu vitamin cho làn da sáng hồng, săn chắc, căng mịn đầy sức sống.
👉 3 It's Real Squeeze Mask Aloe: Mặt nạ chứa nhiều dưỡng chất dưỡng ẩm và cung cấp nước cho làn da. Cho bạn một làn da mịn màng và khỏe mạnh.
👉 It's Real Squeeze Mask Manuka Honey: Mặt nạ cung cấp độ ẩm sâu tạo chất đề kháng cho làn da làm cho làn da của bạn thêm khỏe mạnh để chống lại các tác nhân gây hại cho da từ môi trường.
👉 It's Real Squeeze Mask Rose: Mặt nạ cung cấp ẩm cho da giúp da mịn màng và mượt mà.
👉 It's Real Squeeze Mask Cucumber: với thành phần chính là từ quả dưa leo mọng nước, cấp nước và tăng cường độ ẩm, giảm khô ráp. Tăng cường 119% độ ẩm cho da sau khi sử dụng.
👉 It's Real Squeeze Mask Black Berry: với thành phần chính là từ quả mâm xôi đen giàu dưỡng chất và vitamin nuôi dưỡng da hồng hào, khỏe mạnh. Tăng cường 125% độ ẩm cho da sau khi sử dụng.

(3CE) Son dưỡng môi có màu 3CE POT LIP🌴 Giá : 149k🍉 Dòng son mới nhất lại gây hot của hãng 3CEThỏi son hình bông hoa với...
07/05/2017

(3CE) Son dưỡng môi có màu 3CE POT LIP
🌴 Giá : 149k

🍉 Dòng son mới nhất lại gây hot của hãng 3CE

Thỏi son hình bông hoa với 5 màu cực phong phú và giá 120.000 VNĐ vừa ra mắt của 3CE chắc chắn sẽ lại khiến các cô nàng "chết mê chết mệt" thôi!

🍭 Pot Lip là dòng son dưỡng có màu. Thiết kế vỏ ngoài hình bông hoa hồng xinh xắn khiến các cô nàng chỉ cần lướt qua đã “say đắm”. Hũ son còn kèm cả gương soi tiện lợi giúp các nàng xinh xắn mọi lúc, mọi nơi.

🍉 Khi đánh 1 lớp, son sẽ có màu nhạt và nếu dặm 2,3 lần, bạn sẽ có màu son chuẩn đậm, sắc nét hơn.

🍭Bảng son gồm 5 bông hoa màu sắc: Care (không màu), Pink (hồng nhẹ), (hồng cam), (đỏ tươi) và Red (đỏ trầm)

Phấn Nước Mamonde Cover Powder Cushion 15gr🌴 Giá bán: 359k(Shop có sẵn màu  #21) ☔ Phấn Nước Mamonde Cover Powder Cushio...
07/05/2017

Phấn Nước Mamonde Cover Powder Cushion 15gr
🌴 Giá bán: 359k
(Shop có sẵn màu #21)

☔ Phấn Nước Mamonde Cover Powder Cushion là sản phẩm phấn nước dùng để trang điểm nền và có thể thay thế cho Foundation truyền thống. Mặc dù sản phẩm là dạng phấn nước nhưng có pha lẫn bột phấn (Powder) nên kết cấu đặc hơn, không quá lỏng hay ướt át như khi dùng cushion khác.

✈ Mamonde Cover Powder Cushion có độ phủ sương nhẹ nhàng, rất thích hợp cho các nàng da dầu không thích cảm giác bóng lưỡng thường gặp ở các sản phẩm cushion Hàn Quốc.

☔ Mamonde Cover Powder Cushion cho lớp Finish dạng lì (matte), tươi sáng tự nhiên. Còn về khả năng che phủ: em này có thể che được tốt các nốt mụn li ti, sẹo mụn cũng như quầng thâm mắt. Tuy nhiên, với các khuyết điểm lớn như mụn sưng tấy, quầng thâm quá nặng nề thì bạn nên dùng kem che khuyết điểm trước nhé.

✈ Cover Powder Cushion có chứa chiết xuất từ hoa anh đào cho lớp kem mỏng mịn, tự nhiên. Ngoài ra, sản phẩm còn có hai thành phần chống nắng vật lý là Titanium Dioxide và Zinc Oxide nên có thể bảo vệ da khỏi bị đen sạm do cháy nắng.

☔ Kèm theo cushion là bông mút màu xanh khá dày giống như mút tán của Laneige cushion, độ đàn hồi của mút khá tốt, bề mặt mượt mà rất dễ thao tác.

✈ Về mùi hương, ngay khi mở lớp seal bảo vệ, sản phẩm có mùi như phấn pha lẫn với hương hoa quả, mùi khá nhẹ và không quá nồng, hoàn toàn không gây khó chịu gì cả.

Address

Toronto, ON

Opening Hours

Monday 8am - 10pm
Tuesday 8am - 10pm
Wednesday 8am - 10pm
Thursday 8am - 10pm
Friday 8am - 10pm
Saturday 8am - 10pm
Sunday 8am - 10pm

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Gửi Ai Đó posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category